Bài thơ Nhớ chiều đông tuyết trắng – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Bài thơ Nhớ chiều đông tuyết trắng của Nguyễn Đình Huân gợi lại những năm tháng của mùa đông cũ. Nơi đó đã hằn sâu trong nỗi nhớ của mỗi người để rồi anh đều muốn quay trở lại. Dẫu hôm nay có thể hạnh phúc với tình yêu nhưng anh vẫn nhung nhớ tình đầu.

Bài thơ Nhớ chiều đông tuyết trắng

Bài thơ Nhớ chiều đông tuyết trắng

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Bao năm rồi em còn nhớ hay không.
Mùa đông ấy hằn sâu trong nỗi nhớ.
Anh muốn quay về ngày xưa thơ mộng đó
Bước trên đồi khi trời có tuyết rơi.

Tháng mười một tuyết trắng cả góc trời.
Anh cùng em đi dạo chơi trên phố.
Ko si ce một hoàng hôn lộng gió.
Chợt giật mình nghe chuông đổ chiều đông.

Ta dừng chân bên cạnh một gốc thông.
Em xinh tươi đôi má hồng mắt biếc.
Trong gió đông nụ hôn đầu thật tuyệt.
Ôm nhau hoài ta mặc tuyết trắng bay.

Có một mùa đông như thế ngất ngây.
Trong băng giá mà tràn đầy hạnh phúc.
Giờ tất cả vẫn còn trong ký ức.
Khi nhớ về lồng ngực vẫn xôn xao.

Để hôm nay có cuộc sống ngọt ngào.
Mình đã trải qua biết bao sóng gió.
Cùng nắm tay ta vượt bao gian khó.
Không quên tình đầu ngày đó chiều đông.

Trên đây là Bài thơ Nhớ chiều đông tuyết trắng mà chúng tôi chia sẻ với bạn. Thông qua bài viết này bạn có thể hiểu được những suy tư của những người yêu nhau mà không thể ở bên nhau. Hy vọng bạn thấy thích bài thơ này.

5/5 (1 Review)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*