Suy ngẫm trước những bài thơ về chồng vô tâm hay nhất

Những bài thơ về chồng vô tâm là tiếng lòng của những người vợ đáng thương khao khát được chồng yêu thương che chở. Hôn nhân là điều thiêng liêng nhất của mỗi người, mỗi thành viên phải biết vun vén và yêu thương những người còn lại. Nếu lấy một người chồng vô tâm sẽ khiến cho không ít người vợ phải tủi thân buồn bã. Qua những bài thơ này sẽ khiến chúng ta biết trân trọng và bảo vệ hạnh phúc gia đình mình. Cùng theo dõi nha!

Nội Dung

35 bài thơ về chồng vô tâm ấn tượng nhất

Những bài thơ về chồng vô tâm đặc sắc thu hút sự quan tâm mạnh mẽ từ bạn đọc. Những bài thơ mang thông điệp sâu sắc về hạnh phúc gia đình. Hi vọng rằng những ông chồng đọc được bài thơ này sẽ biết yêu thương và chăm sóc gia đình nhỏ của mình nhiều hơn nữa!

Lời cuối cho anh

Nói thế nào cũng khiến trái tim đau
Thôi cứ thế chia tay nhau lặng lẽ
Kỷ niệm xưa hãy quên đi người nhé
Yêu thương nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai

Tình đôi mình chẳng thể có ngày mai
Mong gì nữa chuyện tương lai hạnh phúc
Nói thế nào cũng không sao thuyết phục
Tranh luận rồi lại ấm ức được thua

Cắt nghĩa thế nào cũng nhận lấy xót chua
Tổn thương nhau liệu có vừa tâm ý
Trót vấn vương đừng làm nhau khó nghĩ
Nhận được gì hay cũng chỉ đắng cay?

Chẳng còn gì thôi cứ thế chia tay
Thứ hạnh phúc đi vay thì nên trả
Kể từ đây mình thành người xa lạ
Bước ngược đường nên hóa những người dưng!

Góc nhỏ cho anh

Anh quay về với góc nhỏ nơi tim
Bới kỷ niệm đi tìm hình bóng ấy
Trong ký ức còn đâu anh được thấy
Ánh mắt ai ướt vậy tím hoàng hôn

Hàng mi cong hứng giọt lệ tủi hờn
Chưa một lần nắm tay em thật chặt
Đôi vai gầy dưới chiều mưa cong vắt
Giờ chia tay…ai quặn thắt con tim

Đắp mộ cuộc tình

Hôm nay là ngày giỗ cuộc tình mình
Anh về thăm nấm mồ chôn kỷ niệm
Con đường yêu vẫn ngập tràn hoa tím
Chợt bâng khuâng khơi dậy chuyện của lòng…

Ở nơi ấy em hạnh phúc lắm không
Có còn nhớ ngày này chiều năm cũ
Mình hẹn hò dưới hàng cây lá đổ
Nói muôn đời yêu mãi có nhau thôi…

Định mệnh không cho hai đứa thành đôi
Mình chia tay một chiều mưa tầm tã
Rồi em đi về phương trời xứ lạ
Anh héo sầu như chiếc lá cô đơn…

Em ra đi mang nửa mảnh tâm hồn
Anh ở lại một nửa hồn tan vỡ
Trách Cao Xanh không cho mình duyên nợ
Lụy trần ai gieo cảnh thế nhân sầu…

Em có nhớ ngày giỗ cuộc tình nhau
Thắp tâm nhang khơi lệ lòng giây phút
Rồi ca bài ngày xưa ta vẫn hát
Để gọi về tiễn biệt thứ đã qua…

Khúc tự tình

Từ độ em đi nắng cũng buồn
Mi tình luôn ướt nhạt nhòa sương
Có khi một mình cười đau khổ
Người tưởng kẻ điên ở bên đường…

Bàn tay năm ngón mộng còn đan
Chợt thấy lẻ loi đến ngỡ ngàng
Hồn không vẽ nổi hình dung cũ
Nên nhớ trong tim đã dần tàn…

Lỡ một chữ tình

Em cứ tưởng tình mình là muôn thuở
Nào hay đâu duyên nợ lỡ giữa đường
Kỷ niệm này vẫn luôn mãi vấn vương
Giờ thầm trách đời vô thường bão nỗi.

Đường vào yêu muôn đời không có tội
“Lá rớt nhiều…chẳng phải lỗi mùa Thu”
Nhìn khói sương giăng phũ kín mịt mù
Thầm lặng bước…khóc ru tình đã chết.

Mộng trăm năm ôm vết đau thấm mệt
Tình yêu buồn đoạn kết cũng về không.
Đứng bên anh…em bỗng thấy nát lòng
Buồn man mác đếm đong từng giọt lệ.

Khi còn thương đường về đâu nghĩ thế?
Đang ngọt ngào không dễ nói lời quên
Nhưng nay như bèo bỏ bến bồng bềnh
Theo con nước lênh đênh không trở lại.

Rồi mai đây tháng ngày dài khắc khoải
Lỡ chữ tình…đành phải khóc sầu duyên

Hoài niệm buồn

Em vẫn biết chúng mình không duyên nợ
Đêm trăng tàn dang dỡ cuộc tình đau
Mộng ngày xưa như nước chảy qua cầu
Cơn Sóng giữ vùi cát sâu đáy biển

Lòng đau nhói lệ rơi chiều đưa tiễn
Kỉ niệm buồn từng chuyện cũ trôi qua
Dẫu trong tim hình bóng ấy chưa nhòa
Gạt nước mắt tháng ngày qua cay đắng

Anh nào biết ân tình em sâu nặng
Bởi em buồn chỉ thinh lặng mà thôi
Tự dối lòng trái tim hóa mồ côi
Rồi gục ngã giữa đôi dòng lệ đổ

Em lê bước chân buồn về cuối phố
Cành hoa vàng mấy độ đã tàn bông
Con đường xưa bia đá phủ rêu phong
Mưa rơi rớt nghe lòng đau tan vỡ

Thầm an ủi thôi từ đây đừng nhớ
Gửi u buồn hoang hoải với vần thơ
Bước qua nhau trên lối nhỏ tình cờ
Đành thinh lặng giấu giọt sầu li biệt

Tự tình

Trái tim em dẫu chẳng thể thay lòng
Nhưng sâu thẳm không nhớ mong người nữa
Lời yêu thương từng cùng nhau hẹn hứa
Rồi một ngày hai đứa sẽ lãng quên

Đến một ngày khi nhắc lại cái tên
Chẳng còn thấy thân quen như dạo trước
Cuộc sống chẳng vô cùng…ừ em biết
Nên lặng thầm chôn hết kỷ niệm xưa !

Chuyện tình buồn giờ người đã quên chưa
Dòng ký ức có dư thừa… loang lổ?
Bóng hình em từ khi nào hoen ố
Từ khi nào người thôi nhớ thôi mong ?

Em chẳng cần thứ hạnh phúc đếm đong
Chẳng tiếc nuối khi không là gì cả
Trái tim yêu đã trở nên lạnh giá
Thì mong gì những quả ngọt hoa thơm

Có thể rồi em sống với cô đơn
Thà như thế vẫn hơn tình lạc lối
Khi yêu thương đã chuyển chiều xoay đổi
Ngóng trông gì những chắp nối dối gia

Khép cửa hồn yêu

Mình giờ là hai đường thẳng song song
Chữ tình ái đi đường vòng nên mệt
Người im lặng để trả lời hồi kết
Chuyện chúng ta sao giống hệt trò đùa.

Ván bài này đến phút cuối em thua
Song cửa mở gió chợt lùa vai lạnh
Sắc đã rũ em làm sao dám sánh
Chấp nhận thôi kiếp cô quạnh tủi hờn.

Đêm lại về đối diện với cô đơn
Kỷ niệm đẹp lại chập chờn vây kín
Giờ xa cách sao lòng nhiều bịn rịn
Muốn oán hờn nhưng câm nín chôn sâu

Nếu ngày xưa không có phút bắt đầu
Thì giờ đã chẳng phải đau tim nhỏ
Chắc người nghĩ em dối lừa này…nọ…
Nên lặng im mà chẳng có tạ từ

Nợ duyên mình cau đã héo trầu hư
Nên anh bước chẳng chần chừ gì nữa
Đời hụt hẫng chênh vênh không điểm tựa
Tắt nụ cười,em đóng cửa hồn yêu

Liên Tâm

Một thoáng ngậm ngùi

Em quay về đường cũ để làm chi
Khi chữ nợ chẳng còn gì đâu nữa
Thì thôi em như chưa lần vai tựa
Giữ lời yêu câu hứa chỉ nát lòng.

Tình cạn rồi chớ hi vọng chờ mong
Hãy thầm thả theo dòng đời trôi nổi
Chỉ tiếc thương một thời anh lặn lội
Kiếm tìm em sớm tối bước chung về.

Mình lạc loài giữa dâu bể nhiêu khê
Ôm bóng tối bốn bề đêm trống vắng
Chớ nói chi chuyện thề non biển hẹn
Rồi ước mơ như Trăng khuyết lại đầy.

Em hãy nhìn gió đẩy xuống chân mây
Vờn nhau đuổi tháng ngày bay xa mãi
Anh lặng bước thở dài không quay lại
Gánh đau thương tê tái ngẫn ngơ sầu

Nhớ người tình

Chia tay anh! một chiều nơi cuối phố
Lòng xót xa nước mắt đổ thành dòng
Hết một thời hi vọng đứng chờ mong
Tình tan vỡ thấy lòng mình chua xót.

Thuở quen nhau em vẫn còn dại dột
Chuyện gối chăn cũng lỡ trót trao rồi
Chẳng trọn tình lòng bão nỗi chơi vơi
Đêm thiếu ngủ bồi hồi đâu tròn giấc.

Anh cùng em…tình mất còn gang tấc
Dù quên nhau nhưng thật sự nhớ hoài
Kỷ niệm này mãi mãi khó nguôi ngoai
Nhưng thể xác thiệt thòi em cam chịu.

Trên thế gian…còn lắm điều chưa hiểu
Nên đớn đau chẳng thiếu ở chúng mình
Trách cuộc đời! Khóc duyên nợ ba sinh
Khi đêm xuống nhớ người tình day dứt.

Giữa chiêm bao làm nức lòng tiềm thức
Nhưng xót đau bởi tình thực không còn.

Những bài thơ buồn về chồng hấp dẫn

Những bài thơ buồn về chồng hấp dẫn và ý nghĩa được đông đảo bạn đọc yêu thích và săn đón. Những bài thơ buồn về chồng chứa đựng nhiều nỗi niềm riêng. Hãy cùng nhau theo dõi và đừng quên chia sẻ nhé!

Hoài niệm buồn

Em vẫn biết chúng mình không duyên nợ
Đêm trăng tàn dang dỡ cuộc tình đau
Mộng ngày xưa như nước chảy qua cầu
Cơn Sóng giữ vùi cát sâu đáy biển

Lòng đau nhói lệ rơi chiều đưa tiễn
Kỉ niệm buồn từng chuyện cũ trôi qua
Dẫu trong tim hình bóng ấy chưa nhòa
Gạt nước mắt tháng ngày qua cay đắng

Anh nào biết ân tình em sâu nặng
Bởi em buồn chỉ thinh lặng mà thôi
Tự dối lòng trái tim hóa mồ côi
Rồi gục ngã giữa đôi dòng lệ đổ

Em lê bước chân buồn về cuối phố
Cành hoa vàng mấy độ đã tàn bông
Con đường xưa bia đá phủ rêu phong
Mưa rơi rớt nghe lòng đau tan vỡ

Thầm an ủi thôi từ đây đừng nhớ
Gửi u buồn hoang hoải với vần thơ
Bước qua nhau trên lối nhỏ tình cờ
Đành thinh lặng giấu giọt sầu li biệt

Tự tình

Trái tim em dẫu chẳng thể thay lòng
Nhưng sâu thẳm không nhớ mong người nữa
Lời yêu thương từng cùng nhau hẹn hứa
Rồi một ngày hai đứa sẽ lãng quên

Đến một ngày khi nhắc lại cái tên
Chẳng còn thấy thân quen như dạo trước
Cuộc sống chẳng vô cùng…ừ em biết
Nên lặng thầm chôn hết kỷ niệm xưa !

Chuyện tình buồn giờ người đã quên chưa
Dòng ký ức có dư thừa… loang lổ?
Bóng hình em từ khi nào hoen ố
Từ khi nào người thôi nhớ thôi mong ?

Em chẳng cần thứ hạnh phúc đếm đong
Chẳng tiếc nuối khi không là gì cả
Trái tim yêu đã trở nên lạnh giá
Thì mong gì những quả ngọt hoa thơm

Có thể rồi em sống với cô đơn
Thà như thế vẫn hơn tình lạc lối
Khi yêu thương đã chuyển chiều xoay đổi
Ngóng trông gì những chắp nối dối gia

Khép cửa hồn yêu

Mình giờ là hai đường thẳng song song
Chữ tình ái đi đường vòng nên mệt
Người im lặng để trả lời hồi kết
Chuyện chúng ta sao giống hệt trò đùa.

Ván bài này đến phút cuối em thua
Song cửa mở gió chợt lùa vai lạnh
Sắc đã rũ em làm sao dám sánh
Chấp nhận thôi kiếp cô quạnh tủi hờn.

Đêm lại về đối diện với cô đơn
Kỷ niệm đẹp lại chập chờn vây kín
Giờ xa cách sao lòng nhiều bịn rịn
Muốn oán hờn nhưng câm nín chôn sâu

Nếu ngày xưa không có phút bắt đầu
Thì giờ đã chẳng phải đau tim nhỏ
Chắc người nghĩ em dối lừa này…nọ…
Nên lặng im mà chẳng có tạ từ

Nợ duyên mình cau đã héo trầu hư
Nên anh bước chẳng chần chừ gì nữa
Đời hụt hẫng chênh vênh không điểm tựa
Tắt nụ cười,em đóng cửa hồn yêu

Liên Tâm

Một thoáng ngậm ngùi

Em quay về đường cũ để làm chi
Khi chữ nợ chẳng còn gì đâu nữa
Thì thôi em như chưa lần vai tựa
Giữ lời yêu câu hứa chỉ nát lòng.

Tình cạn rồi chớ hi vọng chờ mong
Hãy thầm thả theo dòng đời trôi nổi
Chỉ tiếc thương một thời anh lặn lội
Kiếm tìm em sớm tối bước chung về.

Mình lạc loài giữa dâu bể nhiêu khê
Ôm bóng tối bốn bề đêm trống vắng
Chớ nói chi chuyện thề non biển hẹn
Rồi ước mơ như Trăng khuyết lại đầy.

Em hãy nhìn gió đẩy xuống chân mây
Vờn nhau đuổi tháng ngày bay xa mãi
Anh lặng bước thở dài không quay lại
Gánh đau thương tê tái ngẫn ngơ sầu

Nhớ người tình

Chia tay anh! một chiều nơi cuối phố
Lòng xót xa nước mắt đổ thành dòng
Hết một thời hi vọng đứng chờ mong
Tình tan vỡ thấy lòng mình chua xót.

Thuở quen nhau em vẫn còn dại dột
Chuyện gối chăn cũng lỡ trót trao rồi
Chẳng trọn tình lòng bão nỗi chơi vơi
Đêm thiếu ngủ bồi hồi đâu tròn giấc.

Anh cùng em…tình mất còn gang tấc
Dù quên nhau nhưng thật sự nhớ hoài
Kỷ niệm này mãi mãi khó nguôi ngoai
Nhưng thể xác thiệt thòi em cam chịu.

Trên thế gian…còn lắm điều chưa hiểu
Nên đớn đau chẳng thiếu ở chúng mình
Trách cuộc đời! Khóc duyên nợ ba sinh
Khi đêm xuống nhớ người tình day dứt.

Giữa chiêm bao làm nức lòng tiềm thức
Nhưng xót đau bởi tình thực không còn.

Về đi anh

Em nhớ quá….vòng tay người ấm áp
Choàng ôm em tha thiết từ phía sau
Hơi thở anh nồng ấm thật ngọt ngào
Lời yêu thương khẽ thầm thì da diết

Dẫu không chắc… tình anh là bất diệt
Nhưng tim em vẫn trao trọn cho người
Bởi em hiểu chỉ mỗi anh trên đời
Đã nguyện dành riêng cho em tất cả

Bờ môi anh nồng mơn man lơi lả
Làm hồn em bỗng chốc hóa dại khờ
Xa người rồi em chợt thấy bơ vơ
Tim run rẩy theo từng cơn mong nhớ

Bao mộng mơ… ngất ngây theo hơi thở
Rồi ngẩn ngơ ước cùng anh sum vầy
Vui bên nhau trọn hạnh phúc đong đầy
Người yêu hỡi hãy nhanh về anh nhé!

Giữa phố đông… em thấy mình nhỏ bé
Quá lẻ loi… lạc lõng dưới mưa buồn
Về đi anh… kẻo dòng lệ em tuôn
Được bên anh… đối với em…đã đủ.!

Những bài thơ trách chồng vô tâm của những cô vợ

Hôn nhân là một sự kiện trọng đại của mỗi con người, ai đã bước vào hôn nhân cũng đều pải có trách nhiệm vun vén và bảo vệ hạnh phúc nhỏ này. Những bài thơ trách chồng vô tâm là những tiếng thở than của những cô vợ có người chồng không quan tâm đến vợ. Cùng nhau theo dõi ngay nhé!

Xin cho tôi

Tôi xin người… cho tôi những lời thương
Dẫu chỉ là… chút gian dối đời thường
Tôi nguyện lòng… không bao giờ phiền trách
Hay để hồn… buồn ngơ ngẩn vấn vương

Tôi xin người… cho tôi những lời vui
Dẫu chỉ là… chuyện chót lưỡi đầu môi
Tôi xin hứa… chẳng bao giờ hờn dỗi
Hay chạnh lòng… khi gió thoảng mây trôi

Tôi xin người… cho tôi những nụ cười
Dẫu cố gắng…cũng chỉ là gượng gạo
Nhưng trong tôi… sẽ lung linh huyền ảo
Thêm yêu đời… yêu cuộc sống vui tươi

Tôi xin người… cho tôi những bình an
Bởi chẳng mong… mang oán giận buộc ràng
Từ đời này… rồi truyền sang bao đời khác
Để tâm hồn… cay đắng bởi trái ngang

Tôi xin người… đừng thốt những lời đau
Tuy là thật… nhưng lại sắc hơn dao
Để tim tôi… phải thêm lần rỉ máu
Lịm linh hồn… trong vị độc… không màu!

Quán vắng mình anh

Nhìn bóng người thẫn thờ nơi quán vắng
Em chợt thấy lòng đau nhói tái tê
Đứng lặng im mong mưa bão kéo về
Hay hoàng hôn nhanh bao trùm phủ lấp

Em không biết nên quay lưng về gấp
Hay lạnh lùng hờ hững bước qua
Tình chúng mình kiếp này mãi chia xa
Dẫu biết vậy vẫn dâng trào chua xót

Bao kỷ niệm đã một thời chia xớt
Gốc quán xưa ta bên nhau cười đùa
Em bài đủ trò cá độ thắng thua
Giờ còn mình anh bên ly cà phê ủ rũ

Bởi vì ai ta bỗng nhiên thành người cũ
Ai ra đi không hứa hẹn một lời
Bỏ lại em bơ vơ lạc lõng bên đời
Năm tháng dài chẳng mong gì gặp lại

Vâng lời mẹ ngày đêm thúc giục mãi
Giấu vào tim giấc mộng thuở ban đầu
Gạt lệ lòng đành cất bước qua cầu
Chợt từ đâu bỗng dưng anh xuất hiện

Anh trở về chẳng vui mừng đưa tiễn
Lại ngẩn ngơ buông lời chúc thật buồn
Khiến cho lòng tan nát suối lệ tuôn
Còn gì nữa để luyến lưu người hỡi

Nếu đã yêu sao người không nhắn gởi
Một lời thôi cho em hy vọng đợi chờ
Để giờ đây đâu lỡ mối tình khờ
Có nói gì cũng chẳng thể nào thay đổi

Chuyện ngày xưa xin cất vào dĩ vãng
Trọn kiếp này đừng nhắc lại làm chi
Đã lỡ duyên chớ gặp nhau làm gì
Xin chôn chặt vào nấm mồ quá khứ

Người hãy đi vui trọn đời lữ thứ
Tiếc làm chi cho một kiếp má hồng
Em sẽ sống bình an hạnh phúc bên chồng
Đó chính là con đường em đã chọn!

Bài thơ tình dang dở

Em đã viết bao bài thơ trọn vẹn
Có một bài dang dỡ mãi chưa xong
Bài thơ tình nối tiếp những chờ mong
Của hai quả tim đã từng tan vỡ.

Nhưng anh ơi bao ngày em trăn trở
Chuyện chúng mình mãi không thể thành đôi
Lý do đó kiếp này thôi để dạ
Thác xuống mồ chắc vẫn phải mang theo.

Anh đừng buồn và đừng hỏi vì sao
Không đáp lại tình anh dù rất đẹp
Duyên chúng ta chẳng thể nào đến được
Dẫu tim em rung động biết bao lần.

Bài thơ này em viết mãi sẽ chẳng xong
Vì đôi ta biết bao giờ kết thúc
Hợp hay tan không thể nào đoán trước
Em ở đây, còn anh đấy chẳng rời…

Đêm nhớ anh

Anh đi rồi… chỉ còn đây nỗi nhớ
Trong đêm dài… trôi dạt theo ánh trăng
Mơ mộng chi… chú Cuội với cung Hằng
Trong khi anh… nhọc nhằn miền xa thẳm

Tình ta đấy… vẫn còn lơi tay nắm
Bờ môi hôn… vẫn chưa đủ ngọt mềm
Vòng tay người… chưa siết chặt dịu êm
Giờ đã phải… chia đôi bờ ngăn cách

Em yêu anh… chẳng bao giờ hờn trách
Nữa lời thôi… cũng đâu nỡ lòng nào
Anh thở dài… dạ đã thấy xót đau
Cố tìm cách… cho anh cười vui hạnh phúc

Em nguyện lòng… bến dẫu là trong đục
Vẫn an yên… chỉ một chốn đi về
Giờ xa nhau… trong dạ có tái tê
Em vẫn mong… ngày đoàn viên anh hỡi

Cuộc tình nào… lỡ mang nhiều trắc trở
Nếu vẹn nguyên… sẽ mãi đẹp vô cùng
Trên đường đời… ta nguyện nhé bước chung
Bao gian khó… cùng kề vai… anh nhé!

Bài thơ tình buồn số 1

Xa nhau rồi mình còn giữ gì không?
Hay kỷ niệm thả bềnh bồng trôi nổi
Chuyện tình yêu suốt đời không có tội
Chỉ vô duyên chăn gối phải ôm buồn.

Nhớ nhau nhiều nước mắt cứ trào tuôn
Bao vết xước…cắt buồng tim đau mãi
Biết rằng yêu nhiều trái ngang thế thái
Nhưng đớn đau quằn quại vẫn luôn chờ.

Không nhau rồi…than thở với vần thơ
Anh nỡ phụ hửng hờ không thấy đến
Nợ duyên kia bấp bênh do định mệnh
Nào phải đâu thuyền bỏ bến không về.

Đường vào đời lắm dâu bể nhiêu khê
Yêu thương nhớ câu thề luôn đau đớn
Cát sóng hôn! chỉ chập chờn đùa giỡn
Như tình chưa đủ lớn phải chia đường.

Trên đây chúng tôi đã chia sẻ đến các bạn những bài thơ về chồng vô tâm ấn tượng mang nhiều cung bậc cảm xúc nhất. Những bài thơ chứa đựng nhiều nỗi niềm của những cô vợ khát khao được yêu thương chăm sóc. Đồng hành cùng uct.edu.vn để theo dõi những bài viết hấp dẫn hơn nữa nha!

Thơ Hay - Tags:
DMCA.com Protection Status | Sitemap | Mail - Đơn Vị Tài Trợ: Nội Thất Hoà Phát