Kho Tàng Thơ Đặc Sắc Của Bùi Thanh Tuấn Về Tình Yêu, Cuộc Sống

Bùi Thanh Tuấn (1974) là nhà thơ trẻ đương đại Việt Nam, còn có các bút danh Lão Bộc, Bùi Bảo Nghi. Thơ của ông như thổi một luồng sinh khí mới vào nền văn học. Ngay khi các tập thơ được xuất bản, hầu hết các bạn trẻ đều đón đọc và chia sẻ những bài thơ hay về tình yêu, cuộc sống lên các trang mạng xã hội. Với lối viết mới mẻ, cấu tứ rõ ràng, thơ ông đi vào lòng người nhẹ nhàng và sống mãi với thời gian.

Cùng nhau đọc thêm chùm thơ hay của ông ngay dưới đây để đúc kết những tinh túy mà ông muốn gửi gắm nhé!

Ảo Mộng

Có người bỏ hết thương yêu lại
tìm đến bên em để muộn phiến
ta có một ngàn ngày hạnh phúc
tìm về để nhớ nhớ, quên quên

Hẹn Nhau Cuối Đường Hoa Tím

Ngày sẽ đến
Và, mùa sẽ qua
Chim gọi nhau góp lá về xây tổ
Ta gặp nơi cuối đường một chiều hoa tím nở
Một chiều gió về
Kỷ niệm rớt trên tay…

Ta trở về như thể bắt đầu yêu
Em tập đánh vần tên một người xa lạ
Tập quay đi
Khi bắt gặp một ánh nhìn vội vã
Tập nói không với những lá thư xanh

Em tập làm khổ một kẻ ngốc như anh
Xây tường ngăn sông dựng rào cấm chợ
Hô gió gọi mưa bày binh thách đố
Anh đơn độc một mình choáng váng lao đao!

Sắp buông xuôi mới biết chẳng tài cao
Tự hỏi lòng mình
Một kẻ ngốc yêu em hay anh hùng chiến bại?
Không, chỉ anh thôi
Một thời không ngần ngại
Thời chỉ biết yêu em và, cứ thế
Lên đường

Chỉ biết trái tim lỗi nhịp bất thường
Như chiếc lá đầu tiên sau mùa ảm đạm
Như giọt nước đầu tiên rơi xuống vùng khô hạn
Và hạnh phúc sau cùng từ đó, đơm hoa

Ngày sẽ đến
Và, mùa sẽ qua
Anh nhìn thấy em nơi cuối đường
Tóc vẫn xanh ngát trời thiếu nữ
Tóc bay qua ký ức thanh xuân của mẹ
Ánh mắt tròn đầy – hoài niệm dấu yêu, cha
Anh đứng ở bên này biết em có nhận ra
Một nửa thời trẻ trai dành cho em cả đấy
Hoa vẫn nở bên đường
Xin em hãy nhận lấy
Một đóa cuối chiều, tim tím bâng khuâng…

Kỉ Niệm Của Em

Anh hát tặng em bài ca của người đến sau
kỷ niệm vẫn xanh như đồng cỏ
nơi em có được những hạnh phúc bé nhỏ
và những tan vỡ đầu tiên trong đời

Anh muốn hát cho em bằng tiếng dế buồn
một thủa xa xăm kiếm tìm trong vô vọng
kỷ niệm đã xanh rêu em có còn mong đợi?
tình yêu đến lần đầu, hãy dành cả cho nhau!

Anh đứng bên cuộc tình lặng lẽ chúc tụng em
tiếng dế không não lòng như ngày xưa
nông nổi
đồng cỏ vẫn xanh
bàn chân không bước tới
kỷ niệm đắng ngày nào
một nửa
hãy cho anh!

