#101 bài thơ tình về biển viết bởi tiếng lòng nồng nàn, thổn thức

Từ bao đời nay, biển là nguồn cảm xúc vô tận cho lớp lớp văn nghệ sĩ. Đã có không ít tác phẩm để đời, không ít những bài văn, bài thơ làm nức lòng triệu độc giả. Những bài thơ nổi tiếng viết về biển đầy vơi, về con sóng vỗ về chắc không còn xa lạ gì với quý độc giả yêu thơ.

Trong bài viết này, Uct.edu.vn sẽ mang đến cho các bạn luồng không khí mới mẻ bằng tập thơ tình về biển hay nhất. Đây là những sáng tác mới nhất của những tác giả chuyên và không chuyên khác nhau.

Mỗi bài thơ là mỗi nỗi niềm xúc cảm dâng trào. Các bạn chia sẻ để cảm nhận hết cái hay, cái mới mẻ trong từng bài thơ nhé !

Sóng Biển

Con sóng tan rồi biển vẫn mãi cô đơn

Bao bão tố trút lên đầu biển cả

Đất yên lặng bỗng cười lên hối hả

Biển bực mình trăn trở khóc thâu đêm

***

Bao đêm rồi sóng vẫn vỗ triền miên

Bao yếu đuối van xin bờ đất lạ

Những con sóng chẳng còn vô tư nữa

Đã bạc đầu bởi năm tháng buồn đau.

***

Em chẳng phải bờ, chẳng phải biển gì đâu

Chỉ là một cô gái ngây thơ, khờ dại

Bao tàn nhẫn và những gì ngang trái

Phá niềm tin và hủy hoại con người.

***

Phải chi em là con sóng biển khơi

Em sẽ hát bên ghềnh mải miết

Bao tàn nhẫn và những gì sẽ hết

Sóng vẫn kiên nhẫn chung thủy đón bờ xa.

Lời Tạ Từ Trước Biển

Chẳng có gì để tiếc phải không anh ?

Cơn gió mặn mang đi thời bối rối

Anh vội vã mang tình yêu đi vội

Có một ngày đẹp trời, ngày nắng cháy xôn xao.

***

Đêm bình yên cánh sóng vỗ rì rào

Con sóng bạc xô lên miền cát trắng

Biển và cát dài theo cùng mưa nắng

Trong trắng màu gì, lơ lửng trái tim nhau.

***

Anh đi rồi còn mình biển và em

Biển vẫn xanh, sóng vạn đời vẫn thế

Bỏ nốt con lòng sóng cuốn đi xa.

Lâu Đài Tình Yêu

(T – T – H)

Ngày xưa đó mỗi lần ra biển

Anh lại rủ em xây “lâu đài tình yêu”

Lâu đài kia hai đứa xây nên

Bằng những nắm cát lấy từ biển lớn.

***

Nhưng bất chợt có con sóng giữ

Lâu đài kia theo con nước trôi xa

Trò chơi kia cũng đã tan ra

Hòa vào Đại dương biến thành bọt biển.

***

Tình yêu chúng mình

không phải xây bằng cát

cũng chẳng có nước sâu

Vậy do dâu tan thành trăm mảnh

***

Không phải tại em, cũng chẳng phải tại anh

Lỗi tại ai đây ?

Thôi quy cho số phận …

Để trái tim nhau mãi được an lành .

Trên Cát Biển

(Trần Duy Chiến)

Em đếm dấu chân mình để lại

Rồi mỉm cười hát khé một bài ca

Tiếng thanh êm loang nhẹ giữa bao la

Đứng bất động nhìn biển trời xanh biếc

Trong bỡ ngỡ nghe hồn trôi nuỗi tiếc

Sóng vào bờ xóa vội những dấu chân

Và tên em viết lên cát mờ dần

Rừng dương liễu gió lên buồn tiếng nhạc

Tà áo trắng em bay tung gió mát

Nắng đổ dài bóng nhạt biển chiều mơ

Với cung trầm em đọc những bài thơ

Bằng mực tím ghi vào trang nhật kí

Theo lối nhỏ đi vào trong mộng mị

Sóng thì thào như muốn gọi tên em

Em chạy nhanh cho kỉ niệm vùi quên

Như dấu chân nhạt nhòa trên cát biển.

