Bài thơ Cơn mưa chiều ấy – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Bài thơ Cơn mưa chiều ấy của Nguyễn Đình Huân viết về cơn mưa tháng sáu đầy vơi giăng trên mái tóc hao gầy. Để rồi bao nhiêu năm trôi qua liệu em còn nhung nhớ hay không? Sa lại nỡ bước đi để lại cho tôi bao nhiêu nỗi cô đơn xót xa tận đáy lòng.

Bài thơ Cơn mưa chiều ấy

Bài thơ Cơn mưa chiều ấy

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Em xoè tay hứng những hạt mưa rơi.
Giữa tháng sáu mưa đầy trời giăng mắc.
Hạt mưa nhạt nhoà rơi trên mái tóc.
Em xinh tươi khoe ngà ngọc má hồng.

Bao năm rồi em còn nhớ hay không.
Ta bên nhau mà trong lòng e thẹn.
Cơn mưa bất ngờ mình đâu có hẹn.
Bên mái hiên nghèo ta lén nhìn nhau.

Anh ngập ngừng hỏi em sống ở đâu.
Em bối rối cứ cúi đầu không nói.
Vừa tạnh mưa em chào anh bước vội.
Anh bước theo không kịp nói một điều.

Ngày qua ngày chúng mình ngỏ lời yêu.
Anh cám ơn cơn mưa chiều hôm ấy.
Trời xe duyên nhưng cuộc đời xô đẩy.
Em theo người như nước chảy dòng trôi.

Cơn mưa chiều nào còn ướt hồn tôi.
Khi về đây em xa rồi chốn cũ.
Mái hiên xưa chỉ còn là quá khứ.
Bỗng nhiên buồn nghe vần vũ con tim.

Bài thơ Cơn mưa chiều ấy là những nỗi niềm đến cùng cơn mưa. Năm ấy trong cơn mưa ta đã ngỏ lời yêu và rồi khi này em đã đi về chốn cũ và rồi mái hiên xưa cũng chỉ còn là kỷ niệm. Bao nhiêu năm qua vẫn nghe buồn xao xuyến trái tim này.

5/5 (1 Review)