Chùm thơ về người đã khuất trong các sáng tác của Từ Nguyễn phần cuối

Thơ về người đã khuất là một trong những nội dung mà Từ Nguyễn muốn giới thiệu trong các sáng tác của bà. Các bài thơ mà chúng tôi giới thiệu dưới đây nằm trong tập Thơ cho những nỗi đau, những người đã khuất. Đây là một tập thơ có nét buồn thương và rất da diết. Để rồi mỗi khi đọc lại người ta đều cảm nhận được mỗi nỗi xót xa trong lòng. Hãy cùng tìm hiểu những thơ về người đã khuất mà chúng tôi giới thiệu dưới đây bạn nhé!

Khúc ca buồn

(Viết hộ cho một người sắp ra đi và đã đi…)

Cuộc đời còn sao tôi lại ra đi?
Hỏi nắng vàng kia ngơ ngác những gì?
Hỏi trời xanh kia, xanh vào vô tận!
Ơi ngọn gió buồn xao xác mãi điều chi?

Mọi người còn… sao tôi vội phải đi?
Cuộc vui chưa tàn, rượu nào đã cạn ly…
Đời vẫn âm vang tiếng cười, giọng nói
Chỉ một mình tôi khuất nẻo phân kỳ!

Thôi cũng đành… người ở lại, tôi đi
Cuộc chia tay không còn có ngày về
Xác thân xin trả cùng cát bụi
Có tiếc nuối đời cũng đành khép hờ mi!

Cuộc đời còn… Mọi người còn…
Thôi tôi phải ra đi!
Nắng cứ đẹp vườn xuân
Hoa cứ buổi đương thì
Và tôi, có chăng lần trở lại?

Ước được thì thầm cùng bóng tối, trăng khuya…

Một dòng tên…

Một dòng tên bất chợt níu chân
Trên nấm mộ vừa mới lên nhang khói
Phan Lạc Tân, 34-Nguyễn Du, Hà Nội…
Vẫn nằm lại đây, một mảnh đất xa xôi…

Xuân đã về biết mấy mùa rồi…
Ở nơi ấy có còn ai chờ đợi?
Người tiễn anh phút lên đường lòng ngập đầy bối rối
Giờ lạc về đâu?

Có mẹ già nào giọt nước mắt thương đau
Khóc cho đến phút làm người thiên cổ?
Có chăng những đứa con không biết mặt người quá cố
Vĩnh viễn không trở về cho một lần được hôn nhau…

Nấm mộ buồn hay người dưới mộ u sầu?
Không biết nữa! Lòng cứ day dứt mãi…
Bao lần lướt qua, chỉ sáng nay tình cờ ghé lại
Khói hương này có vợi nỗi đơn côi?

Xuân đã về rồi, anh cũng về thôi…
Chàng trai Hà Thành một thời hào hoa
Một thời tuổi trẻ!
Ra đi giữa tuổi xuân – buổi đất trời rớm lệ
Ôi mảnh hình hài từng hội tụ yêu, thương!

Sáng xuân này anh gửi những vấn vương
Phả man mác buồn vào bầu trời Huế
Chỉ một dòng tên sao gợi nhiều nỗi thế?
Thắp thêm nén nhang lòng xin gởi chút niềm xuân…

Nén hương lòng

(Viết cho một bạn SV Ấn Độ bị bọn đầu trọc Nga giết hại ở Saint Petersburg ngày 24/9/2006)

Tôi xin được thắp lên đây một nén hương
Khóc thương người đã khuất
Một mảnh đời dẫu có nhỏ nhoi trên trái đất
Vẫn cần lắm một cuộc đời
Để sống và yêu thương!

Tôi oán ghét và căm giận thói bạo hành!
Những cái đầu nóng mà tâm hồn tăm tối,
Chúng đang hả hê bôi đen cả lương tri nhân loại?
Chỉ tìm chút cuồng điên, chút vui?!

Xin được sớt chia niềm đau của mọi người
Xin gửi đến bên sông Hằng xa dịu vợi…
Nơi có người mẹ trong nỗi đau tức tưởi!
Nén hương lòng
Như một chút niềm chung…

Nén tâm nhang

Tôi mới gửi một lời cầu xin những an lành
Sáng nay
Cho bạn bè tôi
Những người yêu mến…
Vậy mà giữa chiều hung tin đến
Một người đã ra đi…

Nghẹn lòng thương xót nỗi chia ly
Dáng Tiểu Kiều từ nay đành khuất lấp
Cỏ mộ chắc chưa kịp lên xanh?
Nơi ấy, người bạn đời đã mất
Lạnh lùng
Đâu nữa?
Ấm tay anh…

Lời sẻ chia tôi thốt, nửa không thành
Nửa nghẹn đắng
Biết nói sao cho nhẹ?
Người phận bạc đã đành ra thế
Chim lẻ bầy lảo đảo, hướng nào bay?

Cuộc đời này người hạnh phúc đủ đầy
Người trầm luân với muôn vàn khổ nạn
Trong càn khôn có chi không hữu hạn?
Ta, người… tất thảy quá mong manh!

Xin Chúa thương tình xoa dịu nhẹ vết thương
Chút tâm an cho người ở lại
Giáng sinh năm nay bớt lạnh lùng tê tái
Người nhớ người tìm một kiếp trùng lai…

Những em bé Syria

Em bé Syria nằm
Trên nền cỏ xanh vừa bị xéo nát
Không phải em đang ngủ trong giấc yên lành
Trên da thịt em-những vết cháy đen loang lổ
Đằng kia, cách không xa em là khói lửa
Trùm lên những tiếng kêu khóc bi thương

Em nằm đó, tấm thân nhỏ bé
Đôi bàn tay thỏng buông
Linh hồn đã về đâu?
Nỗi đau vừa lịm tắt!
Em nằm đó, úp mặt
Cả thế giới buồn, bật khóc
Trong tột cùng đớn đau…

Là trẻ thơ, em có tội gì đâu
Chiến tranh, đạn bom và hận thù dân tộc…
Những con thú đội lốt người tàn độc
Chúng nhân danh cho điều gì mà giết chóc
Cướp đi lẽ sống hàng triệu em thơ?

Thế giới này đến khi nào mới tẩy hết những vết nhơ
Vấy bẩn trên lương tri nhân loại
Bao giờ bầy tanh hôi khát máu người dừng lại
Thôi những điên khùng gieo sợ hãi, tang thương?

Cho triệu triệu em thơ không rời bỏ quê hương
Gục chết bên vệ đường vì đạn bom, đói khát
Không bị vùi chôn trong hoang tàn, đổ nát
Ngơ ngác nơi xứ người, lạc mẹ mất cha

Em bé Syria nằm chết trên bờ biển chưa xa
Em bé Syria nằm úp mặt hôm qua…

Phận úa

Thêm một người đi xa mãi
Vui, buồn vậy là đã qua
Thiên thu, mở hay khép lại?
Mai hẳn khói sương nhạt nhòa?!

Có một vì sao đã tắt
Chút long lanh cũng không còn
Có một đường tơ vừa dứt
Tan rồi một tấm lòng son!

Thiên thu dẫu là vẫn đó
Chỉ người xa khuất nghìn trùng
Có chăng chút tình ghi lại
Nhang lòng muôn nén ghi tâm…

Sẻ chia 11 tháng 3…

Tôi khóc trên những đổ nát hoang tàn
Dù tôi chẳng có ai quen ở đó
Lòng đau như chính mình trong thống khổ
Như đất dân quê mình trong bão tố điêu linh!

Trái đất này đang nổi giận, khùng điên
Lật tung tóe bao cuộc đời, số phận
Sóng cuồng nộ tràn qua, chẳng còn gì ngăn chận
Bao phố phường, làng mạc ngả nghiêng

Đau thương này sẽ còn mãi triền miên
Những mất mát không thể nào quên được
Nỗi khủng khiếp gieo rắc từ sóng nước
Đến bao giờ mới có thể nguôi ngoai?

Nơi đâu trên hành tinh này không có thiên tai?
Nơi đâu bình yên cho trọn kiếp con người?
Có lẽ chỉ là điều không tưởng
Khi thượng đế cợt cười ngồi vẽ những cuộc chơi!

Tâm sự của hồn ma

Đêm qua tôi gặp một hồn ma…
Tóc xõa liêu trai, mặt nhạt nhòa
Áo trắng sương pha, hài lãng đãng
Trăng suông nép bóng, lẩn bên hoa…

Đêm qua tôi gặp một hồn ma
Không rõ buồn-vui, chỉ biết là
Có khối u tình không tan rữa
Dương trần một cõi, mấy thiết tha…

Đêm qua, cô ấy ngỏ cùng tôi
Một khúc thê lương, nát giữa lời
Giá mỗi nỗi đau là lệ ngọc
Đủ kết thành mây… đỏ ráng trời!

Cô ấy muốn quên mà không thể
Hồn đắm biển sầu chẳng nguôi vơi
Nhờ tôi viết hộ câu thơ kể
Chuyện của hồn ma gửi một người…

Năm năm, mười năm, hai mươi năm…
Sẽ còn vơ vẩn những đêm trăng
Còn men theo dấu, còn tìm lại
Chút nợ tình xưa ai nỡ giăng…

Đêm qua tôi thức với hồn ma
Nước mắt rơi thầm trong xót xa
Nếu có bao giờ cần tâm sự
Nhớ cứ tìm tôi, chớ ngại mà…

Thành cổ ngày mưa

Thành cổ ngày tôi đến
Mưa rơi đẫm thềm cỏ xanh
Một sáng mùa thu se lạnh
Lá như mắt ướt long lanh

Những hàng cây nghiêm mình trầm mặc
Mấy mươi năm thời gian đã trôi
Người ghé lại vẫn nghe lòng se thắt
Giọt mưa buồn đậu giữa tim tôi!

Đâu rồi tiếng chim tìm người năm xưa ấy
Một thời bom đạn xa xôi
Người nằm xuống bên hồn thiêng sông núi
Thương cánh chim ngơ ngác cút côi!

Thành cổ mênh mông sân rộng
Mây xám giăng che ngợp trời
Có xót cho người nằm xuống
Đừng gieo nỗi lạnh, mưa ơi!

Thắp lên nén hương lòng

Có một ngôi sao vừa tắt
Cả rừng sao lặng, cô đơn
Trường Sơn âm thầm cúi mặt
Nỗi buồn ngấm tận châu thân

Có một mặt trời vừa khuất
Ngõ vắng càng quạnh vắng hơn
Tà huy nhuộm màu ngơ ngác
Sương tràn tím cả hoàng hôn

Người đi sông mưa tiễn biệt
Biển trào ngọn sóng nhớ thương
Làm sao mà nguôi luyến tiếc?
Bao giờ mới hết vấn vương!

Có một ngôi sao đã tắt
Quê hương chốn ấy vĩnh hằng
Nhớ Người cõi lòng son sắt
Ngàn năm tạc dạ kiên trung!

Tím biệt

Chỉ là một sợi mong manh
Gió lay
phận rụng
thôi đành thế thôi…

Về cùng cõi ấy xa xôi
Tấm thân đã lạnh…
Ngậm ngùi mãi đây…

Giá mà
chỉ một cơn say
Hàng mi chỉ khép cho dày mộng đêm…

Tạ từ cuộc thế chênh vênh
Một linh hồn
giã
muộn phiền
mà đi…

Tiếc thương…
níu kéo…
còn chi?
Sáu mươi năm có là gì nữa đâu!

Tiễn người nằm xuống mộ sâu
Chia ly tím biệt
ngàn sầu đó đây…

Tưởng niệm

Chúng nhân danh vào điều gì
Để bắn giết bao người vô tội?
Có lẽ lương tri đã chết từ lâu rôi
Đơn giản chúng chỉ là những con robot biết nói, cười và xả súng!

Máu bao thường dân đổ xuống
Người người chìm trong tang tóc thê lương
Thần chết chui ra từ những góc đường
Bắt tay lũ robot mang tên khủng bố
Hả hê cười man rợ
Nhăn nhở kêu gào, tung hô

Tung màng đen trùm lên vạn ước mơ
Phủ cuộc đời dưới khăn sô chết chóc
Chúng không tim, không óc
Thua cả lũ kền kền còn biết phân biệt xác chết với nhân sinh!

Cầu cho người nằm xuống được bình yên
Lần cuối cùng thôi nỗi đau thân xác
Những căm hận, oán hờn kẻ ác
Hãy cho chúng tôi-người còn sống được gánh vác
từ nay!
Nén nhang lòng xin được gửi nơi đây
Cùng ngọn nến trong đêm tưởng nhớ
Năm sau, năm sau và những năm sau nữa
Xót xa, đau đớn này còn trăn trở mãi không thôi…

Về đi em!

Hãy trở về cùng anh đi em (*)
Trận động đất đã qua và sóng đã lại ra cùng với biển
Trên những đổ nát hoang tàn mọi người đang tìm kiếm
Em nơi đâu và… em ở đâu?

Hãy trở về! Người vợ trẻ hiền ngoan…
Không có em, ai sẽ tròn ước hẹn?
Nhà có thể không còn nhưng xin em đừng tan biến
Sang năm mình còn sinh con…

Em trở về anh sẽ khẽ trách hờn
Sao đi lâu, để anh lo nhiều đến thế?!
Rồi nhìn sâu vào mắt em chớm lệ
Khóc vì niềm vui ngày đoàn viên…

Hãy trở về cùng học trò em
Mấy hôm rồi, chúng kiếm tìm, ngơ ngác
Trường không còn, sẽ xây ngôi trường khác
Em không còn, ai thay thế mến thương?

Về đi em, anh sẽ yêu em hơn
Tay trong tay kỷ niệm tròn một năm ngày cưới
Mùa hoa anh đào của quê hương gần tới
Đừng để anh cô đơn nhìn hoa mà nhớ em!

Về đi em!
Giữa tang tóc thê lương
Anh vẫn lê gót chân mòn, thất thểu
Anh tìm em, tìm cả điều kỳ diệu
Cho con người còn khát vọng, niềm tin…

Xin đường mây nhẹ bước

Nghe nói ngoài kia Hà Nội đang mưa…
Là nước mắt khóc các anh ngày tiễn biệt
Hồn tử sĩ vang lên da diết
Viết tên nỗi buồn lên tận trời xanh

Dẫu biết đời người vốn thật mong manh
Những cuộc ra đi không thể nào định trước
Vẫn có những hy sinh không giá trị nào đong đếm được
Mất mát này làm sao để nguôi vơi?!

Huế nắng đang vàng mà mưa ngập hồn tôi
Nước mắt nơi này khóc cùng người nơi ấy
Ôi xót xa! Ôi đớn đau biết mấy!
Triệu triệu người nghe tim nhói, mắt cay…

Nén nhang lòng xin được gửi từ đây
Góp thêm một lời nguyện cầu cho hương linh nhiều an phước
Người ra đi… xin đường mây nhẹ bước
Chớ ngoái nhìn mà đau buốt tim can!

Mưa ngập trời, Hà Nội vấn khăn tang
Nghẹn ngào tiếc thương, những hàng cây hai bên đường sũng ướt
Là nước mắt của quê hương, đất nước
Tiễn người đi…

Trên đây là những bài thơ về người đã khuất mà chúng tôi muốn chia sẻ cùng với bạn. Thông qua bài thơ này bạn sẽ hiểu hơn về phong cách sáng tác của nhà thơ này. Cũng như thấm hơn những câu chữ mà nhà thơ muốn chuyển tải tới những người yêu thơ. Đừng quên đón đọc những bài viết tiếp theo của chúng tôi để cùng cập nhật những bài thơ hay bạn nhé!

5/5 (1 Review)