Nhà thơ Bùi Chí Vinh và tập “Thơ đời” (2007) phần 1

“Thơ đời” 2007 của nhà thơ Bùi Chí Vinh là một trong những tập thơ nổi tiếng. Nó đã giúp nhà thơ này để lại được ấn tượng tốt đẹp trong lòng công chúng. Cũng như ghi lại dấu ấn của nhà thơ Bùi Chí Vinh trên con đường sáng tác của mình. Đó là những bài thơ viết về các vấn đề của đời sống này. Hãy cùng đọc và cảm nhận những bài thơ đầu tiên trong tập thơ này bạn nhé!

“Mở”

Bằng sáng tác của mình
Tôi đánh tan những điều nghi hoặc
Tôi trồng cỏ khắp nơi trên mặt đất
Chuẩn bị cho cổ tích loài bò
Tôi nắm tay Whitman, tôi quàng cổ Rousseau
Đem cỏ bao vây triều đình và nhà ngục
Đem cỏ tấn công bọn vua quan phàm tục
Làm rêu mọc đầy râu, làm hoang phế mọi lâu đài
Tôi sẽ dùng cỏ trong thơ đeo lủng lẳng ở vành tai
Thay các trang sức, các huân chương hèn mọn
Tôi sẽ tròng vào khuôn mặt háo danh một sợi dây thòng lọng
Được tết bằng cỏ mọc ở nơi mất vệ sinh nhất trên đời
Còn loài cỏ đẹp mà tôi hằng chúc tụng
Chính là vòng nguyệt quế dân tôi

Bằng sáng tác của mình
Tôi thực sự ăn mày phép lạ
Tôi thương Rimbaud, tôi mê Remarque quá
Các bạn đi bộ khắp Châu Âu không có một mái nhà
Tôi cũng đã mỏi giò trên lộ Nguyễn Du
Đầu gối quỵ xuống đường Cao Bá Quát
Tôi đạp lên xương sườn hai nhà thơ Việt Nam có cuộc đời bất trắc
Nghe nhói đau ở phía dạ dày
Thế kỷ trước tôi: ở Tiên Điền ở Quốc Oai, những người đồng nghiệp
Tôi chắc cũng đã từng tê buốt chỗ này đây

Bằng sáng tác của mình
Tôi tăng tuổi thọ cho người sắp chết
Tôi giúp đỡ những ai thất nghiệp
Phát chẩn thi ca để ứng thí việc làm
Với trẻ nhi đồng, tôi cẩn thận hỏi han
Xin được tháp tùng lên bầu trời mà Jêsu, Thích Ca dành cho con nít
Với đàn bà, tôi tỏ ra ưa thích
Xin được phiêu lưu xuống hỏa ngục nàng dành
Tôi đã cạo đầu và dài tóc rất nhanh
Đã khiếm nhã và cực kỳ lễ phép
Tôi đỏ tôi đen vô cùng khắc nghiệt
Cách ăn mặc trong thơ như y phục cắc kè
Nếu có lần nào áo quần đứt cúc
Đó là lần tôi tập si mê

Bằng sáng tác của mình
Tôi xuất bản không cần trang bị
Sách vở cung đình đang chờ cân ký
Tôi cân kí lô cái lưỡi của mình
Dù vua chúa triều thần tiểu tiện lên các phát minh
Dặn tôi uốn lưỡi bảy lần thì cho nói
Uốn một lần coi như tốt nghiệp nghề múa rối
Uốn lần thứ hai được bằng cấp hát tuồng
Uốn lần thứ ba chuẩn bị phong quan
Lần bốn, lần năm thì tha hồ chức tước
Uốn đến lần cuối cùng hẳn quyền uy trấn quốc
Vì cái lưỡi bẩm sinh đã bị bảy lũy thừa
Cũng may mà tôi không biết dạ biết thưa
Nên cái lưỡi vẫn còn nguyên mùi vị
Mỗi lần lưỡi cong là nhảy ra thằng thi sĩ

Bằng sáng tác của mình
Tôi nhổ nước bọt vào những điều lừa mị
Tôi hôn thiết tha người con gái nghèo làm đĩ
Và bạt tai đứa công chúa hợm mình
Tôi cho Lệnh Hồ Xung nói tục với Doanh Doanh
Và Trương Vô Kỵ gọi Triệu Minh bằng ả
Tôi theo phò người giang hồ quân tử
Và tẩy chay đám quyền quý nịnh thần
Tôi sẵn sàng đạp xích lô đến chỗ hẹn với tình nhân
Và mặc quần rách dìu nàng đi ăn phở
Tôi sẽ trò chuyện với nàng bằng ngôn ngữ dân đen mạt lộ
Và đối thoại với chung quanh bằng ngôn ngữ thiên tài
Tôi sẽ làm cho các nhà bác học
Thấy mình còn cận thị trước tương lai

Bằng sáng tác của mình
Tôi bắt tay bè bạn anh em
Bắt tay các tiệc tùng giai cấp
Cám ơn chút rượu về khuya cho tôi cảm giác
Cám ơn bữa ăn mẹ cha rau mắm dưa cà
Cám ơn những bài thơ sinh đôi sinh ba
Đẻ khó nhọc như từng lon gạo chợ
Cám ơn những người tôi yêu không thành chồng thành vợ
Và hỡi kẻ thù tôi nữa, cám ơn!

Anh và em

Em ơi, chúng ta tẩy chay trò phù thủy
Chúng ta không thèm giấu chân lý
Để sự “độc quyền yêu nước” về mình
Chúng ta cũng không vì thế mà hiện sinh
Bằng cách cởi truồng đi phố
Chúng ta không vào hang đá
Tự dày vò mình như Jêsu
Chúng ta cũng không Thích Ca
Đến nỗi phải ăn chay dằn bụng
Nói chung, chúng ta biết cách làm lụng
Ăn uống, nghỉ ngơi và yêu nhau
Em ơi, đuổi bọn phong kiến ra khỏi địa cầu
Để trái đất không còn vua chúa

Rồi hai đứa mình hóa thành lửa
Như thần thoại Hy La
Sau này các sử gia
Muốn định nghĩa về tình yêu phải tự hỏa thiêu để tìm ra chất liệu
Chúng ta sẽ bay đi phúng điếu
Trên khói nhang kiến thức loài người
Ngọn lửa sẽ nóng hơn chục ngàn độ em ơi
Người ta đang lạnh dưới độ âm vì chính trị

Tội ác tương đương với ma quỷ
Anh tương đương với đôi ta
Khi yêu nhau đời hương vị như hoa
Thân thể chúng ta không mọc gai chủ nghĩa
Tình yêu chúng ta xay được một ly nước mía
Mời cơn nóng nực các triết gia
Tình yêu chúng ta nấu đủ một ấm trà
Đổ vào cuống họng những ngài tổng thống
Ta yêu tất cả những gì quanh ta sống
Và yêu ngay sự thiếu thốn của mình
Hoàng hôn có thể hóa thành nòng súng
Nhưng chúng ta là bình minh

Vì vậy anh yêu em
Như con trai yêu con gái
Như con trống yêu con mái
Như đàn ông yêu đàn bà
Như ngày xưa đặt câu với chữ: thì, mà, là…
Sự tất nhiên của bài học vỡ lòng về văn phạm

Bài ca con chim lớn

Một con chim lớn về biển cả
Ta cám ơn bằng hữu mủi lòng
Một con chim lớn lên ghềnh đá
Bạn nhìn ta thành con chim ưng
Chim ưng không móng mà không vuốt
Dang cánh mà bay sợ cố cùng

Ừ nhỉ, cố cùng ưng về biển
Thành phố để dành se sẻ liệng
Thành phố để dành se sẻ bay
Vua chúa sắm chuồng nuôi chim kiểng
Để thần ưng đi không ai hay
Quan lại, một bầy chim lộng kiếng
Để thần ưng gối mỏi thân gầy

Gối mỏi nhưng chưa là gối xếp
Ta bay không bến, đậu không bờ
Rượu uống một đời hà, chẳng hết
Sao bạn ngó ta như nằm mơ
Công hầu mười tuổi hà, chưa thiết
Sá gì dâu bể lúc sa cơ
Thù tạc mới vài chung lẫm liệt
Kìa đôi mắt bạn đỏ bao giờ

Đôi mắt bạn đỏ như thơ vậy
Giọt lệ ta từng rưng trang giấy
Thấy chữ nhiều khi biết ngậm hờn
Thành phố bây giờ chim sẻ nhảy
Ưng lớn làm sao chịu nhốt chuồng
Ưng lớn giũ lông chờ gió lại
Xoè chân ngậm mỏ xuống đại dương
Gió lại hay chim bằng hữu lại
Chia sớt đời nhau nợ áo cơm

Chiều nay ghé quán, con chim lớn
Rượu uống vài chung chợt biết buồn

Bàn về nhân tính

Đi nhậu với một người đàn bà và một người đàn ông
Người đặt nền móng cho chín tháng mười ngày của thi ca
Người không làm ra gì hết
Chàng nghe gã đàn ông hò hét:
“Thơ của anh nhân tính bị chôn rồi”
Chàng sẵn sàng kêu thêm một lít
Lặng im coi người nữ mỉm cười

Người đàn ông mới tốt nghiệp trường dược chợ trời
Người đàn bà đã một lần làm mẹ
Bài thơ thì khác thuốc trụ sinh
Khác thuốc bổ, thuốc ngừa sinh đẻ
Sạp pharmacie đối với người đàn ông như vợ bé
Khác sạp bán thi ca là chính thất của chàng
Bài thơ không mang hình dáng xòe bàn tay, một cái lon, dăm đồng lẻ
Có ngân khố nào mua nổi tiếng cười khan?

Tiếng cười khan và tiếng khóc thầm
(Thơ của chàng hết trơn nhân tính?!?)
Chàng thích gắn huy chương cho lính
Còn sĩ quan chàng đuổi về vườn
Chàng mê đám con gái ăn sương
Tẩy chay các phu nhân mệnh phụ
Chàng hay làm vệ sinh bừa trong các câu lạc bộ
Nhưng không bao giờ dám tiểu trước nhà tranh
Chàng thường dụ bọn bất lương chú ý đến mình
Để những kẻ thế cô thừa cơ trốn chạy
Chàng chưa thấy con chó nào đi bằng đầu gối
Nhưng các giấy khen, chàng đã thấy người bò
(Đầu gối chàng chỉ trầy trong tình ái
Chớ đừng hòng rướm máu tung hô!)

Kết luận rằng: con người chàng nếu may mắn biết làm thơ
Thiếu nhân tính, đó là cái chắc
Thú tính nằm trong đồng bạc cắc
Moi ra từ túi lũ nhà giàu
Thú tính giống như lô độc đắc
Người có tiền hà tiện sợ đau
Tính phải có tình mà thú cần đến vị
Tính tình chàng thú vị làm sao?

Đi nhậu với một người đàn bà và một người đàn ông
Người đặt nền móng cho chín tháng mười ngày của thi ca
Người không làm ra gì hết
Chàng nghe gã đàn ông hò hét:
“Thơ của anh nhân tính bị chôn rồi”
Chàng sẵn sàng kêu thêm tỉ lít
Lặng im coi người nữ mỉm cười…

Bùi Vương ác mộng

Ta chống gậy thập thò đứng đợi
Mài gươm chỉ sợ Đặng Dung buồn
Đêm nay thất lạc nơi cư trú
Vỉa hè ta vỗ ngực xưng vương

Trẫm thường tắm ở đầm Dạ Trạch
Vung quyền chặt củi núi Tây Sơn
Ma-măng trẫm chọn lầm long mạch
Nên lớn lên sinh tật cưỡi rồng

Rồng bay mỏi cánh đành đáp xuống
Trẫm kẹt tiền không gọi xích lô
Sa cơ Hạng Võ còn bán ngựa
Sá gì khi ghé tiệm cầm đồ

Thà đứng cột đèn chờ cứu giá
Ba quân làm mặt lạnh được sao?
Muốn gom tráng sĩ Lương Sơn Bạc
Bắt xếp hàng hai đợi bãi chầu

Chán cảnh triều đình ưa dạ vũ
Ghét gớm ghê một lũ nịnh thần
Ra cha quán cóc tìm chút rượu
Yến ẩm cùng quan võ quan văn

Hoàng hậu thứ phi không hộ khẩu
Gốc me, trẫm trải chiếu sẵn sàng
Ái khanh ra đó mà nương náu
Đêm về nhớ gọi trẫm quá giang

Ôi, sương xuống lạnh hư long thể
Vua Bùi đập muỗi nhớ vua Lê
Chao ơi, cái bệnh anh hùng ngộ
Xỉn quá làm vua cũng bắt mê!

