Bài thơ Cũng đành nhớ thương – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Bài thơ Cũng đành nhớ thương của Nguyễn Đình Huân mỗi lần đọc lên đều rất tiếc nuối và đầy những xót xa. Đó là khi giờ chia tay làm mùa thu vàng gió bay man mác. Để rồi mắt em buồn như ngơ ngác đợi ai. Có lẽ khi ấy thứ còn lại cũng chỉ là những thao thức đêm ngày mà thôi.

Bài thơ Cũng đành nhớ thương

Bài thơ Cũng đành nhớ thương

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Thôi nhé em đến lúc phải chia tay.
Mùa thu vàng gió heo may man mác.
Tiếng lá reo trên cây nghe xào xạc.
Mắt em buồn đang ngơ ngác đợi ai.

Tháng mười sang thu cũng đã nhạt phai.
Bến sông quê tóc em dài trong gió.
Bước lên thuyền em về bên nơi đó.
Có bận lòng vương vấn cỏ ven đê.

Bông cỏ may lặng lẽ đón đông về.
Bỗng chạnh lòng nhớ lời thề ngày ấy.
Lời thề cỏ may bao đời vẫn vậy.
Nay đã chìm theo thuyền giấy trôi sông.

Thu ra đi em bỏ lại mùa đông.
Bỏ lại người xưa trong lòng buốt giá.
Vui hạnh phúc bên người nơi xứ lạ.
Em đi rồi mang theo cả mùa thu.

Còn lại đây thổn thức tiếng chim gù.
Bướm vàng không đậu mù u gãy cành.
Đông cô đơn anh với một mình anh.
Nhớ thương thương nhớ cũng đành nhớ thương.

Trên đây là Bài thơ Cũng đành nhớ thương mà chúng tôi chia sẻ với bạn. Thông qua bài thơ này ta có thể cảm nhận được sâu sắc những khía cạnh trong tình yêu. Đó không phải là một mối tình hạnh phúc mà nó chứa đầy những sự xót xa đau đớn khôn nguôi.


5/5


(1 Review)

Thơ Hay - Tags: