Bùi Minh Trí – Chùm Thơ Nổi Tiếng Đi Cùng Năm Tháng (Phần 4)

Cập nhật ngay chùm thơ đi cùng năm tháng (phần 4) của Bùi Minh Trí để phần nào để hiểu thêm về con người cũng như lối sống, phong cách sáng tác của ông nhé. Những vần thơ này mang lại cho bạn những giây phút thư giãn thoải mái và thấm nhuần tư tưởng về cách mạng, về lẽ sống đời thường.

Linh Thiêng Hồn Người

Hà Nội chiều nay đẫm nhớ thương
Muôn bàn chân nối trĩu con đường
Nỗi đau liên kết lòng dân lại
Sức mạnh truyền xa tới bốn phương

Thu nhớ hanh vàng gieo ánh mắt
Tiếng đàn nhân nghĩa vỗ trùng dương
Ấm tình đồng đội ngân từng phím
Cổ vũ áo xanh nẻo chiến trường

Dặm dài nối tiếp lòng dân đó
Nghi lễ vinh quang chẳng bận Người
Triệu mạch tim hồng nâng bước nhẹ
Hương quê hồn trải bốn phương trời

Hoàng Diệu nghẹn ngào lời vĩnh biệt
Hoành Sơn linh khí tỏa muôn nơi
Lòng son phù hộ cho dân nước
Trấn giữ biển Đông vững vạn đời…

Lời Của Gió

Gió bay giữa bầu trời
Qua bao nhiêu xứ sở
Nhặt những chuyện buồn vui
Gom giận hờn đau khổ

Thấy nơi này rực rỡ
Cuộc sống như thiên đường
Toả hơi ấm tình thương
Từng mái nhà góc phố

Nơi kia đầy khốn khó
Trẻ gầy thiếu áo cơm
Bom đạn, máu tràn lan
Chứa chan dòng nước mắt

Gió thở dài não nuột
Thương mái nghèo chân đê
Xóm núi lạnh đông về
Người không nhà lê bước

Gió thầm reo lời ước
Đói rách lặn khỏi đời
Hoa thay súng mọi nơi
Trẻ em là Thượng đế

Đồng rập rờn sóng lúa
Cánh cò nghiêng nắng vàng
Biển nhuộm hồng hoàng hôn
Buồm nâu về đất mẹ

Mong Manh

Nơi gặp gỡ hai chiều lên xuống
Là mong manh giữa hạnh phúc khổ đau
Trong tĩnh lặng bỗng tư duy lóe sáng
Cho ngày xưa liền mạch mai sau

Lá lộc nảy trên thân cây chết
Hoa tàn rụng xuống đất thêm màu
Dòng nước mát ôm hàng cây soi bóng
Khi cạn nguồn xác lá gối lên nhau

Ác chen thiện muôn loài chung sống
Phúc thăng hoa từ nhân ái bao dung
Có những phút ta như trong mộng mị
Chợt rùng mình vuợt qua hố lao lung

Về bến lặng cánh buồm căng hạ xuống
Để lòng ta suy ngẫm riêng chung.

Mong Thư Nhà

Biển biếc mây che núi
Chiều đông cảnh ru sầu
Biệt ly lòng tê tái
Tuôn chảy một dòng châu
Bấm đốt tay sáu tháng
Thư nhà chẳng thấy đâu
Dù ngàn vàng một bức
Còn rẻ hơn bạc đầu

Mùa Thu Nga

Khi đàn sếu đan ngang trời xanh thẳm
Mắt dõi nhìn, thầm hát Nước Nga
Lá vàng sẫm gọi mùa thu chín
Chợt nhớ về năm tháng qua

Cây lung linh sắc màu huyền ảo
Trắng bạch dương vàng đỏ rừng phong
Làn gió nhẹ, lá xoay tròn e ấp
Mùa thu Nga gợi đến nao lòng

Vời vợi xanh, buồn bịn rịn
Dịu ngọt trong veo ánh mắt em nhìn
Bánh mì đen, đậm đà muối mặn
Tấm lòng ai đôn hậu nồng nàn

Chiều buông tím, thuỳ dương in bóng
Thân thiết sao chiều Matxcơva
Trôi nhanh quá giờ chia tay lưu luyến
Về quê nhà, nhớ lắm nước Nga

Muôn Màu Sapa

Sương sớm phủ mờ Sa Pa
Trưa nắng hanh vàng rót mật
Mây chiều ôm ấp đỉnh xa
Đêm về lạnh se trời đất

Cõi tiên hay là cõi Phật
Một ngày trải bằng một năm
Quên đi tính toán hờn ghen
Đời luôn là tuần trăng mật

Ngẩn ngơ ngắm nhìn Thác Bạc
Thung hoa rau trải như mây
Su su bạt ngàn đồi núi
San Lùng nghiêng ngả trời say

Chợ tình phiên họp hôm nay
Thổ cẩm muôn màu váy áo
Ngôn ngữ đủ loại Đông Tây
Hoà vào tiếng khèn, tiếng sáo

Phố đêm đuốc đèn mờ ảo
Sương khuya e ấp nụ hôn
Bản xa xôn xao gà gáy
Trăng mờ lặn xuống đầu non.

