Bài thơ Tình đơn phương – Nhà thơ Nguyễn Đình Huân

Bài thơ Tình đơn phương của Nguyễn Đình Huân gợi lại những năm tháng xa xưa ấy. Ta đã gặp nhau làm trái tim anh không khỏi xao xuyến. Nhưng rồi lại lướt qua nhau làm trái tim không thôi thổn thức. Tự nhủ mình phải quên đi nhưng sao anh quên được dấu yêu năm nào.

Bài thơ Tình đơn phương

Bài thơ Tình đơn phương

Thơ: Nguyễn Đình Huân

Có khi nào anh chịu hiểu em đâu.
Cũng đúng thôi ta gặp nhau không nói.
Mỗi lần gặp nhau tim em bối rối.
Gật đầu chào em bước vội qua anh.

Chỉ có con tim thổn thức đập nhanh.
Tâm hồn em vốn mong manh dễ vỡ.
Tối về nhà suốt năm canh trăn trở.
Tự ru mình với nỗi nhớ không nguôi.

Em nhớ anh nhớ ánh mắt nụ cười.
Có phải chăng anh là người trong mộng.
Là một nửa sẽ bên em cùng sống.
Anh nồng nàn như gió lộng trời cao.

Như tiếng sáo nghe tha thiết ngọt ngào.
Nâng cánh diều em lượn chao bay bổng.
Anh là niềm tin khát khao hy vọng.
Em là con tàu anh là sóng biển khơi.

Chỉ mong sao cho anh nói một lời.
Anh yêu em suốt cả đời em ạ.
Tình đôi mình mãi xanh như chiếc lá
Suốt cả bốn mùa xuân hạ thu đông.

Trên đây là Bài thơ Tình đơn phương mà chúng tôi chia sẻ với bạn. Thông qua bài thơ này bạn có thể cảm nhận được sâu sắc tình cảm đó. Nó luôn cồn cào và da diết trong lòng của mỗi người. Để rồi sau bao nhiêu năm vẫn mãi không thôi nhớ nhung. 

5/5 (1 Review)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*