Bài thơ Cánh đồng tuổi thơ – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Bài thơ Cánh đồng tuổi thơ của Nguyễn Đình Huân là câu chuyện viết về những năm tháng ấu thơ ngọt ngào. Đó là khi cả hai cùng trốn vào vườn thưởng thức cốm thơm lừng. Làm sao quên được trò tinh nghịch khi cả hai cùng tựa vai nhau ngồi cười khúc khích.

Bài thơ Cánh đồng tuổi thơ

Bài thơ Cánh đồng tuổi thơ

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Ngày xưa ấy anh còn nhớ hay không.
Lúa nếp chín ta ra đồng tuốt trộm.
Mang về rang âm thầm cùng giã cốm.
Hai đứa mình ra trốn ở vườn sau.

Hương cốm thơm mình ngồi tựa vai nhau.
Bầy chim sẻ trên hàng cau rúc rích.
Làm sao quên những trò chơi tinh nghịch.
Đánh đáo đánh khăng sao thích quá trời.

Bao năm rồi nỗi nhớ vẫn khôn nguôi.
Thuở ấu thơ ta một thời trong trắng.
Chân đất đầu trần tóc vàng cháy nắng.
Lớn lên rồi anh thầm lặng ra đi.

Bỏ sau lưng em con gái xuân thì
Em buồn bã với mùa thi dang dở.
Con sông quê vẫn bên bồi bên lở.
Hoàng hôn buồn mãi thương nhớ người ơi.

Tháng tư này biết anh có về chơi.
Thăm cánh đồng ta một thời vui vẻ.
Tuốt đòng đòng như khi ta còn bé.
Ôn lại những ngày chăn nghé chăn trâu.

Trên đây là Bài thơ Cánh đồng tuổi thơ mà chúng tôi chia sẻ với bạn. Thông qua bài thơ này ta như đang được trở về những năm tháng tuổi thơ vô cùng ngọt ngào và hồn nhiên. Để rồi đó vẫn mãi là dấu ấn khó quên trong lòng bất cứ ai. 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*