Mừng Năm Mới 2018

Năm cũ qua sáng lên 10 sự kiện (1)
Mở đường vui thương mại Việt Nam
Hội nghị cấp cao APEC thành công
Nâng vị thế ta lên tầm cao mới

Đất nước mừng mặt trời xua bóng tối
Và đại dương chào đón chiếc thuyền may
Ngày đầu năm bức tranh vẽ tự tay
Viết một trang, mở ra pho sách mới

Có ba người hỏi nhà bạn đi tới
“Hạnh phúc”, “Điều may”, “Thịnh vượng” mang tên
Nắm bàn tay vào bữa tiệc khai màn
Đón năm mới, má hồng tươi rượu nổ

Nâng cốc chúc nhau vui như chim Sẻ
Sang như chim Phụng, khoẻ như Đại bàng…
Mở kho tri thức chuyển đổi hân hoan
Cho một năm mới yên vui, hạnh phúc

Bỏ những tai ương, rèn thêm tính tốt
Cởi hết nỗi oan xoá khổ cô đơn
Em làm hoa đẹp, ngát thơm toả hương
Dạ khúc lâng lâng anh mở dòng khai bút…

Ngã Ba Huyền Thoại

Em mảnh mai giữa đạn bom khốc liệt
San lấp hố sâu, dũng cảm bám đường
Tiên tuyến đang mong đạn dược, quân lương
Cờ phất lên dấu hiệu về phía trước

Từng phút từng giây, em dành cho đất nước
Thời gian đâu để nghĩ đến mai sau
Quên cái yêu, quên nỗi nhớ, quên sầu
Chỉ có đường, lấp hố bom, xe chạy

Ngã ba Đồng Lộc ngã ba huyền thoại
Huyết mạch non sông dồn chảy qua đây
“Ngã ba chết” trong lịch sử dặm dài
Muôn ngàn sau vẫn nỗi niềm đau đáu

Tiểu đội rất trẻ nằm xếp hàng in dấu
Để nhớ cho mẹ cha, đồng đội anh em,
Vẫn biết em ngã xuống cho đất nước hồi sinh
Thổn thức tim, tôi khôn cầm nước mắt.

Ngày Thơ Việt Nam

Tôi đến ngày thơ xuân rất trẻ
Nguyên tiêu lễ hội của thi ca
Ất Mùi rực rỡ trời Văn Miếu
Châu Á Thái Bình loang sóng xa

Cầu nối bạn bè muôn sắc lạ
Bốn phương ngôn ngữ giọng ngân nga
Thơ bay lấp lánh tâm hồn Việt
Biển đảo mùa xuân Tổ quốc ta

Hội vui chở nặng bao tâm huyết
Đồng điệu phố thơ mở tấm lòng
“Khát vọng hoà bình” 10 thế kỷ
Dòng thơ tuôn chảy mạch non sông.

Người Cắm Cờ Đất Nước

Tôi viết về các anh với lòng cảm phục
Những người anh hùng
không có trong danh sách tặng phong
Những người cắm cờ đất nước

Cờ vàng sao linh hồn Tổ quốc
Trong tim anh từ những ký ức xưa
Vinh quang thay đội ngũ cắm cờ
Từ một nhóm, lớn lên thành đại đội

Người vệ quốc cắm cờ trên Đại Nội
Xoá đi thời phong kiến ngàn năm
Xoá ngục tù xiềng xích tối tăm
Tháo gông cùm hơn trăm năm nô lệ

Phút giây say sao lòng vui đến thế
Chiến sĩ cắm cờ hầm Đờ Cát Điện Biên
Chôn vùi cả chủ nghĩa thực dân
Đẹp vành hoa lịch sử vàng chói sáng

Mốc son lẫy lừng Mùa Xuân đại thắng
Lính Cụ Hồ cắm cờ dinh Độc lập nguỵ quân
Từ nghìn năm, nay thống nhất non sông
Dân tộc ta bước vào thời đại mới.

Nhờ Câu Thơ

Hội Lim tiếng hát trao duyên
Mớ ba, mớ bảy các tiên mời trầu
Trầu em tươi lá xanh màu
Cong cong cánh phượng, chũm cau trắng hồng

Mắt huyền, môi thắm, lưng ong
Hơi trầu chưa thấm mà lòng đã say
Yêu em chẳng dám cầm tay
Chỉ là cuối mắt, đầu mày đằng xa

Vụng về ánh mắt liếc qua
Làm sao nói được lòng ta với nàng
Câu thơ viết vội đôi hàng
Giả vờ rơi xuống cơi vàng Hội Lim

Rồi đây bảy nổi ba chìm
Câu thơ có giúp tôi tìm được em?

Nhớ Nước Nga

Tờ lịch nhắc tôi năm tháng xa
Giật mình nửa thế kỷ đi qua
Chuyến tàu mang tuổi xuân hăm hở
Bát ngát Xibêri nở hoa

Chào Matxcơva! Vui bỡ ngỡ
Đẹp như huyền thoại những lâu đài
Ngôi sao lấp lánh bừng tươi đỏ
Tim đập Cremlanh rọi nắng mai

Bài học mới đường đời náo nức
Tiếng Nga suối chảy mở tâm hồn
Thầy cô dẫn dắt tôi bền chí
Nâng bước tôi đi dưới mái trường

Nước Nga tạm biệt! Buồn da diết
Vẫn cháy trong tim ngọn lửa hồng
Bạn cũ trường xưa tôi nhớ mãi
Ấm lòng tôi cả những đêm đông.

Nhớ Quê

Nhớ tuổi thơ xóm nhỏ
Mẹ tần tảo chăm lo
Mỗi trưa về tan lớp
Bát cơm nóng canh cua

Rời quê hương lên phố
Nhà xếp như tổ ong
Thở bằng ô cửa sổ
Mẹ già mỏi mắt trông

Việc riêng chung lớn nhỏ
Ngày đêm lửa đèn cù
Thời gian in hằn vết
Giật mình bước sang thu

Ngẩn ngơ nhìn lá rụng
Nhớ mùi hương hoa cau
Tím ao nhà bông súng
Khói lam tỏa mây chiều

Con mãi điều day dứt
Nay nhà cửa đủ đầy
Mẹ hiền đà khuất núi
Lòng thương nhớ khôn khuây.

Những Dòng Sông Quê Hương

Những dòng sông quê hương
muôn đời cuộn chảy
Mang nguồn sống phù sa đất bãi
Bồi đắp nghìn năm nên xóm nên làng

Những dòng sông còn lưu hương
rừng xanh, núi thắm
Chỉ có lòng sông mới hiểu
nước mắt, mồ hôi, máu thấm ruộng đồng
tiếng vọng ngàn xưa
khao khát chờ mong…

Có ngày sông lặng nghe đất chuyển
tiếng đoàn quân rầm rập trở về
Thuyền chen chật bến
Dân vạn chài cười vang trên sóng

Mùa xuân tới
Chim bay theo dòng
Núi rừng lưu luyến
Sông trôi xuôi bỗng sáng mênh mông…

Niềm Xuân

Hương xuân dậy, hoa đào tiễn gió đông
Sắc xuân xanh giở trang đầu cuốn lịch
Lòng bâng khuâng nghe trái tim đập nhịp
Sương long lanh chim đua hót ran vườn

Qua mùa đông ảm đạm tự thu mình
Gốc đào thế bám đất sâu chắt nhựa
Để sớm nay bừng sắc hoa rực rỡ
Khiến người đi sắm tết dạ lâng lâng

Tết sum vầy đủ ông bà cháu con
Năm nay chọn thế đào vui “Quần tụ”
Hoa thắm tươi, sai nụ non, lộc nhú
Mái nhà mình thêm ấm áp niềm xuân

Lau sạch bụi cho mát mẻ chân hương
Lòng thành kính lo sắp bàn tiên tổ
Em khéo léo tay bày mâm ngũ quả
Thế Ngũ hành mang bản sắc Đông phương

Đời tục luỵ vô thường chẳng giản đơn
Trăn trở thế qua buồn vui muôn thuở
Lắng câu Kiều, thắm nét duyên quan họ
Thoáng mưa xuân mây soi bóng dòng sông

Ván cờ tiên suy thịnh ở lòng dân
Xuân trong trẻo nghe giọt đời biến ảo
Ngời thiên thu ngọn lửa tan giông bão
Cháy yêu thương cùng đất nước đi lên.

Noel Về

Cây thông xanh rung rinh
Đèn hoa giăng hội chợ
Trời sao mắt long lanh
Tuyết rơi trắng phường phố

Chuông Giáo đường vừa đổ
Tiếng ngân thả mênh mông
Nô-en về rồi đó
Thánh thiện đến vô cùng…

Nến thắp đỏ lung linh
Nhà ấm vui đoàn tụ
Nâng chén nghĩa chén tình
Xoá hết buồn hết khổ

Ta bên nhau hoan hỉ
Chúc mừng tiệc vui vầy
Bánh bốc thơm mùi sữa
Ngọt hạnh phúc hương say

Đức Mẹ ở trên cao
Lòng bao dung nhân thế
Dang rộng tay che chở
Cho Thế giới bình yên

Qua Những Mùa Đông

Ta rong ruổi qua giá buốt mùa đông
Có thành công và đôi lần vấp ngã
Trải niềm vui và nỗi buồn bỏ ngỏ
Cũng có khi
mắt chạm tới cổng trời
Có cái gì ngột ngạt nhẹ nhàng trôi
Tiếng chim hót dư âm còn đồng vọng
Lại có cái hối hả như ánh sáng
Hạnh phúc qua
vệt lấp lánh trời xa
Bao thành phố, bao bến tàu bến ga
Bao gương mặt, bao tâm hồn hiển hiện
Kẻ dã tâm, người có lòng thánh thiện
Ta không quên
tự chiêm nghiệm một mình
Và ta viết những vần thơ tự nhiên
Từ tâm can chảy qua ô cửa sổ
Không than phiền, càng không ưa nguyền rủa
Góp cho đời
êm ả những dòng sông…

Sắc Xuân Đinh Dậu

Đinh Dậu gáy, vang lừng xóm ngõ
Sắc xuân tươi nhóm lửa trong lòng
Sương xuân lam gọi đào đơm nụ
Én vút trời, mê mải đứng trông

Mở cửa Nàng Xuân vào chúc phúc
Sông xuân dải lụa uốn lưng ong
Nắng xuân rạng rỡ, em bừng thức
Xua hết ưu tư, ánh mắt trong

Cam bưởi vườn nhà cành trĩu quả
Xanh đồng, xanh lúa trải ngàn xa
Ca dao vỗ nhịp cò bay lả
Bướm trắng vờn hoa rộn phím tơ

Mừng đất nước sang xuân đổi mới
Áng thơ ta chắt lọc thành hoa
Hồ Gươm ngàn tuổi trời phơi phới
Nghe ấm giao thừa một khúc ca.

Sợi Thương Sợi Nhớ

Ai làm nên nỗi chia xa
Một ly rượu cạn đo vừa đơn côi
Đường trường lạc nửa lứa đôi
Khi ăn, lúc ngủ, đứng, ngồi nhớ nhau

Sợi thương anh bắc nhịp cầu
Em gom sợi nhớ để khâu nghĩa tình
Nhiệm màu tấm lưới trời sinh
Hay là duyên số níu mình với ta

Đêm nay ngắm giải Ngân Hà
Đây là quá khứ, kia là tương lai
Riêng lòng em chẳng đơn sai
Miễn đừng lạc bước, mốt mai anh về

Xé đôi vạt áo chữ đề
Núi sông ghi nhận lời thề sắt son
Dù cho sóng dập, gió dồn
Biếc xanh ngày đợi ta còn duyên nhau.

Ta Với Bóng

Tạo hoá sinh ra cái kiếp người
Lọt lòng cất tiếng khóc chào đời
Thôi nôi chập chững lần chân bước
Cùng với bóng mình luôn sóng đôi

Ngược với bóng mình là ánh sáng
Quay về chỉ một màn đen thôi
Có khi lặn lội vào sương khói
Ta – bóng ôi chao lạc mất rồi!

Nào cùng chụm lại đêm trăng sáng
Ta có bộ ba giữa đất trời
Nhắp rượu, làm thơ lòng hứng khởi
Đời mà như thế chẳng đơn côi.

Bùi Minh Trí là nhà thơ nổi tiếng trong nền văn học hiện đại. Tính đến thời điểm hiện nay, ông có rất nhiều tập thơ hay, mang hơi hướng hiện đại, phù hợp với quý độc giả. Sau khi tham khảo những chùm thơ đi cùng năm tháng (phần 3), mời bạn thấm nhuần tư tưởng trong những vần thơ trên nhé!

 

5/5 (1 Review)