Bộ ” Dịch Cảo Thơ” Đặc sắc Của Chế Lan Viên Phần 1

Chế Lan Viên là nhà thơ lớn của đất nước ta. Ông nổi tiếng với kho tàng thơ ca đặc sắc. Với ngòi bút tinh tế sắc sảo nên ông được rất nhiều người mến mộ. Trong số những bộ thơ của ông được xuất bản thì có bộ ” Dịch Cảo Thơ” là được yêu thích nhất.Nào! Hôm nay chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu về Chế lan Viên và phần 1 của bộ ” Dịch Cảo Thơ” đặc sắc nhé!

I. Nhà Thơ Chế Lan Viên

Chế Lan Viên tên thật Phan Ngọc Hoan, sinh ngày 14/1/1920 ở Cam Lộ, Quảng Trị. Lên 7 tuổi, cả nhà chuyển vào Bình Ðịnh, bút danh Mai Lĩnh, Thạch Hãn, Thạch Mai. Năm 17 tuổi, nổi tiếng với tác phẩm Ðiêu tàn. Năm 1939, Chế Lan Viên ra Hà Nội học, vào Sài Gòn làm báo, lại về Huế dạy học. Khoảng 1942, ra Vàng sao, viết tập truyện ngắn Gai lửa. Sau Cách mạng tháng 8, làm báo Quyết thắng của Việt Minh Trung Bộ… Năm 1949, Chế Lan Viên vào Ðảng Cộng sản Việt Nam. Nhiều năm ông tham gia ban lãnh đạo Hội nhà văn Việt Nam, Ðại biểu Quốc hội các khoá 4, 5, 6, 7.

Tác phẩm đã xuất bản:

Tập thơ:
– Gửi các anh (1955)
– Ánh sáng và Phù sa (1960)
– Hoa ngày thường, Chim báo bão (1967)
– Những bài thơ đánh giặc (1972)
– Ðối thoại mới (1973)
– Hái theo mùa (1977)
– Hoa trên đá (1984)

Truyện ký:
– Thăm Trung Quốc (1963)
– Những ngày nổi giận (1967)
– Giờ của số thành (1967)

Viết phê bình:
– Phê bình văn học (1962)
– Suy nghĩ và bình luận (1970)
– Bay theo đường dân tộc đang bay (1976)
– Từ gác Khuê văn đến quán Trung Tân (1980)
– Nghĩ cạnh dòng thơ (

II. Bộ Dich Cảo Thơ Của Chế Lan Viên 

” Dịch Cảo Thơ” được rát nhiều độc giả yêu thích. Bộ thơ gồm có 3 phần và hôm nay chúng ta cùng nhau khám phá phần 1 của bộ thơ đó là Những bài đã hoàn chỉnh (1992). Hãy khám phá bài viết nhé!

Chị Ba

Bên rừng cao su chị ngủ
Đất đỏ làm nấm mồ
Mồ chưa có bia!

Chị đợi em về
Chị nuôi em từ nhỏ
Chị em ta trong nhà Cậu, Mợ
Mới như ngày hôm qua!…
Chị em gặp nhau giữa Sài Gòn giải phóng
Sau một đời cách xa
Thế mà chị Ba vẫn là chị Ba
Em năm lăm, chị coi còn bé bỏng
Chị em khóc oà!…
Trong những chuyến xe hàng liên tỉnh lắc lư
Mệt nhọc
Chị ở Đồng Nai về thăm em phút chốc
Rồi lại đi liền
Ở lâu chị sợ em phiền
Chị trở về cuộc đời riêng của chị
Rối vò như chỉ
Càng thương chị thêm
Đời chị… đời chị mà cũng lắm bóng đêm
Em không hiểu hết
Em nghèo mà!
Làm sao giải quyết
Nên đành lặng im!
Chị không nỡ kể hết đời mình cho em nghe được
Bây giờ chị nằm dưới đất
Rừng cao su lặng ngắt
Nào em giúp chị được gì?!
Chị nằm đấy, nghe!
Bao giờ có tiền, em về thăm chị
Xây xi măng nấm mồ
Và bên rừng dựng một tấm bia

Chính uỷ

Học bảy ngày triết học
Đi mười năm chiến trường
Đánh giặc ngoài trăm trận
Tóc xanh giờ điểm sương

Chọn một đề tài

Thấy vạn sông hồ, thấy vạn trời mây
Rồi lui về chạm một cánh chim trên gác nhỏ
Đấy là cái trọng điểm giữa đất trời mà anh chốt giữ
Chớ làm sao anh bao quát vạn đề tài

Chung một bóng đen

Rồi anh cách xa em như hai thiên hà thiên thể cách trùng
Đo từ anh đến em dễ triệu năm ánh sáng
Tìm hương em phải qua vạn khoảng trời vô hạn
Đâu như một thuở một bóng đèn chung, một bóng hoa chung

Đảo nhớ đất liền

Loạn xạ én chiều bay
Bể im lìm bát ngát
Gởi lòng về trong đất
Quê mẹ dưới chân mây

Đằng nào cũng vậy

Anh đắn đo chi câu ngắn với câu dài
Mưa bắc lòng hay nam lòng cũng thế
Hoa sen tím, hoa sen hồng đều là em đấy cả
Và buồn lau hay buồn sậy cũng buồn thôi

Gội tóc nơi trọng điểm

Hố bom thành giếng mát
Sợi tóc dài quá lưng
Chải dần từng sợi một
Cho bõ ngày gian truân

Khách lấy hàng

Khách lấy hàng sắp đến rồi, thời gian khắc nghiệt đến rồi
Vẽ vân lên bình sứ anh đi, giao cho nó
Giao cho tên phá hoại ấy cái bình không thể vỡ
Dẫu vỡ chăng thì mỗi mảnh sứ của anh cũng mang nhành hoa nét vẽ một thờ

Mưa đêm

Vì sao hè cách xa em
Trời lại đổ mưa về sáng?
Vì sao em đà đi vắng
Anh còn chịu trận mưa đêm?

Ngủ rừng

Rét khuya tràn xuống lũng
Người quắp người lấy hơi
Cởi áo đắp cho súng
Bom đạn ấm hơi người

Rét đầu mùa

Nguy nga dựng vòm mây trắng
Trang nghiêm cái rét đầu mùa
Đưa ta vào đền kỷ niệm
Nghe từng ngọn gió thu qua

Sa mạc

Anh không là Ai Cập
Tại sao anh không xây nổi Kim tự tháp, mà bắt anh phải chịu nỗi buồn sa mạc?
Anh có xây lên, nó cũng đổ xuống mà!
Trên không đã một trời sao để nó chiêm tinh suốt sáng
Và trong lòng của nó ư, chỉ có gió lùa

Tiếng ve

A
Giữa thu mà sao nhớ một tiếng ve
Chắc hẳn biếc trời thu nên mới thế
Chỉ vì em xa. Chỉ vì một nhẽ
Cháy đỏ hoa yêu suốt một mùa hè

B
Nhớ thương dài tiếng ve
Dóng dả suốt đêm hè
Dao chém vào chẳng đứt
Đi hết lòng còn nghe

Tuổi già làm thơ tứ tuyệt

A
Cười mình vung lưới rộng
Thu về con tép con
Nhặt bốn câu bé bỏng
Sải cánh cả tâm hồn

B
Quên mất mình vừa sáu chục
Mở trang giấy rộng, viết dài
Gương nhắc mái đầu chớm bạc
Lại làm có bốn câu thôi

Vô thần

Mùa xuân vô thần
Hoa làm tôn giáo
Con ong ngoan đạo
Mật vàng tìm ăn

Trên đây, uct.edu.vn đã tổng hợp cho các bạn phần 1 trong bộ ” Dịch Cảo Thơ” của nhà thơ Chế Lan Viên. Mời các bạn đón xem phần 2 vào một ngày không xa. Hy vọng các bạn sẽ yêu thích những bài thơ này. Hãy đồng hành và ủng hộ chúng tôi để theo dõi những bài viết hấp dẫn nhé! Thân ái


0/5


(0 Reviews)

Nhà Thơ Nổi Tiếng - Tags: