Bùi Minh Trí – Chùm Thơ Nổi Tiếng Đi Cùng Năm Tháng (Phần 1)

Không chỉ là nhà giáo, Bùi Minh Trí còn là nhà thơ nổi tiếng ở mảnh đất Hải Dương. Ông đã để lại cho đời hàng ngàn tác phẩm độc đáo, có giá trị nhân văn, hiện thực độc đáo. Những tác phẩm của ông thể hiện một lối sống, một quan niệm tích cực đầy mới mẻ về cuộc sống, về hạnh phúc lứa đôi. Ngay dưới đây, chúng tôi sẽ giới thiệu đến bạn những dòng tác phẩm có ý nghĩa sâu sắc, được nhiều bạn trẻ yêu mến khi chúng đã được sáng tác từ lâu nhé!

Anh Hùng Liệt Sĩ Đặng Thùy Trâm

Diệu kỳ thay nhờ thức tỉnh lương tri
Của người lính phía bên kia chiến tuyến
Nhật ký lửa Thuỳ Trâm về đến bến
Như cây cầu mang ước nguyện chờ mong
Nối đôi bờ cay đắng một dòng sông

Buổi chia tay không ước hẹn trùng phùng
Rời tổ ấm vào tuyến đầu bom đạn
Quên buồn riêng, sống hết mình với bạn
Thầy thuốc mẹ hiền cứu sống thương binh
Đau xé lòng khi đồng đội hy sinh

Phút thánh thiện ngắm màu xanh mộc mạc
Thả hồn mơ theo du dương khúc nhạc
Căm giặc thù gieo tang tóc thê lương
Miền Nam ơi! Máu đổ mỗi chặng đường
Gửi Hà Nội niềm nhớ thương cháy bỏng
Tuổi ấu thơ, tiếng quê hương đồng vọng
Đường ta đi chân lý sáng trong tim
Chắp cánh cho ta phơi phới niềm tin
Dù phải chết vẫn tiến lên phía trước…

Chị để lại cho đời niềm thương tiếc
Đã ra đi vì non nước ngày mai
Người nữ Anh hùng chẳng của riêng ai!
Trước mồ chị trong hương trầm toả khói
Khóc nức nở người lính kia bỗng hỏi:
Lỗi ại ai sao Trâm phải hy sinh?
Nhói tim ta một sức mạnh vô hình
Gió lộng mây ngàn thăm thẳm trời xanh…

Ánh Mắt Em

Nhớ một chiều thu ấy
Trên tím biếc đồi sim
Thoáng phút giây tôi thấy
Chớp ánh sao mắt em

Khờ khạo quên trời đất
Tôi chỉ ngơ ngẩn nhìn
Để ánh sao bay mất
Vụt qua như cánh chim

Ánh Mắt Mẹ Nga

Con lên xe
Đất trời tuyết trắng
Mẹ đứng lặng im
tóc bạc phơ…

Ánh mắt trao con như gửi gắm
cả tấm lòng của người mẹ Nga
Không chỉ cho con
cho tất cả: gia đình con
và nước Việt nơi xa

Xe chuyển bánh
Hành trang con chở nặng
tuyết trắng
và tấm lòng mẹ Nga.

Anh Thương Binh Về Làng

Tuổi trẻ, sức trai gửi lại chiến trường
Anh trở về quê mái tóc pha sương
Bộ quần áo xanh đạn xuyên lỗ chỗ
Ba lô nặng bước quân hành

Nhìn ngọn cỏ lá cây
nước mắt vòng quanh
Đôi chân rã rời lê về cổng làng cũ
Ánh rêu phong ẩn dưới cây đa cổ thụ
Báo với hồn làng: Đã trả nợ non sông

Hôm nay khoác áo nông dân
với dáng đi không tuổi
Bước vào cuộc chiến đấu mới
Lời Bác thắp đỏ trái tim
Bên bãi bồi trải dài một màu xanh
Cây trĩu quả, mô hình VAC trang trại

Gương thương binh sáng vùng quê đổi mới
Sông hiền hoà sóng nổi lao xao
Ổi, táo thơm vườn, ươm cây năng xuất cao
Đẹp mái nhà, ấm nghĩa tình làng xóm.

Bài Giảng Của Thầy

Em nghe bài giảng của thầy
Mênh mang kiến thức chở đầy yêu thương
Niềm vui đo mỗi chặng đường
Chim non đủ cánh ra trường bay cao

Khoa học trận tuyến gian lao
Dòng sông kiến thức qua bao bến bờ
Chăn tằm, chuốt kén, ươm tơ
Say sưa ngay cả trong mơ luyện rèn

Nghề cao xa lánh bon chen
Chẳng màng danh lợi nhỏ nhen
thói thường
Nết người – nét chữ tấm gương

Phấn bay lớp lớp pha sương mái đầu

Vì đời thầy bắc nhịp cầu
Đường xa dù có sông sâu cũng gần
Chữ gieo – ươm cả mùa xuân
Trồng người chọn thế uốn dần cây non

Trời cao đất rộng cũng mòn
Mà thầy nghiệp cả vẫn còn đa mang
Hiến dâng trọn tấm lòng vàng
Thầy cho em những cẩm nang vào đời.

Bâng Khuâng Hội Thu

Thu về vạt nắng hanh hao
Len trong khóe mắt, soi vào nỗi riêng
Nghìn năm lễ hội Rồng lên
Niềm vui lan toả, nỗi phiền đọng sâu

Giờ này anh ở nơi đâu
Trường Sơn xanh ngát một mầu mông mênh
Núi đồi hơi thở nhẹ tênh
Vời xa, xa mãi chênh vênh đường chiều

Hội vui lòng nhớ thương nhiều
Hồ Gươm để lại tình yêu, lên đường
Dấu chân anh vẫn còn vương
Mà hồn anh có phủ sương vai gầy ?

Hồi chuông vang vọng chân mây
Gió đưa thổn thức lòng này tới anh
Ra đi chẳng tiếc đời xanh
Cho tình quê mãi ngọt lành lâng lâng

Thề xưa mong được hiến dâng
Trả về ngọn cỏ bâng khuâng trên mồ
Thu vàng lệ có hong khô
Trăng chia hai ngả, con đò sang ngang

Bất Ngờ Dễ Thương

Bất ngờ sao thật dễ thương
Quê hương anh đó Hải Dương rất gần
Chiều nay ngả rẽ vui chân
Đất, người hiếu khách ân cần đón em

Tình đời trước lạ sau quen
Côn Sơn, Kiếp Bạc gót sen bồi hồi
Lục Đầu nước chảy mây trôi
Oai linh dấu tích một thời sử xanh

Gió reo, thông hát đất lành
Mao Điền Văn Miếu ghi danh bảng vàng
Nhà cao đường mới thênh thang
Rượu say Phú Lộc, nhà hàng chả rươi

Nồng thơm cho má em tươi
Cuối thu nhớ nhé tháng mười mưa bay
Quà quê bánh đậu bánh gai
Cái màu men sứ mắt ai gửi vào

Ví bằng em có chiêm bao
Nhớ người phố Cổ hôm nào nâng ly
Đường xa nào có quản chi
Em cầm lời hẹn cũng vì… Hải Dương.

Bến Đò Chung Thủy

Chiều đông bến vắng lạnh hồn
Mây che tối sẫm hoàng hôn như mồ
Sông sâu bỏ vắng con đò
Chẳng ai đáp lại tiếng hò gọi khan

Chuyện xưa…như tiếng thở than
Hỏi trời cô lái sẻ san nỗi mình
Cùng chồng một khúc xuân tình
Cái duyên vừa bén sao hình vội xa?

Lòng cô lái cuộn phong ba
Chờ chồng năm tháng phù sa nặng đồng
Chiến trường mù mịt non sông
Đèn chong thao thức, người không thấy về

Thủy chung giữ trọn câu thề
Vai gầy sức kiệt não nề cỏ hoa
Suối vàng đi gặp người xa
Bờ lau hiu hắt gió ca não lòng

Một vầng trăng khuyết cong cong
Đời người bèo bọt như dòng nước trôi
Sóng dâng trắng đục bãi bồi
Cho người lữ khách khôn vơi nỗi sầu…

Biển Đảo Tổ Quốc Ta

Từ cao vút Trường Sơn nhìn xuống biển
Ôi biển xanh trải xa tít chân trời
Biển ta đó, biển ca hát muôn đời
Ta gọi tên từng đảo xanh yêu quý

Mùa hạ về biển trời xanh lộng gió
Bỗng âm thầm đón bão tố cuồng phong
Tâm can nào chứa chất những ngóng trông
Nhìn cho thấu những mưu ma chước quỷ

Chúng lộ rõ lòng tham lam hung dữ
Cướp Hoàng Sa và nhòm ngó Trường Sa
Muốn biển ta thành của chúng – ao nhà!
Ta đau xót – máu anh em mình đổ

Dưới đèn khuya giở sử vàng sách đỏ
Còn vọng về uy vũ Bạch Đằng Giang
Và hào hùng vị tướng trẻ đốt than
Nhấn chìm cả đoàn thuyền lương của giặc

Lũ xâm lăng vùi thây trong đáy nước
Có truyền nhau thất thiệt tới bây giờ?
Còn dân ta vẫn nhớ đến tích xưa:
“Sấm động Nam bang – mưa qua Bắc hải”!

Suốt canh thâu sóng dâng trào gió thổi
Ta vẫn tin chân lý thắng hung tàn
Biển sẽ thơ lấp lánh ánh trăng vàng
Tổ quốc ta là mùa xuân bất tận!

Biển Xanh Chân Lý

Biển xanh, biển xanh
Đẹp sao trập trùng mây nước
Sóng đưa dạt dào, thân tàu vỗ nhịp
Lời ca theo gió bay xa
Biển nối anh em hiền hoà

Ta vốn say hồn thơ Nguyễn Du, Lý Bạch…
Đòi phen cùng chiến hào chống giặc
Cớ sao dấy động can qua
Khiến cho sóng gầm, bão tố
Nước mây hai ngả u buồn…

Trường Sa, Hoàng Sa, dấu ấn mốc son
Ngày xửa ngày xưa Mẹ hiền Việt Nam
Nước mắt gạt thầm, tiễn con ra đảo
Người chiến sĩ qua ngày rau cháo
Vẫn kiên gan bất chấp hiểm nguy…
Đời đời nối nhau giữ gìn hương hoả ông cha

Để hôm nay lòng ta xao xuyến
Khi rẽ sóng trào, theo tàu cập bến
Ngắm nhìn trời xanh cờ đỏ sao vàng
Cây Phong Ba – hồn đảo hiên ngang

Đêm về một chút tình san sẻ
Lắng nghe biển xanh than thở
Đối ẩm, trăng thanh, chén rượu đầy
Chỉ tình tri kỷ mãi hương bay…

Bình Minh Matxcova

Tôi đến Matxcơva năm một chín chín ba
Sau hai năm xảy ra chuyện động trời: Liên Xô tan rã
Thấy một nước Nga đang kiệt quệ
Vẻ nghèo khó hiện lên đến bàng hoàng

Mua sữa, bánh mì phải xếp hàng
Và người ta bán theo từng suất
Như có ai vừa làm bùa phép
Đâu rồi vẻ oai phong của một siêu cường?

Nhưng lịch sử, con người và con đường
Vẫn ánh lên nét Nga tuyệt đẹp
Ta lo lắng nhưng nước Nga không thể chết
Phải bước đi vững chắc tới thành công

Dần thấy ra sắc thái kinh tế thị trường
Dân chủ tự do, tăng cao mức sống
Ẩm thực Nga còn giữ nguyên truyền thống
Được pha vào phong cách của Paris

Dân Nga mở rộng vòng tay đón cố tri
Mùa xuân làm tan đi băng giá
Ta nghe “Chiều Matxcơva” rì rào trong gió
Và “Nắng sớm mai gọi thức giấc mơ màng”.

Bộ Đội Cụ Hồ

Bộ đội Cụ Hồ
Giản dị gọi tên chung
Để lại quê hương
Ruộng nương vợ trẻ,
Cùng đồng đội bát cơm sẻ nửa
Đêm rét chung chăn
Lưng đèo nắng lửa, vác nặng hành quân
Chung miếng lương khô, chia từng giọt nước
Thương bạn lên cơn sốt
Giữa đêm trường mưa thác gió gào

Chung vách chiến hào,
Vai sát vai trước giờ nổ súng
Đau xé lòng khi đồng đội ngã xuống
Xé áo mình băng viết thương
Trong khói đạn ngút trời làn môi xanh
Chưa tàn nụ cười, bàn tay vuốt mắt
Càng thấm hiểu từng tấc đất
Đổi bằng máu xương

Đi dân nhớ, ở dân thương
Góc phố dòng sông, lúa đồng ruộng cạn
Ánh mắt ai nhớ người ra trận
Biết bao giờ trở lại xóm làng mong
Biết bao giờ nhà vui mái ấm hương nồng?
Lòng nhủ lòng hẹn ngày chiến thắng
Xóm ngõ cười vui, tâm tình sâu lắng
Chung nồi khoai sắn, bát nước chè xanh.

Cảm Nhận Từ Mùi Hoa

Đêm thu ngát mùi hoa sữa
Chúm chím chùm hạt cốm xanh
Có hương thơm hơi thở em
Hà Nội nhấp nhô mái rêu phố cũ
đắm vào hồn đêm…

Đời qua thăng trầm
Tuổi xuân qua ô cửa sổ
Sớm nay hương tràn xuống phố
Đã mùa thu tới ngõ rồi
Quên cả mái đầu sương quá nửa,
Chỉ mùi hoa sữa nhớ không thôi…

Cảm Xúc Mùa Đông

Trời sà thấp mang mùa đông vào phố
Cây bàng trơ lá đỏ hứng phong sương
Gió nói gì mà đàn chim thôi hót
Chụm vào nhau ngơ ngác giữa phố phường

Áo khép chặt rét vẫn châm tê buốt
Trời đầy mây làm trĩu nặng cả lòng
Mặt Hồ Gươm sóng lao xao thảng thốt
Đàn ai ca tình réo rắt mênh mông

Trẻ không nhà lạnh một chiều lạc bước
Tiếng ai rao khản đặc nỗi niềm thương
Đêm trở gió mưa ướt đầm ngõ nhỏ
Que diêm nào thắp lên lửa trong hồn?

Bỗng trong gió thoảng bay mùi ngô nướng
Bếp than hồng soi đôi má em hồng
Chị tan ca hạt ngô thơm ấm bụng
Và cuộc đời nghe có chút lâng lâng

Tôi ngó lên ánh đèn qua ô cửa
Ấm bao nhà dưới mái cũ rêu phong
Phố lên đèn, xua bớt đi lạnh lẽo
Để sớm xuân đợi một phút nắng lên.

Cảm Xúc Tháng 5

Nắng tháng 5 ngợp trời ve rộn hát
Hoa phượng rung cành biếc, má tươi hồng
Gió nồm nam đưa mây tới mênh mông
Đàn chim xinh chắp cánh về xa thẳm

Buổi học cuối trên giảng đường bừng sáng
Thầy gói vào những kiến thức lắng sâu
Cho các em hoa ngọc nở mái đầu
Vào mùa thi mỉm nụ cười tin tưởng

Đêm lung linh, ánh sao xanh lấp lánh
Bạn bè vui náo nức những mê say
Em không quên giọt nước mắt chia tay
Hoà khúc ca đàn ngân lên ngọt phím

Mái tóc thề, lá cành tha thiết quyện
Hoa loa kèn trắng cả một mùa trăng
Rợp sân trường nỗi nhớ tím bằng lăng
Cuộc sống chảy, em thấy mình vụt lớn

Câu Chuyện Làng Ta

Làng ta đó giống bao làng quê Việt
Bờ tre xanh, giếng nước, mái đình cong
Có thể khác ở cái nghèo cay nghiệt
Theo ta hoài vói đồng trắng nước trong

Ruộng bạc màu dưới bão giông nắng cháy
Hứng phù sa cha đắp đập khơi dòng
Đồng buốt giá mẹ khom lưng cấy hái
Vắt mồ hôi cho cây lúa trổ bông

Con đê dài ôm trong lòng xứ sở
Thao thức chợ phiên, tíu tít gánh gồng
Qua chợ Mũa đến chợ Bùi chợ Gọc
Đời cứ chìm trong cực nhọc long đong

Lớp lớp thanh niên lên đường đánh giặc
Phụ nữ quê ta bám đất tảo tần
Dãy cau nhà vẫn hiên ngang thẳng tắp
Kể ta nghe chuyện cổ tích giữ làng

Cổng Bến xưa soi bóng sông xanh biếc
Thả chòm râu quệt nước gốc si già
Ban bè tôi thuở ấu thơ tắm mát
Nay gặp nhau “lên chức” ông bà

Nỗi khổ xưa lùi xa theo năm tháng
Nước chuyển mình làng xóm cũng đổi thay
Đêm hội làng trời treo vừng trăng sáng
Chén rượu quê pha tình nghĩa thêm say.

Bùi Minh Trí được nhắc đến trong sự tự hào, ngưỡng mộ của mọi người đặc biệt đối với những áng thơ văn của ông. Mời các bạn theo dõi phần 2 những bài thơ hay của ông trong bài viết sau nhé. Hy vọng bạn sẽ yêu thích lối viết, phong cách viết của ông nhé!


5/5


(1 Review)

Nhà Thơ Nổi Tiếng - Tags: