Bùi Sim Sim: Chùm Thơ Hay Vang Dội Một Thời

Bùi Sim Sim là một thi sĩ chuyên viết về dòng thơ hiện đại. Cô luôn có những góc nhìn mới mẻ về cuộc sống, về hạnh phúc lứa đôi. Thơ cô có nét rất riêng, thấm đẫm niềm khao khát sở hữu, một sự day dứt khó tả. Chùm thơ hay dưới đây được rất nhiều người yêu mến đặc biệt là giới trẻ hiện nay. Mời bạn cùng chúng tôi tham khảo và hiểu sâu hơn về lối viết và phong cách sáng tạo trong thơ văn của cô nhé!

Ai Nỡ

Ai nỡ trách tình yêu dâng tặng mình
Ai nỡ vô tình trước ánh nhìn nồng nàn tha thiết
Một trái tim đang mê say cuồng nhiệt
Ai nỡ đuổi xua, ai nỡ chối từ!?

Anh và em như sông đôi bờ
Có từ đâu, đi về đâu, ai biết
Rất gần cũng rất xa bởi lòng sông cách biệt
Ai nỡ trách nắng mưa, ai nỡ trách tình yêu
Nhưng xin đừng!… Ơi đôi mắt phiêu diêu!

Anh Có Tin

Tin hay không – tuỳ anh
Lá thư ấy, em viết rồi không gửi
Bao đợi chờ nén dồn thành… giận dỗi
Thư chẳng còn, nỗi nhớ vẫn vấn vương

Anh có tin – những chiều hoàng hôn
Em, một mình ưu tư, trầm mặc
Phượng cháy đỏ một màu khản thiết
Khoảng trời nào oà vỡ tiếng ve sôi?

Thời gian ơi! Xin nhé, đừng trôi
Ai đã hẹn ước đâu cúc vàng đam mê thế
Cuối đường chia tay heo may về đơn lẻ
Hoa sữa thơm đằm thắm nỗi… không lời

Anh hãy lặng im để hồn em chơi vơi
Ðể những cánh thư em viết rồi không gửi
Ðể giận dỗi chìm trong chờ đợi
Ðể mong nhớ hoài
Anh có tin – tuỳ thôi!

Anh Đến Giữa Đời Em

Anh đến giữa đời em
Như cơn mưa rào đầu, bất chợt
Như là ngẫu nhiên, như là hẹn trước
Như bao nhiêu cái có thể trong đời

Khi nửa – đời – mình còn thiếu vắng trong tôi
Bao khao khát, bao kiếm tìm mải miết
Một trí tuệ thông minh, một trái tim cuồng nhiệt
Một mẫu hình lý tưởng khắt khe

Hồn lang thang phiêu lãng cuối trời xa
Mắt mơ màng những nên thơ, huyền thoại
Gửi khắp đó đây: một chút dỗi, một chút hờn,
một chút buồn, chút nhớ
Bóng hình ai trong ảo giác đơn cô

Anh đến giữa đời em, như trận gió
không ngờ
Làm đảo lộn những gì em vốn có
Bao triết lý thơ ngây nhuốm màu sách vở
Bao ước vọng cao xa em mê mải kiếm tìm

Nửa cuộc đời em đang ở trong anh
Khi em nhận ra mình, mọi triết lý bỗng trở thành xa lạ
Anh – một mình chan hòa trong tất cả
Nỗi buồn, niềm vui, khát vọng ước mơ

Với em, anh là cả nguồn thơ
Bình dị sáng trong giữa cuộc đời rất thực
Không ồn ào, chẳng nhiều thề ước
Anh đã là tất cả của yêu tin
Anh đã là cái – nửa – của riêng em!

Ảo Ảnh

Chẳng có gì, chẳng có gì đâu
Ðừng hy vọng, đừng giận hờn như thế
Anh như thế… ôi làm sao có thể
Cơn giông chiều… ngần ngại cuối trời xa

Suốt đời anh là giấc em mơ
Như bảy sắc cầu vồng thoáng hiện
Kỳ ảo, lung linh và tan biến
Lời thì thầm… chìm loãng thinh không!

Thôi anh cứ vô tình. Thôi em cứ bâng khuâng
Cứ thoảng thốt mỗi ban mai thức giấc
Anh viêm mãn làm sao anh biết được
Cỏ và em thao thức suốt đêm dài

Mưa mưa hoài… Vâng! Mưa có hề chi
Em quen đợi, biết rằng anh chẳng đến
Ảo-ảnh-anh trong em luôn ẩn hiện
Cánh cửa im lìm thăm thẳm nỗi không anh.

Bài Thơ Không Thể Đặt Tên

Biết trái tim chẳng có tội gì đâu
Khi anh không thể yêu em hơn nữa
Biết chuyện chúng mình rồi sẽ thành… tan vỡ
Vẫn bất ngờ, vẫn tiếc nuối, ngẩn ngơ

Chẳng muốn tin đâu, anh đã dối lừa
Tình yêu cả tin em trao anh nồng cháy
Chẳng muốn tiếc về thời nông nổi ấy
Em bồi hồi, em vội vã, em yêu…

Hãy tha thứ nghe anh, có biết bao điều
Em không thể và chúng mình, không thể…
Sao hôm – Sao mai, cách xa đến thế
Câu thơ này có tới được cùng anh ?

Có ích gì đâu biển cứ mãi biếc xanh
Em mãi yêu anh – một tình yêu… không thể!
Nắng quái chiều đang tìm về chốn ngủ
Em bé nhỏ tội tình
Biết trú ngụ về đâu ?!

Có Thực Không Anh

Có thực không anh giây phút ấy
ánh mắt gửi trao, run rẩy
nụ hôn dịu ngọt, thầm thì… ?

Thực không anh, buổi ấy mình về
căn phònh nhỏ, chứa
nổi không hạnh phúc ?
Em bất ngờ, trong anh có thực
và vòng tay… lặng lẽ… vòng tay!?

Thực không anh có thể một mai
cá bể – chim trời mình đi về đôi ngả
mắt em buồn, thẳm sâu, xa vắng quá
Thực không anh, hôm ấy, chúng mình…!?

Đêm Hà Nội Nhớ

Xa một tuần có lâu quá không anh
Sao em thấy ngày cứ dài đến thế
Đêm Hà Nội thơm nghẹn lòng hoa sữa
Ngôi sao em ngân ngấn khóc chân trời

Ngày xa anh em bỗng hoá đơn côi
Gió cũng chẳng vô tình ngang cửa nữa
Một chiếc lá rơi cũng làm em nhớ
Áp mặt lên trăng mới biết trăng gầy

Hà Nội bồng bềnh trôi theo heo may
Ánh trăng nhắc về một thời mê đắm
Thơ em xuống dòng
Buồn nghiêng dấu lặng
Nỗi nhớ về anh lấp mãi không đầy…

Điệp Khúc Tình Yêu

Anh hãy mãi là mùa Thu của em
Ðể rát bỏng trưa hè dung hòa trong ảo mờ mây trắng
Ðể cuồng nhiệt đam mê dịu dàng trong ưu tư xa thẳm
Ðể những câu thơ… run rẩy mãi một thời

Điều Ước

Giá có thể nói được điều gì đó
Cho em vơi bớt nỗi u sầu
Giá có thể khóc được thật lâu
Cho ẩn ức nỗi lòng tan đi cùng băng giá
Giá với anh – em là tất cả
Cho em yên định cuộc đời
Giá tình yêu là vị ngọt đầu môi
cho em vẫn khôi nguyên ánh nhìn buổi ấy

Biển muôn đời một màu xanh mê mải
Mà cát nỡ vô tình, sóng vỗ đến hoang liêu…

Độc Thoại

Trái tim chan đầy thương nhớ
Tâm trí tràn bao tứ thơ
Mà sao bút cứ trỏng chơ
Giấy vẫn khôi nguyên màu trắng

Tình yêu không là vị đắng
Sao cứ chát mặn đầu môi
Biết anh có yêu em nữa
Mà tim thổn thức bồi hồi!?

Anh ơi sao không là nắng
Sưởi ấm hồn em đông về
Ðêm ơi! sao buồn lê thê
Em biết trốn vào đâu được!

Ðường đời mênh mông tít tắp
Tâm tình mình em đầy vơi
Biết đến bao giờ tới bến
Hạnh phúc – tình yêu, anh ơi!

Đôi Lời Cho Anh

Đừng trách!
nếu một đôi lần em dỗi hờn vô cớ và bỏ đi
Đừng tin!
điều em nói -những gì -khi ấy
Hãy nhìn!
vào mắt em đang rực cháy
niềm hạnh phúc vô bờ cuồng nhiệt lẫn yêu tin
Hãy đừng!
để mãi những phút giây lặng im
vô tình biến khoảng khắc thiêng liêng thành thời gian chết
Trước một trái tim đang say mê cuồng nhiệt
Xin đừng!
là áng mây lơ đãng thờ ơ

Hạnh phúc là trái ngọt quanh ta
Nhưng hái được phải đâu là chuyện dễ!

Em Đợi

Em đợi, nhưng anh đừng đến!
Cho em mãi phút bồn chồn
Nhớ nhung, ngóng trông, khắc khoải
Một mình, một bóng, cô đơn

Em chờ, thôi kệ nghe anh !
Đừng đến cho tim thương nhớ
Nắng chiều dùng dằng không ngủ
Bâng khuâng mong ngóng một người

Mặc em, đừng đến anh ơi!
Cô đơn lòng em trống trải
Gió mùa trở mình tê tái
Nhận biết tim em chơi vơi

Hôm nay cho đến trọn đời
Em đợi, nhưng anh đừng đến

Heo May Thu

Có tự bao giờ
hương nồng nàn hoa sữa
trên đường Nguyễn Du

Có tự bao giờ
mùa thu
cho những đôi gái
trai
dập dìu
hạnh phúc?
Có tự bao giờ
cháy niềm khao khát
nửa đời mình
đích thực
ở trong nhau?

Đêm dần buông…
thoáng heo may
về đâu

Lối Em Về

Một lối nhỏ rơi đầy hoa tím
Bằng lăng ơi ! Thao thiết gọi hè về
Em ngập ngừng… nhón gót… ngập ngừng đi
Sợ cách mỏng… vô tình ai mau bước!

Nỗi buồn nào như cánh hoa man mác
Dịu dàng thôi mà bổi hổi không cùng
Lời yêu thương – Người nói có thực không
Hay lời gió tím niềm chới với!?

Hoa vẫn rụng lối đi về, em đợi
Người yêu ơi! Ðừng để nhé hoa buồn!
Suốt đời mình đau đáu nỗi chờ mong
Tim tím nhớ… tim tím hờn… tim tím.

Lời Yêu Muộn Màng

Tình yêu đầu tiên anh không dành riêng em
nụ hôn anh trao em không là thứ nhất
em nhận nơi anh trái tim chân thật

Ðừng trách em nếu có ghen hờn
ánh mắt buồn xa vắng…
trái tim trung trinh tươi màu giấy trắng
biết những gì thiếu vắng đang đợi em!?

Anh đi qua những năm tháng có bình yên ?
em – nguyên sơ màu nắng
đến với tình yêu anh hồn nhiên trong trắng
sợ một ngày gặp bão tố cuồng phong

Em thơ ngây run rẩy nép vào anh
gửi trao và trông cậy
em dâng tặng anh tình yêu đầu nồng cháy
và xin nhận nơi anh tình yêu đến muộn màng.

Miền Hiện Đại

Những chóp nhà nhấp nhô kiểu Âu tây
Những tiện nghi lên đời choáng ngợp
Ai đó gọi, ấy mới là: sành điệu

Những gương mặt được mùa vô cảm
Quá khứ, xót thương dạt nép bên đường
Ai đó gọi, ấy mới là: hạnh phúc.

Những câu thơ gồng mình phá cách
Ảo thuật lệch xô rỗng ý, rậm lời
Ai đó gọi, ấy mới là: hiện đại.

Bỏ lao xao tìm về hoang dại
May vầng trăng còn cổ điển ánh nhìn
Mộng mị còn giữ phần mềm yêu tin

Đêm nhột giấc. Xe máy rồ… gọi sáng.

Nét Thu

Heo may chín vàng lối phố
Ta về nhặt kỷ niệm vương
Có gì như là nỗi nhớ
Lả tả rơi nghiêng phố buồn

Biết cốm làng Vòng thơm lắm
Thương ai lá sen đợi chờ
Mắt ướt thu chiều thăm thẳm
Trông vời ai – gót chơ vơ…

Ngày Sáo Sang Sông

Bỏ lại sau lưng
nụ cười rạng rỡ nắng thuỷ tinh
chiếc lá chao nghiêng, chợt gió

Bỏ lại sau lưng
nỗi buồn vô cớ
thở yêu đầu đa mang

Bỏ lại sau lưng
lời chim hót lỡ làng
sông chiều nay chao chát sóng

Bỏ lại sau lưng
mùi hương đêm sâu thắm
quyện đầy vướng víu cỏ may

Bỏ lại sau lưng
mà thôi…xác pháo ngập chân ngày
sang sông
Sáo sổ lồng

lặng lẽ

Nỗi Niềm Với Anna

Dẫu phải gửi mình cho con tầu lao vút khỏi sân ga
Tôi vẫn muốn làm An-na-ka-rê-ni-na sống hết mình vì tình yêu nồng cháy
Cũng giống như Anna
tôi luôn luôn yêu cầu và luôn luôn đòi hỏi
Tôi tha thiết yêu Người và muốn Người cũng tha thiết yêu tôi
Hỡi nàng Anna hiền dịu của tôi ơi!
Giá có phép tiên nào thức gọi nàng sống dậy
Để tôi cùng nàng đi tìm một tình yêu nồng cháy
Dẫu có đắng cay hơn và đau khổ cũng nhiều hơn

Không thể ngồi yên chấp nhận những chán buồn
Tôi phải đi, phải tìm-một tình yêu say mê cuồng nhiệt
Có thể một mai, người tôi yêu sẽ trở thành tẻ nhạt
Nhưng tôi vẫn tìm hoài yêu mãi cái tôi yêu.

Đâu có tình yêu đơn giản một chiều
Trong vị ngọt chứa bao điều cay đắng
Lường sao hết -tình cảm con người kỳ lạ lắm
Hôm nay yêu mai có thể xa rồi !

Dẫu không một lần mãn nguyện với tình yêu
Tôi vẫn muốn làm Anna -suốt cuộc đời tìm kiếm
Niềm hạnh phúc nhỏ nhoi, một tình yêu trọn vẹn
Chút xíu vậy thôi, nhưng nói đúng hơn với nghĩa
Trái tim mình!

Sau Cơn Mưa Này

Sau cơn mưa này mình gặp nhau, nhé anh
Em lại nói lời nồng nàn xưa hơn Trái Đất
Em yêu anh.

Mỏng mảnh vậy thôi mà em mang nặng nhọc
Nỗi nhớ hay cơn giông nghẹn ứ chân trời
Chực tức tưởi

Sau cơn mưa này mình gặp nhau, nhé anh
Tia chớp xiên qua số phận chúng mình
Chờ phát sáng

Đất không đủ rộng cho chúng mình trú chân
Đời không đủ bao dung cho mình ấm
Thì tình yêu chắp cánh

Sau cơn mưa này mình bay lên, nhé anh!

Tháng Giêng Xanh

Tháng giêng xanh màu mạ non
Lộc biếc về đâu thắm thế
Hoa mưa phấn rơi rắc nhẹ
Ửng hồng đôi má mười lăm

Trắng đục một màu sương giăng
Thấp thoáng dòng người trẩy hội
Khe khẽ dùm bàn chân nhé
Đang hương nhựa ứ mai hồng

Giêng về xanh trong mắt trong
Lộc non cựa mình chúm chím
Ướt mềm thề hẹn non biển
Cỏ may bối dối dâng đầy

Xuân về xanh trong ngất ngây
Đệm bè thiên nhiên ríu gọi
Vụng về gió hôn rất vội
Ngơ ngác mắt đào – tháng giêng…

Thiền Vọng

I
Hoài vọng đấy mà dã tràng xe cát
Sóng giận hờn xoá nét chữ vô tư
Bến tình yêu vợi trông bờ hạnh phúc
Dáng Vọng Phu thiền mãi đến giờ!

II
Núi chờ ai đứng chơ vơ
Sóng hẹn ai vỗ lời thề tháng năm
Thẳm xa, vời vợi mây hồng
Dã tràng ca… hạnh phúc không trở về.

Tiếng Gõ Cửa

Miên man
trong mong nhớ
trong đợi chờ
trong giận dỗi
thương yêu…

Chợt
Tiếng gõ cửa – nhẹ và êm
Trái tim bỗng rộn ngân, rạo rực
Trong giây phút… hẫng, buồn tênh
Chẳng phải là Anh
-Người tôi mong đợi.
Xin đừng vô tình
Làm tim tôi đau nhói
Sau mỗi lần
Tiếng gõ cửa
Không phải là Anh!

Tự Cảm

“Biết chẳng thể níu thời gian ở lại”
Ta lặng nhìn… ngần ngại lá vàng rơi
Giọt nắng chiều cay ướt mắt Người
Và đêm xuống… Chỉ còn ta với cỏ!

Hoang vắng quá điệu nhạc buồn của gió
Ðiệp khúc ru một nỗi đau thầm
Thôi Dế cứ ” dắt bài thơ đi học “
Mặc ta ngồi canh giữ nỗi… lặng câm!

Giờ xa lắm lời yêu Người thoảng lại
Bến hẹn xưa – huyền thoại nỗi đợi chờ
Hoa lục bình tím gai gợn câu thơ
Chìm im ắng… ầu ơ… chiều khản giọng.

Về Bông Hoa Nở Với Bình Hoa

Chỉ là bông hoa nở với bình hoa
Giản đơn thế mà cũng khiêm nhường thế
Hương sắc hoa một thì thoáng nhẹ
Rực rỡ phút giây để lặng lẽ phai tàn

Và bình hoa như thể vô tình
Chẳng nỗi sẻ chia, chẳng niềm an ủi
Trước những bông hoa đang rã rời ủ rũ
Nỗi niềm nào làm đau nặng cách hoa

Ðem tận cùng đổi lấy phút vinh hoa
Chút ngọt ngào dẫu nghìn đời mỏi mòn
khắc khoải
Nhưng không có bình hoa làm sao hoa đứng nổi
Dù phút giây kiêu hãnh trước cuộc đời

Mai xa rồi- căn phòng nhỏ của tôi
Vẫn ấm áp chiếc bình hoa với những bông hoa
không còn hương sắc
Nếu một ngày anh quay về… xa lắc
Kỷ niệm một thời…
Thì hoa và bình ấy
vẫn đợi anh thôi!

Viết Tặng Tuổi 20

Hai mươi rồi còn bé bỏng đâu anh
Bạn bè mình đã có chồng có vợ
Em thì vẫn dại khờ nũng nịu
Chợt buồn vui, chợt giận dỗi, thương yêu

Như áng mây thanh thản êm trôi
Mặc nắng quái chiều vội về chốn ngủ
Cho kẻ ngược người xuôi ồn ào trên phố
Em vẩn vơ tìm bí ẩn một tứ thơ

Em lang thang không đến bến tới bờ
Như con thuyền chẳng người cầm lái
Tìm hạnh phúc mỏng manh màu khói
Trong hư vô trong diệu ảo xa vời

Ðừng cười em anh nhé – tuổi 20
Em biết lắm không còn thơ bé nữa!

Vô Tình

Ai vô tình có biết
Một vì sao trên trời
Giữa mêng mang câm lặng
Lẻ loi buồn, chơi vơi…

Với Anh

Anh không phải là Rômeo
Em vẫn muốn làm Juyliet
Yêu và sống hết mình tha thiết
Trọn vẹn hiến dâng trao anh

Anh không là Ðại thụ xanh
Tỏa bóng trưa hè khô khát
Em vẫn làm Ngọn cỏ mềm
Giữ hạt sương đêm dịu ngọt…

Anh thương yêu ơi, có biết
Hạnh phúc đời em là anh!
Một mai anh không yêu em
Biết em có là em nữa!?

Chỉ với 28 bài thơ đơn giản nhưng đã gói gọn được tâm tư, tình cảm của thi sĩ Bùi Sim Sim trẻ tuổi. Cô đến với nghiệp viết lách từ sớm nên có những điểm khác biệt, có tư duy khác lạ, đầy sự sáng tạo, khác so với những thi sĩ ngày nay. Cùng tham khảo thêm tập thơ Giữa hai chiều nỗi nhớ (2003) để hiểu thêm về điều này nhé!


5/5


(1 Review)

Nhà Thơ Nổi Tiếng - Tags: