Thơ về cha mẹ – tập thơ hay về công sinh thành, dưỡng dục bao la

Thơ về cha mẹ, tuyển tập thơ hay nhất viết về công sinh thành, dưỡng dục bao la của lớp lớp những người làm cha, làm mẹ. “Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ/ Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha”.

Những người cha, người mẹ đáng kính là nguồn cảm hứng bất tận cho thi ca nhạc họa. Đã có không ít bài thơ hay, nổi tiếng, không còn xa lạ gì với quý độc giả.

Trong phạm vi bài viết này, Uct.edu.vn sẽ cung cấp cho bạn những sáng tác mới nhất của một số tác giả chuyên và không chuyên trong cả nước. Hi vọng các bạn yêu thích.

Nhớ Bóng Hình Cha

(Nguyễn Đình Huân)

Bao năm qua con vẫn nhớ bóng hình

Cha dắt con mỗi bình minh đi học

Ghé tạp hoá mua cho con kẹp tóc

Cha dỗ dành khi con khóc mè nheo

Bàn chân trần lặn lội khắp xóm nghèo

Đồng cạn ruộng sâu vớt bèo nuôi cá

Nửa cuộc đời quẩn quanh bên gốc rạ

Cha hiền lành như chiếc lá trên cây

Dáng lêu xiêu ngày ấy vác chiếc cày

Cha bước đi trên cỏ may chiều tím

Con ra đi mang theo bao kỷ niệm

Nơi quê nhà bao lưu luyến tuổi thơ

Chỉ còn gặp cha trong những giấc mơ

Đối với cha con vẫn khờ như trước

Vẫn ân cần cha chỉ con từng bước

Mong con nên người con được bình an

Cha luôn là người tốt nhất thế gian

Dù đã về nơi thiên đàng cách biệt

Ở phương trời xa cha ơi con biết

Cha vẫn nồng nàn da diết thương con

Đừng Trách Mẹ

(Đ – V- H)

Em ơi ! Đừng trách mẹ chi !

Mẹ già đổi tính khác gì trẻ thơ

Trời tối lại bảo tinh mơ

Ăn rồi lại bảo đang chờ được ăn !

Lấy quần chả lấy lấy khăn

Rửa tay chả rửa mặt nhăn đi đồng

Ai đến chơi lại bảo không ?

Cho quà cất hết để buồng ăn sau

Vừa nói trước lại quên mau

Cả ngày hả .. hử .. rên đau lại nằm

Bây giờ tuổi cũng gần trăm

Mẹ còn là phận phải chăm em à ..!

Đó là đạo đức sinh ra

Lấy công báo hiếu mới là đạo con

Mình thì nay tuổi còn son

Mai kia cũng thế chả on con mình

Còn mẹ còn nghĩa còn tình

Hết mẹ thui thủi một mình sớm hôm

Chăm mẹ mang lại tiếng thơm

Phúc hồng để lại đơm ươm cho đời

Chỉ mong mẹ khoẻ tuyệt vời

Bên con bên cháu sáng ngời tấm gương

Em ơi cố gắng nhịn nhường

Mẹ già đổi nết ẩm ương thôi mà

Mai kia mình cũng về già

Con ngoan nối bước .. lại là như em

Quy luật tạo hoá thành gien

Mẹ nào con thế lời khen tuyệt vời ..

Mẹ Ơi

Kiên Duyên

Nay con về vo gạo với nước ao

Sao nhớ Mẹ cứ nghẹn ngào đến thế

Nhớ tiếng đũa kênh vung bàn tay Mẹ

Khói nghiêng chiều lặng lẽ mấy đụn rơm

Nhớ cái ngày xới nhẹ sợ hết cơm

Chị vẫn đói xoay tròn xoong cạo cháy

Rang hột mít ra đồng trưa tháng bảy

Chân nhuốm bùn ngày ấy bụng còn sôi

Con đã già về đây gọi Mẹ ơi

Từ lâu lắm ngậm ngùi đêm trở giấc

Thấy ngoài kia lang thang nhành gió bấc

Nhớ nhà tranh vách đất Chuột leo màn

Nhớ con gà trừ bữa lá bèo trang

Em khát sữa cánh đồng làng xa quá

Mẹ cõng nắng cố thêm vài tóm mạ

Chợt mưa về hối hả nón lật nghiêng..

Nay con về tìm bóng Mẹ ngoài hiên

Giờ chỉ thấy xa xăm miền ký ức

Một nỗi nhớ len vào nghe nhói ngực

Đêm bỗng dài thao thức kẻ hồi hương..

Lòng Mẹ

(Dương Đình Hường)

Đêm đêm nghe tiếng gọi đò

Bên kia Ba Bến vọng vô khôn cùng

Trường Sơn mấy núi, mấy rừng

Đè lên vai mẹ ấy chừng gian nan

Đòn tre đè nặng cơ hàn

Vai gầy vá víu mấy tầng mẹ ơi

Bụi trần cuốn mẹ lên trời

Trong con đọng lại là lời con tim

Lần thời gian ngược để tìm

Chân cò, cánh vạc nổi chìm bến sông

Nắng vàng nhạt giữa chiều đông

Cái cua, con tép lưng còng mẹ nuôi

Từ trong câu hát à ơi !

Bạc đầu chưa tỏ hết lời mẹ ru

Trời nay đã hết mây mù

Con mong hồn mẹ thiên thu lại về.

Lời Nói Dối Của Cha

(Thơ: Việt Khoa)

Đến bây giờ gần quá nửa cuộc đời

Mới nhận ra Cha cũng từng nói dối

Bữa cơm ngày xưa đơn sơ mỗi tối

Con cá gầy Cha chỉ chọn đầu thôi

Mấy đứa con lại thắc mắc liên hồi

Sao Cha ăn đầu, nhiều xương dễ hóc

Cha bảo, già rồi …ăn đầu …bổ óc

Ăn đầu nhiều sẽ cứng cáp xương hơn

Cha còn bảo Ông Bà nội các con

Ngày xưa cho Cha ăn toàn thịt cá

Nghe lời Cha nhưng mà con thấy lạ

Cha bảo ăn nhiều sao cứ gầy nhom

Rồi con lớn lên Cha thì già thêm

Con hiều … nhường con … nên cha nói dối

Rồi quên nhanh, bởi tuổi thơ nông nổi

Chẳng vui buồn nào, nhớ được lâu đâu

Chúng con trưởng thành Cha bỏ đi đâu

Ngày giỗ Cha con nhìn vào di ảnh

Cha vẫn gầy nhưng nụ cười lấp lánh

Đôi mắt hiền vẫn tỏa ánh yêu thương

Mâm cỗ vợ con làm để dâng hương

Có con cá to đùng chiên béo ngậy

Nhớ đầu cá Cha thường ăn ngày ấy

Mắt nhạt nhòa con thổn thức… Cha ơi

Qua làn khói hương nghi ngút chơi vơi

Con thấy hiện lên dáng Cha xiêu vẹo

Mỗi buổi tối ra bờ sông lạnh lẽo

Kiếm vài con cá ít thịt, nhiều xương

Bữa cơm ngày giỗ, nhớ Cha lạ thường

Con chọn cái đầu như Cha ngày trước

Thằng Út bảo, đầu sao Ba ăn được

Con bảo rằng cho bổ óc, Út ơi

Con cố ngăn giọt nước mắt tuôn rơi

Không muốn vợ, con thấy mình rơi lệ

Sao bát cơm này bỗng dưng mặn thế

Ước cha vẫn ngồi, nói dối như xưa.

Con Ơi Sao Nỡ Bỏ Cha….?????

(Công Vũ)

TRĂNG BAO NHIÊU TUỔI TRĂNG GIÀ…

Ngoài bẩy mươi tuổi không nhà lang thang…

Con Trai nghe Vợ bỏ Cha…?????.

Sao Con không nghĩ chui ra chỗ nào…???..

Tiền Cha vơ vét từng hào….

Cha thì chẳng có đồng nào để ăn…

Đêm nằm Cha ngủ không chăn…

Gầm cầu xó chợ khó khăn trăm bề…

Con trai lấy được Vợ về…

Tưởng Con lo liệu tứ bề yên vui…

Con lại nghe lời Vợ xui…

Con thì khóc lóc ngậm ngùi với Cha…

Vợ con thì làm ở xa….

Bố thương Con với bán nhà dưới quê…

Vợ Chồng thuận tiện đi về….

Nhà quê đã bán Cha về với Con…

Cuộc đời đâu được vuông tròn…

Nghe lời cô Vợ..Con còn đuổi Cha…

Giờ thì Cha mới xót xa…

Nhà quê đã bán đi ra gầm cầu…

Cha giờ chẳng biết đi đâu…???..

Con ơi đối sử còn đâu chữ tình…

Chữ hiếu Cha đã sinh Con…

Bên tình bên hiểu Con còn nhớ không..???..

Chỉ vì một cánh hoa hồng….

Con không cần Bố..Cháu thì mất Ông…

Con thì có cũng như không…

Khi Con khôn lớn được trông được nhờ…

Ai ngờ cho tới bây giờ …

Chỉ vì Tiền bạc…đuổi Cha ra đường…???..

Giờ đây Cha ở đầu đường…

Mọi người qua lại thương cho vài đồng….

Con Cháu Ông có còn không….???.

Sao Ông khổ thế Ông không về nhà …

Đi đường thấy thế thương Cha ..

Sinh Con vất vả…Mẹ ra đi rồi…

Thương Con Cha ở vậy thôi…

Công Cha vất vả…bồng Con tháng ngày…

Cuộc đời sao nó đắng cay…

Con nỡ đối sử thế này với Cha…????..

Cầu mong Cha được đi theo Ông Bà…

Nghĩa trang còn rộng thênh thang…

Để Cha thanh thản…về nơi suối vàng…..!!!!!

Mẹ Nằm Nghiêng

(Phạm Văn Thạch)

Ngày sinh con

Mẹ đã nằm nghiêng

Cho dòng sữa xuôi đều suốt đêm con bú

Tay mẹ là gối mềm, con say giấc ngủ

Mẹ nằm nghiêng

Để thêm chiều cao chắn gió

Gió bấc mùa đông

Gió nam mùa hè

Gióhanh mùa thu

Gió nào cũng độc

Nên suốt bốn mùa mẹ cứ nằm nghiêng.

***

Mẹ nằm nghiêng tóc rụng nửa bên đầu

Mẹ nằm nghiêng

Cánh tay tròn thành dẹt

Mẹ nằm nghiêng

Nhịp tim cũng hơi lệch

Một đời thương con, một đời mẹ nằm nghiêng

Bây giờ mẹ đã thành bà

Nằm với cháu vẫn nghiêng như xưa ấy

Cánh tay gầy làm gối

Phải chèn thêm khăn dày

Giọng bà ru nghe rung rung, nghiêng nghiêng

Nằm nghiêng như bớt được nỗi lo

Được cận kề với giấc mơ rất đẹp

Để thỏa lòng thương cháu, thương con….

Dáng Mẹ

(Trần Thanh)

Khuya khoắt lắm mẹ vẫn còn chưa ngủ

Bận luôn tay đủ thứ việc nhà nông

Bên góc nhà đã soạn sẵn gánh gồng

Để ngày mai mẹ phải ra đồng sớm

Có gì đâu! Lót dạ vài miếng cốm

Vội hoà mình trong chớm lạnh mùa đông

Sương mù giăng trên đồng rộng mênh mông

Thấy mất hút mờ xa trông giáng mẹ

Con cầu nguyện mẹ mãi còn sức khoẻ

Để lo cho con trẻ thật chu toàn

Đời còn dài và còn lắm gian nan

Bao khốn khó ngập tràn không tả xiết

Bởi vì thế nên sức tàn lực kiệt

Thời trẻ trung đã quên hết tuổi xuân

Lo cho con có tấm áo cái quần

Để vui vẻ mỗi tuần lên trường học

Nghĩ thật tội cả một đời khó nhọc

Mẹ hình hài chỉ da bọc lấy xương

Thấm trãi mỗi ngày một nắng hai sương

Có bao giờ trên giường yên giấc ngủ

Sóng gió cuộc đời mẹ tôi từng nếm đủ

Sao tôi quên tháng năm cũ ngày qua

Vẫn đượm tình dù cuộc sống qua loa

Tình mẫu tử chắng nhạt nhoà năm tháng

Ngược thời gian tôi lục tìm dõ vãng

Phảng phất mùi của miếng cám vàng thơm

Của mẹ gom từ những bữa phơi rơm

Đã đánh đổi sớm hôm bằng nước mắt

Cho tôi thoáng nhớ về bao mùa gặt

Mà giờ đây đã xa lắc xa lơ

Vùng quê nghèo nhưng dào dạt tình thơ

Nhất định hẹn và chờ ngày trở lại…

Biết không quê trong chiều ni có phải?

Người đi xa trống trãi muốn về thăm…!!!

Bếp Lửa Cuối Năm

Cuối năm mẹ nhóm bếp hồng

Lửa heo như gợi nỗi lòng miền quê

Xạc xào gió bấc tái tê

Mẹ vun than đỏ, con về hơ tay.

***

Mạ non đan kín ruộng cày

Chân gầy lội cạn tháng ngày nắng mưa

Ngón chân mẹ nhuốm vàng chua

Tảo tần cày cuốc sớm khuya một đời.

***

Hương thơm của đất, của trời

Ngọt bùi ơn của mẹ tôi cấy cày

Chai sần mòn dấu vân tay

Một năm cực bấy nhiêu ngày mẹ ơi !

***

Con đi muôn dặm đất trời

Chìm trong lửa khói một thời đạn bom

Hiển vinh thì mẹ không còn

Bếp hồng mẹ vẫn sưởi con ấm lòng.

Vạt Áo Mẹ

(Nguyễn Đình Khiêm)

Vạt áo mẹ có lành đâu

Đùm bao cay đắng, khổ đau một thời.

Vá chằng đùm phận tả tơi

Nhuộm bùn đùm hạt mưa rơi vũng lầy

Gập ghềnh đùm cái đắng cay

Đùm vỏ dừa vứt, đùm đầy vỏ dưa.

Đùm cây trúc nẫu nắng mưa

Đùm bao nhiêu thứ … Mẹ chưa một lần !

Lặng thầm giọt nước mắt lăn

Chỉ vạt áo biết nhọc nhằn mẹ thôi

Thảo thơm đưa miếng trầu mời

Lòng bao bến lở, bến bồi ai hay !

Chỉ đằng sau miếng trầu cay

Mới là bão giật, bão lay tận cùng !

Nát gan ruột, nuốt vào lòng

Áo nhàu vuốt thẳng, lặng không một lời.

Cái tinh, cái chất làm người

Ủ trong áo mẹ thành tôi bây giờ

Nén nhang về lạy bến bờ

Rưng rưng vạt áo câu thơ nảy mầm.

Với tuyển tập những bài thơ hay nhất về cha mẹ trên đây chắc đã mang đến cho bạn nhiều xúc cảm khó diễn tả. Bên cạnh đó, chúng tôi còn cung cấp cho quý độc giả những bài thơ lục bát về mẹ hay, sâu lắng. Các bạn chú ý đón đọc nhé ! Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết !

Tổng Hợp 90+ bài thơ lục bát về mẹ hay nhất, đi vào lòng người

Tuyển tập thơ về mẹ nói chung, thơ lục bát về mẹ nói riêng luôn được đông đảo bạn đọc đón đợi. Những bài thơ dạt dào xúc cảm về tình mẹ con ấm áp nghĩa tình, về công lao trời biển của đấng sinh thành, về tình yêu bao la, không bến bờ của những người bố, người mẹ dành cho những đứa con thân yêu.

Đây là tiếng lòng, là nỗi xúc cảm của nhân vật trữ tình và cũng là tiếng lòng của lớp lớp những người con muốn dâng lên mẹ lòng biết ơn chân thành cùng tình yêu bao la trời biển.

Bao La Tình Mẹ

(Trần Đức Tao)

Trông sao dày đặc cả trời

Nao nao thương mẹ cái thời xa xưa

Mẹ lo cơm sáng, cơm trưa

Để mình đi học lúc chưa là ngày

***

Đồng hồ, mẹ lấy sao thay

Nhìn sao mẹ biết thế này nấu thôi

Hiền từ, chân đất một đời

Mà lời mẹ dạy nên người với con.

***

Mẹ xa, bóng rợp vẫn còn

Vẫn đang che nắng cho con mát đời

Mênh mông sao hỡi, sao ơi !

Sao như tình mẹ ngời ngời bao la.

Bếp Lửa Cuối Năm

Cuối năm mẹ nhóm bếp hồng

Lửa heo như gợi nỗi lòng miền quê

Xạc xào gió bấc tái tê

Mẹ vun than đỏ, con về hơ tay.

***

Mạ non đan kín ruộng cày

Chân gầy lội cạn tháng ngày nắng mưa

Ngón chân mẹ nhuốm vàng chua

Tảo tần cày cuốc sớm khuya một đời.

***

Hương thơm của đất, của trời

Ngọt bùi ơn của mẹ tôi cấy cày

Chai sần mòn dấu vân tay

Một năm cực bấy nhiêu ngày mẹ ơi !

***

Con đi muôn dặm đất trời

Chìm trong lửa khói một thời đạn bom

Hiển vinh thì mẹ không còn

Bếp hồng mẹ vẫn sưởi con ấm lòng.

Lúa Hát Quanh Lăng

(Trần Nghệ)

Bốn bề lúa hát quanh lăng

Mẹ nằm nơi đó bao năm hỡi Người ?

Biết bao biến đổi cuộc đời

Riêng lòng Mẹ vẫn sáng ngời Mẹ ơi !

***

Những năm đánh Mỹ xa rồi

Riêng lòng con vẫn bồi hồi khôn nguôi

Con đi khắp biển cùng trời

Vẫn không quên nổi khoảng trời quê hương

***

Nơi hội tụ của tình thương

Là đời Mẹ (một đời thường) – bao la

Mẹ là Mẹ những loài hoa

Mẹ là dòng sữa trắng ngà nuôi con

***

Bao đêm lòng Mẹ héo hon

Chiến trường lòng Mẹ theo con tháng ngày

Trở về gặp lại Mẹ đây

Bốn bề hương lúa dâng đầy quanh lăng .

Cho Con

Phải đâu chín tháng mười ngày

Con là tất cả đắng cay ngọt bùi

Kết tinh của mọi buồn vui

Hoa viên mãn, quả chín muồi yêu thương

***

Có con cơm áo mẹ nhường

Vì con cha chịu thất thường nắng mưa

Vắt mình đến kiệt sớm trưa

Dạ còn thấp thỏm lo …. “chưa đủ đầy”.

***

Xác ve mẹ tóp teo gầy

Để tròn trịa nét thơ ngây con cười

Kể gì lặn ngọc biển khơi

Vì con cha sẽ … lên trời hái sao.

***

Mùa đông cha mẹ thế nào

Cũng mong con mãi ngọt ngào hương xuân

Con ơi, ngày một lớn khôn

Ăn cơm đừng phụ công ơn mẹ trồng.

Lòng Mẹ

(Dương Đình Hường)

Đêm đêm nghe tiếng gọi đò

Bên kia Ba Bến vọng vô khôn cùng

Trường Sơn mấy núi, mấy rừng

Đè lên vai mẹ ấy chừng gian nan

Đòn tre đè nặng cơ hàn

Vai gầy vá víu mấy tầng mẹ ơi

Bụi trần cuốn mẹ lên trời

Trong con đọng lại là lời con tim

Lần thời gian ngược để tìm

Chân cò, cánh vạc nổi chìm bến sông

Nắng vàng nhạt giữa chiều đông

Cái cua, con tép lưng còng mẹ nuôi

Từ trong câu hát à ơi !

Bạc đầu chưa tỏ hết lời mẹ ru

Trời nay đã hết mây mù

Con mong hồn mẹ thiên thu lại về.

Lời Ru Của Mẹ

(Trần Đức Tao)

Khi buồn vít ngọn thời gian

Bắt cầu thương nhớ với ngàn lời ru

Dài bao mùa đẹp trời thu

Nhớ bài mẹ hát mới như ngày nào !

Bây giờ đổi mới ra sao

Câu ca dù cũ vận vào vẫn hay.

Tuổi Thơ Hiện Về

(Trần Nghệ)

Cái cân cân lụa, cân tơ

Mẹ ơi ! Tưởng mất ai ngờ còn đây

Con cầm vật báu trong tay

Lòng thương mẹ quá những ngày hàn vi

Tâm hồn con mãi còn ghi

Nhớ khi mẹ dệt, nhớ khi nắng trời

Tơ vàng từng nén mẹ phơi

Bao nhiêu chỉ rối như đời mẹ con

Hành quân vượt núi, trèo non

Chiến trường bom đạn mất, còn biết sao?

Giành nhau từng khúc chiến hào

Vẫn mơ thấy mẹ năm nào dệt tơ

Ôm cân thật tưởng như mơ

Tiếng thoi lách cách, tuổi thơ hiện về.

Vạt Áo Mẹ

(Nguyễn Minh Khiêm)

Vạt áo mẹ có lành đâu

Đùm bao cay đắng khổ đau một thời !

Vá chằng đùm phận tả tơi

Nhuốm bùn đùm hạt mưa rơi vũng lầy

Gập ghềnh đùm cái đắng cay

Đùm vỏ dừa vứt, đùm đầy vỏ dưa !

Đùm cây trúc nẫu nắng mưa

Đùm bao nhiêu thứ . . . mẹ chưa một lần

Lặng thầm giọt nước mắt lăn

Chỉ vạt áo biết nhọc nhằn mẹ thôi

Thảo thơm đưa miếng trầu mời

Lòng bao bến lở, bến bồi ai hay !

Chỉ đằng sau miếng trầu cay

Mới là bão giật, bão lay tận cùng !

Mát gan ruột, nuốt vào lòng

Áo nhàu vuốt thẳng, lặng không một lời

Cái tinh, cái chất làm người

Ủ trong áo mẹ thành tôi bây giờ

Nét nhang về lạy bến bờ

Rưng rưng vạt áo câu thơ nảy mầm.

Mẹ Tôi

(Trần Đức Tao)

Mẹ tôi lao động thủ công

Làm nghề dệt lụa với khung cổ truyền

Tơ vàng óng ánh đẹp bền

Yêu cha nghiên bút nên duyên vợ chồng.

***

Việc nhà, việc nước mẹ trông

Mẹ đều quán xuyến, ngoài trong vẹn tròn

Vừa trai, vừa gái đủ đầy

Mẹ nuôi, mẹ dạy lớn khôn nên người.

***

Các con được sưởi ấm đời

Đại dương tình mẹ chẳng nơi nào bờ

Thấy dâu nuôi lớn trẻ thơ

Mà lòng nhớ “biển” vô bờ khôn nguôi.

Tuyển tập những bài thơ lục bát về mẹ trên đây đều là những sáng tác mới của những tác giả chuyên và không chuyên trong cả nước. Tuy là mới mẻ nhưng không kém phần sâu sắc, dạt dào cảm xúc. Hi vọng, bạn cũng yêu thích những bài thơ về mẹ rất hay này.

[Tuyển Tập] 91+ bài thơ về mẹ hay nhất, lay động triệu trái tim

“Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ/ Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha”. Công lao của bố mẹ dành cho con cái chẳng có biển trời nào đong đếm được. Cùng vì lẽ đó, từ bao đời nay cha mẹ là nguồn cảm hứng bất tận cho thi ca nhạc họa.

Đã có không ít tác phẩm để đời, làm nức lòng lớp lớp những người con hiếu thảo. Trong bài viết hôm nay, chúng tôi không đề cập đến những tác phẩm bất hủ đó, bởi đã quá quen thuộc với đông đảo độc giả yêu văn thơ.

Thay vào đó, chúng tôi sẽ tổng hợp thêm giúp bạn những bài thơ về mẹ hay, mới nhất của một số tác giả chuyên và không chuyên khác. Các bạn chia sẻ để cảm nhận hết từng ý tứ, tình cảm bao la gửi gắm trong mỗi câu thơ nhé !

Mẹ Nằm Nghiêng

(Phạm Văn Thạch)

Ngày sinh con

Mẹ đã nằm nghiêng

Cho dòng sữa xuôi đều suốt đêm con bú

Tay mẹ là gối mềm, con say giấc ngủ

Mẹ nằm nghiêng

Để thêm chiều cao chắn gió

Gió bấc mùa đông

Gió nam mùa hè

Gióhanh mùa thu

Gió nào cũng độc

Nên suốt bốn mùa mẹ cứ nằm nghiêng.

***

Mẹ nằm nghiêng tóc rụng nửa bên đầu

Mẹ nằm nghiêng

Cánh tay tròn thành dẹt

Mẹ nằm nghiêng

Nhịp tim cũng hơi lệch

Một đời thương con, một đời mẹ nằm nghiêng

Bây giờ mẹ đã thành bà

Nằm với cháu vẫn nghiêng như xưa ấy

Cánh tay gầy làm gối

Phải chèn thêm khăn dày

Giọng bà ru nghe rung rung, nghiêng nghiêng

Nằm nghiêng như bớt được nỗi lo

Được cận kề với giấc mơ rất đẹp

Để thỏa lòng thương cháu, thương con….

Mẹ Tôi

(Trần Đức Tao)

Mẹ tôi lao động thủ công

Làm nghề dệt lụa với khung cổ truyền

Tơ vàng óng ánh đẹp bền

Yêu cha nghiên bút nên duyên vợ chồng.

***

Việc nhà, việc nước mẹ trông

Mẹ đều quán xuyến, ngoài trong vẹn tròn

Vừa trai, vừa gái đủ đầy

Mẹ nuôi, mẹ dạy lớn khôn nên người.

***

Các con được sưởi ấm đời

Đại dương tình mẹ chẳng nơi nào bờ

Thấy dâu nuôi lớn trẻ thơ

Mà lòng nhớ “biển” vô bờ khôn nguôi.

Lòng Mẹ

(Dương Đình Hường)

Đêm đêm nghe tiếng gọi đò

Bên kia Ba Bến vọng vô khôn cùng

Trường Sơn mấy núi, mấy rừng

Đè lên vai mẹ ấy chừng gian nan

Đòn tre đè nặng cơ hàn

Vai gầy vá víu mấy tầng mẹ ơi

Bụi trần cuốn mẹ lên trời

Trong con đọng lại là lời con tim

Lần thời gian ngược để tìm

Chân cò, cánh vạc nổi chìm bến sông

Nắng vàng nhạt giữa chiều đông

Cái cua, con tép lưng còng mẹ nuôi

Từ trong câu hát à ơi !

Bạc đầu chưa tỏ hết lời mẹ ru

Trời nay đã hết mây mù

Con mong hồn mẹ thiên thu lại về.

Tuổi Thơ Hiện Về

(Trần Nghệ)

Cái cân cân lụa, cân tơ

Mẹ ơi ! Tưởng mất ai ngờ còn đây

Con cầm vật báu trong tay

Lòng thương mẹ quá những ngày hàn vi

Tâm hồn con mãi còn ghi

Nhớ khi mẹ dệt, nhớ khi nắng trời

Tơ vàng từng nén mẹ phơi

Bao nhiêu chỉ rối như đời mẹ con

Hành quân vượt núi, trèo non

Chiến trường bom đạn mất, còn biết sao?

Giành nhau từng khúc chiến hào

Vẫn mơ thấy mẹ năm nào dệt tơ

Ôm cân thật tưởng như mơ

Tiếng thoi lách cách, tuổi thơ hiện về.

Lời Ru Của Mẹ

(Trần Đức Tao)

Khi buồn vít ngọn thời gian

Bắt cầu thương nhớ với ngàn lời ru

Dài bao mùa đẹp trời thu

Nhớ bài mẹ hát mới như ngày nào !

Bây giờ đổi mới ra sao

Câu ca dù cũ vận vào vẫn hay.

Mẹ Đi Làm Đồng Về

(Phạm Văn Thạch)

Mẹ đi làm đồng về

Ngọn lửa cười tí tách trong bếp

Nồi cơm sôi vỗ tay

Cún con quấy chân rối rít

Mẹ mèo ghen tức nằm im.

***

Mẹ đi làm đồng về

Gáo tròn miệng phun nước ào

Mát dịu tấm lưng suốt ngày phơi nằng

Rau luộc khoanh tròn nằm đợi

Khói cơm chen nhau bay lên.

***

Mẹ đi làm đồng về

Võng gai say chao nghiêng ngả

Hai đầu thi nhau kẽo kẹt lời ru

Mắt mẹ lim dim

Mà mẹ đâu có ngủ

Mẹ nghĩ ngày mai

Bón phân cho khoai lắm củ

Tát nước cho lúa làm đòng.

***

Trưa mẹ ngủ trong đồng

Đêm về

Cánh đồng lại nằm trong giấc mơ của mẹ.

Lúa Hát Quanh Lăng

(Trần Nghệ)

Bốn bề lúa hát quanh lăng

Mẹ nằm nơi đó bao năm hỡi Người ?

Biết bao biến đổi cuộc đời

Riêng lòng Mẹ vẫn sáng ngời Mẹ ơi !

***

Những năm đánh Mỹ xa rồi

Riêng lòng con vẫn bồi hồi khôn nguôi

Con đi khắp biển cùng trời

Vẫn không quên nổi khoảng trời quê hương

***

Nơi hội tụ của tình thương

Là đời Mẹ (một đời thường) – bao la

Mẹ là Mẹ những loài hoa

Mẹ là dòng sữa trắng ngà nuôi con

***

Bao đêm lòng Mẹ héo hon

Chiến trường lòng Mẹ theo con tháng ngày

Trở về gặp lại Mẹ đây

Bốn bề hương lúa dâng đầy quanh lăng .

Thư Gửi Mẹ

(Trần Duy Chiến)

Con gửi mẹ lá thư từ biên giới

Nơi chiến trường, nơi lửa khói máu rơi

Súng nổ rền vang từng giờ, từng phút

Đồng chí của con vừa ngã xuống rồi.

***

Quên hương mình giờ có nắng mẹ ơi

Giữa đỉnh Pa- lin chiều nay mưa vội

Áo trận ướt mềm con ngồi phục kích

Lòng nhớ mẹ khôn nguôi ….

***

Nơi đây là vùng biên giới

Điểm chốt trên đồi cao lắm mẹ ơi !

Ngày nắng, mòn lưng theo gùi nước

Đất khô đâu thấy bóng cải trời

Bữa canh rau phải từ xa đem tới

Ăn quá ngon hơn mọi thứ trên đời.

***

Con vẫn khỏe mẹ ơi con nhớ !

Tháng ngày xưa như những giấc mơ

Áo ướt chiều mưa tan trường nghịch ngợm

Mẹ thay cho chiếc áo mới vội vàng

***

Con nhớ mẹ nhưng mẹ ơi có nhớ

Có thương con xin hãy yên lòng

Đất nước thanh bình, nhiệm vụ làm xong

Ngày trở lại quê hương sum họp

Con sẽ kể thật nhiều chuyện trên đỉnh chốt

Có vắt, có muối rừng nhiều lắm mẹ ơi !

Có súng nổ, đạn rền và có cả máu rơi

Đất khô không có cải trời

Nhưng tình yêu có trăm nơi chồng chất.

Bao La Tình Mẹ

(Trần Đức Tao)

Trông sao dày đặc cả trời

Nao nao thương mẹ cái thời xa xưa

Mẹ lo cơm sáng, cơm trưa

Để mình đi học lúc chưa là ngày

***

Đồng hồ, mẹ lấy sao thay

Nhìn sao mẹ biết thế này nấu thôi

Hiền từ, chân đất một đời

Mà lời mẹ dạy nên người với con.

***

Mẹ xa, bóng rợp vẫn còn

Vẫn đang che nắng cho con mát đời

Mênh mông sao hỡi, sao ơi !

Sao như tình mẹ ngời ngời bao la.

Vậy là các bạn vừa được chia sẻ những bài thơ về mẹ hay nhất, lay động triệu trái tim. Đây là những bài thơ mới nhất uct.edu.vn vừa tổng hợp được. Hi vọng, nó đã mang đến cho quý độc giả nhiều phút giây lắng đọng. Đừng quên chia sẻ bạn nhé !