Chùm Thơ Đặc Sắc Của Cao Xuân Sơn Phần 1

Cao Xuân Sơn xuất thân tại vùng quê nghèo Hà Nam. Ông vốn là một giáo viên nhưng lại có rất nhiều tác phẩm thơ vang dội. Những bài thơ của ông đều hướng đến lứa tuổi thiếu nhi hóm hỉnh, ngây thơ. Ông có những tác phẩm được rất nhiều bạn trẻ yêu thích. Hôm nay chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu về nhà thơ đa tài này nhé!

I. Tiểu Sử Cao Xuân Sơn

Cao Xuân Sơn sinh năm 1961, quê gốc xóm Phúc Thọ, thôn Vạn Thọ, xã Nhân Bình, huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam. Ông vốn là giáo viên văn, dạy học ở Đồng Nai. Từ 1991 ông về TP. Hồ Chí Minh làm báo rồi làm sách. Là Trưởng Ban đại diện phía Nam Tạp chí Thanh Niên, chủ biên nguyệt san chuyên đề Tuổi trẻ sống đẹp. Hội viên Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Hiện ông là Giám đốc phụ trách chi nhánh phía Nam Nhà xuất bản Kim Đồng và là tác giả của 12 đầu sách văn học, phần lớn viết cho lứa tuổi thiếu nhi.

Tác phẩm:
– Tự tình (Tập thơ, NXB trẻ, TP. HCM 1989)
– Đêm giã biệt (Tập thơ, NXB Đồng Nai, 1990)
– Cánh cửa khép hờ (Tập thơ, NXB Văn học, Hà Nội 1994)
– Ngẫu hứng (Tập thơ, NXB Đồng Nai, 1997)
– Chuông lá (Tập thơ, NXB Thanh Niên, 1999)
– Hiệu quả bất ngờ (Tập truyện hài hước, NXB Đồng Nai, 1997)
– Con chim xanh ngoài ô cửa (Tập truyện ngắn, NXB Đồng Nai, 1987)
– Chiều mai, trời đừng mưa (Tập truyện ngắn, NXB Trẻ, TP. HCM, 1988)
– Đường đến lớp (Tập truyện ngắn, NXB Kim Đồng, Hà Nội, 1998)
– Hỏi lá, hỏi hoa (Tập thơ, NXB Giáo Dục, Hà Nội 1995, 1997, 1998)
– Bố vắng nhà (Tập thơ, NXB Đồng Nai, 1997)
– Chuyện vui về ông Trời (Tập thơ in chung, NXB Thanh Niên, Hà Nội, 1997
– Con chuồn chuồn đẹp nhất (Tập thơ thiếu nhi, NXB Kim Đồng, Hà Nội, 2010)

II. Những Tác Phẩm Xuất Sắc Đi Vào Lòng Người Hâm MỘ

Cao Xuân Sơn sáng tác rất nhiều bài thơ đặc sắc và nổi tiếng được nhiều người biết đến. Thơ ông đậm chất trữ tình và hóm hỉnh hướng đến các bạn nhỏ .Chúng ta hãy cùng nhau tham khảo những tác phẩm của ông nhé!

Em nói

Em nói: mưa chiều nay ấm
Ướt mèm, anh bỗng hết run
Em nói: phố chiều sao vắng
Người xe bỗng chốc trống trơn

Em nói: ô kìa trăng thấp
Bỗng nhiên trăng chỉ với tay
Em nói: hình như cây hát
Lắng tai…ừ nhỉ, hàng cây…

Em nói… và anh mụ mị
Và anh ngoan ngoãn vâng lời
Vĩnh biệt trần gian cũ kĩ
Anh chìm
Anh đắm
Anh trôi…

Giá có thể…

Giá có thể vo viên mà cất giấu
tiếng thở dài nơi ký ức thẳm đen
giá có thể giũ mình như giũ áo
một lần về quỳ dưới gót sen em

Giá có thể ngồi nhìn trăng đắm đuối
bứt dây vui không sợ động rừng buồn
giá có thể kể em nghe, chậm rãi
Những lỗi lầm lau lách phút cô đơn…

Hạnh phúc cháy như ngọn đèn hạt đỗ
anh khum tay che gió tự trăm chiều
phấp phỏng quá, em một mình giữa phố
hoá sao thành con chó nhỏ lần theo?

Mở trang vở mới

Mở trang vở mới
Chép bài đầu năm
Tay cứ run run
Mực ơi, thơm quá!
Điểm mười vở nhé
Bé nắn nót đây
Giấy trắng thế này
Dòng đều tăm tắp
Thước ngoan bên cặp
Bút ngoan trong tay
Ai cũng tuyệt vời
Béo “thua” sao được?

Nhắc

Nụ mai vàng rực
nhắc tàn một năm
con khoe áo mới
nhắc buồn xa xăm

Mùa xuân nhắc quên
những gì héo úa
mùa xuân nhắc nhớ
những gì tươi xanh

Và em của anh
nói cười chim chóc
nhắc anh hạnh phúc
đừng tìm trong mơ…

Quán mưa

Anh bắt quả tang anh ngồi mơ mộng
bia bình dân
chiều mưa
quán vắng…
cô chủ nhỏ
mắt hưu sao
hai bíp tóc mềm như liễu rũ
cô ngồi cô hát nghêu ngao
con chuồn ướt cánh đậu vào tay anh…

Rót tràn ly cốc tâm linh
ngửa mặt cả cười
một trời bong bóng vỡ
một trời thuyền lá nghiêng chao

Không còn gương mặt nào
không con cái tên nào
không cả nỗi khinh khi oán ghét nào
chỉ còn hai bím tóc trong mơ
hai bím tóc ướt mưa
hai bím tóc thơm như ngày xưa
quệt quệt vào nỗi nhớ…
Anh nhắm mắt nghe mưa
đếm từng cơn nghẹt thở!

Tiễn em trai đi Hàn Quốc

Đừng săm soi nữa bản đồ
Dẹp đi cả chuyện múi giờ lệch chênh
Nước Hàn ở phía… mông mênh
Dĩ nhiên chẳng phải nước mình, vậy thôi

Hàn là lạnh đấy, em ơi
Nhưng… đâu chả thế – đất trời người ta
Ngày mai em như Kinh Kha
Rắp mong một trận này qua khó nghèo

Đã mòn chân suối với đèo
Mấy năm lính, hẳn ít nhiều gió sương
Liều thêm, ừ, một đoạn đường
Con thơ, vợ dại, thương suông ích gì

Áo cơm nặng lắm, đi đi
Chiếc ba lô cũ thích thì cứ mang
Dặn em sức vóc là vàng
Đừng đem vắt kiệt giá băng xứ người

Rủi may ai biết hở trời
Đêm nay… anh rót rượu mời Kinh Kha…

Ba bài không tên

I.

Lần thứ nhất, cành hồng em trao
đầy gai nhọn
anh loay hoay
lựa một thế cầm…

Lần thứ hai, em trao cành hồng
cực kỳ nhẵn nhụi
anh rùng mình…
ngực nhoi nhói gai đâm!

II.

Nhện giăng mạng nhện
anh giăng lưới tình
mạng nhện: nhện vào ra thoăn thoắt
lưới tình: anh vướng tơ anh!

III.

Biển biếc chẳng là gì cả
khi anh có em kề bên
trời xanh hình như cũng chẳng là gì cả
khi em có anh kề bên

Vậy mà, một chiều nào kia
anh bỗng thấy anh chẳng là gì cả
và em… hình như cũng thế
trước những ánh chớp vàng
mưa-lá-me-bay…

Bắt chước

Gật và lắc – cả hai – ồ, rất dễ
Ai chả biết
từ khi còn bé tý
lắc đầu: không nghe – gật đầu: đồng ý
vậy thôi…

Nhưng quái lạ, có nhiều người trong đời
gật và lắc ngược hẳn điều họ nghĩ
đồng tình – đôi khi họ lắc đầu
phản đối – đôi khi họ gật đầu lia lịa

Sao thế nhỉ?
họ điên…
hay là tôi???

Biển

Hệt như gương mặt em lần đầu ta bắt gặp
biển hừng lên màu kỳ ảo mông lung
nhấp nhô sóng ú tìm và buổi chiều huyền hoặc
trái tim ta phút chốc đập tưng bừng

Không cưỡng được nỗi khao khát thấu tận cùng biển biếc
suýt bao phen ta tự đánh chìm mình
cát lấp lánh rực vàng dưới chân
bỗng dưng thôi… quên hết
bắn mình vào tít tắp sắc xa xanh

Chạm đầu lưỡi bàng hoàng: biển mặn
điếng lòng ta mỗi tiếng gió cợt đùa
cả tin quá phập phồng e biển giận
hạnh phúc nào ngờ võng sóng dịu dàng đưa

Biển gần gụi, vô tư, biển vẫn đầy bí mật
xa lắc ngoài khơi kia sóng sánh ánh màu gì
ôi, chính lúc ta thấy mình bất lực
hải âu đàn đàn lớp lớp vút bay đi

Biển dẫu trong tầm tay
biển vẫn ngoài tầm mắt
bãi bờ ơi, mất hút cả cánh buồm rồi
em còn đó hay đã ngoài xa khuất
chiếc vỏ ốc bảy màu mới đó, thốt nhiên rơi…

Cứ ước muốn, em ơi, ngày tóc ta bạc xoá
lồng ngực này vỡ tung đôi cánh trắng thần tiên
trái tim nhỏ suốt đời vương nợ biển
hoá chim hải âu lành vỗ gió hướng vô biên.

Cắm hoa

Một ly nước vắt trong
với ba nhành cúc trắng
em ngồi loay hoay
căn phòng thinh lặng
chiếc bàn xinh kề bên ô cửa xinh

Gió ngừng im, thôi xao động lá rèm
chú mèo con trên bàn, chiếc đuôi thôi ngọ nguậy
mắt xoe tròn
hai giọt thuỷ tinh xanh

Khẽ khàng
Em đến bên anh
Mon men nắng leo qua thềm cửa vắng

Muốn vẽ thành tranh tĩnh vật hoa cúc trắng
mà đột nhiên khắp căn phòng rung vang
tiếng trống ngực nhịp đôi
như sóng
dậy tràn…

Câu hỏi trong bệnh viện

Cô gái giường số 10 đang trong cơn sốt
dìu người đàn bà giường số 11
đi tìm người báo suất cháo chiều
thay cơm…

Cụ già giường số 13 nhường nửa trái cam
cho chị giường bên mấy bữa rày lạt miệng
nhà chị đông
nhưng nghe đâu toàn người nhiều công chuyện
nửa tháng rồi
không ai thăm nuôi

… Họ chỉ là người dưng của nhau thôi
khác bệnh tật nhưng chung niềm phiền muộn
đồng cảnh ngộ, họ đồng thương, đồng cảm
ôi lẽ đời, giản dị có chi đâu?

Không – tôi chẳng ngạc nhiên
chỉ vơ vẩn trong đầu
câu hỏi cứ trở về như dao cắt
thế giới ngoài kia cũng trăm ngàn dằn vặt
trăm ngàn muộn phiền
trăm ngàn bệnh tật
sao người ta cứ mãi ghét thù nhau?

Dư ảnh

Phố chiều chớp tím áo ai đâu
vụt nhớ em xưa, áo tím màu
chao ôi, dư ảnh dằng dai quá
khẽ chạm mà tim lại nhói đau.

Đêm giã biệt

Vây quanh chiếc giường em nằm
sự lặng im
trắng toát
và lạnh buốt

Anh ngồi
tê dại đôi mắt
ngực loạn cuồng dông bão cấp mười hai

Không tiếng bước chân
không một lời giã biệt
em đi rồi…

Đêm câm điếc, một mình anh sấm sét
một mình anh mưa gió tơi bời

Lã chã ngoài khung cửa
sao rơi kìa… sao rơi!

Em

Trong mỗi giấc mơ anh
chưa một lần trăng khuyết
trong trang thơ anh viết
chưa một phút em buồn

Bao nhiêu lời ví von
trước vầng trăng tuyệt mỹ
muôn thuở vẫn trăng tròn
hắt ánh vàng ngạo nghễ

Muôn thuở là chúa tể
ôi, vẻ đẹp thư nhàn
thăm thẳm miền tiên phật
gọi anh lìa nhân gian

Em gần trong tấc gang
mà thơ anh lạnh nhạt
câu giận, giận ơ hờ
câu thương, thương hời hợt

Ngày long đong, tất bật
Đêm lưng không ấm giường
Em như trăng huyền hoặc
lặn ngụp giữa đời thường

Chiu chắt bao yêu thương
Em trao anh thầm lặng
một nụ cười sạm nắng
ấm hơn ngàn trăng suông

Để giờ anh vỡ lẽ
lời yêu sao ngập ngừng
giấy trắng hồn em trải
câu thơ nhoà… rưng rưng!

Hai phiên toà

Rời phòng xử án bước ra
người đàn bà bỗng khóc oà như mưa
vai gầy xô lệch nắng trưa
áo khăn ngơ ngác, giấc mơ kinh hoàng

Dẫu là một kẻ vô can
mà nghe chuyện chị hàm oan, thương thầm
nhói lòng tôi, nỗi đau câm
nỗi đau con kiến kiện nhầm củ khoai

Biết tìm ai?
biết mong ai?
ngước trông trời vẫn nằm ngoài tiếng kêu
người như chị, hẳn còn nhiều
tôi quen mượn tiếng bọt bèo, dửng dưng

Giật mình, một tiếng chuông rung
Phiên toà mở lại giữa lồng ngực tôi!

Hạnh phúc

Cuộc kiếm tìm chẳng một phút ngừng đâu
dù trong tay anh bây giờ: chiếc kim đáy bể
em nhỏ bé, mong manh, nhưng em là tất cả
bầu trời của anh, mặt đất của anh

Nơi bắt đầu của cuộc trường chinh
cả anh và em, nào ai còn nhớ?
bao nhiêu sự tình cờ, bao nhiêu điều cắc cớ
xui chúng ta gục ngã vào nhau

Ngã vào niềm khao khát, giấc chiêm bao
dệt thời gian thành chiếc nôi nhung lụa
trên đầu ta, mặt trời không lặn nữa
dưới chân ta bất tử những con đường

Và quanh ta tất cả hoá vĩnh hằng
mái chợ, con sông, góc rừng, nẻo phố
nhưng trời đất còn bao nhiêu ẩn số
em chưa từng cặn kẽ, cũng như anh..

Hạnh phúc là tìm kiếm để hy sinh
những báu vật trong mắt nhìn lấp lánh
tay đã trong tay mà lòng không yên tĩnh
được yêu nhau là để được bắt đầu

Cuộc kiếm tìm chẳng một phút ngừng đâu
hạnh phúc!

Khuya mưa

Hai bóng người lướt thướt
dìu nhau ngoài mưa rơi

Trong ô cửa kính nhỏ
ai ngồi kia đơn côi?

Ghen với cả ba người
Tôi run như cửa kính.

Ký ức Bửu Long

Hồ không rộng, núi không cao… nơi ấy
Cây cỏ, chùa chiền, đất đá cũng thường thôi
buổi em về, Bửu Long thành thắng cảnh
cho anh yêu
yêu cả vạt mắc cỡ đầy gai quanh chỗ ta ngồi

Còn đó Bửu Long… lạnh trắng một vòm trời
em mất hút – bỗng dưng thừa thãi hết
anh thành con chim tháng ngày mang tiếng hót
bay ngược chiều những lứa đôi vui!

Long Hải, nhớ

Long Hải biển chiều nay quay quắt nhớ
Anh tìm em điên đảo cả mây trời
những con ốc mượn hồn chập chờn ẩn hiện
triền cát dài bập bỗng trước đơn côi

Em hãy đến – dù có là ảo tưởng
nắng tắt rồi, biển sậm tím dần kia
cát ấm nóng nhưng làm sao sưởi được
trái tim run trong bão tố xa lìa?

Em hãy hiện về đi, trăng ơi, đừng mọc sớm
hoàng hôn đừng che khuất dáng hình ai
anh về lại gốc dương nghìn năm đứng
gọi tên em dù vô vọng mệt nhoài…

Một mình

Nửa chiều,
hay mới xế trưa?
chập chờn nhạt nắng, thưa mưa ngoài thềm
gối tay nằm giữa lặng im
giật mình, hai mắt ướt nhèm cả hai

Muốn vùng dậy, bứt đôi tai
hét vang mà chạy ra ngoài cô đơn.

Trên đây chúng tôi đã cập nhật Chùm Thơ Đặc Sắc Của Cao Xuân Sơn Phần 1 mời các bạn đón xem phần 2 với những bài thơ tuyệt vời. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết của chúng tôi! 


0/5


(0 Reviews)

Nhà Thơ Nổi Tiếng - Tags: