Bài thơ Nỗi nhớ một thời

Bài thơ Nỗi nhớ một thời là sự hoài niệm nhớ thương. Bởi khi ấy vừa nghe được tháng mười một bên ấy trời đã có tuyết. Và rồi em là cô gái miền đông luôn tươi thắm làm ta không quên được. Chính miền đất ấy đã lưu giữ bao nhiêu kỷ niệm của tình mình và rồi giờ cũng chỉ còn là kỷ niệm.

Bài thơ Nỗi nhớ một thời

Bài thơ Nỗi nhớ một thời

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Sáng hôm nay vừa mới được nghe thôi.
Tháng mười một tuyết đã rơi bên đó.
Kosice chắc giờ này lộng gió.
Ký ức một thời nỗi nhớ khôn nguôi.

Em gái miền đông tươi thắm nụ cười.
Ta không quên tuổi hai mươi lãng mạn.
Sống tha hương nên thắm tình bè bạn.
Ta vẫn mơ về ngày tháng trời Âu.

Sau mấy chục năm ta hẹn gặp nhau.
Giữa Sài Gòn khi mái đầu chớm bạc.
Bao bạn bè đã lên ông thành bác.
Lòng nhiệt tình vẫn không khác ngày xưa.

Thuở cùng trường mình đá bóng dưới mưa.
Vặt táo còn xanh ăn chua bị mắng.
Cùng nhau leo đồi đầy trời tuyết trắng.
Nô en về vẳng vẳng tiếng chuông ngân.

Kosice ơi mong được một lần.
Cùng với em ta bước chân về lại.
Nơi ngày xưa em còn thì con gái.
Nỗi nhớ một thời khắc khoải con tim.

Trên đây là Bài thơ Nỗi nhớ một thời mà chúng tôi muốn chia sẻ với bạn. Thông qua bài thơ này bạn có thể phần nào cảm nhận được những suy tư, tình cảm sự nhớ nhung da diết. Nơi phương trời ấy ta đã có nhiều kỷ niệm ngọt ngào bên nhau. Và rồi mọi thứ cũng chỉ còn là kỷ niệm với sự nhớ thương đầy vơi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *