Bài thơ Mộc miên chẳng nhạt phai

Bài thơ Mộc miên chẳng nhạt phai là tâm trạng của người ở lại. Nỗi buồn là điều luôn thường trực khi họ nhớ lại những dấu yêu năm nào. Để rồi hôm nay thấy em lấy chồng khoác áo cô dâu và con đò vẫn mãi man mác nỗi sầu.

Bài thơ Mộc miên chẳng nhạt phai

Bài thơ Mộc miên chẳng nhạt phai

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Mộc miên bên sông tháng tư cháy đỏ
Như tình mình ngày xưa đó đắm say
Bến sông quê tay ta nắm trong tay
Dưới gót chân sen rụng đầy hoa gạo

Hoa đỏ tươi như là màu xác pháo
Ngày lấy chồng em khoác áo cô dâu
Con đò tiễn đưa man mác nỗi sầu
Chiều tháng tư sao mưa ngâu trong dạ

Em đi rồi con tim anh hoá đá
Tiếng ve sầu khóc mùa hạ buồn hiu
Gió lao xao hoàng hôn tím trời chiều
Anh lang thang cô liêu nơi bến vắng

Hoa mộc miên bên sông rơi thầm lặng
Trên đường làng hoa rụng chẳng ai chơi
Có một người mang nỗi nhớ đầy vơi
Với mộc miên nói những lời chua chát

Con sông quê sóng vẫn xô dào dạt
Hoa héo tàn cho tan nát lòng ai
Bao năm qua mộc miên chẳng nhạt phai
Như máu con tim chàng trai một thuở.

Với Bài thơ Mộc miên chẳng nhạt phai ta như được hoài niệm về những năm tháng cũ. Đó là nơi có nhiều kỷ niệm ngọt ngào của đôi ta. Nhưng rồi con sông quê vẫn mãi xô dạt dào để rồi hoa héo tàn làm con người ta thêm tan nát cõi lòng.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *