Tổng Hợp 90+ bài thơ lục bát về mẹ hay nhất, đi vào lòng người

Tuyển tập thơ về mẹ nói chung, thơ lục bát về mẹ nói riêng luôn được đông đảo bạn đọc đón đợi. Những bài thơ dạt dào xúc cảm về tình mẹ con ấm áp nghĩa tình, về công lao trời biển của đấng sinh thành, về tình yêu bao la, không bến bờ của những người bố, người mẹ dành cho những đứa con thân yêu.

Đây là tiếng lòng, là nỗi xúc cảm của nhân vật trữ tình và cũng là tiếng lòng của lớp lớp những người con muốn dâng lên mẹ lòng biết ơn chân thành cùng tình yêu bao la trời biển.

Bao La Tình Mẹ

(Trần Đức Tao)

Trông sao dày đặc cả trời

Nao nao thương mẹ cái thời xa xưa

Mẹ lo cơm sáng, cơm trưa

Để mình đi học lúc chưa là ngày

***

Đồng hồ, mẹ lấy sao thay

Nhìn sao mẹ biết thế này nấu thôi

Hiền từ, chân đất một đời

Mà lời mẹ dạy nên người với con.

***

Mẹ xa, bóng rợp vẫn còn

Vẫn đang che nắng cho con mát đời

Mênh mông sao hỡi, sao ơi !

Sao như tình mẹ ngời ngời bao la.

Bếp Lửa Cuối Năm

Cuối năm mẹ nhóm bếp hồng

Lửa heo như gợi nỗi lòng miền quê

Xạc xào gió bấc tái tê

Mẹ vun than đỏ, con về hơ tay.

***

Mạ non đan kín ruộng cày

Chân gầy lội cạn tháng ngày nắng mưa

Ngón chân mẹ nhuốm vàng chua

Tảo tần cày cuốc sớm khuya một đời.

***

Hương thơm của đất, của trời

Ngọt bùi ơn của mẹ tôi cấy cày

Chai sần mòn dấu vân tay

Một năm cực bấy nhiêu ngày mẹ ơi !

***

Con đi muôn dặm đất trời

Chìm trong lửa khói một thời đạn bom

Hiển vinh thì mẹ không còn

Bếp hồng mẹ vẫn sưởi con ấm lòng.

Lúa Hát Quanh Lăng

(Trần Nghệ)

Bốn bề lúa hát quanh lăng

Mẹ nằm nơi đó bao năm hỡi Người ?

Biết bao biến đổi cuộc đời

Riêng lòng Mẹ vẫn sáng ngời Mẹ ơi !

***

Những năm đánh Mỹ xa rồi

Riêng lòng con vẫn bồi hồi khôn nguôi

Con đi khắp biển cùng trời

Vẫn không quên nổi khoảng trời quê hương

***

Nơi hội tụ của tình thương

Là đời Mẹ (một đời thường) – bao la

Mẹ là Mẹ những loài hoa

Mẹ là dòng sữa trắng ngà nuôi con

***

Bao đêm lòng Mẹ héo hon

Chiến trường lòng Mẹ theo con tháng ngày

Trở về gặp lại Mẹ đây

Bốn bề hương lúa dâng đầy quanh lăng .

Cho Con

Phải đâu chín tháng mười ngày

Con là tất cả đắng cay ngọt bùi

Kết tinh của mọi buồn vui

Hoa viên mãn, quả chín muồi yêu thương

***

Có con cơm áo mẹ nhường

Vì con cha chịu thất thường nắng mưa

Vắt mình đến kiệt sớm trưa

Dạ còn thấp thỏm lo …. “chưa đủ đầy”.

***

Xác ve mẹ tóp teo gầy

Để tròn trịa nét thơ ngây con cười

Kể gì lặn ngọc biển khơi

Vì con cha sẽ … lên trời hái sao.

***

Mùa đông cha mẹ thế nào

Cũng mong con mãi ngọt ngào hương xuân

Con ơi, ngày một lớn khôn

Ăn cơm đừng phụ công ơn mẹ trồng.

Lòng Mẹ

(Dương Đình Hường)

Đêm đêm nghe tiếng gọi đò

Bên kia Ba Bến vọng vô khôn cùng

Trường Sơn mấy núi, mấy rừng

Đè lên vai mẹ ấy chừng gian nan

Đòn tre đè nặng cơ hàn

Vai gầy vá víu mấy tầng mẹ ơi

Bụi trần cuốn mẹ lên trời

Trong con đọng lại là lời con tim

Lần thời gian ngược để tìm

Chân cò, cánh vạc nổi chìm bến sông

Nắng vàng nhạt giữa chiều đông

Cái cua, con tép lưng còng mẹ nuôi

Từ trong câu hát à ơi !

Bạc đầu chưa tỏ hết lời mẹ ru

Trời nay đã hết mây mù

Con mong hồn mẹ thiên thu lại về.

Lời Ru Của Mẹ

(Trần Đức Tao)

Khi buồn vít ngọn thời gian

Bắt cầu thương nhớ với ngàn lời ru

Dài bao mùa đẹp trời thu

Nhớ bài mẹ hát mới như ngày nào !

Bây giờ đổi mới ra sao

Câu ca dù cũ vận vào vẫn hay.

Tuổi Thơ Hiện Về

(Trần Nghệ)

Cái cân cân lụa, cân tơ

Mẹ ơi ! Tưởng mất ai ngờ còn đây

Con cầm vật báu trong tay

Lòng thương mẹ quá những ngày hàn vi

Tâm hồn con mãi còn ghi

Nhớ khi mẹ dệt, nhớ khi nắng trời

Tơ vàng từng nén mẹ phơi

Bao nhiêu chỉ rối như đời mẹ con

Hành quân vượt núi, trèo non

Chiến trường bom đạn mất, còn biết sao?

Giành nhau từng khúc chiến hào

Vẫn mơ thấy mẹ năm nào dệt tơ

Ôm cân thật tưởng như mơ

Tiếng thoi lách cách, tuổi thơ hiện về.

Vạt Áo Mẹ

(Nguyễn Minh Khiêm)

Vạt áo mẹ có lành đâu

Đùm bao cay đắng khổ đau một thời !

Vá chằng đùm phận tả tơi

Nhuốm bùn đùm hạt mưa rơi vũng lầy

Gập ghềnh đùm cái đắng cay

Đùm vỏ dừa vứt, đùm đầy vỏ dưa !

Đùm cây trúc nẫu nắng mưa

Đùm bao nhiêu thứ . . . mẹ chưa một lần

Lặng thầm giọt nước mắt lăn

Chỉ vạt áo biết nhọc nhằn mẹ thôi

Thảo thơm đưa miếng trầu mời

Lòng bao bến lở, bến bồi ai hay !

Chỉ đằng sau miếng trầu cay

Mới là bão giật, bão lay tận cùng !

Mát gan ruột, nuốt vào lòng

Áo nhàu vuốt thẳng, lặng không một lời

Cái tinh, cái chất làm người

Ủ trong áo mẹ thành tôi bây giờ

Nét nhang về lạy bến bờ

Rưng rưng vạt áo câu thơ nảy mầm.

Mẹ Tôi

(Trần Đức Tao)

Mẹ tôi lao động thủ công

Làm nghề dệt lụa với khung cổ truyền

Tơ vàng óng ánh đẹp bền

Yêu cha nghiên bút nên duyên vợ chồng.

***

Việc nhà, việc nước mẹ trông

Mẹ đều quán xuyến, ngoài trong vẹn tròn

Vừa trai, vừa gái đủ đầy

Mẹ nuôi, mẹ dạy lớn khôn nên người.

***

Các con được sưởi ấm đời

Đại dương tình mẹ chẳng nơi nào bờ

Thấy dâu nuôi lớn trẻ thơ

Mà lòng nhớ “biển” vô bờ khôn nguôi.

Tuyển tập những bài thơ lục bát về mẹ trên đây đều là những sáng tác mới của những tác giả chuyên và không chuyên trong cả nước. Tuy là mới mẻ nhưng không kém phần sâu sắc, dạt dào cảm xúc. Hi vọng, bạn cũng yêu thích những bài thơ về mẹ rất hay này.

Chùm thơ lục bát về cuộc sống hay nhất, dạt dào xúc cảm

Thơ lục bát về cuộc sống, những bài thơ dạt dào xúc cảm sẽ đưa tâm hồn bạn đọc tìm đến những điều tưởng chừng như giản đơn nhưng vô cùng cao đẹp của cuộc sống muôn màu. Khi chia sẻ cùng chùm thơ, bạn thêm yêu cuộc sống của mình, biết sống hết mình và trân quý những gì cuộc sống đã ban tặng.

Đây đều là những bài thơ mới sáng tác của những tác giả chuyên và không chuyên trong cả nước. Tuy là chùm thơ mới nhưng không kém phần đặc sắc. Cùng chia sẻ để cảm nhận bạn nhé !

Ru Cho Cây Lúa Trổ Bông

(Dương ĐìnhHường)

Đòng đòng đang đợi cơn mưa

Như con khát sữa, đang chờ mẹ đây

Lúa ơi, đã trải những ngày

Căm căm giá rét heo may dập vùi

Thương nhau cơm đứng, cơm ngồi

Đầu bờ che chắn chọn thời trổ bông

Giờ lúa đang độ đòng đòng

Khát mưa ngấm sữa cầm lòng sao đang

Một lòng mưa nắng vì con

Niềm riêng cho lúa sớm hôm ngoài đồng

Thương nhau lòng những dặn lòng

Bên con, bên lúa mặn nồng cả hai

Nếu mà mưa được thay trời

Mồ hôi của chị sẵn rơi cho đồng.

Hương Lúa

(Trần Đức Tao)

Đường làng kinh tế – chiều về

Thoảng mùi khoai nướng giống quê mình nghèo

Xa xôi thế vẫn bám theo

Mới hay hương lúa nặng đeo bên lòng

Bây giờ ở đấy ai mong

Ai ngồi ném sỏi – xuống sông đợi mình?

Ai còn thơ thẩn cổng đình

Bâng quơ ngắt lá ngóng mình đến nhanh.

Giàu sang đô hội thị thành

Sao bằng tình khúc em dành cho anh.

Chuột Vuốt Râu Mèo

Mẹ tôi nuôi một chú mèo

Long vằn, mắt biếc, tướng béo, tướng hùm

Kể từ tuổi chú tơ non

Cả họ nhà chuột đều gờm chú ta

Đến nay chú thấy mèo già

Cả họ nhà chuột sinh ra khinh nhờn

Một hôm mèo ngồi ăn cơm

Chuột chù, chuột cống hàng đàn xúm quanh

Mèo già mắt đã kém tinh

Lưng mối, gối mọt vặn mình khó khăn

Eo ơi, mèo chuột cùng mâm

Mẹ tôi lo quá phải cầm chuông rung.

Tìm thay một chú mèo mun

Lông đen, mắt biếc, tướng hùm, tướng beo

Bây giờ chít hết trêu mèo.

Lửa Lòng

(Phạm Văn Thạch)

Sinh con mẹ thắp lửa lòng

Trong dòng sữa mẹ thắm nồng lời ru

Ấm từ mảnh đất trung du

Chiều buông nắng nhạt, mây mù vờn bay

Đêm thu se lạnh rừng lay

Chè xanh ấm bát, khoai lùi ấm nương

Mặn mà vại nhút măng rừng

Thảo thơm, cần mẫm tấm lòng người con

Chiến tranh người mất, người còn

Đau thương gánh chịu, không mòn lòng tin

Lửa lòng tỏa sáng nỗi niềm

Càng gian khó, càng yêu thêm cuộc đời

Yêu cây cau, đứng thẳng người

Yêu cây sim suốt cuộc đời chắt chiu

Yêu quê nghèo, ghét cái nghèo

Bạc đầu vẫn nhớ những lười mẹ mong

Đường xa lắm núi, nhiều sông

Con ơi, theo ánh lửa lòng mà đi.

Lúa Hát Quanh Lăng

(Trần Nghệ)

Bốn bề lúa hát quanh lăng

Mẹ nằm nơi đó bao năm hỡi Người ?

Biết bao biến đổi cuộc đời

Riêng lòng Mẹ vẫn sáng ngời Mẹ ơi !

***

Những năm đánh Mỹ xa rồi

Riêng lòng con vẫn bồi hồi khôn nguôi

Con đi khắp biển cùng trời

Vẫn không quên nổi khoảng trời quê hương

***

Nơi hội tụ của tình thương

Là đời Mẹ (một đời thường) – bao la

Mẹ là Mẹ những loài hoa

Mẹ là dòng sữa trắng ngà nuôi con

***

Bao đêm lòng Mẹ héo hon

Chiến trường lòng Mẹ theo con tháng ngày

Trở về gặp lại Mẹ đây

Bốn bề hương lúa dâng đầy quanh lăng .

Tơ Vương

(Phạm Ngọc Châu )

Trót sinh nhầm nghiệp con tằm

Tơ vương trọn kiếp âm thầm trở trăn

Duyên tằm bén phận râu xanh

Tơ vương chắp nối dệt thành tri âm

Vì tằm dâu ngủ bóng râm

Chở che chăm chút cho tằm nhả tơ

Thủy chung một giải mong chờ

Nước trong leo lẻo biết chờ đợi ai

Tơ vương sợi ngắn, sợi dài

Sợi đan tấm áo,sợi cài trôm kim

Bồng bềnh ba nổi bảy chìm

Tơ vương hết kiếp lại tìm vương tơ

Chạnh lóng luống những ngẩn ngơ

Bâng khuâng đôi ngả bến bờ tơ vương.

Để Cho Mai Sau

(Dương Đình Hường)

Những gì còn lai trong tôi

Là do tôi với những lời mẹ ru

Ngươi ơi ! Trong cõi thiên thu

Thấu chăng con đến bây chừ mới khôn

Hiểu ra hai chữ vuông tròn

Mới hay cặn kẽ nguồn cơn giữ lành

Số trời thì hẳn đã đành

Thắng thiên ắt hẳn tự mình liệu lo

Xin thì cũng chẳng ai cho

Mua không ai bán, dư thừa càng không

Khi đời đã trọn “trăm năm”

Vẫn còn chưa dứt băn khoăn nhiều điều

Rộng dài cũng chỉ bấy nhiêu

Muốn đem kể hêt ghét yêu cho đời

Cũng thế thôi, chỉ thế thôi

Rồi ra ai khóc, ai cười mặc ai …!

Mùa Vàng Quê Tôi

(Trần Đức Tao)

Bên tai xình xịch vang đồng

Đó đây tuốt lúa – nhà nông đổi đời

Rào rào muôn hạt vàng rơi

Từng cồn rơm mới thơm mùi cốm quê

Cô em chở lúa đem về

Tóc cô hương lúa say mê yêu đời

Tự hào cô ngẫm lại thời

Chỉ dùng đòn gánh mệt người, rát vai

Đêm về lại chẳng nghỉ ngơi

Cùng nhau kéo trục rã rời chân tay

Nay nhà ánh điện như ngày

Soi mùa thu hoạch vui vầy xóm thôn.

Một Thoáng Lá Cây

(Phạm Văn Thạch)

Làm duyên là chiếc lá vàng

Đã lìa cành còn mơ màng, lẳng lơ

Mo cau có tính hay lo

Rơi chưa chạm đất đã co rúm mình

Đậu vàng sao sống cách riêng

Non vàng, già lại xanh xanh khác người

Sao mà buồn thế liễu ơi ?

Giận ghen ai vậy rụng rời quanh năm

Thương thay mấy chị phong lan

Đẹp xinh mà lại lang thang ở nhờ

Mướp cái, mướp đực gần nhau

Còn nhờ ong bướm nối cầu nhân duyên

Táo xinh má lúm đồng tiền

Dừa cao là dáng mẹ hiền ôm con.

Quà Cháu Gửi Bà

(Phạm Văn Thạch)

Vẫn là nải chuối, trứng gà

Cháu gó, cháu gửi làm quà, bà ơi !

Bà ra thành phố xa xôi

Chẳng có vườn để xới vun sớm chiều

Chẳng còn thấy gà lên chuồng

Chẳng được thấy chuối trổ buồng ban trưa

Chuối này ủ rạ ngày mùa

Nên màu vàng xuộm thơm mùi cọng rơm

Ổ gà như chiếc nồi cơm

Trứng gà hồng tựa môi tròn trẻ thơ

Nhìn quà bà lại nhớ bà

Nhớ tàu lá chuối lúc già, lúc non

Trưa nắng cháy, chiều mưa dồn

Xòe làm nón che mẹ con đàn gà

Chuối cũng khó nhọc như bà

Hết đèo bắp lại đèo buồng quanh năm

Nhìn nài chuối để giữa mâm

Cháu lại càng nhớ công chăm của bà.

Vừa rồi là chùm thơ lục bát về cuộc sống hay nhất, dạt dào xúc cảm do uct.edu.vn tổng hợp. Hi vọng. sau khi chia sẻ cùng bài viết bạn có thêm nhiều xúc cảm khó phai. Bạn thích bài thơ nào nhất đừng quên chia sẻ để làm phong phú thêm bộ sưu tập thơ hay của mình nhé !

[Tuyển Chọn] 91 bài thơ lục bát về tình yêu hay nhất mọi thời đại

Thơ lục bát về tình yêu, những bài thơ hay nhất dạt dào xúc cảm. Thơ lục bát vốn dĩ là thể loại thơ với niêm luật chặt chẽ, bằng trắc rõ ràng nên đọc lên thấy mượt mà, dễ đi vào lòng người. Với những bài thơ tình được viết theo thể lục bát càng dạt dào cảm xúc hơn, làm say lòng bạn đọc hơn.

Hãy bớt chút thời gian chia sẻ cùng chùm thơ lục bát về tình yêu do uct.edu.vn tổng hợp sau đây để cảm nhận hết nét mượt mà, cảm xúc đó bạn nhé !

Yêu

(Phạm Văn Thạch)

Thoáng trong cánh áo sắc tươi

Nắng thơm hương tóc, gió cười bay bay

Ánh mắt nhìn, ủ tình say

Nhớ thương xe nối chiều dài thời gian

Mơ ước bùng cháy tỏa lan

Bồi hồi vồ vập, miên man khôn cùng

Ôm bâng khuâng vào trong lòng

Gối đầu lên đống bàng hoàng, mộng mơ

Bồng bềnh thao thức câu thơ

Xốn xang kỉ niệm, nối bờ tương lai

Nhìn trăng chạnh nỗi u hoài

Ngỡ như mình, ngỡ như ai giữa trời …

Yêu như dòng chảy khôn nguôi

Để càng say đắm đất trời quê hương.

Đơn Côi

(Trần Nghệ)

Em ngồi thêu gối cho anh

Đạn bom trút giữa ngút xanh rừng Lào

“Con ma”,”thần sấm” bổ nhào

Không hề dọa nổi em trao nghĩa tình

Đường kim mũi chỉ xinh xinh

Hoa hồng cười nụ lung linh nắng trời

Vẳng câu ví dặm : à … ơi …

Dòng Lam bên lở, bên bồi nhớ thương

Quen nhau thuở ấy chiến trường

Mà sao để nhớ, để thương một đời

Gối mềm nét chỉ hồng tươi

Dòng sông quê mẹ: nước trời long lanh

Rừng Lào xanh – ngút ngàn xanh

Để riêng nỗi nhớ mình anh cháy lòng !

Ước mơ xưa, chẳng còn mong

Nắng xưa vẫn ấm …. Hoa Hồng đơn côi … !

Biển Hát

(Dương Đình Hường)

Hải âu vỗ nắng bờ dương

Sóng vỗ vập, xanh đôi bờ sóng xô

Buổi lan châu sóng nhấp nhô

Còn hôn bờ cát để chờ ánh trăng

Lăn tăn sóng đã ngàn năm

Vẫn còn thương nhớ như nằm bến mơ

Về cùng với biển, với thơ

Với bao nhung nhớ, với tơ tưởng người

Giận chi mà biển nhiều lời

Quên em với sóng chơi vơi cánh buồm.

Biển Chiều

(Thiên Ân)


Một chiều còn lại mình em

Môt bãi cát tiếng ru êm ngọt ngào

Một đôi mắt ướt mộng sầu

Một bờ tóc thả về đâu muộn màng?

***

Một làn gió thổi mơn man

Một đôi môi mỏng xốn xang ông trời

Một đôi tay trắng không lời

Một trái tim khát bồi hồi xuyến xao

***

Một đồi mơ mãi dạt dào

Một cơn sóng vỗ bay vào ngày xanh

Một mình em dáng xinh xinh

Một thời biển hát chòng chành đời nhau

Đơn Phương

(Phạm Đức)

Tôi tìm em, em tìm ai

Để đôi khi tiếng thở dài hoà chung

Gần nhau mà chẳng yêu cùng

Đơn phương tôi cứ thuỷ chung một mình

Trái tim tôi vẫn để dành

Cho em – người vốn vô tình với tôi

***

Còn em lại đến với người

Tôi không ghen, chỉ buồn thôi, thật buồn.

Cái bông hoa nở giữa vườn

Hương thơm nhiều lúc lại thường bay xa

Thôi thì em đó tôi đây

Không yêu nhau được dẫu đầy thương yêu

***

Mong em yêu và được yêu

Đừng như tôi chỉ một chiều tương tư.

Qua Nhà

(Nguyễn Bính)

Cái ngày cô chưa có chồng

Đường gần tôi cứ đi vòng cho xa

Lối này lắm bưởi, nhiều hoa …

Đi vòng để được qua nhà đấy thôi !

Một hôm thấy cô cười cười

Tôi yêu yêu quá nhưng hơi mất lòng

Biết đâu cô chẳng nói chòng:

“Làng mình khối đứa phải lòng mình đây !”

***

Một năm đến lắm là ngày

Mùa thu, mùa cốm vào ngay mùa hồng.

***

Từ ngày cô đi lấy chồng

Gớm sao có một quãng đồng mà xa ?

Bờ rào cây bưởi không hoa

Qua bên nhà thấy bên nhà vắng teo

Lợn không nuôi đặc ao bèo

Giầu không dây chẳng buồn leo vào giàn

Giếng khơi mưa ngập, nước tràn

Ba gian đầy cả ba gian nắng chiều.

Lòng Nhớ Ai

(Lô Đồng – Trung Quốc)

Khi ta say ở nhà nhau

Mặt ai xinh đẹp tươi cười như hoa.

Bây giờ ai vội lìa ta

Lầu xanh rèm ngọc xa xa chân trời.

Bóng trăng xoay chuyển đầy vơi,

Tóc xanh, mày biếc cho người phân ly !

Trông theo nào có thấy chi

Lòng riêng đòi đoạn đứt chia nghìn tầm.

Non Vu nhớ lúc say nằm

Đùng khi tỉnh dậy lệ đằm sông Tương

Sông Tương hoa cỏ hai hàng

Mỹ nhân chẳng thấy lòng càng xót xa.

Ôm cầm dạo khúc khuây khỏa

Điệu cao, dây đứt, ai là tình thân!

Mỹ nhân này hỡi mỹ nhân !

Biết rằng Mộ vũ, Triều xuân đâu giờ?

Một đêm trằn trọc tương tư

Thấy hoa mai nở vội ngờ lòng ai ….

Đêm Trăng

(Đỗ Phủ – Trung Quốc)

Ngắm trăng này ở Phú Châu

Riêng ai phòng vắng thêm thâu sững sờ

Tình Tràng An, dạ trẻ thơ

Thương thay nào biết chi là nhớ mong ?

Tóc mây sương đẫm hương nồng

Tay ngà ngời ánh lạnh lùng canh khuya.

Bao giờ chung bóng song the

Cho đôi dòng lệ đầm đìa ngưng tuôn.

Nói Với Anh

(Nguyễn Bính)

Lòng em như quán bán hàng

Dừng chân cho khách qua đàng mà thôi

Lòng anh như mảng bè trôi

Chỉ về một bến, chỉ xuôi một chiều.

***

Lòng anh như biển sóng cồn

Chứa muôn con nước, nghìn con sóng dài

Lòng em như chiếc lá khoai

Đổ bao nhiêu nước ra ngoài bấy nhiêu.

***

Lòng anh như hoa hướng dương

Trăm nghìn đổ lại một phương mặt giời

Lòng em như cái con thoi

Thay bao nhiêu suốt mà thoi vẫn lành.

Sân Cỏ

(P.Verlen – Pháp)

Này đây hoa, quả, lá, cành

Và này đây nữa tim anh yêu nàng

Yêu em trọn trái tim vàng

Cớ chi bóp xé, phũ phàng tim anh?

***

Gió mai lạnh mái đầu xanh

Kịp khi sương sớm người anh ướt đầm

Uớc mơ mong ngóng ưa trầm

Thân thương ngơi nghỉ lặng thầm chân ai.

***

Đầu tôi day ngực em tôi

Môi em mọng những hôn dài mê li

Lòng tôi bão tố yêu vì

Ngủ cho nguôi dịu tình si say nồng…

Trên đây, uct.edu.vn đã là tuyển chọn những bài thơ lục bát về tình yêu hay nhất làm say lòng người. Hi vọng, sau khi chia sẻ cùng bài viết bạn đã thêm nhiều phút giây lắng lòng. Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng bài viết ! Thân ái !!!

[CHÙM] thơ lục bát hay nhất lay động triệu trái tim bạn đọc

Thơ lục bát là thể thơ mượt mà, dễ đi vào lòng người nhất. Những câu thơ được gieo vần bằng, trắc nghiêm ngặt nên đọc lên bạn thấy cảm xúc dâng trào. Điều đó lí giải tại sao đây là thể thơ được nhiều người yêu thích.

Thơ lục bát cũng đa dang về đề tài, chủ đề; có thơ lục bát về quê hương, đất nước; thơ lục bát về tình yêu lãng mạn, về tình bạn, tình mẫu tử, phụ tử thiêng liêng hay tình chồng vợ sâu nặng … Đề tài nào cũng có những bài thơ lục bát đặc sắc.

Sau đây uct.edu.vn xin giới thiệu cùng quý độc giả những bài thơ lục bát hay nhất, mới được các thi sĩ chuyên và không chuyên sáng tác. Cùng chia sẻ để cảm nhận bạn nhé !

Đơn Côi

(Trần Nghệ)

Em ngồi thêu gối cho anh

Đạn bom trút giữa ngút xanh rừng Lào

“Con ma”,”thần sấm” bổ nhào

Không hề dọa nổi em trao nghĩa tình

Đường kim mũi chỉ xinh xinh

Hoa hồng cười nụ lung linh nắng trời

Vẳng câu ví dặm : à … ơi …

Dòng Lam bên lở, bên bồi nhớ thương

Quen nhau thuở ấy chiến trường

Mà sao để nhớ, để thương một đời

Gối mềm nét chỉ hồng tươi

Dòng sông quê mẹ: nước trời long lanh

Rừng Lào xanh – ngút ngàn xanh

Để riêng nỗi nhớ mình anh cháy lòng !

Ước mơ xưa, chẳng còn mong

Nắng xưa vẫn ấm …. Hoa Hồng đơn côi … !

Lúa Hát Quanh Lăng

(Trần Nghệ)

Bốn bề lúa hát quanh lăng

Mẹ nằm nơi đó bao năm hỡi Người ?

Biết bao biến đổi cuộc đời

Riêng lòng Mẹ vẫn sáng ngời Mẹ ơi !

***

Những năm đánh Mỹ xa rồi

Riêng lòng con vẫn bồi hồi khôn nguôi

Con đi khắp biển cùng trời

Vẫn không quên nổi khoảng trời quê hương

***

Nơi hội tụ của tình thương

Là đời Mẹ (một đời thường) – bao la

Mẹ là Mẹ những loài hoa

Mẹ là dòng sữa trắng ngà nuôi con

***

Bao đêm lòng Mẹ héo hon

Chiến trường lòng Mẹ theo con tháng ngày

Trở về gặp lại Mẹ đây

Bốn bề hương lúa dâng đầy quanh lăng .

Bao La Tình Mẹ

(Trần Đức Tao)

Trông sao dày đặc cả trời

Nao nao thương mẹ cái thời xa xưa

Mẹ lo cơm sáng, cơm trưa

Để mình đi học lúc chưa là ngày

***

Đồng hồ, mẹ lấy sao thay

Nhìn sao mẹ biết thế này nấu thôi

Hiền từ, chân đất một đời

Mà lời mẹ dạy nên người với con.

***

Mẹ xa, bóng rợp vẫn còn

Vẫn đang che nắng cho con mát đời

Mênh mông sao hỡi, sao ơi !

Sao như tình mẹ ngời ngời bao la.

Còn Nguyên Đó Chùm Khế Ngọt

(Trần Đức Tao)

Năm mươi năm ở phố phường

Sao lòng vẫn cứ vấn vương thế này

Nhiều đêm ngủ, thấy chiêm bao

Em ngồi đọc truyện cạnh ao sau nhà.

***

Hát thuyền vọng lại câu ca

Mênh mang sống nước, ông bà hồn thiêng

Lũy tre đùa gió nghiêng nghiêng

Đàn cò sải sánh, tiếng chiêng ngân dài

***

Thương câu hát dặm với ai

Nhớ ngày mẹ quẩy nặng vai cải vàng

Phố phường hiện đại giàu sang

Mà sao nặng nhớ trăng vàng xóm quê.

Thanh Chương với Người

(Dương Đình Hường)

Người về với thế giới hiền

Giờ đây vương vấn khôn nguôi nhớ về

Mỗi tình nối cả hai quê

Bên đi để nhớ, bên về để thương

***

Mỗi lần về với Thanh Chương

Như người con ở chiến trường về thăm

Gặp ai cũng thấy ân cần

Kể sao hết muôn ngàn mến thương

***

Người về ấm cả quê hương

Đò ngang chật bến, cầu nhường lối đi

Ấm lòng chẳng nói được chi

Mà sao cứ nhớ mỗi khi Người về.

***

Chỉ là chút mặn cà quê

Chân chất nhớ mãi tình người Thanh Chương

Ân sâu nghĩa nặng đôi đường

Tình quê hương lẫn tình thương ngọt ngào.

***

Bây giờ cầu đợi, bến trông

Chỉ còn hương khói, Người không thấy về

Hồn Thần ở giữa hai quê

Nén hương dâng nặng, lời thề gửi trao.

***

Phút thiêng mặc niệm cúi chào

Chữ Nhân, chữ Nhẫn Người trao cõi đời

Giờ trong đất, mãi trong trời

Những lời trao gửi muôn đời nhớ mong.

Yêu

(Phạm Văn Thạch)

Thoáng trong cánh áo sắc tươi

Nắng thơm hương tóc, gió cười bay bay

Ánh mắt nhìn, ủ tình say

Nhớ thương xe nối chiều dài thời gian

Mơ ước bùng cháy tỏa lan

Bồi hồi vồ vập, miên man khôn cùng

Ôm bâng khuâng vào trong lòng

Gối đầu lên đống bàng hoàng, mộng mơ

Bồng bềnh thao thức câu thơ

Xốn xang kỉ niệm, nối bờ tương lai

Nhìn trăng chạnh nỗi u hoài

Ngỡ như mình, ngỡ như ai giữa trời …

Yêu như dòng chảy khôn nguôi

Để càng say đắm đất trời quê hương.

Một Thoáng Lá Cây

(Phạm Văn Thạch)

Làm duyên là chiếc lá vàng

Đã lìa cành, còn mơ màng lẳng lơ

Mo cau có, tính hay lo

Rơi chưa chạm đất đã co rúm mình

***

Đậu vàng sao sống cách riêng

Non vàng, già lại xanh xanh khác người

Sao mà buồn thế liễu ơi ?

Giận ghen ai vậy rụng rời quanh năm

***

Thương thay mấy chị phong lan

Đẹp xinh mà lại lang thang ở nhờ

Mướp cái, mướp đực gần nhau

Còn nhờ ong bướm nỗi cầu nhân duyên

***

Táo xinh má lúm đồng tiền

Dừa cao là dáng mẹ hiền ôm con.

Duyên Thơ

Nặng tình chi lắm với thơ

Mỗi mùa xuân đến lại ngơ ngẩn lòng

Ước chi nhiều chữ mà đong

Ước đầy thì hứng thả dòng thơ hay

Ngày thơ gặp bạn đó đây

Mà đem ban phát thơ hay cho người

Tìm thơ: lúc đứng, lúc ngồi

Lục trong báo cũ ba đời sách xưa

Khi vào ngẩn, khi ra ngơ

Tìm câu, tìm chữ, tìm thơ cho đời

Duyên thơ đẹp lắm người ơi !

Để ai xao xuyến cả đời vì thơ….

Trên đây tuyển tập thơ lục bát hay nhất của các thi sĩ chuyên và không chuyên mới sang tác. Hi vọng sau khi trải lòng cùng chùm thơ, bạn đã có thêm nhiều cảm xúc khó diễn tả. Hãy chia sẻ để đông đảo bạn đọc cùng cảm nhận hết ý vị trong từng câu thơ hay bạn nhé ! Thân ái !!!