Bài thơ Bến vắng cô miên – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Bài thơ Bến vắng cô miên của Nguyễn Đình Huân mà chúng tôi chia sẻ với bạn. Đây là một trong những sáng tác viết cho mối tình cay đắng muôn phần.  Để rồi mùa thu năm ấy chúng mình gặp nhau nhưng rồi cũng vẫn cô đơn. Và rồi bến vắng cô miên.

Bài thơ Bến vắng cô miên

Bài thơ Bến vắng cô miên

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Nếu tình yêu được đo bằng cay đắng
Thà ước rằng ngày ấy chẳng gặp nhau
Chắc chúng mình không phải chịu khổ đau
Khi hai đứa ở hai đầu nỗi nhớ

Em nhớ không chiều mùa thu năm đó
Mình gặp nhau trong chiều gió heo may
Bến sông quê lất phất lá vàng bay
Ta lỡ chuyến khi đò đầy dời bến

Nhìn thấy em chợt thấy lòng cảm mến
Cám ơn đời đưa em đến bên anh
Bến sông quê bên dòng nước trong xanh
Anh làm quen chúng ta thành đôi bạn

Ta yêu nhau một tình yêu lãng mạn
Hạnh phúc ngọt ngào ngày tháng dần trôi
Ai ngờ đâu tình ta lại chia phôi
Như dòng sông có bên bồi bên lở

Em sang sông khi tình ta tan vỡ
Anh lên đường khi dang dở tình duyên
Ta đã xa nhau như bến xa thuyền
Bỏ lại chiều đông cô miên bến vắng

Trên đây là Bài thơ Bến vắng cô miên mà chúng tôi chia sẻ với bạn. Thông qua đó bạn có thể cảm nhận được những suy tư liên quan tới tình yêu. Để rồi khi chia xa lại đau đớn khôn nguôi. Hy vọng bạn thấy yêu thích bài thơ này.

5/5 (1 Review)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*