Bài thơ Cần lắm một bờ vai – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Bài thơ Cần lắm một bờ vai của Nguyễn Đình Huân là những nỗi mong mỏi được có một bờ vai để dựa vào. Đó là khi bờ vai ấy sẽ sưởi ấm tình ta trong những đêm trường. Để rồi em vẫn nhớ con đường xưa mùa đông năm ấy ta đã nắm tay nhau như quên cả mùa đông.

Bài thơ Cần lắm một bờ vai

Bài thơ Cần lắm một bờ vai

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Đông đã về gió lạnh lắm anh ơi.
Anh biết không em cần nơi nương tựa.
Cần một bờ vai như lời anh hứa.
Về nhé anh ta thắp lửa yêu thương.

Sưởi ấm tình ta trong những đêm trường.
Em vẫn nhớ trên con đường rụng lá.
Mùa đông ấy mặc gió mưa tầm tã.
Nắm tay nhau ta quên cả mùa đông.

Bao năm rồi anh còn nhớ hay không.
Nụ hôn ngọt ngào tình nồng say đắm.
Anh đã nói anh yêu em nhiều lắm.
Tình đôi mình mãi nồng thắm không phai.

Anh ra đi để tìm kiếm tương lai.
Em ở lại bao ngày dài thương nhớ.
Đợi anh về ta nên duyên chồng vợ.
Có ai ngờ tình dang dở chia xa.

Lời thề xưa giờ đây đã phôi pha.
Anh ra đi tình đôi ta ngang trái.
Bỏ lại ven sông nỗi buồn hoa cải.
Để cho một người con gái bơ vơ.

Trên đây là Bài thơ Cần lắm một bờ vai mà chúng tôi chia sẻ với bạn. Thông qua bài thơ này ta có thể cảm nhận được những suy tư, tiếc nuối về một thời đã qua. Rõ ràng năm ấy ta từng hẹn nhau chung đường nhưng cuối cùng lại không thể bên nhau. Để rồi nơi đây còn lại mình em với nỗi nhớ bơ vơ.


5/5


(1 Review)

Thơ Hay - Tags: