Bài thơ Tây Nguyên mùa gió – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Bài thơ Tây Nguyên mùa gió của Nguyễn Đình Huân gợi lên trong ta một khung cảnh cao nguyên đầy gió. Đó là hàng cây lá xanh tươi với núi non hùng vĩ. Để rồi thứ còn lại là lễ hội từng bừng lung linh rực rỡ. Và rồi anh gặp em cô gái nhỏ người đã làm tim anh xuyến xao.

Bài thơ Tây Nguyên mùa gió

Bài thơ Tây Nguyên mùa gió

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Anh lên Tây Nguyên một chiều lộng gió.
Cây lá xanh tươi hùng vĩ núi rừng.
Lễ hội tưng bừng lung linh rực rỡ.
Men rượu cần xen lẫn tiếng tờ rưng.

Rất tình cờ gặp em cô gái nhỏ.
Đang múa xoang bên ánh lửa bập bùng.
Ánh mắt giao nhau làm em mắc cỡ.
Lòng xốn xang bỗng nhiên nhớ người dưng.

Gặp nhau lần đầu vẫn còn bỡ ngỡ.
Em cười xinh tươi bẽn lẽn thẹn thùng.
Như hoa núi không màu mè rực rỡ.
Nhưng hương thơm man mác giữa không trung.

Anh chia tay miền cao nguyên đất đỏ.
Sao bước chân anh chợt thấy ngập ngừng.
Có lẽ xa em nên anh không nỡ.
Mới gặp lần đầu sao đã nhớ nhung.

Khi xa nhau vương sợi thương sợi nhớ.
Vẫy tay chào mà không nỡ quay lưng.

Trên đây là Bài thơ Tây Nguyên mùa gió mà chúng tôi chia sẻ với bạn. Qua bài thơ này bạn có thể hiểu được những cảm xúc, suy tư ở trong tình yêu. Đó cũng chính là khi con người ta chợt rung động về một người mà mình gặp gỡ. Để rồi thứ còn lại cũng chỉ là những sự xao xuyến xót xa.


5/5


(1 Review)

Thơ Hay - Tags: