Bài thơ Hững hờ tình xưa – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Bài thơ Hững hờ tình xưa của Nguyễn Đình Huân viết về mối tình năm xưa. Bởi người đã mãi ra đi và cũng chỉ còn lại là sự cô đơn, lạc lõng tận đáy lòng. Khó trách tình người bạc như vôi và làm lời thề năm ấy cứ thế trôi qua. Người mãi hạnh phúc nơi xa để còn lại mình tôi cô đơn.

Bài thơ Hững hờ tình xưa

Bài thơ Hững hờ tình xưa

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Hững hờ là hững hờ ơi.
Người đi bỏ lại mình tôi thẫn thờ.
Cô đơn lạc lõng bơ vơ.
Trách người xưa đã hững hờ với tôi.

Trách tình người bạc như vôi.
Lời thề ngày ấy nước trôi theo dòng.
Sông kia nửa đục nửa trong.
Vẫn chung bờ vẫn mênh mông bốn mùa.
Tình người sớm nắng chiều mưa.
Cớ sao người lại dối lừa tình ta.
Người quên tình nghĩa đậm đà.
Bao tháng năm với thiết tha mặn nồng.

Người đi bỏ lại ven sông.
Vạt cải xưa đã lên ngồng ra hoa.
Người vui hạnh phúc phương xa.
Đò xưa bến cũ nhạt nhoà chiều đông.

Người đi biết có về không.
Bến xưa giờ vẫn nhớ mong con thuyền.
Biết ai còn nhớ lời nguyền.
Nắm tay nhau mãi tới miền bồng lai.

Lời thề vàng đá nhạt phai.
Thời gian trôi nhuộm tóc mai bạc màu.
Tình xưa nay đã nát nhàu.
Còn chi ngoài một nỗi đau hững hờ.

Trên đây là Bài thơ Hững hờ tình xưa mà chúng tôi chia sẻ với bạn. Qua bài thơ này ta cảm nhận được sự chua xót đau đớn khôn nguôi. Bởi người đã ra đi và để lại trong lòng con người ta bao nhiêu sự tiếc nuối xót xa.


5/5


(1 Review)

Thơ Hay - Tags: