Khám phá những bài thơ về cuộc sống buồn bã lay động triệu trái tim

Những bài thơ về cuộc sống buồn bã sẽ khiến bạn phải suy ngẫm và xao xuyến sâu sắc bởi những vần thơ mang nặng những tâm tư và bộn bề cuộc sống. Cảm giác như mình lẻ loi cô độc giữa cuộc đời, như mình là người tồi tệ tận cùng của nỗi đau. Hãy để những nỗi lòng mình được giải tỏa bằng những bài thơ về cuộc sống ngay dưới đây nhé!

22 bài thơ buồn về cuộc sống sâu sắc

Những bài thơ buồn về cuộc sống luôn là một điểm đến cho những tâm hồn đang cô đơn lạc lõng buồn bã về những áp lực cuộc sống. Hãy theo dõi những bài thơ về cuộc sống này để tạo niềm vui cho bản thân mình nha!

1. Có lúc vẩn vơ ngồi hát
Ngậm ngùi ngày tháng đi qua
Dĩ vãng rớt trong lơ đãng
Nụ hôn ngày cũ nhạt nhòa
Có lúc ngây ngô im lặng
Dõi theo ký ức một thời
Tình yêu hư hao, tan vỡ
Cõi lòng nức nẻ rụng rơi
Có lúc thẫn thờ hiên vắng
Mộng mơ đã cất cánh bay
Tương lai dường như chán nản
Tìm chi giây phút miệt mài
Có lúc âm thầm nhung nhớ
Kỷ niệm chuyện chúng mình thôi
Bỗng dưng tim òa nức nở
Vuột tay ngày cũ qua rồi

2. Rượu thấm vào tim sẽ ấm lòng?
Hay càng buốt lạnh giữa trời đông?
Hay là tất cả niềm đau khổ
Sẽ chực trào tuôn nhạt má hồng?
Hãy rót cho tôi chén rượu đầy
Tôi cần phải uống để còn say
Ðể tôi không phải là tôi nữa
Ðừng để cho tôi tỉnh mộng nầy
Tôi muốn quên đi kiếp làm người
Thân tàn ma dại, kẻ tàn hơi
Là tôi, chắc lẽ là tôi đó
Chán nản còn đây giữa đất trời
Chất rượu thấm dần trong trí não
Vô tình đập vỡ chén ly bôi
Quanh tôi trời đất cuồng điên quá
Gục xuống, tai nghe rợn tiếng cười
Cười xong rồi khóc với đê mê
Chập chờn say tỉnh giữa hoang khê
Và trong thế giới vô hình ấy
Hồn bỗng bay xa chẳng muốn về

3. Đời trôi qua nỗi buồn còn lại đó
Chầm chậm dâng như con nước trở về
Biết bao chiều chân lạ bước lê thê
Bỗng chợt thấy đam mê không còn nữa
Cơn bão tuyết chiều đi ngang qua cửa
Trắng ngoài trời, sầu chất chứa trong tôi
Không ngày vui buồn cũng chỉ thế thôi
Thật muốn bước mau qua đời ngắn ngủi
Ước vọng mãi chỉ mang thêm buồn tủi
Ngày như đêm lủi thủi gót chân hoang
Những nơi qua toàn thấy cảnh điêu tàn
Người phụ rẫy kẻ quàng vai áo hận
Nếu đã biết đường tình luôn lận đận
Sao còn yêu còn chấp nhận đau thương?
Để đêm đêm trơ mắt suốt canh trường
Nhìn quanh quẩn ngàn phương tràn bóng tối!

4. Cuộc đời ngẫm tựa dòng sông
Cũng ghềnh thác, cũng long đong lở bồi
Khi cuồn cuộn, lúc êm trôi
Bờ em dâu biếc bờ tôi trăng vàng
Tình ta một dấu chấm than
Chậm chân lỡ chuyến người sang với người
Giá như lời chẳng sai lời
Hẳn em nên vợ hẳn tôi nên chồng
Để giờ bên đục bên trong
Biết ai chia sẻ nỗi lòng đầy vơi
Thôi đành buồm ngược gió xuôi
Bờ em nắng sớm bờ tôi mưa chiều