Mưa

Em biết anh chờ đợi gì không?
Một hạnh phúc nhỏ nhoi trong đôi mắt trẻ nhỏ
Đường mênh mông mưa chiều.
Ước sũng lời nguyện cầu thành thật
Mưa
Kỷ niệm tan trong gió
Góc phố nhắc nhớ một ngày thu tàn
Đã được xếp vào ngăn kéo
Riêng anh.

Vẫn cái nhìn đầu tiên
Em mang đến từ phương trời xa lắc
Và đôi mắt biết nói
Nhớ
Quên.

Kỷ niệm là chiếc khăn mềm
Phủ lên những tháng năm đơn độc
Em mang bình minh thả vào đêm tối
Ánh sáng làm anh trượt ngã
Thứ ánh sáng hắt ra từ đôi mắt
Nồng nàn như tiếng Kinh cầu.

Mưa trắng trời
Ướt tóc em thơ ngây
Như tâm hồn anh xanh non thuở mười tám tuổi
Đường chiều lầy lội
Góc phố quen
Anh che ướt tim mình

Phố Cũng Buồn Như Ta

Phố rất dài, dài hơn kỷ niệm
lá nghiêng vai ôm lấy đời ta
cây mồ côi giữa chiều đứng khóc
vàng thu ơi, tình đã phôi pha…

Phố vẫn buồn, buồn như hạnh phúc
mỗi quay lưng mòn vẹt gót giày
sỏi lên tiếng thay lòng câm lặng
chẳng còn ai, ngoài ta nơi đây

Phố chờ mãi, chờ đêm thắp nắng
ngày thắp sao, tình sẽ quay về
ôi, phố cũng dại như ta vậy
huyễn hoặc mình sau một cơn mê!

Sau Những Ngày Vắng

Phía sau em là khoảng trống lạnh lùng
ai lấp nổi thời gian không trở lại
những kỷ niệm ra đi và đi mãi
biệt ly nào cũng về chốn không nhau

Phía sau anh là biển rộng sông sâu
ai hiểu được đá ngầm đau tận đáy
biển vẫn xanh như mắt em nhìn thấy
anh vẫn xưa trong trí nhớ một người

Phía sau chúng ta là một khoảng trời
trời rộng thênh thang tình yêu vỗ cánh
em thuở ấy công chúa đầy dung hạnh
anh xây lâu đài trong giấc mơ

Phía sau thời gian là những bóng mờ
ký ức mù tăm, tình xưa bặt dấu
như chiếc lá rớt xuống thời con gái
thoáng chốc úa tàn bởi một dấu chân hoang.

Thiên Đường Nhỏ Của Tôi

Thế giới của tôi
là căn phòng rộng tám mét vuông
bức tranh em từ lâu vẫn còn treo trên vách
những mảnh vôi xám rớt xuống chân tôi
lạnh ngắt
cây giutar nhớ giọng ca trầm

Thế giới không người
thế giới lặng câm
gã con trai ngày xưa hai mươi mốt tuổi
sớm tối đi về bàn chân rong ruổi
đánh cuộc với tháng năm bằng đôi mắt ngang tàng

Thế giới của tôi
là cung diện nguy nga nhưng thiếu ngai vàng
như hoàng tử mãi chờ công chúa
mỗi sớm mai thức dậy
tôi uống thật nhiều nắng trời và bắt mình phải hứa
rằng, tôi ơi quên nhé thiên đường

Thế giới của tôi rất đỗi bình thường
chẳng ai đến cũng chẳng ai buồn nhớ
chỉ có lũ chim từ mái nhà cuối phố
thỉnh thoảng ghé qua để lại chút âm thừa

Tôi không tiền
tôi tự nuôi mình bằng những giấc mơ
sáng điểm tâm cô đơn
chiều qua loa nỗi vui thế chấp
tôi hứng những giọt mưa mỗi khi trời xuống thấp
đợi mùa sau tắm gội những niềm vui

Thế giới của tôi
căn phòng nhỏ thân yêu ngày ấy
đến bao giờ nhận nắng bình minh

Thu Seattle

Từ những ô cửa không linh hồn
em ngồi đó với mùa thu vàng úa
chuông nhà thờ sắp đổ
lũ chim sẽ không kịp bay về

Nơi ấy bây giờ đang là buổi chiều
lá vẫn rơi dưới cơn mưa dai dẳng
đại lộ vắng người
chỉ còn những hộp sắt nằm bất động
bên dãy cột đèn mang vết tích cổ xưa

Seattle mùa thu buồn như cuộc chia tay
em có thấy căn phòng còn dư một chỗ trống
và trên mái ngói
tiếng côn trùng thở dài
như anh đang ngồi đây
nhớ em.

Thu xưa Apolinaire
hoa thạch thảo chết giữa ngày tận tuyệt
những cuộc tình về sau không buồn
hơn thế
người ta yêu nhau nên đơn giản đợi chờ

Em chờ gì ở mùa thu phương xa?
Seattle cuối ngày
lá đã vàng màu nhớ…

Tình Đầu

Anh lại về với phố xá thân quen
tháng sáu đã mang em đi mất
chùm phượng vĩ cháy trong chiều tím ngắt
dãy bàn xưa ấm lại một chỗ ngồi

Anh về trong tiếc nhớ bồi hồi
khoanh tay ngắm mây về viễn xứ
kỷ niệm cũng rời xa chốn cũ
mấy năm rồi bằn bặt tin nhau

Anh về tìm lại mối tình đầu
chỉ nhặt được vài tiếng chim rơi vãi
hơi ấm bàn tay nuối tiếc thời trẻ dại
em giữ bên mình hay đã lãng quên?

Mắt có vương buồn, tóc có dài thêm?
tháng sáu mong manh như em ngày nọ
trời mùa hạ thênh thang nắng gió
áo mỏng qua chiều, ký ức phất phơ bay.

Buổi Sáng Tôi

Tìm lại những buổi sáng bình yên
tìm lại dòng sông, bến nước, con thuyền
trong tranh vẽ hồn nhiên tuổi nhỏ
Tôi chạy băng băng qua những đồng cỏ
con đường dài giữa hai đầu giấc mơ…

“Tiếng chuông chùa xa dội vào ấu thơ
ngày hè đầu trần lêu bêu đường phố
cửa chùa thâm nghiêm câu kinh bỏ dở
sư ông qua đời, tôi khóc như mưa

Buổi sáng đưa người về cõi hư vô
niềm tin thất tung. Phật còn đau xót

Buổi sáng tôi
tiếng lũ trẻ xôn xao đầu ngõ
khởi đầu ngày huyền thoại
tiếng bạn bè vọng về đâu đó:
“T. ơi, giờ ở đâu?”
buổi sáng ngậm ngùi lất phất mưa ngâu
con đường dài giữa hai đầu trí nhớ…

Tôi nhớ con bé tóc rối khù khờ
quần áo lấm lem gầy như cây chổi
đôi mắt thơ ngây buồn hơn bóng tối
nó chỉ khóc một lần ngày mẹ lấy chồng xa
buổi sáng hôm nao ngồi trong khoảng vắng
con bé giờ biệt tích phương nào?

Buổi sáng có tiếng cha vỗ về giọng nhà quê
bàn tay sần giữ đời con trẻ
buổi sáng bút màu sờn vai áo mẹ
tranh tôi luốm nhuốm buồn…”

Có những buổi sáng thức dậy trong tôi
hồn xanh màu lá mới

Chia Tay Người Hà Nội

Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa,
Cái rét đầu đông giật mình bật khóc.
Hoa sữa thôi rơi những chiều tan học,
Cổ Ngư xưa lặng lẽ dấu chân buồn.

Trúc Bạch giận hờn phía cuối hoàng hôn,
Để con nước thả trôi câu lục bát.
Quán cóc liêu xiêu dăm ba tiếng nhạc,
Phía Hồ Tây vọng lại một câu Kiều.

Hà Nội trời buồn nhớ mắt người yêu,
Nhớ góc phố nhớ hàng me kỷ niệm.
Nhớ buổi chia tay mắt đầy hoa tím,
Ngõ hoa giờ hút dấu gót hài xưa.

Hà Nội mùa này nhớ những cơn mưa…

Hạnh Phúc Chỉ Là Lời Nói Dối

Con đường nhỏ sẽ vắng người qua lại
Mai em đi thành phố sẽ tiêu điều
Chim ngừng hót, gió không buồn lay nữa
Cây thẫn thờ đổ bóng xuống quạnh hiu

Khung trời nhỏ buồn riêng tôi trú ngụ
Tiếng cười em, mây đã cuốn đi rồi
Suối tóc ấy, mắt môi xưa ngày ấy
Giờ chỉ là một đốm nhỏ xa xôi…

Làm sao giữ những buồn vui được mất
Trong trái tim chật chội những nghi ngờ
Làm sao xới mảnh vườn xưa cằn cỗi
Nếu mùa hè không có những cơn mưa

Nếu mai đây anh vẫn cứ đứng chờ
Thì, hạnh phúc chỉ là lời nói dối…

Nếu Địa Đàng Chẳng Có Gì Để Nhớ

Bắt gặp câu thơ trên tường vôi trắng lóa
“Tím một chiều hoang vắng riêng em”
câu thơ lẻ đôi buồn chi đến lạ
dù nắng ngoài kia xanh và gió, rất êm đềm

Bắt gặp ánh mắt từ sâu thẳm cái nhìn
tiếng nổ phát ra trong trong hoang tàn lồng ngực
ta nhận biết từ lời chào thứ nhất
một bờ cỏ hiền lành khuất phục ngựa bất kham

Bất chợt nguôi ngoai nỗi nhớ địa đàng
chỉ thấy môi em đỏ hơn quả chín
tiếng cười trong veo đưa ta về kỷ niệm
chiều có tím bao giờ mà hoang vắng hỡi em?

Ta đã sống những ngày thất lỡ, chênh vênh
Kiêu hãnh, đớn hèn, bất cần, yếu đuối
Thức dậy một sớm mai thấy mình như hạt bụi
Khắc khoải giấc mơ ròng rã nửa đời người

Cảm ơn câu thơ còn đó trên tường vôi
Giờ đã hết cô đơn trong căn phòng bé nhỏ
Nếu địa đàng chẳng còn gì để nhớ
Hạt bụi rớt xuống đời, xin lẫn vào nhau…

Nhậu

Hôm nay thánh đường không tiếp quỷ Satan
“Ra vào xin cào thẻ từ xác nhận!”
hôm nay thánh thần đi vi hành
vương cung nhang khói lạnh
chiếu hoa không tín đồ
vài môn sư bị Satan ruồng rẫy, chực sẵn bên kia đường
quỳ gối trước ngày mới
chờ thập giá nói lời công tâm

Hôm nay ta lẻn vào trong mà không cào thẻ
(ta làm gì có thẻ!)
ngồi hoang mang bên ly nước thánh còn thừa
nhấp vài giọt lấy giọng, ta khấn:
“Xin cho con dĩa mồi!”
thánh thần thiên địa đi cả rồi
ta buồn đến cong lưng
ngỡ mình là con rơi của Esmeranda và thằng gù tóc rối
lẻn lên tháp chuông, hái mấy tiếng…
nhậu chơi!

Chùm thơ hay của Bùi Thanh Tuấn trên đây đã gây ấn tượng đối với bạn đọc ngay từ những vần thơ  đầu tiên. Âm vần bay bổng, lúc nhẹ nhàng sâu lắng khiến độc giả có cảm xúc lâng lâng khó tả. Cùng nhau chia sẻ với mọi người về những áng văn thơ tuyệt đỉnh trên trang của các nhà thơ nổi tiếng nhé. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết trên!

5/5 (1 Review)