Sóng Và Anh

(D – Đ -V)

Khi xa em mới thấy lòng biết nhớ

Như con sóng cồn cào nhớ bờ cát ôm hôn

Bờ cát ở bên mà sóng vẫn khát khao

Ôm vào lòng biến thành ngàn con bóng nhỏ

Như tình yêu cháy trong dòng máu đỏ

Dâng cho em thấm vào thớ cát thân em

Em có nghe những vị nồng mặn chát

Của tình yêu vốn mộc mạc chân quê

Dù bão giông hay cuộc sống bộn bề

Anh vẫn trao cho em sự ngọt ngào của nụ hôn trai trẻ

Và em có nghe tiếng bóng tròn đang vỡ

Đó là tiếng lòng anh luôn hướng về em.

Còng Gió

Chiều biển lặng

Ngẩn ngơ bờ cát trắng

Sóng về đâu để lạnh lẽo tím bờ

Con còng gió chạy hoài không thấy gió

Biển lặng vào đâu mắt ướt bơ vơ

***

Rồi bất chợt

Ầm ào đêm biển động

Trái tim bờ sạt lở tận hang sâu

Con còng gió hãi hùng lo trốn bão

Biển vui chi mà phủ sóng bạc đầu

***

Em mỏng manh như con còng gió nhỏ

Yêu dịu êm và rất sợ bão giông

Xin anh hãy dịu dàng ru tiếng sóng

Xanh muôn đời biển hát khúc tình chung.

Biển Hát

(Dương Đình Hường)

Hải âu vỗ nắng bờ dương

Sóng vỗ vập, xanh đôi bờ sóng xô

Buổi lan châu sóng nhấp nhô

Còn hôn bờ cát để chờ ánh trăng

Lăn tăn sóng đã ngàn năm

Vẫn còn thương nhớ như nằm bến mơ

Về cùng với biển, với thơ

Với bao nhung nhớ, với tơ tưởng người

Giận chi mà biển nhiều lời

Quên em với sóng chơi vơi cánh buồm.

Biển Chiều

(Thiên Ân)


Một chiều còn lại mình em

Môt bãi cát tiếng ru êm ngọt ngào

Một đôi mắt ướt mộng sầu

Một bờ tóc thả về đâu muộn màng?

***

Một làn gió thổi mơn man

Một đôi môi mỏng xốn xang ông trời

Một đôi tay trắng không lời

Một trái tim khát bồi hồi xuyến xao

***

Một đồi mơ mãi dạt dào

Một cơn sóng vỗ bay vào ngày xanh

Một mình em dáng xinh xinh

Một thời biển hát chòng chành đời nhau

Chiều Cát Bà

(Trần Đăng Khoa)

Thấp thoáng làng xa, chiều xuống nhạt

Trông ra bốn ngả núi giăng đầy

Phía sau nghe vọng câu chào thoảng

Quay lại, em vừa lẫn giữa cây.

***

Rừng thu tím biếc làn sương núi

Bời bời lối cỏ bóng em đâu

Tìm em lại gặp cho chó đá

Ngoác miệng làm duyên giữa bãi lau.

***

Em biến đâu rồi, cô gái đảo

Để tôi như nhện vương tơ chiều

Làn tơ trong suốt như không ấy

Mà dính lòng tôi hơn nhựa keo.

***

Tôi dạo tìm em thì gặp biển

Đón tôi, sóng vỗ trắng chân rừng

Ra nương lại lạc vào trong phố

Tưởng dáng người xa … hóa bóng thông !

***

Thiên nhiên ngàn tuổi thành con trẻ

Cứ ghẹo trêu người, cứ ú tim

Như tình yêu ấy luôn đùa ẩn

Để suốt đời tôi lặn lội tìm …

Tập thơ tình về biển trên đây được viết bởi tiếng lòng nồng nàn, thổn thức của nhân vật trữ tình. Những bài thơ tuy mới mẻ nhưng không kém phần sâu sắc, ý tứ. Hi vọng, bạn yêu thích chùm thơ tình yêu viết về biển rất hay này. Đừng quên chia sẻ để đông đảo bạn đọc cùng cảm nhận nhé ! Thân ái !!!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *