Bài thơ Một thời áo trắng – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Tuổi học trò là những năm tháng vui tươi, Bài thơ Một thời áo trắng như vẽ lại cho ta điều đó. Bỗng dưng trong cuộc đời này đã làm anh nhung nhớ hình ảnh năm nào. Ngày chia tay anh chưa kịp nói một câu và rồi mối tình khờ dại cũng cứ thế chôn sâu trong lòng.

Bài thơ Một thời áo trắng

Bài thơ Một thời áo trắng

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Gặp lại em ngược hướng giữa dòng đời.
Anh chợt nhớ về một thời áo trắng.
Mái tóc dài nụ cười em toả nắng.
Nhớ ánh mắt mình thầm lặng trao nhau.

Khi chia tay chưa kịp nói một câu.
Mối tình khờ anh chôn sâu trong dạ.
Nay tình cờ gặp nhau nơi xứ lạ.
Ký ức quay về nhớ quá không quên.

Thuở mười lăm ta chung sách chung đèn.
Vui tới trường ngồi kề bên chung lớp.
Vai sánh vai trên con đường bóng rợp.
Ngắm chim chuyền cành ca hót líu lo.

Mãi không quên ngày ấy thuở học trò.
Ước một lần cho tuổi thơ quay lại.
Chưa chia ly để mình bên nhau mãi.
Duyên thắm màu như hoa cải vàng bông.

Em chưa lên đò ngày ấy sang sông.
Anh là chàng trai trắng trong chưa vợ.
Trời se tơ cho mình nên duyên nợ.
Tình thắm màu như hoa nở mùa xuân.

Trên đây là Bài thơ Một thời áo trắng mà chúng tôi muốn chia sẻ với bạn. Thông qua bài thơ này ta như được trở về những năm tháng xưa. Đó là khi con người ta có mối tình thuở học trò. Để rồi ngày chia tay chưa kịp nói thành lời đã phải chôn sâu tận đáy lòng.

5/5 (1 Review)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*