Bài thơ Mong em bình an – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Bài thơ Mong em bình an là những tâm tư của người ở lại. Đó là khi hoa xoan rụng như lời thầm thì muốn nói. Để rồi anh nhớ lại những năm tháng xưa. Ấy là khi ta tay trong tay và khung cảnh ấy thơm mùi của nắng. Khi em rời đi bầu trời cũng có phần thêm u ám hơn.

Bài thơ Mong em bình an

Bài thơ Mong em bình an

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Nhớ ngày xưa em lặng lẽ ra đi.
Hoa xoan rụng như thầm thì muốn nói.
Cô bé ơi xin em đừng bước vội.
Hoa bưởi cũng buồn nhức nhối trên cây.

Nhớ ngày nào tay ta nắm trong tay.
Đi trong vườn tháng ba đầy bướm trắng.
Hoa xoan tím hoa bưởi thơm mùi nắng.
Mà bây giờ khu vườn vắng hoang vu.

Em ra đi chỉ còn lại mây mù.
Mưa phùn bay trời âm u muốn khóc.
Anh nhớ em nhớ hương thơm mái tóc.
Nhớ nụ cười đôi mắt ngọc long lanh.

Như đôi chim khuyên ríu rít trên cành.
Ngày xưa đó em bên anh hạnh phúc.
Giờ tất cả chỉ còn trong ký ức.
Con tim này trong lồng ngực nhói đau.

Tháng ba về em đang ở nơi đâu.
Có hạnh phúc có sang giầu như ý.
Anh mong em luôn bình an hoàn mỹ.
Sống bên người mãi chung thuỷ nhé em.

Trên đây là Bài thơ Mong em bình an mà chúng tôi chia sẻ với bạn. Qua bài thơ này bạn có thể cảm nhận sâu sắc hơn những suy tư, tình cảm của chàng trai dành cho cô gái. Để rồi khi hai người đã mãi xa nhau nhưng trong lòng anh vẫn mãi nhung nhớ.


5/5


(1 Review)

Thơ Hay - Tags: