Bài thơ Có về chốn cũ – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Bài thơ Có về chốn cũ của Nguyễn Đình Huân sẽ có thể chinh phục bạn. Đó là bức tranh mãi in đậm trong dấu ấn ký ức của nhiều người. Một khung cảnh đêm dài cho tới bình minh khi cũng chỉ có em chìm trong nỗi cô đơn. Và rồi giọt giận hờn như ngắn dài thêm bởi vì trong lòng em vốn đang nhớ ai da diết.

Bài thơ Có về chốn cũ

Bài thơ Có về chốn cũ

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Đêm dài dài tới bình minh.
Thương em bóng chiếc một mình cô đơn.
Ngắn dài giọt giận giọt hờn.
Lệ sầu phai nhạt môi son má hồng.

Tơ vò một mối bòng bong.
Xa nhau nhưng vẫn một lòng nhớ ai.
Ngày xưa em đó mắt nai.
Sân trường áo trắng tóc dài dễ thương.

Anh chờ em trước cổng trường.
Tình khờ ta đã vấn vương bao ngày.
Con đường xưa lá me bay.
Chúng mình hai đứa nắm tay không rời.

Chia tay không nói một lời.
Anh ra đi tới chân trời xa xăm.
Tháng tư chẳng thấy về thăm.
Ve sầu nức nở tháng năm đợi chờ.

Phượng hồng xưa vẫn ngẩn ngơ.
Bằng lăng vẫn tím tím mờ nhớ nhung.
Ở đâu ơi hỡi người dưng.
Có về chốn cũ ta cùng đắm say.

Trên đây là Bài thơ Có về chốn cũ mà chúng tôi chia sẻ với bạn. Thông qua bài thơ này bạn có thể cảm nhận sâu sắc được những suy tư, tình cảm của người ở lại. Thật khó khăn biết bao khi trong trái tim vẫn còn nhung nhớ khôn nguôi nhưng rõ ràng tình mình đã trôi sâu vào dĩ vãng. 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*