Nhà thơ Bùi Giáng và tập thơ “Mưa nguồn hòa âm” (Phần 1)

Mưa nguồn hòa âm (1973) là một tập thơ nổi tiếng của nhà thơ Bùi Giáng. Với tập thơ này được bổ sung thêm những bài thơ cho tập Mưa nguồn trong kỳ tái bản, ấy chính là việc soi tỏ ý nghĩa “dịch chuyển” của Mưa nguồn. Với ý tưởng và nội dung độc đáo như vậy bạn hãy đọc và cảm nhận tập thơ xuất sắc này bạn nhé!

Bà hiệu trưởng bước đi đệ nhất

Bà hiệu trưởng bước đi đệ nhất
Cô giáo viên bản chất nữ sinh
Chào xuân mật niệm u tình
Biên thành bắc húc bình minh nam triều
Bà đi bước hoang liêu ngờ vực
Cô bước theo càng lúc càng nghi
Chỉn e trận trận giai kỳ
Ruộng nương nảy lúa hột phì nhiêu thơm
Bà bước đi sớm hôm tề chỉnh
Gió tương lai vẫn thỉnh cầu sương
Nắng vàng trút lục nghìn phương
Bà về phố thị cô mường tượng thôn
Hình dung bước hà sơn như thể
Láng giềng dâng hội lễ tháng ba
Biển dâu bước một chan hoà
Bà vào rún đất cô ra chân trời.

Chà và ca

Chà và rớt hột mưa mau
Lạn hồng như hoả trời đau vô ngần
Da đen dịch thể di thần
Phố qua chợ lớn phường gần tiểu man
Tạ từ lão hủ lầm than
Cô nương thánh ý lên tràn âm thanh
Phiêu bồng hộ niệm thâm canh
Chị hồng như quýt em chanh như là

Chạy đi em

Chạy đi em bờ đất cỏ bên kia
Vườn cây cối bốc tia mừng rỡ gọi
Chim và chóc mấy xuân xanh về hỏi
Em có nghe bờ cỏ gọi bên kia
Chạy đi em sầu mộng sớm cho khuya
Còn có thể trút sầu khuya cho sớm
Em chạy nhé hai bàn chân nhẹ nhõm
Gót lâng lâng hai ống cẳng thật tròn
Tuổi mười lăm mộng mỵ với trăng non
Tuổi mười sáu chiêm bao nguyệt tròn nữa
Tuổi mười bảy bắt đầu mơ lần lữa
Mộng theo sầu lần lượt nối đuôi nhau
Chạy đi em và vớ bắt hương màu
Tuổi mười tám còn sang giàu như thể
Tuổi mười chín tới tam sinh nhỏ lệ
Xuống bình sinh nhứt nhựt tới tam thu
Tuổi hai mươi viên mãn thật khôn bù
Bờ đất cỏ ở bên kia chờ đợi
Anh đau đớn viết mấy lời thật vội
Giục em đi về cỏ nội bên kia
Chạy đi em hội ngộ suốt mép rìa
Hương và sắc sắp chia lìa hương sắc
Con én múa suốt thiều quang se sắt
Thổi xuân xanh vi vút khắp ba xuân
Mùa màng đi về lễ hội thập thành
Thời tiết vẽ màu đạp thanh phơi phới
Bàn chân nhỏ gót sen hồng hôi hổi
Bờ cỏ ôi sao mát rượi thế mà
Chạy đi em băng qua tuyết sắp phôi pha
Và hồng lệ sắp ra đời giọt giọt
Bà Hiệu Trưởng mất dung nghi thánh thót
Cô Giáo Viên còn kiều diễm phần nào
Bàn tay anh quờ quạng viết thơ trao
Và thơ gởi như mù sa man mác
Niềm dự cảm như lá rơi lác đác
Trút ngàn cây là gió thổi miên man
Chạy đi em anh cũng thử chạy quàng
Và chạy quẩn chạy quanh tờ giấy dọc
Theo hàng chữ vẽ ngang sầu chớm mọc
Chớm dâng trào tràn ngập giấy se da
Chạy đi em chạy gấp chứ chăng mà

Cô nương ký ức

Cô nương ký ức kinh người
Linh hồn lão nộp nửa vui nửa buồn
Chép tờ sa mạc sầu tuôn
Muộn trồng ân lộc mưa nguồn éo le
Đường sâu hun hút khôn dè
Khe dồn làn giậy, mép hoe hoe vàng
Cập bờ kỳ ảo thiên cang
Vết hoen rỉ dấu rìa hoang sũng dầm
Thập thành nguyện ước tuyền lâm
Biển non thoái bộ cuồng dâm thẹn thò
Tuyệt trù thời thể điểm tô
Muôn vàn Brigitte miệng thô sơ cười
Cô Nương ký ức kinh người
Núi gào beo lục ra đời gầm vang.

Dặm nghìn nhớ một

Dặm nghìn nhớ một mà ra
Nhớ sương bờ cỏ nhớ hoa mép rừng
Đi về cổ tái nhìn thông
Nhớ vân du cõi hư không xa vời
Nhớ người hải ngoại xa khơi
Nhớ em xa vắng chốn nơi quê người
Lữ hành khách địa khôn nguôi
Lưu cư cố quận nhớ người tha hương
Nhớ một nắng nhớ mười sương
Nhớ thanh cấm nguyệt hoàn hương băng thoàn
Hồ sơn nhớ mộng lang thang
Vũ Lâm Xuân Nhớ Thu Trang Phượng Hè
Dặm nghìn ngóng một nhớ nghe
Hai nghe ngóng một nổi che chở niềm
Bình sinh cận lập láng giềng
Vớu lưu tồn thể tại tiền diện qua
Phải nơi Hằng Thủy mà ra
Xem qua cũng thể dạy qua mà rằng
Hậu tình hộ niệm lẽ hằng
Thúy dàn lam lục mỵ tăng đan thành
Kiều nhi nhiên đạm nhiên thanh
Nhiên nhi lô hỏa thuần thanh nhiên hà
Thừa thiên vỹ dạ lưu sa
Hằng u u mộng Hằng Nga hai hàng
Dặm nghìn nhớ mộng trùng quan
Ly bôi nhắp chén mộng dàn Giang Tây
Hoa Xuân Đất Việt nhớ ngày
Gởi cho Hồ Dzếnh một vài điệu ca
Nhớ ngày hành cước phương xa
Gặp bình minh giữa bóng tà chiều hôm
Còn nguyên Phố Mộng hội đàm
Với Châu Quận Mỵ muôn vàn với Mơ
Dặm nghìn nhớ một câu thơ
Lừng bay nắng sáng gấp tờ Phượng tung

Đêm Tô Châu trừng hiện Diotima

Trăng về say rượu cành hoang
Ra đời một cuộc chân dàn giậy chân
Chân đi mười bậc chín lần
Lớp cong cầu nước nhịp cần mẫn soi
Lên rừng rú vượn gầm voi
Xuống rừng gạ gẫm về coi trâu bò
Cườm tay phố thị nhỏ to
Ghì trong châu quận còn so le hoài
Cô Nương Ký Ức trong ngoài
Niềm riếng tại hạ lạc loài bữa nay.

Đổ bộ ca

Hoa vàng lá lục đuôi mù
Hàng hai dốc tuột hoạch trù máu me
Sứ quân lai vãng hội hè
Nhẫn hàn quý tiết kết bè vãn sinh
Gà rừng chiếu cố kệ kinh
Phùng di diệc hợp khánh trình lộ hoa
Kệ kinh còn mất một tòa
Mất còn chiếu cố chan hòa chỉ ưng
Nay mai cơn mộng cuối cùng
Nhẫn hàn lưu đãi song phùng vãng lai
Hoa vàng lá lục hàng hai
Nguyệt cầu tự nhiễm trần ai du hành

Em Mọi là em

Em là em mọi một lần kia
Rừng ở trong sương nắng buổi chiều
Gió phất phơ xanh trong nhịp lá
Sơn tuyền reo ngọc đá ngân theo

Em ở trong rừng một buổi xưa
Ngẫu nhiên tao ngộ gió sang mùa
Hai bờ lãnh địa đau lòng gọi
Sầu suốt giang san vọng tiếng thừa

Nham thạch đìu hiu linh cảm chi
Anh về thấy mặt tạc nhiên ghi
Em mọi một lần em có biết
Linh hồn sử lịch hỏi han chi

Em ở trong rừng qua tuổi xuân
Anh đi không nguyện ước trùng phùng
Hai bờ khu vực điêu tàn mộng
Anh lạc nơi nào em biết không

Em ở trong rừng em cũng đi
Xuân tàn lửa hạ đốt trang ghi
Rừng thiên sự tích mờ vân thạch
Vĩnh biệt lâm tuyền em bỏ đi

Mộng mỵ bình sinh vẫn gọi lời
Bao lần thăm thẳm vọng đâu nơi
Nửa đêm tàn nguyệt mờ phương hướng
Kiếp nạn sơn hà em mọi ôi

Mất hết rừng xanh suối ngọc rồi
Em từng là mọi mộng khơi vơi
Rừng xanh nắng biếc em cười nói
Một thoáng bình sinh giữa bốn trời

Tìm em đi khắp mọi mê ly
Mộng huyễn nhiên như mộng huyễn tùy
Nham thạch lâm tuyền khe nắng rọi
Hồng hoang hương cỏ nét phai my

Đi khắp bình sinh tang hải trường
Quận thành phố thị bóng như sương
Đêm âm thầm tượng nhiên thành lệ
Thể mọi thân hình sắc mọi hương

Sắc thể tương tư tưởng niệm từ
Nhan thành tượng thể niệm tương tư
Thiên nhiên thành tượng hồn vân thạch
Man dại u nùng mỵ đã như

Giêng

Láng giềng tư lự hoa môi
Như lai sầu thảm vì tôi không về
Lục bình tiểu dẫn tào khê
Tiền căn chưởng thượng hội tề núi hoa
Lên cây mười sáu một tòa
Triều đình nam thạch bắc sa bao hàm
Gông cùm thời tiết điêu mang
Mù sương một ngón tay vàng ra giêng

Hoàng hôn vẽ bóng

Hoàng hôn vẽ mộng bùa lên sắc lá
Ôi Chiều Hôm, Ngươi vẽ lá hai hàng
Bình minh mọc lớp phiêu du về cuối
Gió quan hà tinh vũ tuyết quan san

Ta chắp nhặt mùi hương về quá khứ
Trả tương lai từ mật niệm khôn hàn
Về hiện tại lập tồn tương vãn tứ
Góp phù vân hồ hải kéo lên ngàn

Ta đã nhặt những mùa đông tháng giá
Ở dưới trời về thiên hạ xuân xanh
Người trao gởi bình minh xuân nơi má
Hồng nơi môi mắt lục liễu my mành

Ta đã hái từng cụm cây lãng đãng
Sầu phấn hương dị dị phất phơ xông
Ta đã nhặt nhành mai kia của đá
Và đã trao cho nham thạch phiêu bồng

Hai mắt ngó một lần cho một thuở
Đã nhìn muôn cho vạn một cho ngàn
Người đã hỏi hấp hô trong hơi thở
Đã điêu tàn sao vọng mãi dư vang

Buồng phổi giục phong lai về điền thổ
Và đã gào biển lục tới vân thiên
Về hội diện địa tầng đêm tịnh độ
Người có nghe suối tóc giục phi tuyền?

Ta đã gọi chiêm bao về mộng mỵ
Chắp ân tình cho nghĩa rộng tinh sương
Về tuế nguyệt bước ngao du tận mỵ
Người có nghe tang hải réo vô thường?

Ta chắp nhặt từng cơn mê cuộc tỉnh
Ta góp dâng từng trận đỏ phen hường
Xin từ giã ngữ ngôn tồn lập định
Và vĩnh ly tam lộ cuối con đường

Hoắc nhiên ca

Tam thứ khuynh bôi tận
Nhứt thứ đảo nhiên tà
Lạn hồng tuyết trung hỏa
Thương hồng kinh thước ca

Kể từ đệ nhất

Mép bờ nước mọc nguyên tiêu
Tờ điên hoa giậy Trăng Chiều Dã Man
Màu hoa xưa ở trên ngàn
Ngọn triều biển lục vì Lan nghiêng mình
Hai bờ thể dựng âm thanh
Hình dung tâm sự trong tình tự qua
Mép bờ nước mọc hy nga
Giai nhân bào háo nguyệt tà nghiễm nhiên
Thập thành đệ nhị mê điên
Hội đàm đệ nhất còn điên như thường
Chiêm bao phấn diện phố phường
Một thương má núng mười thương đồng tiền
Tích tham diệu hữu u huyền
Những em má núng đồng tiền chân không
Những em trường phát phi hồng
Tiền trình những chị lục hồng phi kiên
Mép bờ nước mọc thủy nguyên
Bình minh đệ nhị mang phiền đệ tam

Kính tặng thần chết

Đi vào đất một phen này đất đá
Nham thạch ôi mày có giống tao không
Vào giấc ngủ thiên thu sầu băng giá
(Rét căm căm đau đớn chắc vô cùng
Và có lẽ đoạn trường ghê ghớm lắm)
Đất đen ôi tao chẳng muốn đi vào
Tao muốn sống suốt bình sinh vạn đại
Ở cõi trần vĩnh viễn trận du ngao
Nếu có thể chết thử chơi một chút
Rồi trùng sinh ăn phở khắp phố phường
Đừng vĩnh viễn chết chán chường lắm ạ
(Cũng có thể chết chơi một tuần lễ
Nhưng dĩ nhiên ăn một trận Bún Bò
Và Hủ Tiếu thật no nê rồi hãy
Ấy nhưng mà Thần Chết hỡi tuy nhiên)

Kỷ niệm Biên Hoà bịnh viện

Nhe răng gấu mộng cập kỳ
Beo phiêu hốt gọi nhu mỳ hùm thiêng
Rằng nay ngôn ngữ vô duyên
Mở ra vô cố lời điên cập kè
Một thằng chập chững ngóng nghe
Vành tai nhị hội ai đè thế ru
Cô nương kiều diễm tạc thù
Tồn sinh lẽo đẽo sa mù đi quanh

Kỷ niệm Penthésilée

Hai bờ mép hai bờ miền
Ruộng nương ký ức cuồng điên giậy thì
Sa trường khoảng khắc lâm ly
Sát na đột ngột điều quy điệp trùng
Sinh bình trừng trị tử ngung
Cho tồn hoạt lại làm chung lưu tồn
Hai mép xóm hai miền thôn
Một bờ mỉm miệng nụ hôn cuối cùng
Một vũ trụ một thương khung
Một càn khôn một niềm mông lung mười.

Kỷ niệm thiên đường

Cà phê đầy phố
Hủ tiếu khắp nơi
Bún bò khắp chốn
La de không lời

Lá cây thu

Đường thu lá dọc lá ngang
Lá xanh Chợ Chị lá vàng Phố Em
Lá thu đường dọc cỏ mềm
Lá vèo ngõ trước lá thêm lục hồng
Lá Chợ Lớn Lá Sài Gòn
Lá về Thủ Đức lá cồn dặm xa
Lá mơ màng cựu Trung Hoa
Gọi hồn kim nhật như hà khứ niên
Đào hoa nhân diện vô duyên
Tao phùng giải cấu tao điên mất rồi
Tao còn tao ngộ tao ngồi
Ngó ra Mặc Khách nhận rồi Tao Nhân

Lá hoa cồn

Một vùng xuôi ngược biển đông
Tam thu chểnh mảng thần thông tựu trường
Trình tâu hắc đế u vương
Già lam bản xứ khuyếch trương mối sầu

Lệ vàng Penthésilée

Sương tàn cấm nguyệt cuồng mê lâm tuyền
Bà về cỏ rậm oan khiên
Âu lo ruộng thấp ưu phiền giậu thưa
Mộng trường sớm nắng chiều mưa
Trái vườn vãn thục mùa dưa giậy giàng
Tam thu trì ngự giữa hàng
Xanh um đậu khấu sen vàng nấu nung
O bồng sương đục khuếch sung
Vô ngần o bế vô cùng với o
Song trùng xuân sắc một kho
Bổ sung tròn trĩnh tồn lo đôi vành
Bà về cấm nguyệt đạp thanh
Điệp trùng công lực thập thành bà đi

Ly bôi

Ly bôi từ nhắp giữa giòng
Quan hà mượn chén còn mong mượn lời
Cảm phiền khúc nghiệt phanh phơi
Giữa giòng từ nhắp ly bôi quan hà
Không lời còn mượn nói qua
Lời xuôi ý ngược ngoài ra vẫn còn.

Trên đây là những bài thơ trong tập Mưa nguồn hòa âm Bùi Giáng mà chúng tôi muốn giới thiệu với bạn. Tập thơ này đã làm sáng tỏ được ý nghĩa “dịch chuyển” Mưa nguồn nên nó rất độc đáo. Qua đó bạn cũng sẽ tìm được sự liên kết trong mỗi tập thơ với nhau tạo thành một tứ thơ hoàn chỉnh. Đừng quên đón đọc tập Mưa nguồn hòa âm phần 2 bạn nhé!


5/5


(1 Review)

Nhà Thơ Nổi Tiếng - Tags: