Bài thơ Một thời máu và hoa – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Bài thơ Một thời máu và hoa viết dành tặng riêng cho những người tạm biệt mái trường để đi vào lính. Và rồi tuổi thanh xuân của mình đi theo những năm tháng trên chiến trường đó. Lấy rừng lấy gió làm bạn và thật mong manh giữa tiền phương gốc liệt.

Bài thơ Một thời máu và hoa

Bài thơ Một thời máu và hoa

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Thời của anh khi tạm biệt mái trường
Là đồng nghĩa sẽ lên đường ra trận
Tuổi học sinh chưa biết hờn biết giận
Nơi chiến trường mà bụi phấn còn vương

Rừng Trường Sơn làm bạn với gió sương
Tuổi mười tám nơi tiền phương khốc liệt
Thật mong manh giữa lằn ranh sống chết
Đạn bom thù với sốt rét hiểm nguy

Bao đồng đội anh lặng lẽ ra đi
Tuổi thanh xuân hiến dâng vì tổ quốc
Vẫn ngẩng cao đầu tiến lên phía trước
Bao năm dài anh vững bước hành quân

Trường Sơn đông ghi dấu những bước chân
Trường Sơn tây anh bao lần sốt rét
Thành Quảng Trị thương đau ai cũng biết
Đồng đội bao người vĩnh biệt tuổi xanh

Là thương binh khi kết thúc chiến tranh
Anh về thăm bạn gái thành cô giáo
Duyên thắm đỏ khi vào mùa hoa gạo
Tình mặn nồng trong tiếng pháo tân hôn

Hạnh phúc ngọt ngào bên vợ cùng con
Mái tóc nhạt phai nay còn có cháu
Nhưng con tim anh vẫn luôn đau đáu
Nhớ một thời, chiến đấu máu và hoa

Rồi một ngày chị lặng lẽ đi xa
Anh ở lại trong căn nhà đơn độc
Như người lính hiên ngang anh không khóc
Ánh mắt buồn với mái tóc bạc thêm

Nhớ về chị anh thức trắng bao đêm
Với điếu thốc anh tìm quên quá khứ
Mới đây thôi anh phải nghe tin dữ
Bệnh hiểm nghèo nhận án tử ung thư

Thản nhiên cười buồn nét mặt vô tư
Chất độc da cam ngấm từ ngày đó
Nơi chiến trường máu và hoa thắm đỏ
Anh là người hùng chẳng có huân chương

Trên đây là Bài thơ Một thời máu và hoa mà chúng tôi chia sẻ với bạn. Thông qua bài thơ này ta như cảm nhận sâu sắc hơn những năm tháng của chiến tranh. Và hiểu được rằng để có được hòa bình hôm nay đã phải đổi bao nhiêu nước mắt và máu xương.

5/5 (1 Review)