Bài thơ Mẹ là quê hương – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Bài thơ Mẹ là quê hương của Nguyễn Đình Huân gợi lại cho chúng ta những năm tháng tuổi thơ bên mẹ. Đó là những ký ức trong trẻo trong lòng của mỗi người con. Để rồi sau bao nhiêu năm đi chăng nữa vẫn luôn nhớ nhung về năm tháng ấy.

Bài thơ Mẹ là quê hương

Bài thơ Mẹ là quê hương

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Tuổi thơ con gắn với những cánh diều.
Tiếng sáo vi vu mỗi chiều thanh vắng.
Xa xa chân đê một bầy cò trắng.
Chiều mùa hè cõng cái nắng qua sông.

Mùa vàng rạ rơm trải khắp cánh đồng.
Vài thửa ruộng gặt xong trơ gốc rạ.
Đàn trâu đen về cuối thôn thong thả.
Sao vẫn còn con cò lả trên cây.

Chắc là cò còn đợi đón đám mây.
Để đưa hoàng hôn về đây chờ tối.
Dáng của ai như mẹ ta bước vội.
Giống thân cò mãi lặn lội quanh năm.

Cứ hy sinh như thế mẹ lặng thầm.
Chân lội ruộng khi mưa dầm gió bấc.
Bao lần trong đời một mình vượt dốc.
Các con ra đời nuôi học nuôi ăn.

Không hề than dù cuộc sống khó khăn.
Suốt nửa đời người nhọc nhằn vất vả.
Cho con lớn lên vui cùng thiên hạ.
Chưa bao giờ đòi con trả ơn sâu.

Khi ra đời đi bất cứ nơi đâu.
Con cũng về nơi bắt đầu cuộc sống.
Có lời ru ngọt ngào bên cánh võng.
Cho con cả đời bay bổng giấc mơ.

Trên đây là Bài thơ Mẹ là quê hương mà chúng tôi chia sẻ với bạn. Thông qua bài thơ này bạn có thể hiểu sâu sắc được những suy tư về mẹ. Bởi mẹ và tình yêu của mình chính là điều đã nâng bước chân ta trên hành trình trưởng thành. Hy vọng bạn thấy thích bài thơ này.


5/5


(1 Review)

Thơ Hay - Tags: