Khám phá những bài thơ 7 chữ về mưa hay man mác nỗi buồn

Chắc các bạn đã không còn xa lạ gì nữa với những bài thơ 7 chữ về mưa. Đây là một đề tài hot trong văn học và ca nhạc bởi chúng thường chứa đựng những cảm xúc đặc biệt đi sâu vào lòng người đọc. Nhìn những giọt mưa ta không khỏi chạnh lòng, những nỗi tâm tư chôn giấu chợt hiện hữu trong trái tim khiến ta mệt mỏi. Nào! Mình hãy cùng nhau khám phá những bài thơ hay về mưa ngay nhé!

TOP 45 bài thơ 7 chữ về mưa hay và sâu sắc nhất

Những bài thơ 7 chữ về mưa được nhiều bạn trẻ săn đón và chia sẻ rầm rộ trong thời gian gần đây. Vậy điều gì ở chúng mà lại có sức hút đến vậy? Những vần thơ nhẹ nhàng nhưng lại mang những nỗi buồn khiến người đọc cảm thấy sự sẻ chia sâu sắc và giúp họ quên đi những âu lo cuộc đời. Mình cùng nhau cảm nhận những bài thơ hay về mưa này nhé!

– Mưa đầu mùa chiều nay tầm tã
Khơi nỗi buồn thức dậy trong tôi
Đã qua rồi sao còn trở lại
Vẫn cợt đùa nỗi niềm nhớ thương .
Mưa chiều nay hình như rất lạ
Mắt cay cay, tim lại thổn thức.
Nhớ về người và mưa năm ấy
Ký ức xưa không ngủ hay sao.
Lại ùa về theo cơn mưa chiều
Đôi mắt biếc lạnh lòng mưa rớt
Tôi bàng hoàng ngồi ngắm những hạt mưa !!!!!

– Đêm trở gió, mưa buồn giăng mắc.
Trời vẫn mưa giăng khắp nẻo đường,
Cho lòng ai mãi vấn vương.
Nhớ người xưa ấy, lòng vương vấn lòng.
Trời mưa ướt, trong lòng sướt mướt.
Nhớ ai nhiều, đẫm ướt bờ mi.
Tình mình nay đã chia ly
Mà sao em vẫn ôm ghì nhớ mong.
Trời mưa quá, nước long tong đổ.
Tái tê lòng, khắc khổ tim đau.
Vì đâu tim đã nát nhàu
Hay vì số phận mà đau nhói lòng.

– Tản Mạn Buổi Sáng… Trời Mưa..
Buổi bình minh mưa ươm đầy cây lá..
Hạt mưa buồn mien man mãi mưa ơi !
Ngồi một mình thanh thản ngắm mưa rơi..
Ôi! buổi sáng …sao mà buồn thế ???
Trời không vui nên cũng buồn đổ lệ..
Vương mịt mờ cho nhân thế ..sầu thêm
Cho hàng cây giá lạnh, đổ bên thềm..
Cho hạt nắng ..thêm một ngày ..”nghỉ phép”
Ta hờ hững nhìn mưa …hàng mi khép..
Co lẽ cuộc đời đôi lúc cũng ..mong manh…
Cũng lặng im (như) những chiếc lá trên cành

– Mưa lại về trên những ngả đường quen
Rơi vội vã lên tóc người chờ đợi
Hạ độ này đã thơm mùi tháng mới
Vẫn ngập ngừng chới với thuở vào yêu
Gốc phượng xưa gục đổ dưới hiên chiều
Đứng liêu xiêu giữa màn mưa tầm tã
Bờ môi em ướp hương tình mùa hạ
Có nghe gầy trên những phiến chân qua?
Và em ơi… nơi ấy cuối trời xa,
Mỗi lần mưa có ngập tràn thổn thức;
Có thương quá những hôm chiều rạo rực;
Có bồi hồi… day dứt ở trong tim?
Những loài ve cứ mải miết đi tìm
Mà quên mất mình đã sầu da diết
Như trong mắt gã si tình em biết,
Tháng năm qua mưa có ngớt bao giờ…
Tôi đã già để viết những niềm mơ
Chỉ luyến thương cho một thời xa ngái
Lỡ mai đây bến đời không gặp lại:
– Có chạnh lòng… ái ngại nhớ về nhau?…

– Sớm nay trời giăng mưa nhỏ
Giọt sầu ngỏ xuống hồn thơ
Mùa thu chưa vàng rực rỡ
Mắt tôi màu trắng mây mờ
Em nơi phương trời xa ấy
Hôm này có thấy mưa không?
Chốn xưa bây chừ vẫn vậy,
Một người mỏi mắt chờ mong
Sớm nay trời giăng mưa nhỏ
Giao thoa nỗi nhớ bồi hồi
Nhạc Trịnh ngân lên khe khẽ
Đủ làm tan nát hồn tôi…

– Đêm buồn lặng lẽ…một mình tôi
Nhìn mưa rơi…chợt thấy bồi hồi
Thao thức chờ đợi…người xưa đến
Có lẽ người ta…chẳng đến rồi
Ngậm ngùi nhìn cánh…phượng vĩ rơi
Ve ngân dạ khúc…thật bùi ngùi
Hạ chưa kịp đi… thu vội tới
Từ nay ta đã…mất nhau rồi
Duyên nợ hai ta…đã hết rồi
Bận lòng vương vấn….chi người ơi !
Tâm tư khắc khoải…mang sầu nhớ

– Những khúc nhạc mưa cứ rã rời
Trong lòng héo hắt thấy chơi vơi
Mưa lòng ngập lối bên song trước
Càng lắc càng đong chợt tím rơi
Mưa thẫm trời xuân có nhạt phai
Chơi vơi mưa xuống vẫn hờn hoài
Mây mù giăng khắp trời thăm thẳm
Nhạc có sầu rơi hãy nguôi ngoai

– Mưa rơi lất phất nhớ người xa
Bỏ phố để quên lối đến nhà .
Sao sáng hôm nay như vội vã
Bên khung bóng tối ở cùng ta.
Ngày xưa kỷ niệm giờ xa quá
Ai đó hợt hời chuyện đã qua.
Góc phố mưa nào giờ bỗng lạ

– …Mưa rơi, mưa lại rơi rồi,
Mưa rơi như khóc như cười với ta.
…Khóc vì giọt lệ phôi pha,
Cười vì khờ dại, cười vì đắng cay.
…Ta như một kẻ đang say,
Say trong tình gió, tình mây vô bờ.
…Ta như một kẻ đang mơ,
Mơ trong giấc mộng ảo mờ, hư không.
….Mưa rơi từng giọt nhớ mong,
Rơi từng giọt đắng trong lòng sót xa.
…Mưa rơi cho những ngày qua,
Trách người phụ bạc bỏ ta đi rồi.
…Mưa rơi từng tiếng nỉ nôi,
Cứ như giận dỗi cảnh đời trái ngang.
…Mưa buồn miệng lưỡi thế gian,
Không dao, không búa mà tan cuộc tình.
…Để giờ hai kẻ vô hình,
Qua nhau ngoảnh mặt…vô tình thế sao?
…Mưa rơi, rơi giữa đêm thâu,
mưa nghe nức nở mối sầu đầy vơi..

– Đêm trở gió, mưa buồn giăng mắc.
Trời vẫn mưa giăng khắp nẻo đường,
Cho lòng ai mãi vấn vương.
Nhớ người xưa ấy, lòng vương vấn lòng.
Trời mưa ướt, trong lòng sướt mướt.
Nhớ ai nhiều, đẫm ướt bờ mi.
Tình mình nay đã chia ly
Mà sao em vẫn ôm ghì nhớ mong.
Trời mưa quá, nước long tong đổ.
Tái tê lòng, khắc khổ tim đau.
Vì đâu tim đã nát nhàu

– Mưa Sài Gòn rơi rơi tí tách
Ướt cả nỗi niềm vời vợi cách xa
Khung trời miền Trung nắng òa lửa đỏ
Nghe Sài gòn mát rượi giọt mưa rơi.
Gió phơn Tây Nam gọi phượng cháy rực trời
Cánh bằng lăng rơi nỗi lòng tím vợi
Nắng khô giòn cánh lá về nguồn cội
Nứt nẻ ruộng đồng khát nỗi chờ mong.
Sài Gòn mưa nhiều lắm hở em
Con đường về nhạt nhòa phố trắng
Cuộn chảy thành dòng tuôn ngàn bong bóng
Giăng mắc lòng ướt nỗi nhớ miền xa.
Mưa sài gòn chợt đến chợt qua
Cầu vồng nối đôi bờ ô Thước
Ước thu sang Mùa ngưu Lang Chức nữ
Đón mưa về nhè nhẹ gió xôn xao!
Giữa hạ về lòng vẫn ước ao
Một mùa thu đất trời dìu dịu
Dắt nhau đi mưa thẩm thì vương hạt
Dòng chảy ơi ta hát khúc giao mùa!

– Những khúc nhạc mưa cứ rã rời
Trong lòng héo hắt thấy chơi vơi
Mưa lòng ngập lối bên song trước
Càng lắc càng đong chợt tím rơi
Mưa thẫm trời xuân có nhạt phai
Chơi vơi mưa xuống vẫn hờn hoài
Mây mù giăng khắp trời thăm thẳm

– Trời buồn, trời mới đổ mưa
Người buồn, buồn mãi vẫn chưa hết sầu
Ước gì, có một nhịp cầu
Để mà nối lại hai đầu nhớ thương
Lòng buồn, tình vẫn còn vương
Bao nhiêu kỷ niệm, đêm trường ta trao
Những lời hẹn ước với nhau
Sao đành quên hết, để đau… một đời.

– Mưa rơi lất phất nhớ người xa
Bỏ phố để quên lối đến nhà .
Sao sáng hôm nay như vội vã
Bên khung bóng tối ở cùng ta.
Ngày xưa kỷ niệm giờ xa quá
Ai đó hợt hời chuyện đã qua.
Góc phố mưa nào giờ bỗng lạ

– …Mưa rơi, mưa lại rơi rồi,
Mưa rơi như khóc như cười với ta.
…Khóc vì giọt lệ phôi pha,
Cười vì khờ dại, cười vì đắng cay.
…Ta như một kẻ đang say,
Say trong tình gió, tình mây vô bờ.
…Ta như một kẻ đang mơ,
Mơ trong giấc mộng ảo mờ, hư không.
….Mưa rơi từng giọt nhớ mong,
Rơi từng giọt đắng trong lòng sót xa.
…Mưa rơi cho những ngày qua,
Trách người phụ bạc bỏ ta đi rồi.
…Mưa rơi từng tiếng nỉ nôi,
Cứ như giận dỗi cảnh đời trái ngang.
…Mưa buồn miệng lưỡi thế gian,
Không dao, không búa mà tan cuộc tình.
…Để giờ hai kẻ vô hình,
Qua nhau ngoảnh mặt…vô tình thế sao?
…Mưa rơi, rơi giữa đêm thâu,
mưa nghe nức nở mối sầu đầy vơi..

Những bài thơ về mưa được giới trẻ săn đón nhất

Những bài thơ về mưa hay và ấn tượng luôn là điểm thu hút độc giả. Với những vần thơ nhẹ nhàng đan xen vào đó là những tình cảm và nỗi tâm sự da diết khiến bất cứ ai cũng phải rung động mạnh mẽ. Nào! Mình hãy cùng nhau khám phá những bài thơ hay về mưa này nhé!

# Lối nhỏ hôm nào đổ lá thưa
Theo dòng kỷ niệm nhớ ngày xưa
Đan tay bước nhẹ tình hai đứa
Xích lại thêm gần gợi mắt đưa
Đợi mãi mưa bay nền thảm cỏ
Mong hoài gió thoảng dưới thềm trưa
Sầu vương trĩu nặng buồn da diết
Khắc khoải đêm trường chẳng ngớt mưa…

# Mưa đêm buồn lắm cố nhân ơi
Thức uống trà khuya chỉ có tôi
Với tiếng mưa rơi trên gác vắng
Nghe buồn gặm nhấm trái tim côi
Mưa theo gió hắt qua song cửa
Khơi gợi trong ta nỗi nhớ người
Từng giọt mưa rơi từng giọt nhớ
Nỗi buồn cứ thế hỏi sao nguôi
Nỗi buồn cứ thế hỏi sao nguôi
Tri kỉ giờ xa tận cuối trời
Nhớ….muốn sang thăm nhưng chẳng được
Chỉ vì đã cách trở đôi nơi
Trà khuya uống cạn mà nghe đắng
Đắng vị trà hay bởi đắng môi
Gió búôt mưa đêm buồn ảo não

# Trời đang mưa rả rích
Em chả thích chút nào
Dạo phố thì không được
Nằm nhớ,…ốm thì sao?
Em giận anh không đến
Mưa trút hờn lên em
Bao nhiêu giọt thương nhớ
Cứ chờ trút vào đêm
Anh có bao giờ hiểu
Mưa khiến lòng cô đơn
Anh có bao giờ biết
Xa, gấp đôi giận hờn?
Ngày mai trời nắng chứ?
Ngày mai rồi anh sang?
Ngày mai hai đứa sẽ
Nắm tay cùng lang thang?
Bao giờ anh hỏi cưới?
Để mình chung một nhà
Khi trời giăng mưa phố
Nằm ôm và không xa

# Mưa lại về trên những ngả đường quen
Rơi vội vã lên tóc người chờ đợi
Hạ độ này đã thơm mùi tháng mới
Vẫn ngập ngừng chới với thuở vào yêu
Gốc phượng xưa gục đổ dưới hiên chiều
Đứng liêu xiêu giữa màn mưa tầm tã
Bờ môi em ướp hương tình mùa hạ
Có nghe gầy trên những phiến chân qua?
Và em ơi… nơi ấy cuối trời xa,
Mỗi lần mưa có ngập tràn thổn thức;
Có thương quá những hôm chiều rạo rực;
Có bồi hồi… day dứt ở trong tim?
Những loài ve cứ mải miết đi tìm
Mà quên mất mình đã sầu da diết
Như trong mắt gã si tình em biết,
Tháng năm qua mưa có ngớt bao giờ…
Tôi đã già để viết những niềm mơ
Chỉ luyến thương cho một thời xa ngái
Lỡ mai đây bến đời không gặp lại:
– Có chạnh lòng… ái ngại nhớ về nhau?…

# Sớm nay trời giăng mưa nhỏ
Giọt sầu ngỏ xuống hồn thơ
Mùa thu chưa vàng rực rỡ
Mắt tôi màu trắng mây mờ
Em nơi phương trời xa ấy
Hôm này có thấy mưa không?
Chốn xưa bây chừ vẫn vậy,
Một người mỏi mắt chờ mong
Sớm nay trời giăng mưa nhỏ
Giao thoa nỗi nhớ bồi hồi
Nhạc Trịnh ngân lên khe khẽ
Đủ làm tan nát hồn tôi…

# Có ai về ru lại tháng mười hai?
Để nghe tiếng mùa gọi tình tháng cũ
Đông trắng xóa cơn mưa chiều phủ dụ
Gió lạc đường trong những giấc mơ hoang
Có ai về níu lại bước thời gian?
Giữa luyến tiếc với vô ngần nức nở
Tháng mười hai chông chênh buồn dễ sợ
Nhớ bâng khuâng, khói thuốc hóa thơ tình
Ta ưu sầu nhưng chỉ biết làm thinh
Cố níu lấy một tình yêu vị kỷ
Đừng nói nhiều, hãy lặng nghe, ừ nhỉ?
Nước mắt rơi có lẽ quá ồn ào…
Men say khướt cho mùa thêm huyền hão
Đêm dâng đầy tâm tư lạnh héo hon
Dẫu vẫn biết hồn yêu đương rực rạo
Xin đợi mùa rải nắng khúc giêng non…

# Ta chợt nhớ một mùa yêu xa lắm!
Thuở ve kêu thấp thoáng nỗi đợi chờ
Phượng rực cháy những hồn thơ xanh thẳm
Ta yên bình chở mùa hạ vào mơ
Đâu ai biết phượng tàn theo sắc áo
Giọt lệ gầy rơi vỡ giấc thơ ngây
Đôi mươi đến tô hồng môi thiếu nữ
Đường ta đi nắng hóa những đọa đày
Mây hờ hững thả chiều hôn kỷ niệm
Em nhớ gì về những chuyến xe xưa?
Con nắng khóc vai trời thoi thóp lửa
Đã nhạt nhòa ký ức mấy lần mưa
Tình yêu hỡi! Chờ ai năm tháng cũ?
Thềm rêu xanh chếch choáng phủ sau hè
Em có phải chỉ là cơn gió nhẹ,
Để hạ về khắc khoải một loài ve?
Mùa vẫn rải kín hồn mây thoảng nhớ
Phố đông người sao thiếu bóng em qua?
Ta ngơ ngất ánh chiều phai nắng hạ
Viết thơ tình trộm gửi tháng ngày xa…

Trên đây chúng tôi đã chia sẻ đến các bạn những bài thơ 7 chữ về mưa hấp dẫn và ý nghĩa nhất. Nhìn những giọt mưa rơi tí tách khiến lòng ta trở nên u buồn và nặng nề hơn. Hãy chia sẻ cảm xúc của mình đến những người xung quanh bằng những bài thơ hay về mưa hấp dẫn này nhé! Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết của tôi!

5/5 (1 Review)