[BST] 20+ Bài thơ buồn một mình mang tâm trạng sầu não trong tình yêu

20+ Bài thơ buồn một mình mang tâm trạng sầu não trong tình yêu và cuộc sống là những bài thơ tình yêu buồn, chất chứa những tâm sự cô đơn, sầu não khi chia tay người yêu, khi nhớ người yêu cũ. Những vần thơ tình buồn cô đơn mang tâm trạng của một tâm hồn yếu đuối, muốn được che chở, bảo vệ trong tình yêu.

Những nỗi niềm, tâm sự ẩn chứa trong những bài thơ buồn một mình chẳng biết chia sẻ cùng ai, đành mượn những lời thơ để thộ lộ lòng mình, để vơi đi nỗi buồn, nỗi tương tư trong tình yêu.

10 Bài thơ buồn một mình mang tâm trạng

10 Bài thơ buồn một mình mang tâm trạng, là những bài thơ tình yêu buồn khi chia tay, khi nhớ người yêu, khi yêu xa… chỉ những ai đã từng ở trong hoàn cảnh này mới có thể thấu hiểu hết được những nỗi niềm cô đơn, sầu não trong những bài thơ tình buồn này.

Một Mình

Tác giả: THI YÊN ĐÌNH NGUYÊN

Một mình mình với cô đơn
Một mình mình với nỗi buồn không tên
Một mình ôm chiếc bóng mình
Một mình mình nhớ tới tình: mình ta
Một mình ta với phôi pha
Một mình ta với tình ta một mình
Một mình ta nhớ tới em
Một mình ta nhớ ấm êm lụa là
Một mình nghe tiếng mây trôi
Một mình nhìn thấy khói rơi đùng đùng
Một mình mình với hư không
Một mình thổn thức bao đêm một mình
Một mình viết nửa chữ tình
Một mình nghe thở, nghe tim thì thầm
Một mình gậm nhấm nỗi niềm
Một mình cố nuốt bóng đêm một mình
Một mình ôm chiếc gối ôm
Một mình trùm lấy mơ màng năm canh..

Chỉ Một Mình Anh

Tác giả: Xuân Quỳnh

Anh! Chỉ một mình anh
Biết trả cho em những ngày đã mất
Và mang đến mùa xuân trong những giờ lạnh nhất
Là anh, chỉ một mình anh

Có phải vì anh
Khi nghe anh nói
Mà tim em xao xuyến bồi hồi

Có phải chỉ vì anh mà cỏ xanh im lặng
Bỗng xôn xao xuân đến cựa mình
Có phả vì anh mà muà xuân đến vội
Mà mây mù trên nuoc bập bùng trôi
Có phải vì anh mà lòng em bừng nắng
Và diụ dàng, tất cả vì anh

Nhưng không, anh nói không
Là mặt trời rơi ngay xuống đất
Là tất cả trên đời em mất
Khi anh nói Không…

Đêm Camly Ôm Đàn Uống Rượu Một Mình

Tác giả: Nguyễn Dương Quang

Thế gian chết hết chỉ còn đêm
và một mình tôi với cây đàn
rượu lẫn sương trào lăn chiếu đá
trăng mờ nghiêng ngả phía đầu non

Rượu làng sàng chôn chửa ngàn năm
tình chửa thiên thu, mộng chửa vàng
đêm buông sâu tiếng đàn run rẩy
Độc hành! chếnh choa”ng giọng đâm ngang

Đêm xưa… đêm xưa… thương Đặng Dung
đêm xưa… đêm xưa… Đường Minh Hoàng
a ha! đời ta thanh gươm cùn
về đâu… về đâu… đâu hồng nhan?

Ai hát cùng ta? rừng chất ngất
những vọng âm từ cõi thiên thu
trời vơ”i đâ”t, ta và cây cỏ
còn hay tan bờ bãi sương mù ?

Rượu nhạt trăng tàn ta hoá đá
ngồi nghêu ngao vỗ miết cây đàn
đêm không no”i hình như đêm biết
cho người: giọt sương trắng chờ tan.

Giữ Một Mình…

Tác giả: Phù Dung

Một dòng sông trôi trên miền ảo tưởng…
Một suối tóc buồn quấn rối hình dung…
Một chiếc thuyền đơn chở hồn vất vưởng…
Một kiếp rong bèo giạt bến mấy thuở tình chung…

Trời trên cao,
Đá sỏi âm thầm dưới thấp…
Đợi mưa qua,
Gột rửa tinh khôi những hạt bụi khổ trầm kha…
Đường thênh thang,
Gió hú đường dài hun hút…
Đời hoang mang,
Giọt khóc giọt cười đắng chát vạn nẻo đời hờn…

Ngày nắng chưa lên rực rỡ,
Đêm đã chợt buông nắng vỡ như sương…
Tình đến tình đi tình rơi như lá,
Hồn úa hồn sầu hồn suốt kiếp vẫn tơ vương…

Thì ôm lấy trái tim côi,
Bỏ trong ngăn đời khóa lại…
Gom hết ước mơ những tia nắng vỡ,
” Giữ một mình, giữ chỉ một mình thôi…”

Thôi !

Mơ Một Mình

Anh đêm qua,
tình tự với trăng
chăn nghiêng
gối lệch
cung hằng buông tơ
… giật mình…
tỉnh giấc hoàng tơ
lệ tuôn ướt đẫm …
nằm mơ một mình

Đừng Bỏ Em Một Mình

Tác giả: Minh Đức Hoài Trinh

Đừng bỏ em một mình
Khi trăng về lạnh lẽo
Khi chuông chùa u minh
Chậm rãi tiếng cầu kinh

Đừng bỏ em một mình
Khi mưa chiều rào rạt
Lũ chim buồn xơ xác
Tìm nhau gục vào mình

Đừng bỏ em một mình
Trời đất đang làm kinh
Rừng xa quằn quại gió
Thu buốt vết hồ tinh

Đừng bỏ em một mình
Đừng bắt em làm thinh
Cho em gào nức nở
Hòa đại dương mông mênh

Đừng bỏ em một mình
Biển đêm vời vợi quá
Bước chân đời nghiêng ngả
Vũ trụ vàng thênh thênh

Đừng bỏ em một mình
Môi vệ thần không linh
Tiếng thời gian rền rĩ
Đường nghĩa trang gập ghềnh

Đừng bỏ em một mình
Bắt em nghe tiếng búa
Tiếng búa nện vào đinh
Hòa trong tiếng u minh

Đừng bỏ em một mình
Bóng thuyền ma lênh đênh
Vòng hoa tang héo úa
Yêu quái vẫn vô tình

Đừng bỏ em một mình
Cho côn trùng rúc rỉa
Cỏ dại phủ mộ trinh
Cho bão tố bấp bênh

Đừng bỏ em một mình
Mấy ngàn năm sau nữa
Ai mái tóc còn xinh
Đừng bỏ em một mình

Những bài thơ buồn một mình cô đơn hay nhất

Những bài thơ buồn một mình cô đơn hay nhất, là những bài thơ cô đơn một mình mang tâm trạng. Những dòng cảm xúc về nỗi cô đơn, nỗi buồn trong tình yêu cứ thế tuôn trôi thành những dòng thơ buồn thấm đẫm nước mắt. Những vần thơ tình cô đơn, lẻ loi cần được yêu thương, chở che.

Lúc Cô Đơn

Lúc cô đơn một mình chân lê bước
Trên lối dài thủa trước đã từng qua
Lạnh vai gày pha lẫn nỗi xót xa
Khi hờ hững người đã yêu tha thiết

Lúc cô đơn mang nỗi đau chì chiết
Chợt âm thầm thấy hối tiếc khôn nguôi
Nhưng giờ đây hạnh phúc đã xa rồi
Theo gió mây về phương trời xa thẳm

Lúc cô đơn chợt bờ môi ướt đẫm
Giận chính mình sao chẳng lắm chặt tay
Để mất rồi lòng mới biết mới hay
Theo thời gian u hoài trong tiếc nuối

Lúc cô đơn mắt ngóng trông mòn mỏi
Nhưng muộn màng lòng khắc khoải chênh chao
Biết tìm đâu hạnh phúc tháng năm nào
Khi tất cả phôi pha vào sương gió

Lúc cô đơn nhớ về ngày xua đó
Nơi đã từng cũng có một tình yêu…

Đêm Cô Đơn – Tác Giả: An Giang Bùi

Đêm trở mình làm con tim thức dậy
Vẩn vơ hoài theo dòng chảy thời gian
Nỗi nhớ em đeo đẳng suốt đêm tàn
Em nơi ấy chắc giờ này yên giấc.

Trăng hạ tuần rớt đầu non vàng vọt
Gió âm thầm trên đường vắng đêm hoang
Đêm thẫm đen như vết mực loang
Cứ kéo dài tưởng chừng như vô tận.

Muốn gửi em một dòng tin nhắn
Nhưng ngại ngần làm thức giấc đêm xuân
Mình ta thôi tâm sự với cô đơn
Là tri kỷ chưa một lần phách lối.

Dù ngoài kia vui như ngày hội
Khi ta buồn vẫn ở lại bên ta …
Đêm cô đơn vắng bóng người xa
Nhưng yên lòng khi người xa yên giấc.

CŨNG LÂU RỒI..!!

Thơ: Tùng Trần

Cũng lâu rồi..quên cảm giác yêu ai
Cái nắm tay trong chiều dài bóng ngã
Hay bởi tình đầu ra đi vội vã
Tiếng em ơi cũng đã lãng quên dần

Cũng lâu rồi..dạ chẳng chút bâng khuâng
Chẳng cuốn cuồng mỗi lần ai giận dỗi
Cũng không còn nhớ hai từ xin lỗi
Bởi dòng đường ngược lối những bước chân

Cũng lâu rồi..tại sợ hay chẳng cần
Cho bờ vai mỗi lần ai mệt mỏi
Trái tim yêu dẫu chẳng bao giờ nói
Sợ lỡ làng đau nhói lại nhiều thêm

Cũng lâu rồi.. như biển lặng sóng êm
Bởi chẳng mong kiếm tìm niềm vui mới
Muốn con tim để tình duyên đưa lối
Cũng lâu rồi..quên câu nói Yêu Em.

NGÀY KHÔNG NHAU

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Đường xưa hoa nở thật nhiều
Bóng anh không thấy buồn hiu hắt buồn
Thẫn thờ nước mắt chợt tuôn
Thầm rơi từng giọt lách luồn lá hoa.

Nhìn theo chiếc bóng nhạt nhòa
Duyên xưa trốn chạy…tình xa mất rồi
Một mình trọn kiếp đơn côi
Từng đêm khắc khoải bồi hồi ngẫn ngơ.

Trách cho cơn gió hửng hờ
Bỏ mây ngóng đợi…bơ vơ chạnh lòng
Còn gì đâu nữa mà mong
Đò chiều bỏ bến quên dòng sông sâu.

Năm canh thức trắng gọi sầu
Hồng nhan phận bạc đớn đau suốt đời
Đau lòng lắm bạn tình ơi
Nhớ thương đứng đợi nghẹn lời…xót xa.

CÔ ĐƠN

Thơ: Vũ Thắm

Đơn phòng quạnh quẽ một mình em
Gió thoảng bên song lệ ướt mèm
Rót chén trà thơm hồn vẫn đợi
Trao miền cảnh cũ dạ hoài đêm

Âm thầm tủi lệ bờ mi nhớ
Lặng lẽ hờn tâm mái tóc thèm
Khắc khoải vì sao người lỡ hẹn
Đơn phòng quạnh quẽ một mình em.

CÓ AI KHÔNG

Thơ: Thiên Gia Bảo

Có ai không cho mượn trái tim đi
Để yêu thương tìm về trong hoang hoải
Tôi cô đơn đã lâu rồi mệt mỏi
Muốn một lần được hạnh phúc thật lâu…

Có ai không xin hãy đặt tên nhau
Lên bờ môi thơm ngọt ngào thân ái
Một lần thôi cho thời gian ngừng lại
Tựa vai kề trọn vẹn giấc bình yên…

Có ai không tôi mượn nét dịu hiền
Đôi mắt đẹp trong cái nhìn âu yếm
Nếu bờ môi kia vòng hoa tử niệm
Tôi cam lòng xin chết cả nghìn thu…

Có ai không cho mượn cái ôm hờ
Tôi rét mướt giữa mùa đơn côi quá
Kìa bàn tay cho dù còn xa lạ
Nắm lấy rồi cũng ấm áp thân quen…

Có ai không vào giấc mộng êm đềm
Viết giùm tôi bài thơ tình dang dở
Cuộc đời tôi một phần tư quá nửa
Vẫn lẻ loi vẫn chiếc bóng riêng mình…

Có ai không chơi trò gọi em – anh
Anh – là chồng còn em – thời là vợ
Chỉ hồng tơ kéo mình vào duyên nợ
Để cùng nhau đi đến hết cuộc đời…

Có ai không hãy lên tiếng giùm tôi
Đừng e ngại chi mấy lời hoa gió
Nếu đã xem tình yêu là hơi thở
Thì ai ơi hạnh phúc đến đây rồi.

CHIẾC BÓNG LẺ LOI

Thơ: Tùng Trần

Có đôi lần chợt buồn lòng tự hỏi
Mình đã gây ra những lỗi lầm gì
Mà giọt sầu cứ đọng mãi bờ mi
Chân bước đi như đeo chì trĩu nặng

Kiếp đơn côi mãi hoài trong thầm lặng
Bao niềm vui thì ngắn ngủi lụi tàn
Còn nỗi buồn năm tháng vẫn đeo mang
Trái tim đau như muôn ngàn vết xước

Đường thênh thang vẫn một mình tôi bước
Có đôi khi thầm ước được như người
Môi mỉm cười tựa những cánh hoa tươi
Nơi khoé mắt không còn rơi lã chã

Con đường đời có muôn ngày vạn ngã
Nhưng lối nào chẳng cay đắng xót xa
Có bình minh cùng những buổi chiều tà
Được bình yên với tôi là quá đủ

Như chim trời có một nơi trú ngụ
Khi màn đêm che phủ lúc mệt nhoài
Dẫu rằng mình vẫn chiếc bóng lẻ loi
Chỉ thế thôi với tôi là hạnh phúc.

VẮNG ANH

Thơ: Vũ Thắm

Vắng anh rồi em mộng mị trong mơ
Thèm tiếng yêu khỏa bờ môi nhỏ bé
Thèm hơi ấm lúc bên người thỏ thẻ
Mỗi đêm dài được vẽ những màu xinh

Vắng bóng anh em đơn lẻ duyên tình
Chiều hoang hoải một mình trong thương nhớ
Cây trước ngõ cũng nặng lòng trăn trở
Ngọn gió về chẳng mở thắm lời yêu

Xa anh rồi phố vắng cũng tiêu điều
Hàng ghế đá chẳng ai ngồi tâm sự
Quán cà phê im bặt đi mọi thứ
Đếm giọt sầu thánh thót giữ giọt rơi

Xa anh rồi nỗi trống vắng đơn côi
Nghe thấm lạnh cả chân trời dịu vợi
Anh ở đâu tiếng lòng em muốn gởi
Chút ân tình về đi hỡi người ơi.

PHỐ VÀ EM

Thơ: Oải Hương

Ngày không anh sao ngày dài đến thế
Nắng chẳng hồng mây buồn trải lê thê
Phố đơn côi buồn níu bước chân về
Dáng liêu xiêu khi hoàng hôn ngả bóng

Ngày không anh tim em như ngừng đập
Cứ chờ hoài một lời hứa xa xăm
Người đã quên sao ta mãi nặng lòng
Tìm gì giữa chốn mênh mông hoang hoải

Phố không anh chẳng còn chi mong đợi
Chỉ mình em ở lại với mùa sang
Rượu nhấp môi quên đi nỗi bẽ bàng
Mượn vị đắng xua dỗi hờn trong mắt.

Những bài thơ buồn một mình mang tâm trạng cô đơn thể hiện nỗi buồn khi chia tay người yêu. Đó là nỗi nhớ người yêu đến cháy bỏng nhưng chẳng thể gọi điện, chẳng thể nhắn tin, chỉ đành cố chịu một mình vì giờ chỉ là người dưng của nhau. Những vần thơ cô đơn một mình thể hiện sự lẻ loi, buồn thương cho một tâm hồn mang tổn thương trong tình yêu.

0/5 (0 Reviews)