5. Hôm nay nắng ấm với trời xanh
Có tiếng chim kêu ở trên cành
Chỉ có tôi là không tất cả
Tất cả không ngoài cái lạnh tanh
Nhiều khi tôi muốn chết cho xong
Chết để nguôi ngoai mối hận lòng
Chết để chôn vùi theo tất cả
Cho hồn thanh thản với hư không
Sao trái tim tôi cứ đập hoài
Tôi nào luyến tiếc cõi trần ai
Sao tôi không chết cho xong chuyện
Tôi sợ quá rồi những đắng cay
Tôi cười lớn lắm có ai nghe
Chẳng có dư âm vọng vỉa hè
Chỉ có tan thương buồn réo gọi
Bên bờ vực thẳm gió mây che
Có phải hay là không có phải
Tôi vì tiền kiếp trả nợ đây
Kiếp nầy vướng phải đời ngang trái
Thì thoát sao ra cái nợ nầy
Mây trắng trôi đi có trở về
Tôi tìm dư lệ đắng bờ môi
Ðể nuốt trôi đi vào đáy mộ
Tôi đắp xong rồi, đắp cho tôi
Nắng ấm không sao ấm nỗi lòng
Tôi giờ hóa đá lạnh tàn đông
Rồi đây sẽ có linh hồn mới
Vụt cánh tung bay giữa nắng hồng

6. Phải chăng tình đã hết
Anh quên câu mong chờ
Phải chăng tình đã chết
Thơ cạn dòng, thờ ơ…
Xa trông mùa thu nhớ
Lời yêu thương hôm nào
Dòng đời đôi bến lở
Con nước buồn lao xao
Anh xa, đời nghiêng ngả
Chiều loang gót chân buồn
Xanh rêu tình khép cửa
Thu vàng giọt tơ vương
Lạnh lùng đêm im lắng
Tiếng mưa hay tiếng lòng?
Trăng tàn trong khoé mắt
Vỡ rơi tình bên song
Tìm đâu trong kỷ niệm
Phai phôi dấu hẹn thề
Phải chăng tình đã chết?
Bóng đời buồn lê thê!

7. Chừng một ngày kia đã đến rồi
Một ngày đất lạnh phủ thân tôi
Một ngày không có còn tôi nữa
Ngày ấy nhân gian có ngậm ngùi?
Một ngày không có nhiều mây trắng
Không có nắng vàng chiếu long lanh
Không có nghĩa là không có cả
Một người, khi xác đã lạnh tanh
Một ngày không có một người qua
Một xác thân khô liệm kính và
Một cỗ quan tài xơ xác lạnh
Một mãnh linh hồn bỗng xót xa
Một ngày nuối tiếc chuyện nhân gian
Ðể thấy bao nhiêu cái phũ phàng
Nhìn quanh chẳng có còn ai nữa
Ngoài cái quan tài lạnh khói nhang
Từ cõi nhân gian quá lạnh lùng
Thì hồn giữ lại cũng như không
Tôi còn lưu luyến làm chi nữa
Hồn hãy tiêu tan xuống mộ cùng

8. Họ thấy tôi cười tôi vui lắm
Lúc nào cũng nở nụ cười xinh
Nào ai biết được niềm đau khổ
Tôi phải hai vai gánh một mình
Tôi đã bao lần sống cho vui
Và ráng cho môi nở nụ cười
Nhưng đã bao lần tôi thất bại
Vì chẳng bao giờ thấy lệ vơi
Tôi muốn bình minh sẽ chẳng về
Ðêm ngày tăm tối phủ muôn nơi
Từ nay không có bình minh nữa
Ðừng để cho tôi thấy mặt trời
Tôi muốn cho tôi ngủ giấc dài
Không còn thức dậy đón ngày mai
Trần gian vẫn mãi không thay đổi
Vì bớt đi thêm một hình hài
Như trời đã định thì tôi chịu
Kiếp nầy trả hết nợ cho xong
Một mai đất lạnh vùi thân xác
Tôi cũng yên vui dẫu lạnh lùng

9. Em vừa tặng nỗi buồn đêm vắng
Ta mang về buồn đắng đêm mưa
Đời buồn bỗng chốc lay đưa
Niềm đau vụt tới cày bừa lòng ta
Nhấp một ngụm trăng tà bóng nhạt
Cổ độ sầu cọ xát tim đau
Mơ trăm chỉ thấy một màu
Gom vào ghép lại tình đau muôn chiều
Cho tình khóc lệ ùa phần thảm
Em thiên thần ảm đạm chiều thu
Ngông cuồng chẳng sợ ngục tù
Ngu ngơ ta hái buồn thu vĩnh hằng
Đắng tình thật lòng băng dạ đá
Tím môi hồn mệt lã đau thương
Sầu gieo dày đặc dặm trường
Đời ta đắng chát trăm phương đợi chờ…

10. Khổ một kiếp đời người trôi nổi
Đã làm người trăm mối gian truân
Dương gian đau khổ bao lần
Sương giăng mưa gió tảo tần ngược xuôi
Đời tuyệt hảo ngồi xơi sung rụng
Nằm lơ mơ ngã bụng ngoài hiên
Vần thơ bay bổng trăm miền
Há mồm chờ rớt sung liền mấy khi.
Tiếng chim hót ríu ri ríu rít
Dẹp sách đèn mỏi tít mắt ta
Ngân nga ta hát vang nhà
Nhẹ nhàng như đã bay ngàn mây xanh
Cùng thề thốt long lanh gió hát
Bậc thánh hiền biếng nhác nhất đời
Can qua thế sự chơi vơi
Sống quanh bữa tiệc của đời nhân sinh
Thôi thôi vậy thất kinh chí hướng
Ta xin làm ngang bướng vô vi
Giã làm như khẻ vô tri
Quên đi thế sự còn gì đời nay…

11. Cùng kết bạn gió mây cây cỏ
Chán ghét và ruồng bỏ dương gian
Trò đời kịch diễn tràn lan
Long người điên đảo quên làn du sinh
Xin gửi gắm hữu tình tiên cảnh
Tặng đất trời những áng thơ say
Vĩ nhân láo lếu xưa nay
Ta đây đại lãn qua ngày ngoài hiên…

Những bài thơ buồn về cuộc sống vợ chồng

Những bài thơ buồn về cuộc sống vợ chồng sẽ là một liều thuốc giúp bạn có thể quên đi hiện thực nghiệt ngã về hôn nhân của mình. Yêu nhau đến mấy cũng không thể thoát khỏi được những lúc cãi vã và rạn nứt tình cảm. Hãy theo dõi và cảm nhận nhé!

Mười hai bến nước

Anh bình tĩnh dừng tay mà suy nghĩ
Em nửa đời chỉ lo lắng chồng con
Phận làm dâu luôn hiếu thảo vẹn tròn
Luôn chu đáo từng bữa ăn, giấc ngủ.
Anh rỗi việc chỉ bạc, bài, bia rượu
Sức thanh niên làm chưa đủ miệng ăn
Anh biết nhà hoàn cảnh rất khó khăn
Bao nhiêu việc nhọc nhằn mình em gánh.
Em cố gắng chưa một lần tị nạnh
Mong gia đình được hạnh phúc ấm êm
Nén vào tim những chua xót, nỗi niềm
Anh vui vẻ… cả thâu đêm suốt sáng.
Khổ thế nào bản thân mình cũng ráng
Không một lời than vãn với người thân
Chỉ khuyên anh ý thức việc nào cần
Không để tâm biết bao lần đánh vợ.
Có nhiều đêm ôm tủi buồn nức nở
Sợ mẹ buồn cố nuốt lệ vào trong
Với bạn bè vẫn mang tiếng có chồng
Đêm hiu hắt bởi phòng không gối chiếc.
Vì gia đình em nhận phần thua thiệt
Anh vô tâm nên đâu biết em đau
Ôm con thơ nuốt cay đắng, nghẹn ngào
Nghĩ tình nhau không một lời oán trách.
Tự nhủ lòng đây chính là thử thách
Cố gắng lên sẽ có cách vượt qua
Hãy bình tâm suy nghĩ lại anh à
Để con trẻ được có cha lẫn mẹ.

Bức tranh mùa lũ

Mưa đầu mùa bong bóng vỡ mặt sông
Sóng cuộn phù sa đổi màu con nước
Lũ xô dòng ai xuôi ai ngược
Mãi tha hương một kiếp lục bình
Cánh đồng xanh thao thức chuyển mình
Đàn ong mật bỏ cành dời tổ
Bầy kiến ngậm ngùi xa hang ổ
Bến sông chìm xuồng gác ngực bờ cao
Bên hiên nhà cá giỡn bóng trăng sao
U ẩn đêm trường ai buông câu hát
Bài vọng cổ gió đưa dìu dặt
Chợt bùi ngùi sông nước mênh mông
Như lũ bướm vàng chấp chới giữa đồng không
Chút hồn nhiên màu hoa điên điển
Chẳng ngỡ ngàng khi đồng xanh hoá biển
Người nông dân ôm câu lưới ra đồng
Không cỡi lưng trâu thì ngất nghểu trên xuồng
Vẫn ngang dọc cánh đồng quê ruột thịt
Dẫu lạc giữa gió mưa mù mịt
Vẫn quay về êm ấm mái nhà rơm
Hạt lúa này vượt lũ thành cơm
Bếp củi ướt bập bùng trên nước nổi
Tấm vạt nhỏ suốt mùa lụt lội
Là nơi ấm áp một gia đình

Mình chia tay thôi

Anh đấy à! Sao lại trở về đây ?
Bao tháng ngày bỏ vợ con đi suốt
Tôi ở nhà quặn đau từng khúc ruột
Phận lại nghèo, rau cháo mẹ con ăn
Những ngày mưa nhà dột thiếu chỗ nằm
Bởi thiếu bàn tay đàn ông sửa chữa
Cứ ngỡ rằng anh đi một vài bữa
Nào không ngờ cho đến tận hôm nay
Lấy chồng về tưởng hạnh phúc đong đầy
Gia đình ấm êm cùng nhau chia sẻ
Thật ra thì được vài hôm vui vẻ
Say rượu về lại chửi vợ đánh con
Người như tôi còn trẻ, giờ héo mòn
Nhiều lúc nghĩ không còn nghị lực sống
Khốn nạn cái thân, đời có ai giống
Thật vô duyên một kẻ bị phụ tình
Ai cũng bảo là vợ đẹp con xinh
Thì gia đình sẽ luôn luôn hạnh phúc
Đêm không ngủ một mình nằm thấy nhục
Cũng là người sao chẳng giống người ta
Bỏ vợ con anh theo mụ đàn bà
Một kẻ thứ ba làm nhau đau khổ
Hãy đi đi đây không còn bến đỗ
Về với người ta bỏ lại mặc mình tôi
Giờ còn gì ? Thật sự mất nhau rồi !

Tình tàn

Rồi cuối cùng cũng chẳng níu được nhau
Tình đã cạn chuỗi ngày sầu đăng đẳng
Mình chẳng lẽ hoài sống trong im lặng
Chung mái nhà mà khoảng vắng không tên
Tình chúng ta không giữ được lâu bền
Bởi nghĩa cạn đã làm nên duyên lỗi
Hay tại bởi Nguyệt kia làm tơ rối
Đan sợi tình này quá vội mong manh
Bến thuyền quyên sóng va đập chòng chành
Tay lái mỏi buông bỏ nhanh giải thoát
Xưa nồng ấm mà nay hoài lạnh nhạt
Men ái tình giờ chua chát đắng cay
Trước quan tòa mình dứt khoát chia tay
Trút bỏ hết những tháng ngày chịu đựng
Và Trút bỏ những tính toan sỏi cứng
Vấp một lần gượng dậy vững bước đi
Những yêu thương giờ còn sót lại gì
Còn vết cứa đã hằn ghi đáy dạ
Còn vết sẹo đã chai lì như đá
Còn tâm hồn đã rệu rã gỗ trơ
Bước vào yêu ai học được chữ ngờ
Ai biết được sợi tơ chùng hay thẳng
Ai cũng muốn mặt biển xanh phẳng lặng
Mãi yên bình mà chẳng gợn sóng to
Giờ chúng ta mỗi đứa một con đò
Không hờn trách …chẳng phải lo va chạm
Những ký ức xóa dần trong tâm khảm
Giữ làm gì làn mây xám hư vô.

Đau khổ cuộc tình

Em buông rồi chẳng níu giữ làm chi
Lòng khắc khoải xuân thì nay ngang trái
Hãy mạnh mẽ lên xin đừng có ngại
Nỗi sầu này vương mãi cảnh chia ly
Xa nhau rồi nhung nhớ có được gì
Hay chỉ để ôm ghì niềm đau đớn
Tình chúng mình yêu nhau không đủ lớn
Nên tháng ngày gom trọn những sầu thương
Tưởng chúng mình đi hết cuối con đường
Ai có biết nửa đường chia hai lối
Để đêm về khóc thầm trong mỗi tối
Rồi âm thầm ôm nỗi nhớ sầu đong
Sống bên anh bao năm gọi là chồng
Thuyền mất lái anh về vui bến mới
Em phận thuyền quyên ở nhà trông đợi
Anh vô tình cứ vợi vợi mãi xa

Trên đây uct.edu.vn đã dành tặng đến các bạn những bài thơ về cuộc sống buồn bã chán nản khiến bạn đọc xúc động và cảm thông sâu sắc. Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa hãy cứ luôn mạnh mẽ vượt qua các bạn nhé, đừng bao giờ gục ngã dễ dàng. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!

5/5 (1 Review)