Ca ngợi lợn

Năm lợn chợt thấy mình mắt hí
Miệng ngoác mang tai, mũi hếch trời
Đuôi mọc ở phần thân thể dưới
Bụng trĩu, đầu khom tướng khó coi

Đoán mình lại giống Trư Bát Giới
Không thỉnh kinh, chỉ thỉnh đàn bà
Nên trời trừng phạt thay con gái
Đêm về ụt ịt suốt canh ba

Đoán mình lại giống con heo sữa
Quay một tua mấy chục đĩa mồi
Các em cười cợt chuyền tay gắp
Nhớ chìa ra nửa trái tim thôi

Đoán mình lại giống con heo nọc
Phủ giống mà quên lựa đất lành
Bốn mùa sương phụ cho ăn cám
Chưa già mà gối nổi gân xanh

Đoán mình lại gớm câu Kiều dạy:
“Thất tự ngoài rồi bát nghệ trong”
Chao ôi, cái số Trư Bát Giới
Vụng đường tu bởi khách má hồng

Năm lợn chợt thấy mình đỗ Trạng
Ngày xưa Trạng Lợn cũng ra trò
Còn hơn năm cũ đen như chó
Rửa bằng tiền mà mõm vẫn dơ

Cách nhậu của Nguyễn Bắc Sơn

“Ta làm thơ bài nào cũng hay”
Nghe gã Nguyễn Bắc Sơn nói thế
Té ra gừng già ngươi chưa cay
Ta chỉ hạt tiêu mà rơi lệ
Làm thơ ta làm từ bụng mẹ
Đợi ngươi nổi tiếng là ta sinh
Sinh sau đẻ muộn giống Hạng Thác
Cho người Khổng Tử đỡ hợm mình
Sinh sau đẻ muộn giống chim hạc
Cho đàn cò đói đỡ ăn đêm

Nhà ngươi bốc ta cứ như chưởng
Rằng thơ ta ngông như Tạ Tốn
Câu trước câu sau Đồ Long đao
Vần dưới vần trên Ỷ Thiên kiếm
Đao kiếm dành cho bọn cường hào
Có đâu đưa vào thơ bố trận
Tại đời lắm muối nên thơ mặn
Chứ thiết gì ta nghiệp võ công
Kìa, coi hoàng đế Quang Trung đó
Đến chết còn ghê chữ má hồng

Tiếc rằng ngươi không là thiếu nữ
Thiếu nữ bốc, ta thành vua Trụ
Nhà ngươi bốc, ta thành bia hơi
Uống say, bọt bay hết lên trời…

Các tác phẩm của Bùi Chí Vinh nằm trong tập thơ này đều bàn về những vấn đề rất gần gũi với cuộc sống. Qua đó bạn sẽ dễ dàng cảm nhận cũng như hiểu thêm về phong cách sáng tác của ông.

Cái dằm

Cái dằm trong mắt của Thiền
Làm đau những kẻ ngó lên cột nhà

Cái dằm trong mắt của ta
Không làm đau cái cột nhà của em

Cái dằm cong giống trái tim
Làm rung con mắt của Thiền em ơi

Đạt Ma đang đứng bỗng ngồi
Huệ Năng đang khóc bỗng cười ha ha

Trong mắt ta cái dằm là…
Nên trong em, cái cột nhà thì như…

Căn nhà nằm mơ

Anh sẽ lợp căn nhà
Đơn sơ vài vật liệu
Kèo cột không đi tiểu
Lên trí tuệ con người
Anh cần chiếc giường đôi
Hai đứa mình cùng thở
Chia nhau nỗi xấu hổ
Mà ông bà cắn răng

Đất nước bốn ngàn năm
Rộng dài như văn hiến
Sao đêm đi thấy điếm
Lợp nhà cạnh gốc cây
Ngày thấy lũ con lai
Căng lều nơi xó chợ
Vợ chồng mướn nhà trọ
Yêu nhau như ngoại tình

Căn nhà vừa tượng hình
Đã tan theo cơn đói
Anh dắt em lên núi
Không đủ giấy tờ về
Anh dắt em thăm quê
Định làm chàng Tô Vũ
Định làm Bá Lý Hề
Căn nhà không bảng số
Anh lợp hoài trong mê

Trời sinh anh yêu em
Mà không sinh hộ khẩu
Con chim có chỗ đậu
Con chó có nơi nằm
Anh và em lưu vong
Như người không quốc tịch
Đất nước giàu diện tích
Cho châu chấu, cào cào
Nỡ đâu nghèo lý lịch
Với những người yêu nhau?

Cầu thủ Paolo Rossi

Hỡi Rossi, tên bán quần áo cũ
Ta cũng như ngươi từng đứng chợ trời
Ta cũng như ngươi từng không hộ khẩu
Tiếng rao hàng buồn như tối ba mươi

Trong văn chương ta rất sợ tiếng còi
Như người sợ tiếng súp lê ngoài sân cỏ
Thủ trưởng nhiều khi giống trọng tài
Chữ nghĩa hớ hênh là lãnh ngay thẻ đỏ

Ta đã lãnh và đã cho khai tử
Thằng nhà thơ mơ khanh tướng công hầu
Năm tháng ngao du sống ngoài biên chế
Ta biến thành gã Bùi Kiệm chớ sao?

Còn Rossi ngươi có kém ta đâu
Treo giò hai năm scandal “bán độ”
Quan tòa Á châu hay ở Âu châu
Đều biết cách làm thiên tài đói khổ

Có lẽ Roma dư nhiều cầu thủ
Dù mất Rossi quả bóng vẫn tròn
Có lẽ Đông phương vốn thừa thi sĩ
Dù mất họ Bùi thơ thối vẫn thơm

Ngươi đeo bảng chào hàng bán quần short ở Luân Đôn
Bán giày dép ở Balê, bán áo thun bên Nữu Ước
Ta đeo bảng chào hàng dọc các quán cơm
Đọc những bài thơ tưởng làm ra gạo được

Trong hai năm đã mấy lần ngươi khóc
Khi thấy trái banh rời khỏi chân mình
Trong hai năm đã mấy lần ta khóc
Ngòi viết gieo vần bị bẻ cong thêm

Ôi cuộc đời thường dễ nhớ dễ quên
Đừng quên phát súng bắn vào quá khứ
Viên đạn ghim vào lý lịch màu đen
Treo giò hai năm tước quyền cầu thủ

Có nghĩa là tước quyền công dân đấy chứ
Cám ơn Rossi làm thế giới kinh hoàng
Sửng sốt trước tên “bán quần áo cũ”
Mới hai trận thử giò đã lấy đủ “5-0”

Chỉ mới thử chân thôi đã hóa anh hùng
Vòng hoa của ngươi thành vinh quang nước Ý
Khiến quan tòa thành một lũ tiểu nhân
Cân công lý, cán lòi đuôi đố kỵ

Cám ơn hai năm lang thang giúp ngươi thành hiệp sĩ
Cầu thủ mất cơ quan hơn cầu thủ cung đình
Mọi thủ thành trở nên vô giá trị
Khi Rossi còn xỏ chiếc giày đinh

Ta cám ơn ngươi và ta rất hiểu mình
Quả bóng lưu vong và bài thơ tị nạn
Chỉ còn lại cuối cùng: lòng can đảm
Cho cú sút bất ngờ, đúng lúc, lọt vào gôn!

Cây trường sinh

Ngày Tết mẹ ta mua về hai cây trường sinh
Nở hoa trong chậu đất
Nghĩ mà tội nghiệp cho túi tiền nhà nghèo
Lấy sự túng thiếu suốt đời làm nhan sắc
Nếu con người được trường sinh ta sẽ hóa con heo
Cho các em ta gói bánh chưng nhân thịt

Nhưng thưa mẹ, con đã hộc máu ở Saint Paul và suýt chết
Mộng hóa con heo như vậy không thành
Còn hai cây trường sinh sau ngày Tết
Cũng bèo như đám cỏ vô danh
Con người lại ăn chay niệm Phật
Bằng trái tim của kẻ sợ tu hành

Ai đã dám láu cá đặt tên cho cây là “trường sinh”
Rồi giam “sự sống đời đời” kia trong chậu đất
Còn thơ ta muốn tung tóe khắp hành tinh
Lại bị nhốt dã man trong kiếp người quá chật
Cái kiếp người với nhu cầu sinh vật
Sống chưa đến trăm năm đã vội vã từ trần
Thì có khác gì cái nhà tù kia trong chậu đất
Rễ tắt thở rồi, cây bất tử hay không?

Ta chỉ muốn thơ ta tách khỏi con người ta
Cũng như cây trường sinh kia tách khỏi chậu trường sinh bằng đất
Lấy tuổi thọ của thiên tài nhìn mệnh yểu của hình nhân!

Con đỉa

Đất nước đứt làm đôi
Như đứt đôi con đỉa
Mỗi con lớn lên không hề ngắm nghía
Phía phần đuôi đau nhức của mình

Thời đại dùng phẫu thuật văn minh
Nối hai chú ký sinh thành một
Rồi thả lại vào ao, nhưng đỉa không bơi được
Bởi hai cái đầu quay hai hướng khác nhau

Đất nước tôi như hai phần con đỉa
Dính liền bằng… lưỡi dao!

Dáng đi của Bùi Giáng

Thấp cao nào phải là chân cẳng
Có trèo lên mấy chục tầng lầu
Và nằm phục xuống như con rắn
Núi đồi thành thị vẫn nương dâu

Thấp cao vậy chắc là trồi sụt
Trồi quỷ ma và sụt thánh hiền
Cái gì ở giữa ranh cao thấp?
Một ông Bùi… Giáng giữa thanh thiên

Đói

Tôi mang cơn đói về nhà
Các em tôi đứng chờ với cái bụng lò xo
Đôi mắt các em tôi chảy nước miếng
Giá tôi biến được thành cục thịt bò màu tím
Được ram cẩn thận ở nhà hàng Lê Lai

Tôi nắn lên những đốt xương sườn có giá trị ngang những khúc cây
Nơi lồng ngực người yêu tôi hô hấp
Cặp vú của nàng xa lạ với chữ “mập”
Như đứa hiếp dâm xa lạ với nhà chùa
Nếu trời cho tôi có bùa
Tôi sẽ “thư” hết những kẻ ăn cơm một ngày ba buổi

Cơn đói không biết nói dối
Má tôi không biết đánh bài cào
Bà ngoại tôi không biết phi thuyền không gian bay ở hướng nào
Nhưng biết khoai mì thiếu phân sẽ sượng
Biết mỗi tiếng còi giao thông là mười đồng to tướng

Mỗi ngày tôi lại ra đi
Mặt ngửa tay xin nhiều kiểu cầu kỳ
Sân khấu hóa trang đứng ngồi lổm chổm
Tôi thấy văn học đục tường ăn trộm
Hội họa, thi ca ghé tiệm cầm đồ
Tôi thấy xe hơi cầm lái là bò
Biệt thự mở vào khép ra đầy chó
Heo mặc áo vét cười rung cửa sổ
Mệnh phụ tuột quần đứng ngóng ngã tư
Thấy mắt tôi đui, màng nhĩ tôi ù
Thấy tôi trở về mang theo cơn đói
Ả điếm trở về mang theo hơi thối

Ả điếm được no nhờ bước hai hàng
Tôi được làm người nhờ đói quanh năm

Đói liên tục

Nhà hết gạo
Chung quanh một nồi cháo
Mười cái chén gục đầu
Bốn người thất nghiệp, một người đau
Nồi cháo bốc hơi cán bộ
Năm công nhân viên làm toán đố
Đáp số vượt qua giới hạn cộng trừ:
Bốn mươi lăm ký trong lu
Sáu trăm phần ăn một tháng!

Lúa miền Nam gặp hạn
Bình Trị Thiên bão về
Đồng bằng sông Hồng hồi hộp vỡ đê
Sao đọc báo thấy bội thu lương thực
Nghe đài thấy gạo Việt thành cơm Tây cơm Nhật
Xem ti vi thấy thóc nở đầy hình
Thóc tràn vào ngân khố vô danh
Đất nước đang được mùa công trái
Cho trên dưới rộng mồm ăn nói
Diễn văn đầy ngũ vị hương
Ôi, hoa màu thần tiên trên các bích chương
Thứ hoa màu trên giấy báo

Đương nhiên
Nhà hết gạo
Và mười người hết máu

Đụng độ Nguyễn Đức Sơn

“Hột-thì-le” thực đó sao?
Ta dân thảy lỗ đến chào đồng môn
Xưa nay hai kẻ du côn
Ít khi đời sống cô hồn như nhau
Như miếng trầu khác miếng cau
Nhưng có cau, chẳng có trầu như không
Như không sinh chuyện động phòng
Hột sao le được nụ hồng thi ca
Như không sinh nở đàn bà
“Cái lỗ – tối cổ” thành ra tầm thường

Ta thừa văn, bác dư chương
Hôm nay một chén hồ trường chao nghiêng
Thiên tài nhờ lỗ tai thiền
Buồn lên núi hú chẳng phiền Tarzan
Buồn hái nấm luyện thành sâm
Buồn quay vào vách kinh thầm Đạt Ma
Buồn hơn, xuống động bẻ hoa
Buồn hơn chút nữa, kiếm ta đỡ buồn

Kiếm ta, ta cứ ngông cuồng
Sánh vai với Nguyễn Đức Sơn cũng kỳ
Kỳ thì theo Thiệu mà đi
Ta theo bác đã chắc gì tịnh tâm
Chẳng thà bút vẩy, thơ đâm
Rong chơi đợi trận cát lầm đi qua
Đừng khen chê trước mặt ta
Sợ e tiếng gáy làm gà ghét nhau
Cầm bằng trong cuộc bể dâu
Cưa nhau chén rượu cho sầu chia hai

Gác kiếm ở Bình Dương

Đúng là về đây nương thân
Rồng không gặp bước phong vân vẫn rồng
Về đây vào rẫy ra đồng
Thấy mây thấy gió chạy cong đuôi nhìn
Thấy ta giống hệt bình minh
Mặt trời mọc tự trong mình mọc ra
Mặt trời đỏ hết thịt da
Bình Dương chưa chắc đã là Quốc Oai
Bình Dương, Bồ Bản… ơ hay
Tiếng con chó sủa đủ lay ngai vàng
May mà treo ấn từ quan
Dạy dăm đứa trẻ xiên quàng tích xưa

Tích xưa sáng nắng chiều mưa
Hiền nhân tỉnh giấc đổ thừa nồi kê
Bướm Trang Chu khéo rủ rê
Mộng đi mà tỉnh quên về thiệt sao?
Giận là giận chúa cường hào
Thương là thương nỗi lao đao Chu Thần
Bình Dương, Bồ Bản… hay chăng
Cờ Thang Vũ dựng đâu cần Thuấn Nghiêu

Đúng là về muộn mới yêu
Về trung niên cũng đánh liều trái tim
Văn như Thánh Quát cũng chìm
Thà làm viên sỏi nằm im đáy hồ
Thà làm một chữ trong thơ
Đợi trang giấy đẹp bất ngờ ta reo
Chữ “Tình” ai dám bảo nghèo
Không tin cứ hỏi cô Kiều lầu xanh

Gác kiếm ở Lâm Đồng

Giữ anh một chỗ ở Lâm Đồng
Trồng trên đồi một đám cỏ non
Trước sau anh cũng thành con ngựa
Té ngã vào nơi có cội nguồn
Trước sau em cũng là ngọn cỏ
Đến chết, lòng anh vẫn cúi hôn

Một chỗ cho anh nghe Đà Lạt
Nghe Blao, nghe cỏ, nghe tình
Giữ anh một chỗ cho anh hát
Về cơn động đất ở trong anh
Giữ anh một chỗ cho anh khóc
Bằng lời thơ nhòe hết mặt em

Ở đó anh không có kẻ thù
Và không ai biết được anh đâu
Nếu họ nhìn anh thành thi sĩ
Em có làm cô đi hái dâu?
Nếu họ nhìn anh thành con ngựa
Đám cỏ đồi em trốn chỗ nào?

Ở đó anh quên hết mọi người
Cúi chào anh một thuở rong chơi
Chúa đã chào đời trong máng cỏ
Em làm ơn mang cỏ lên đồi
Anh sẽ trượt chân vào chỗ đó
Có tình, có cỏ, có em thôi…

Ghẹo Phạm Thiên Thư

Rượu Phạm Thiên Thư
Thơ Bùi hiền sĩ
Một chén càn khôn
Đất trời túy lúy

Tưởng huynh tên thị
Nên mới vào chùa
Dè đâu tửu sắc
Cũng ghiền nam mô

Huynh giữ một bồ
Chứa toàn thịt chó
Ta giữ bồ kia
Chứa toàn tín nữ

Vì huynh quân tử
Như Nhạc Bất Quần
Ta đành tiểu tử
Như Điền Bá Quang

Tiếu ngạo cung đàn
Một gian lều cỏ
Huynh mới bẻ gươm
Ta còn mãi võ

“Đoạn trường” hai chữ
Huynh ngâm nát lòng
“Vô thanh” đâu chứ
Cửa thiền huynh trông

Ta con nhà tông
Giống lông giống cánh
Quen ngủ chiếu rơm
Dùng cơm khổ hạnh

Gặp chiều mưa lạnh
Chén tạc chén thù
Đem thơ tặng Phạm
Đếch cần thiên thư!

Gia huấn ca

Làm thơ tự do cuối năm
Làm thơ tự do trước khi rời thành phố
Thơ đắp mền cho phu nhân
Thơ lau mặt cho quý tử
Thơ có túi như con đại thử
Nhét nhân gian bốn cõi vào lòng
Thơ cuồng nộ như cơn lũ
Móng vuốt thành trăm sông

Ái chà, ta làm thơ tự do
Tự do chữ, tự do vần tuyệt đối
Không câu nệ, chẳng từ chương
Đời te tua như hủi
Các triều đại thịnh suy vì nói dối
Vua chúa sa cơ cũng giống ăn mày
Thơ ta nghèn nghẹn bảy món chay
Ca ngợi tự do trên thớt
Tự do của con cá bằm sả ớt

Cùi không sợ lở, ha ha
Khát vọng tương đương như tuyệt vọng
Con trai Kennedy lớn lên làm tổng thống
Ai nghĩ lọ lem xấu số hóa nữ hoàng
Ta đã từng nằm mơ đàm đạo với Quang Trung
Lúc thức dậy đất cắm dùi không có
Ai bảo sinh ra ở hóc bà tó
Mà mơ mộng ngai vàng
Thơ hay bá cháy con bọ chét
Cũng bèo như cóc ở trong hang

Con trai ta chịu chơi hơn ta
Nó có vương quốc riêng hết sẩy
Vũ trụ chứa một tỉ người máy
Hành tinh gom một tỉ quân bài
Nó bấm video game bằng một tỉ ngón tay
Ác thú, quái nhân đều nằm chỏng gọng
Nó trả thù trong trật tự riêng
Trật tự của một ngài tổng thống

Đừng cười anh nghe em
Anh vẫn là gia trưởng
Đừng khi dễ ba nghe con
Ba vẫn là kẻ di truyền sự sống
Có làm cha thiên hạ vẫn muôn đời nói ngọng
Áo mặc không qua khỏi đầu
Sau này con lỡ làm thiên tử
Nhớ đừng quên gia phả chăn trâu!

Hy vọng với những bài thơ nằm trong tập Thơ đời của Bùi Chí Vinh mà chúng tôi giới thiệu trên đây sẽ cung cấp cho bạn một cái nhìn khách quan hơn về cuộc sống này. Qua đó bạn có được một góc nhìn đa chiều và sâu sắc hơn. Tất nhiên cũng đừng quên đón đọc những bài viết tiếp theo Nhà thơ Bùi Chí Vinh và tập “Thơ đời” (2007) phần 2 của chúng tôi để cập nhật bài thơ hay nhất nhé!


5/5


(1 Review)

Nhà Thơ Nổi Tiếng - Tags: