Bài thơ Bông hoa sim muốn máu – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Bài thơ Bông hoa sim muốn máu của Nguyễn Đình Huân viết dành rặng riêng cho những đồng đội đã hy sinh trên chiến trường Quảng Trị. Đó là khi mình nhớ lại lần cả hai cùng nhau ra trận và rồi nghe trong tim tiếng Tổ quốc gọi tên mình.

Bài thơ Bông hoa sim muốn máu

Bài thơ Bông hoa sim muốn máu

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Cảm tác qua bài “Những đồi sim Quảng Trị”
Của anh Trongkhu Vu-Từng là người lính chiến Thành cổ Quảng Trị.

Mình lại quay về nơi ấy đồi sim
Lần từng gốc cây đi tìm đồng đội
Bạn linh thiêng xin chỉ đường dẫn lối
Để cho mình đưa về với người thân

Bạn có nhớ không ngày ấy mùa xuân
Mình đã cùng nhau hành quân ra trận
Mười tám tuổi rời bảng đen bụi phấn
Sẵn sàng lên đường chấp nhận hy sinh

Nghe trong tim tổ quốc gọi tên mình
Cả hai đứa đều nhiệt tình chân thật
Cùng quê Hải Dương hiền lành như đất
Là đồng hương nên mình rất thân nhau

Ta chia đôi từng củ sắn mớ rau
Từng viên thuốc khi bệnh đau sốt rét
Nơi chiến trận mình coi thường cái chết
Gói lương khô khi đói mệt chia đôi

Cùng ngắm hoa sim tím nở trên đồi
Bạn kể mình nghe chuyện thời đi học
Cô bạn gái khi chia tay đã khóc
Hẹn ngày về sẽ kết tóc se duyên

Quảng Trị ngày xưa khói lửa triền miên
Một lần xung phong tiến lên phía trước
Bom nổ đất bay mịt mù khói thuốc
Một viên đạn thù bắn ngược trúng tim

Bạn ngã xuống máu chảy mắt lim rim
Trong ngực áo có bông sim nhuốm máu
Chôn bạn xong mình trồng cây đánh dấu
Bao năm rồi vẫn đau lắm bạn ơi

Mùa xuân năm ấy trong Bài thơ Bông hoa sim muốn máu là những năm tháng ở trên chiến trường Quảng Trị. Đó cũng chính là khi con người ta xung phong đi theo tiếng gọi tổ quốc. Xông lên phía trước đánh tan quân thù nhưng rồi họ cũng đã hy sinh và vĩnh viễn phải trở về với đất mẹ. 

5/5 (1 Review)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*