Bài thơ Ký ức thuở xưa – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Bài thơ Ký ức thuở xưa của Nguyễn Đình Huân như mang ta về theo một nỗi nhớ mênh mông trong chiều mưa. Đó là khi nhớ lại những dấu yêu một thời. Bởi những kỷ niệm của ngày cắp sách tới trường vẫn mãi là những điều tuyệt vời trong lòng của mỗi người.

Bài thơ Ký ức thuở xưa

Bài thơ Ký ức thuở xưa

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Mùa hạ về mang theo nỗi nhớ.
Ta bên nhau những buổi chiều mưa.
Nơi cuối xóm phượng hồng chớm nở.
Ta cùng nhau ca hát vui đùa.

Sao chẳng thể quên ngày xưa đó.
Tuổi học trò quậy phá sớm trưa.
Ai trèo cây hái bông phượng đỏ.
Đem ép trong cuốn tập mới mua.

Mình chia tay một chiều trở gió.
Thu sắp sang thời tiết giao mùa.
Chưa nắm tay lời yêu chưa ngỏ.
Bến sông quê mình phải tiễn đưa.

Anh về đây bước trên lối nhỏ.
Ven theo kênh có mấy gốc dừa.
Cứ ngỡ em vẫn còn đứng đó.
Nghe lá vàng xào xạc đung đưa.

Anh nhớ từng gốc cây ngọn cỏ.
Triền đê giờ cỏ mọc lưa thưa.
Chợt nghe tiếng dòng sông than thở.
Như nhớ về ký ức thuở xưa.

Trên đây là Bài thơ Ký ức thuở xưa mà chúng tôi chia sẻ và  giới thiệu với bạn. Thông qua bài thơ này bạn có thể hiểu được những suy tư của chàng trai khi lỡ va vào đôi mắt của cô gái. Để rồi sau này nhìn lại vẫn còn là những xót xa cay đắng một thời.

5/5 (1 Review)