Bài thơ Thương nhớ bằng lăng – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Bài thơ Thương nhớ bằng lăng là sáng tác viết về năm tháng xưa cũ. Đó chính là khi ta nhớ về hình dáng năm xưa của em. Đó mãi mãi là một thời đáng nhớ trong ký ức của mỗi người. Để rồi khi mỗi lần anh về thăm bằng lăng nở đều thương nhớ  những năm tháng xưa.

Bài thơ Thương nhớ bằng lăng

Bài thơ Thương nhớ bằng lăng

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Nhớ đôi mắt em mang hình chiếc lá.
Bao năm rồi vẫn thương quá em ơi.
Hoa rụng mấy mùa tình chẳng hề vơi.
Xưa ta bên nhau một thời để nhớ.

Anh về thăm mỗi khi bằng lăng nở.
Lại mơ về những ngày đó thân thương.
Tay trong tay ta chung một con đường.
Bằng lăng tím rụng vương vương mái tóc.

Còn nhớ không em những chiều tan học.
Chúng mình bên nhau bước dọc ven sông.
Tóc em bay bay hai má em hồng.
Nụ cười tươi đôi mắt trong như ngọc.

Có ai ngờ ngày chia tay em khóc.
Bao đêm rồi anh chua xót đắng cay.
Mượn rượu đào để dỗ những cơn say.
Thôi từ biệt xin kiếp này lỡ hẹn.

Nếu có kiếp sau đôi ta tìm đến.
Ta sẽ trọn tình tới bến sông mơ.
Mùa hoa bằng lăng viết tiếp câu thơ.
Để nối lại mối tình khờ kiếp trước.

Trên đây là Bài thơ Thương nhớ bằng lăng mà chúng tôi chia sẻ với bạn. Nó sẽ gợi lại trong lòng mỗi người những dấu ấn năm nào. Đó là một thời cắp sách tới trường với bao nhiêu suy tư và mộng mơ. Để rồi mãi là những năm tháng ngọt ngào trong lòng mỗi người.