Chùm thơ về cuộc sống ngắn hay nhất – đọc để hiểu Đời, hiểu Người

Thơ về cuộc sống ngắn, những bài thơ không quá dài nhưng lắng đọng, sâu sắc. Mỗi bài thơ chứa đựng những thông điệp sâu sắc về cuộc sống, về con người. Đọc những bài thơ hay về cuộc sống này sẽ giúp bạn hiểu đời, hiểu người hơn.

Cuộc sống muôn màu muôn vẻ, lòng người cũng đa sắc, đa màu. Bên cạnh vẻ đẹp đẽ, hoa mị của nó, còn đó những dối trá, lọc lừa, cô đơn, buồn tủi. Nhưng dù thế nào ta vẫn phải sống nên hãy chắt lọc những cái tốt đẹp nhất để sống cuộc đời ý nghĩa bạn nhé !

Còn bây giờ hãy dành thời gian chia sẻ cùng chùm thơ về cuộc sống ngắn sau đây để chiêm nghiệm cuộc sống bạn nhé !

Xin Ông Thương Lấy Cộng Đồng

(Trang Ngô)

Hàng năm cứ đến tháng ngâu

Cớ sao lại đổ lệ sầu trần gian

Gây nên úng lụt ngập tràn

Gặp mùa cô vít lây lan cộng đồng

Lệ nhiều khổ những dòng sông

Kéo luôn hệ lụy bãi đồng khổ theo

Xin ông hãy cứu dân nghèo

Gánh gồng đại dịch gieo leo lắm rồi

Dân cùng Chính phủ nước tôi

Dưới trên đoàn kết có ngồi yên đâu!

Bao nhiêu việc chất ngập đầu

Xin ông đừng trút mưa ngâu làm gì

Mong chờ một chút từ bi

Thiện tâm đất Việt ông thì hiểu cho

Bớt đi những mối tơ vò

Dân cùng với Đảng chung lo kết bày

Đảng truyền cả nước chung tay

Cùng nhau chống giữ dịch này sẽ qua

Ai không nhiệm vụ ở nhà

Ngoài đường công cộng cách xa giữ gìn

Mọi người củng cố niềm tin

Biết suy biết tính biết nhìn đúng sai!

Biết xây kế hoạch lâu dài

Nước mình đón nhận ngày mai huy hoàng

Qua rồi chống dịch vẻ vang

Công an bộ đọi vững vàng hơn xưa

Ngành y trình độ có thừa

Đồng lòng dịch bệnh nắng mưa quản gì!

Nơi nào cần đến ta đi

Vì dân vì nước ta thì quyết tâm

Nghe theo Đảng gọi khi cần

Lần hai tái dịch ra quân diệt trừ.

Vợ Khôn

( Trịnh Phượng – vịnh chị hàng tôm )

Khéo nhất trần đời chị bán tôm

Người mua xúm lại nói luôn mồm

Lưng to bụng lẳn tha hồ chọn

Kiếm nhỏ càng thon thoải mái dồn

Một lạng tươi rồi không phải nghĩ

Hai tờ chẵn chục vậy cho xôm

Con ươn, chỗ thối em bằm mắm

Của ế đâu ra đừng có khôn…!

Chuyện Về Các Nàng Tiên

(Trương văn Điền)

Người ta cắt tóc đi tu.

Các em cắt tóc diệt trừ CÔ VI.

Thiên thần áo trắng nghành y.

Bỏ phần duyên dáng lo vì sức dân.

Lòng riềng chẳng chút ngại ngần.

Mong cho đất nước được phần bình yên.

Các em là những nàng tiên.

Tiễu trừ CÔ VÍC. Xứng tên anh hùng.

Sắc Màu Chiến Sĩ

Tác giả : Phạm Ngọc Sách

Những chiến sỹ áo trắng
Rất quả cảm hy sinh
Trên tuyến đầu chống dịch
Không tiếc cả thân mình.

Và trong cuộc chiến tranh
Đã có người trúng đạn !
Còn có bao người bạn
Đang sống hưu yên lành

Rồi một sớm bình minh
Lại trở về đội ngũ
Khoác áo bờ lu cũ
Vào cuộc chiến tử, sinh.

Những chiến sỹ áo xanh
Luôn tiên phong chống giặc
Ngủ lán lều, trên đất
Phục vụ người cách ly

Chống chọi với cô vi
Không quản chi mưa nắng
Bao hy sinh thầm lặng
Từ lúc dịch tràn sang.

Những chiến sỹ áo lam
Gõ từng nhà tìm kiếm
Không ngại ngần nguy hiểm
Để chặn dịch lây lan.

Ôi yêu quý vô vàn
Những sắc màu chiến sỹ
Đã tạc vào thế kỷ
Cuộc chiến ngày sang trang.

Chém !!

(Thế Nguyễn)

Chém cha cái lũ bất lương

Một lũ hám lợi dẫn đường co vid

Chỉ vì lợi lộc bản thân

Quên đi nhân cách trong ngần Việt Nam

Chém cha cái lũ ác nhân

Chỉ vì lợi nhuận bất cần lương tri

Làm cho đất nước thêm kỳ

Gồng mình gánh chịu cũng vì lũ bay

Chém cha cái lũ mặt dày

Chém cho bằng hết rồi đày diêm vương

Chúng bay một lũ gạt lường

Tham tiền hám lợi chết trương cho rồi

Chém cha cái lũ mất cội

Coi thường dân tộc rước voi dày mồ

Chúng bay đòi cưỡi ô tô

Nhân dân cả nước đào mồ chôn bay !!!

Có Phải Em Mùa Thu Hà Nội

(Nguyễn Đình Huân)

Em có hay lá xanh đã thay màu

Thu đang về bên chân cầu Thê Húc

Hà Nội đón thu vào mùa hoa cúc

Hoa sữa đầu mùa là lúc thu sang

Anh vẫn nhớ hương hoa sữa nồng nàn

Sấu rụng lá và cây bàng chớm đỏ

Hương cốm thơm trong đôi bàn tay nhỏ

Mang thu về trong cơn gió heo may

Em còn hay đi dạo cạnh hồ Tây

Không có anh ai nắm tay em bước

Anh vẫn nhớ ta bên nhau thuở trước

Chiều thu hẹn thề mộng ước ngày sau

Mơ một ngày nên duyên nợ trầu cau

Em sẽ là cô dâu ngày hôn lễ

Nhưng ai đo được, lòng người nhân thế

Khi thu tàn em lặng lẽ chia tay

Bỏ lại mùa thu với lá vàng bay

Nơi có một người, đắng cay ở lại

Bên mùa thu với nỗi buồn hoang hoải

Nhặt lá vàng để nhớ mãi người xưa.

Kén Vợ

(Lý Hảo)

Con ơi mẹ bảo con này !

Lớn lên lấy vợ chon ngay chân dài

Chân cao nó mới lắm tài

Ra đường khối kẻ phải nhoai ra nhìn

Đi nhanh dáng bước tự tin

Dòm con dâu mẹ như nhìn thiên nga

Lùn giống mẹ xấu hơn ma

Có đỡ chút vải lại ra kém tầm

Chiều cao chắc chắn có tâm

Dáng lội ruộng ngập không nhầm được đâu

Lên phố thị nó dẫn đầu

Việc gì cũng hợp ở đâu cũng vừa

Ngày nay không giống ngày xưa

Vải nhiều lại rẻ ai ưa kẻ lùn

Con nghe mẹ nhớ vén vun

Chân cao là lấy chân lùn nhớ thôi.

Luận Giàu Nghèo

(Nguyễn Bình)

Giàu nghèo nghiệp quả đã định an

Tiền kiếp mình gieo ở Thế gian

Giàu không hạnh phúc thì cũng chán

Nghèo mà đầm ấm vẫn huy hoàng

Biết nghèo phấn đấu đời vẫn sáng

Cậy giàu hoang phí nghiệp tiêu tan

Nhắm mắt xuôi tay lìa Cõi tạm

Giàu nghèo cũng chỉ… nằm tro tàn!

Chớ cậy mình giàu để huênh hoang

Đừng tủi phận nghèo mãi trách than

Sống chớ nặng chi điều so sánh

Để lòng thanh thản dạ bình an

Bao mảnh đời kia còn bất hạnh

Tha hương, bệnh tật với cơ hàn…

Sao mãi nhìn lên rồi than vãn

Mà không nhìn xuống hoặc nhìn ngang?

Được giàu chưa chắc sướng như Tiên

Đêm dễ tìm đâu giấc ngủ yên

Lo phường trộm cướp hay… thăm viếng

Lo vụ… Em riêng… cũng quá phiền

Lo phần thừa kế cho êm đẹp

Kẻo người thân thuộc chẳng cho yên

Lo lỡ một ngày về… Bên ấy

Bỏ lại Dương gian một đống tiền!

Lỡ nghèo cam chịu chẳng quá lo

Đêm đến an lòng ngáy kho kho

Cửa đóng then gài chi cho mệt

Trộm nào thèm viếng – có gì cho

Đâu phải bận lòng lo Di chúc

Khỏi phiền khỏi giận khỏi so đo

Rượu trắng lai rai tay tự rót

Phiền chi… “Em út” đỡ… tiền bo!

Cuộc sống thì ai chẳng muốn giàu

Nhưng mà có dễ được đâu nào

Tùy vào tài, chí và duyên, phước

Đâu phải ai ai cũng được giàu

Sống luôn mơ ước luôn cố gắng

Nhưng cũng vừa tầm chớ quá cao

Sống nên đơn giản cho thanh thản

Mơ mộng hão huyền chỉ khổ đau!

Giàu nghèo xét lại cũng như nhau

Cũng buồn, vui, sướng… cũng khổ đau

Chớ cậy mình giàu khinh kẻ khó

Nghèo đừng nhăn nhó ghét ai giàu

Đời vốn vô thường ai biết được

“Lên voi xuống chó” một hôm nào

Sống không thẹn lòng tâm thanh thản

Vậy cũng là xem… đã được giàu!…

Vẫn Sáng Mãi Niềm Tin

(Vũ Quốc Hưng)

Đất nước mình tuyệt quá phải không em

Từ ngàn xưa cha ông truyền lại mãi

Dẫu khó khăn chi cũng đừng nên e ngại.

Dám đối đầu đầy tính khí NƯỚC NAM

Như ngày xưa Vua Trần đã họp bàn

Khi đất nước ngàn cân treo sợi tóc

Hội nghị Diên Hồng các bô lão dâng sớ khóc

Đánh, đánh đi không khuất phục kẻ thù

***

Đến hôm nay đại dịch cúm CO VID

Cả thế giới đang gồng mình chống đỡ

Trong lúc gian nguy ai cũng cần che chở

Nước NAM mình đâu nỡ bỏ dân NAM

Có những ai trải qua những lúc cơ hàn

Chỉ thấy hạt gạo trong mơ trên mâm toàn củ khoai củ sắn

Như ngày xưa Mẹ bảo phải chiu chắt

Hai lạng sườn trộn cân muối con ơi

Qua bao năm trời chiến tranh chia cắt nước mắt rơi

Để hôm nay đất nước mình được tự do hạnh phúc

Có lẽ nào mà không chung tay chung sức

Một chút tâm thôi cũng thấy ấm nhẹ người

Mấy hôm rồi Bác không ngủ! Bác ĐAM ơi

Bác trằn trọc nghĩ suy và toan tính

Việc Bác làm toàn dân đều tôn kính

Lo cho dân mặc tóc bạc mắt quầng

Việc Bác làm là cho cả nhân dân

Không phân chia người VIỆT trong , ngoài nước

Hết khả năng phải làm cho bằng được

Để đất nước mình mãi Quốc Thái Dân An

Để dịch bệnh không thể tràn lan

Mỗi người dân cần nâng cao ý thức

Tuân thủ cách ly hạn chế tiếp xúc

Dịch diệt hết rồi đất nước lại an vui

Để một sớm mai ngủ dậy thấy Bác cười

Một nụ cười sau bao đêm ngày thức trắng

Ôi ! đẹp chưa hôm nay trời tỏa nắng

Lại thấy Bác ra đường cổ vũ bóng đá với anh em.

Cảnh Đẹp Thiên Nhiên

(Đặng Hoa)

Việt Nam đất nước con người.!.

Thiên nhiên cảnh đẹp tuyệt vời nước non.!.

Rừng núi cảnh đẹp tô son.!.

Trùng trùng điệp điệp nước non quê nhà.!.

Ai đi khắp trốn quê xa.!.

Không bằng sống ở quê nhà Việt Nam.!.

Tuy nghèo vật chất không ham.!.

Chỉ bằng tình nghĩa Việt Nam anh hùng.!.

Ru Cho Cây Lúa Trổ Bông

(Dương ĐìnhHường)

Đòng đòng đang đợi cơn mưa

Như con khát sữa, đang chờ mẹ đây

Lúa ơi, đã trải những ngày

Căm căm giá rét heo may dập vùi

Thương nhau cơm đứng, cơm ngồi

Đầu bờ che chắn chọn thời trổ bông

Giờ lúa đang độ đòng đòng

Khát mưa ngấm sữa cầm lòng sao đang

Một lòng mưa nắng vì con

Niềm riêng cho lúa sớm hôm ngoài đồng

Thương nhau lòng những dặn lòng

Bên con, bên lúa mặn nồng cả hai

Nếu mà mưa được thay trời

Mồ hôi của chị sẵn rơi cho đồng.

Hương Lúa

(Trần Đức Tao)

Đường làng kinh tế – chiều về

Thoảng mùi khoai nướng giống quê mình nghèo

Xa xôi thế vẫn bám theo

Mới hay hương lúa nặng đeo bên lòng

Bây giờ ở đấy ai mong

Ai ngồi ném sỏi – xuống sông đợi mình?

Ai còn thơ thẩn cổng đình

Bâng quơ ngắt lá ngóng mình đến nhanh.

Giàu sang đô hội thị thành

Sao bằng tình khúc em dành cho anh.

Tuyển tập những bài thơ về cuộc sống ngắn sâu sắc, dạt dào cảm xúc trên đây sẽ giúp bạn hiểu đời, hiểu người hơn. Nhưng hơn tất cả, những bài thơ hay về cuộc sống này sẽ giúp bạn yêu thêm cuộc sống muôn màu quanh ta, yêu hơn tình người, tình đời sâu lắng. Cảm ơn quý độc giả đã đồng hành cùng bài viết ! Thân ái !!!

TOP 155 bài thơ ngắn về tình yêu hay nhất mọi thời đại

Thơ ngắn về tình yêu được đông đảo bạn đọc yêu thơ kiếm tìm, đón đợi. Những bài thơ tuy ngắn gọn nhưng lắng đọng, dâng trào cảm xúc. Có bài thơ buồn não lòng nhưng cũng có những bài thơ hạnh phúc với tình yêu viên mãn. Dù ở dòng cảm xúc nào, đây đều là tiếng lòng của con tim yêu nồng nàn muốn gửi trao.

Cùng trải lòng với chùm thơ tình yêu ngắn gọn sau đây để cảm nhận hết từng cái hay, cái đẹp trong mỗi ý thơ. Và biết đâu bạn lại tìm thấy nỗi niềm thầm kín của mình ẩn chứa trong từng câu chữ.

Sóng Và Anh

(D – Đ -V)

Khi xa em mới thấy lòng biết nhớ

Như con sóng cồn cào nhớ bờ cát ôm hôn

Bờ cát ở bên mà sóng vẫn khát khao

Ôm vào lòng biến thành ngàn con bóng nhỏ

Như tình yêu cháy trong dòng máu đỏ

Dâng cho em thấm vào thớ cát thân em

Em có nghe những vị nồng mặn chát

Của tình yêu vốn mộc mạc chân quê

Dù bão giông hay cuộc sống bộn bề

Anh vẫn trao cho em sự ngọt ngào của nụ hôn trai trẻ

Và em có nghe tiếng bóng tròn đang vỡ

Đó là tiếng lòng anh luôn hướng về em.

Phân Trần

(Trần Duy Chiến)

Anh sợ tình đầu mong manh như lụa trắng

Để rồi thương yêu như nước mắt tan nhanh

Anh yêu em, yêu em rất chân thành

Phải chăng nhớ thương bây giờ …

Chỉ như hình hài in trên cát ?

Con sóng vô tình đã làm tan biến thật nhanh

Anh sợ tình đầu xanh như màu lá

Sẽ úa vàng khi mùa đổi thu sang

Bao năm tháng em trông đợi mỏi mòn

Sẽ phai mờ mùa thu trở lại

Ta nhìn nhau giây phút ngỡ ngàng

Em cúi mặt quay lưng về nẻo khác

Để cho anh ôm chết cõi lòng yêu.

Còn Không Em

(Trần Nghệ)

Em như cây vải Thanh Hà

Sinh ra trên đất phù sa bãi bồi

Quanh năm đón nắng mặt trời

Thở hơi ấm của tình người bao la

Ngọt ngào: truyện cổ dân ca

Giọng chèo khoan nhặt ngân nga tháng ngày

Hồng tươi đôi má tràn đầy

Tóc mây suối chảy dâng đầy khát khao

Tâm hồn trinh nữ thanh cao

Bao nhiêu ước vọng gửi vào văn chương

Em đi trên những nẻo đường

Ngập đầy hoa trái. Coi thường nhân duyên

Tiếc thay Bến chẳng đợi Thuyền

Ai làm lỡ nhịp bắt duyên đợi chờ

Vườn- văn – chương: một trời thơ

Giờ đây ngoảnh lại ai chờ, chờ ai ?

Ven sông những rặng vải dài

Tháng năm tu hú gọi hoài … chim ơi !

***

Thanh Hà quê mẹ về chơi

Bao vườn vải chín dưới trời tháng năm

Nhắn người hoài niệm xa xăm

Còn không em ? Mảnh duyên thầm … ngày xưa ?

Trong Cơn Mơ

(Trần Duy Chiến)

Trong nắng vỡ chiều nay

Hồn mây nhỏ bay bay

Say sưa tròn nỗi nhớ

Gió ru nắng cuối ngày

***

Long đong từ sợi khói

Hồn bay bổng trên cao

Con đường mơ lá chết

Nghe hơi thở thì thào

***

Em ơi cuối chân trời

Chiều nay mây buồn tím

Tôi đi tìm kỉ niệm

Bằng những phút chơi vơi

***

Thương em nỗi nhớ không rời

Thương em trong giọt chiều rơi cuối ngày

Cây gầy bóng nắng đìu hiu

Em ơi, hơi thở tình yêu bồi hồi.

Thêm Một

(Trần Hòa Bình)

Thêm một chiếc lá rụng

Thế là thành mùa thu

Thêm một tiếng chim gù

Thành ban mai tinh khiết…

***

Dĩ nhiên là tôi biết

Thêm một – phiền toái thay!

Nhưng mà tôi cũng biết

Thêm một – lắm điều hay

***

Thêm một lời dại dột

Tức thì em bỏ đi

Nhưng thêm chút lầm lì

Thế nào em cũng khóc!

***

Thêm một người thứ ba

Chuyện tình đâm dang dở

Cứ thêm một lời hứa

Lại một lần khả nghi!

***

Nhận thêm một thiếp cưới

Thấy mình lẻ loi hơn

Thêm một đêm trăng tròn

Lại thấy mình đang khuyết…

***

Dĩ nhiên là tôi biết

Thêm một – lắm điều hay…

Yêu

(Phạm Văn Thạch)

Thoáng trong cánh áo sắc tươi

Nắng thơm hương tóc, gió cười bay bay

Ánh mắt nhìn, ủ tình say

Nhớ thương xe nối chiều dài thời gian

Ước mơ bùng cháy tỏa lan

Bồi hồi vồ vập, miên man khôn cùng

Ôm bâng khuâng vào trong lòng

Gối đầu lên đống bàng hoàng, mộng mơ

Bồng bềnh thao thức câu thơ

Xốn xang kỉ niệm nối bờ tương lai

Nhìn trăng chạnh nỗi u hòai

Ngỡ như mình, ngỡ như ai giữa trời

Yêu như dòng chảy khôn nguôi

Để càng say đắm ngọt ngào yêu đương.

Còng Gió

Chiều biển lặng

Ngẩn ngơ bờ cát trắng

Sóng về đâu để lạnh lẽo tím bờ

Con còng gió chạy hoài không thấy gió

Biển lặng vào đâu mắt ướt bơ vơ

***

Rồi bất chợt

Ầm ào đêm biển động

Trái tim bờ sạt lở tận hang sâu

Con còng gió hãi hùng lo trốn bão

Biển vui chi mà phủ sóng bạc đầu

***

Em mỏng manh như con còng gió nhỏ

Yêu dịu êm và rất sợ bão giông

Xin anh hãy dịu dàng ru tiếng sóng

Xanh muôn đời biển hát khúc tình chung.

Biển Chiều

(Thiên Ân)


Một chiều còn lại mình em

Môt bãi cát tiếng ru êm ngọt ngào

Một đôi mắt ướt mộng sầu

Một bờ tóc thả về đâu muộn màng?

***

Một làn gió thổi mơn man

Một đôi môi mỏng xốn xang ông trời

Một đôi tay trắng không lời

Một trái tim khát bồi hồi xuyến xao

***

Một đồi mơ mãi dạt dào

Một cơn sóng vỗ bay vào ngày xanh

Một mình em dáng xinh xinh

Một thời biển hát chòng chành đời nhau

Cố Nhân

Giờ đã xa, xa quá phải không anh?

Ngày hôm nay của một năm về trước

Em hạnh phúc và em không biết được

Đến một ngày ta sẽ mất nhau

***

Chuyện tình xưa đã trôi qua mau

Em hụt hẫng và không muốn níu giữ

Để tình yêu trôi tuột vào quá khứ

Gom thương đau em chỉ giữ riêng mình

***

Ta xa nhau chấm dứt môt cuộc tình

Em nuối tiếc nghe tim mình rỉ máu

Để giờ đây một mình em độc bước

Trong cuộc đời dẫu chẳng có anh

***

Hạnh phúc trôi qua chỉ một thoáng mong manh

Em sẽ giữ những gì còn sót lại

Để mình gọi nhau bằng tiếng “Cố nhân ơi !” ….

Tuyển tập những bài thơ ngắn về tình yêu trên đây khá súc tích, lắng đọng và không kém phần cảm xúc. Mỗi bài thơ là mỗi nỗi niềm, là tiếng nói của trái tim yêu nồng nàn muốn dâng hiến. Hi vọng, sau khi chia sẻ cùng bài viết bạn có thêm nhiều xúc cảm khó phai .

CHÙM thơ ngắn về cuộc sống không kém phần súc tích, triết lí

Thơ về cuộc sống hay sẽ mang lại cho độc giả nhiều xúc cảm khó phai. Qua đó bạn có cơ hội đúc rút, chiêm nghiệm thêm nhiều thông điệp ý nghĩa của cuộc sống để rồi yêu thêm cuộc sống muôn màu quanh ta.

Thơ hay về cuộc sống cũng có những bài thơ dài, nhưng cũng có những bài khá ngắn gọn. Tuy ngắn gọn nhưng khá súc tích, lắng đọng, vẫn diễn tả trọn vẹn thông điệp muốn gửi trao.

Nếu bạn là người yêu thích sự đơn giản, ngắn gọn, hãy đừng quên chia sẻ chùm thơ ngắn về cuộc sống không kém phần súc tích, triết lí sau đây.

Thắp Hương Đền Trần

(Phạm Văn Thạch)

Thắp nén hương tưởng nhớ các vua Trần

Nghe hào khí Đông A từ thuở ấy

Cả núi sông đều từng bừng đứng dậy

Thế đứng của Bình Than, sức mạnh của Diên Hồng.

***

Ôi, đất nước bốn nghìn năm vạn kiếp Bạch Đằng

Mỗ ngọn sóng, mỗi hùng ca “sát thát”

Đại Việt- Thăng Long kiên cường bất khuất

Rạng danh đời Trần, sang mãi đời sau

Dẹp giặc xong khoan thử sức dân

Thấu hiểu dân cày nắng mưa cực nhọc

Nghĩ đến dân là nghĩ đến bát cơm, hạt thóc

Diệt sạch quan tham, xây nền vững muôn đời.

***

Các vua Trần

Tuổi cao đều lui về cửa Phật

Rời Thăng Long về vùng núi tĩnh yên

Chẳng nghĩ suy công danh hơn thiệt

Nhường ngôi cho cháu con, ươm hạt giống cho đời.

***

Đi trong khói hương tâm linh vời vợi

Mỗi cây cột, xà ngang một lời dạy, điều răn

Cháu con trăm miền nối tiếp về thăm

Rung tay cắm hương thấy như còn có lỗi ….!

Cuối Hạ

(Dương Thị Thương)

Tiếng ve ấy cuối mùa còn khăc khoải

Hoa bằng lăng rơi ướt ngập dấu dày

Sắc phượng tàn còn sót lại trên cây

Cố níu giữ hạ vàng thêm chút nữa

***

Khúc khích cười giòn tan nỗi nhớ

Kỷ niệm xưa đâu dễ nhạt nhào

Dòng lưu bút ngọt ngào trang vở

Cuối hạ nào ? Khoảnh khắc buổi chia tay

***

Dịu dàng thôi nắng không còn gay gát

Khe khẽ lay gió thoảng hương nhài

Đêm cuối hạ mắt xoe tròn lúng liếng

Ánh trăng tròn đẹp tựa tuổi thần tiên.

Vẫn Từ Đôi Mắt Ấy

(Phạm Ngọc Châu)

Tuổi thơ đôi mắt tròn đen láy

Nhìn trời toàn thấy màu xanh

Em đâu hiểu trải qua năm tháng

Em đâu biết bao người ngã xuống

Để hôm nay em có biển, có trời.

Đẹp gấp vạn lần bức tranh em thấy.

***

Mai lớn lên vẫn từ đôi mắt ấy

Em nhìn trời đâu chỉ thấy màu xanh

Em nhìn đời đâu phải một bức tranh

Tất cả ngân lên từ muôn ngàn âm hưởng

Tất cả là một giàn hợp xướng

Của ngàn xưa, của cả hôm nay

Của con người trên mảnh đất này

Góp xương máu gây nên rừng, nên biển

***

Em sẽ hiểu hạnh phúc từ đâu đến

Hạt giống này mềm tự tách làm đôi

Không quá đắng cay sao đến ngọt bùi

Cuộc đời mới phải bao lần lột xác

Đôi mắt em đen tròn đầy ước hẹn

Tương lai sáng rạng thuộc về em …!

Biện Chứng

(Giáo viên: Trọng Cầu – CĐSPNA)

Cứ mỗi lần giảng triết Mác -Lên Nin

Lại có sinh viên hỏi tôi về biện chứng

Cây đời thì xanh mà lí thuyết là màu xám

Hiện tượng mấy khi trùng bản chất đâu em.

***

Biện chứng của tự nhiên là ngày nối tiếp ngày

Là vì sao sông có bên bồi, bên lở

Là mặt biển hiền hòa lại có khi giông tố

Là nước trôi xuôi, nước lại chảy về nguồn

***

Biện chứng của cuộc đời như tôi với em

Đã yêu thương và dận hờn thống nhất

Có cay đắng mới yêu thêm vị ngọt

Có ngả nghiêng con thuyền mới vững lái hôm nay.

***

Biện chứng của tư duy như đứa trẻ thơ ngây

Từ bập bẹ trở thành thông thái

Qua thử thách trong muôn vàn khổ ải

Mới có mùa hoa trái hôm nay.

***

Em ơi em, em hãy cứ tin

Trong cái chung có phần mình ở đó

Dẫu cái chung bao la như biển cả

Mà phần mình là hạt muối nhỏ nhoi.

***

Không gian ba chiều, thời gian chỉ một thôi

Từ quá khứ đến vô cùng, vô tận

Là vật chất thì luôn vận động

Một dòng sông ai tắm được hai lần.

Tự Cảm Thời Gian

Anh không dắt tuổi thơ về cho em được nữa!

Phố khép chiều quá khứ rồi, em!

Tiếng cười bỏ quên trôi dòng sông cũ

Soi bóng người thoắt nhớ – thoắt quên!

***

Thì hoa bìm cứ tím đến mênh mang

Phố rộng dài như nỗi nhớ

Những đứa trẻ lớn lên như gió

Nhờ mẹ âm thầm tưới tắm những yêu thương.

***

Tuổi thơ dần khuất cuối nẻo con đường

Bởi những rong ruổi lo toan và ước mơ xa lắc

Sau bao nhiêu hư hao để giật mình mới biết

Hạnh phúc đâu phải là những ánh hào quang.

***

Mới biết thương cha bạc tóc những ưu tư

Thương mẹ tan ca đường xa chiều về muộn

Em gái bịu môi tựa tường đứng đợi

Dâm bụt quê đỏ mắt ngóng chờ.

***

Biết thương con sông rút ruột đắp lên bờ

Ấu thơ trôi bốn mùa vàng da mặt

Giọt mồ hôi rơi trên cánh đồng mùa gặt

Bưng bát cơm đâu thấu hết nhọc nhằn.

***

Em gọi tuổi thơ về từ những dư âm

Thấp thoáng cánh buồm ước mơ ngày cũ

Anh tim đến bên dòng niềm tin xưa ấp ủ

Xanh những điều sâu thẳm trong tim…

Tơ Vương

(Phạm Ngọc Châu )

Trót sinh nhầm nghiệp con tằm

Tơ vương trọn kiếp âm thầm trở trăn

Duyên tằm bén phận râu xanh

Tơ vương chắp nối dệt thành tri âm

Vì tằm dâu ngủ bóng râm

Chở che chăm chút cho tằm nhả tơ

Thủy chung một giải mong chờ

Nước trong leo lẻo biết chờ đợi ai

Tơ vương sợi ngắn, sợi dài

Sợi đan tấm áo,sợi cài trôm kim

Bồng bềnh ba nổi bảy chìm

Tơ vương hết kiếp lại tìm vương tơ

Chạnh lóng luống những ngẩn ngơ

Bâng khuâng đôi ngả bến bờ tơ vương.

Giá M2 Đất Trên Tổ Quốc Mình

(Trần Nghệ)

Thời nay

Những kẻ hốt được “tiền chùa”

Những cái đầu hãnh tiễn

Giương giương tự đắc

Vênh váo ! Trước mặt mọi người

Gặp nhau: ồn ào bàn tán …

Một m2 đất: Mấy cây ? Mấy chỉ ?

***

Tôi tính m2 đất

bằng

máu – người – chiến – sỹ

Đồng đội

tắt thở trên tay

giữa Sài Gòn

trước rạng đông thành phố …

Mỗi m2 đất thấm tràn máu đỏ

***

Tháng tư này biết bao em nhỏ

Thắm đỏ khăn quàng trong gió mai

Đạp mi-ni trên đường phố dài

Anh nói em -lời thương mến nhất …

***

Giá m2 đất Tổ Quốc mình đây

Lớn lên em – chớ tính bằng cây, bằng chỉ

Quý vô giá : máu triệu người chiến sĩ

Không thể mua: máu đồng chí, đồng bào !!

Để Cho Mai Sau

(Dương Đình Hường)

Những gì còn lai trong tôi

Là do tôi với những lời mẹ ru

Ngươi ơi ! Trong cõi thiên thu

Thấu chăng con đến bây chừ mới khôn

Hiểu ra hai chữ vuông tròn

Mới hay cặn kẽ nguồn cơn giữ lành

Số trời thì hẳn đã đành

Thắng thiên ắt hẳn tự mình liệu lo

Xin thì cũng chẳng ai cho

Mua không ai bán, dư thừa càng không

Khi đời đã trọn “trăm năm”

Vẫn còn chưa dứt băn khoăn nhiều điều

Rộng dài cũng chỉ bấy nhiêu

Muốn đem kể hêt ghét yêu cho đời

Cũng thế thôi, chỉ thế thôi

Rồi ra ai khóc, ai cười mặc ai …!

Trên đây Uct.edu.vn đã chia sẻ cùng bạn chùm thơ ngắn về cuộc sống không kém phần súc tích, triết lí. Hi vọng, sau khi chia sẻ cùng bài viết bạn có thêm nhiều giây phút lắng lòng. Hãy luôn đồng hành cùng chung tôi để có cơ hội cập nhật thêm nhiều bài thơ hay nữa nhé ! Thân ái !!!