Chùm thơ chia tay người yêu đẫm nước mắt … tận cùng nỗi đau

Ai đó đã từng nói: “Tình chỉ đẹp khi còn giang giở/ Tình mất vui khi đã vẹn câu thề”. Nhưng khi tình dang giở, những người trong cuộc phải chịu bao nỗi đắng cay. Mới ngày nào còn là của nhau, dính bên nhau như đôi sam tưởng như chẳng có gì có thể chia cắt. Vậy mà trong chốc lát tình chia lìa, trở thành người dưng nước lã.

Tập thơ chia tay người yêu sau đây được viết nên bởi dòng lệ nhạt nhòa, tận cùng nỗi đau. Đây là tiếng lòng thổn thức của những chàng trai, cô gái khi cuộc tình tan vỡ. Từng câu, từng chữ trĩu nặng nỗi u sầu. Cùng chia sẻ để cảm nhận bạn nhé !

Chia Xa

Đến một ngày tình mình sẽ chia xa

Câu nguyện ước lời thề thủa ấy

Hai chúng ta giờ mãi không giữ được

Thôi đành trả về vị trí trước của nhau

Lòng còn vương nhưng hạnh phúc đã nát nhàu

Đành chấp nhận mình xa nhau mãi mãi

Cõi lòng giờ tuy còn đau tê tái

Nhưng một ngày mọi thứ sẽ dần qua

Giờ nghĩ lại mười năm đã quá xa

Em không biết mình vượt qua sao nữa

Tình vong phụ lỡ trót mang lời hứa

Đành một đời ôm trọn mãi niềm đau

Em mong rằng ngày mai sẽ qua mau

Trời lại ban ánh nắng đẹp muôn màu

Thứ hạnh phúc mà em không cho được

Phía trước cuộc đời mau tìm được nhé anh.

Giây Phút Chia Xa

(Tình Luôn Thiếu)

Dòng tuế nguyệt cõi dương trần soi sáng

Nghĩa trúc mai đứt đoạn quãng cung thành

Hải hà bại giấc hồng danh

Tùng quân thục nữ nay đành chia xa

Hồng quần thiếp chốn quan hà nức nở

Khoảng miên trường hẫng hụt nỡ vùi nơi

Thuyền quyên tuấn nghệ buông rời

Phụng loan rẽ bước lệ rơi rớt sầu

Từng kỷ vật biết người đâu còn giữ

Bến TÂN HÔN tan phép thử chân tình

Điệp hồ oán mộng trung trinh

VU QUY lỡ hẹn bóng hình hôm nao

Tiếng thệ ước đắm ngọt ngào cửa ngõ

Vọng Chương Đài Lữ Thứ bỏ lòng yêu

Trường Giang nắng vệt loang chiều

Mịt mù sương khói cô liêu muộn màng.

Đưa Hương Tình Cũ….

(Trần Hằng)

Những lúc buồn tôi lại viết về anh

Người tôi yêu từng một thời đắm đuối

Cảm xúc bon chen theo thứ tình rong ruổi

Biết bây giờ người bến bờ hạnh phúc

Anh về trong tôi đêm trở gió giao mùa

Mắt như ướt hạt mưa tình ngày cũ

Con tim run nghe từng hồi chuông đổ

Nhớ thật nhiều chẳng dám gọi thành tên

Nếu yêu thương thua lỗ được bắt đền

Anh trả giá cuộc tình này sao nhỉ

Tôi muốn buông nhưng bàn tay chẳng thể

Mà níu vào chỉ chuốc lấy đắng cay

Đã quá trễ để làm lại từ đầu

Khi niềm tin chẳng còn như lúc trước

Anh hiểu chăng cơn đau tình chân thật

Dày vò nhau tê tái đến thắt lòng.

Ừ Thì! Mình Lỡ…

(THIÊN BÌNH)

Ừ thì! Mình vụng dại

Lỡ viết câu thơ buồn

Lỡ đa tình mơ mộng

Lỡ tin người lộng ngôn

Ừ thì! Mình ngu ngốc

Lỡ nghĩ mình đáng yêu

Lỡ tưởng người thương thật

Lỡ trao đi quá nhiều

Ừ thì! Mình đa cảm

Lỡ nghe tiếng đàn trầm

Lỡ say mê khúc hát

Lỡ để hồn tơ vương

Ừ thì! Mình chỉ muốn

Trên phố đông chiều nay

Ánh mắt không lỡ thấy

Hai người tay trong tay

Ừ thì! Mình quay lại

Điểm xuất phát ban đầu

Tự nhủ lòng, đừng lỡ…

Để tim này thôi đau!

Tôi Cũng Biết

(Bảo Lê)

Tôi cũng biết thời gian như nhịp thở

Đã trôi rồi chẳng còn trở lại đâu

Người ra đi bỏ lại những âu sầu

Nếm giọt đắng tìm lại màu kỉ niệm

Người nơi đâu? Nơi này tôi tìm kiếm

Để tâm hồn chết lịm giữa không trung

Biết đôi ta không còn được tương phùng

Tim rỉ máu …úa màu cùng năm tháng

Kẻ ra đi có thấy lòng thanh thản

Người nơi này nếm dĩ vãng đau thương

Khóc cho tôi duyên phận bước ngược đường

Cà phê đắng… thêm đường …sao vẫn đắng !

Đắng Lòng….

(Bảo Lê)

Nếu ngày mai …hai chúng mình gặp lại

Khóc hay cười..người lạ đã từng quen?

Thôi thì cười… cho số kiếp bạc đen

Khóc làm gì…để lòng thêm quạnh quẻ

Thôi thì em… cứ giả vờ lặng lẽ

Lướt vội qua…như chẳng biết,quen gì

Một cuộc tình…bao ngày tháng nghĩ suy

Rồi vụt tắt… như một cơn mộng ảo

Chuyện tình yêu… người xem như chiếc áo

Áo cũ rồi thay áo mới là xong

Thôi thì giờ em cũng chẳng ngóng trông

Nếu gặp lại cứ giả vờ chẳng biết

Chuyện tình kia giờ chẳng còn tha thiết

Nhớ làm gì… người lạ… đã từng quen

Tuyệt Tình

(Lục Thủy)

Thôi đã hết đôi ta đành từ biệt

Không còn gì tha thiết nữa đâu em!

Để em vui trong hạnh phúc ấm êm

Anh rời bước giữa đêm trường lạnh giá

Lòng vẫn biết bên nhau rồi tan rã!

Vấn vương gì đôi ngả giờ xa xôi

Xin cười lên năm tháng sẽ phai phôi

Đời là thế đáng gì đâu tiếc nuối!

Duyên đã lỡ đừng xót xa đau nhói

Dù chuyện tình đoạn cuối kết thương đau!

Chuyện hợp- tan đã biết trước từ lâu

Ta đưa tiễn bên nhau lần sau cuối.

Mất Nhau

(Cẩm Tú)

Dẫu biết rằng mình không còn gì nữa

Con đường kia cũng đã ngăn hai đứa

Chuyện chúng mình sẽ khép lại từ đây

Dù biết thế sao lòng cứ u hoài

Màn đêm xuống một nỗi buồn trỗi dậy

Tháng ngày dài rất khó để tìm quên

Chữ duyên nợ không có tên hai đứa

Đành vậy thôi đừng buồn làm chi nữa

Thời gian trôi sẽ xóa mờ tất cả

Rồi đây ta sẽ thành người xa lạ

Ai rồi cũng có cuộc sống riêng mà

Không chấp nhận mình cũng phải đành chịu

Tiếc thương nhiều rồi cũng được gì đâu.

Em Đâu Rồi

Tg: CaXi

Em hỡi bây giờ em ở đâu?

Mây ngàn gió núi ở phương nào?

Chợt thấy biển đời cơn bão động

Đêm về câm lặng khối tình sâu.

Ta đã gặp em nơi cõi tạm

Bến sầu vắng bóng, trắng khăn tang

Bước trong hoang vắng, chiều sương lạnh

Nghe xót thương mình những trối trăng.

Em đã cho ta bao nhung nhớ

Năm dài tháng rộng vẫn thờ ơ

Cánh hoa tan tác màu tim vỡ

Nhuộm kín khung trời, tím ước mơ.

Lạc bước độc hành đêm khắc khoải

Âm thầm, len lỏi gió heo may

Miên man nức nỡ từ phương ấy

Chạm đến phương này chén đắng cay.

Nơi chốn phong trần bao gian dối

Nên đành ôm trọn mảnh tình côi

Bóng em biền biệt đời phiêu lãng

Ta kiến giang hồ mãi nổi trôi.

Em bỏ đi rồi đêm hư ảo

Bỏ miền trăng lạnh giữa hanh hao

Đôi tay ân ái mờ sương tuyết

Cho trái tim gầy hóa xanh xao …

Em Ở Lại

Tg: CaXi

Anh nằm đây quằn quại triệu vết đau

Từ thân xác, từ tâm hồn đổ bể

Đôi bàn tay, làm sao lau dòng lệ?

Mắt em sầu sưng húp cả bờ mi.

Anh nằm đây tâm thức hóa vô tri

Em ở lại, cùng hai con khờ dại

Em bên anh những tháng, ngày chữa chạy

Nhưng tử thần đã trói chặt anh rồi.

Không hành trang, không đích đến, xa xôi

Mà nơi ấy, một phương trời vô định

Dù tiếc nuối, bao công trình dự tính

Nhưng mệnh trời đã sắp đặt an bày.

Ôi buồn thay! Cho số kiếp lá lay

Cơn giống tố, lá xanh đành rụng xuống

Đôi Uyên Ương đang nồng nàn sung sướng

Nay em thành góa phụ lỡ thời son.

Thương hai con, thương em mảnh vai sờn

Hãy cố gắng giữa dòng đời giông bão

Đầu óc anh đang quay cuồng lảo đảo

Tiếng gọi hồn?… anh cố níu dương trần.

Nhưng em ơi! anh bất lực ngàn cân

Miền âm cảnh đang trực chờ réo gọi

Mưa ngoài trời, đêm tàn theo bóng tối

Giây phút này, … thôi mắt lệ đừng cay….

Còn Sót Lại Gì

Xa nhau rồi để lại nước mắt rơi

Bỏ quá khứ quên một lời tạm biệt

Bỏ hết cả nỗi niềm đau khôn xiết

Bỏ bao điều tâm huyết của ngày nao

Xa nhau rồi, anh hiện sống ra sao

Chắc phải khác hơn hôm nào ấy chứ

Ôm gối lẽ ngổn ngang điều tâm sự

Khi đã làm người phụ nữ mà xem

Xa nhau rồi, anh mãi mãi xa em

Sao tin nhắn lại kèm lời nhắc nhở

Sao sớm tối công việc làm luôn nhớ

Sao dặn dò như người vợ đang yêu

Xa nhau rồi, ta chỉ với cô liêu

Bữa cơm tối một mình chiều trống trãi

Căn nhà nhỏ giờ đâu cùng chung mái

Ta trở về với thực tại người dưng.

Mọi cuộc chia tay đều lưu luyến, vấn vương. Nhưng những cuộc chia tay khác còn hẹn ngày gặp lại, còn riêng chia tay tình yêu nghĩa là kết thúc một cuộc tình đắng cay. Nếu bạn đang có cùng tâm trạng, hãy tìm niềm đồng cảm qua chùm thơ chia tay người yêu, thơ tình buồn thẫm đẫm nước mắt trên đây để lòng nhẹ nhõm hơn nhé !

[CHÙM] thơ tình buồn ngắn gọn sâu lắng cảm xúc

Thơ tình buồn ngắn nhưng sâu lắng cảm xúc, vẫn diễn tả trọn vẹn tâm tư, tình cảm, nỗi lòng chất chứa. Những bài thơ là tiếng lòng hay nói đúng hơn là nỗi đau nhức nhối khi cuộc tình không vẹn, tan vỡ theo gió mây.

Hơn ai hết, những người trong cuộc cảm nhận rõ nhất cảm xúc này. Nếu bạn đang có cùng tâm trạng, hãy tìm lại nỗi niềm của mình qua những bài thơ tình yêu buồn ngắn gọn sau đây nhé !

Không Đề

(M.Lermontop- Nga)

Tôi còn đâu nữa yêu em

Mộng xưa đau đớn, cuồng điên qua rồi

Nhưng nơi sâu kín lòng tôi

Hình em vẫn sống tuy vời vợi xa

Đã say mộng mới thiết tha

Nhưng hình ảnh ấy dễ nào đã quên

Tượng thờ dù đổ vẫn thiêng

Miếu thờ bỏ vắng vẫn nguyên miếu thờ.

Vô Đề

(Trần Mĩ Dung – Trung Quốc)

Chén xuân chan chứa bao tình

Cỏ non xơ xác, chim oanh thẫn thờ

Sáng mai chàng đã đi chưa ?

Xin đem nước mắt làm mưa giữ chàng.

Anh Chẳng Tin . . .

(R.Gamdatop – Nga)

Anh chẳng tin chuyện thần linh ma quái

Vẫn cứ mong có Thần Chết trên đời

Để Thần Chết bắt anh giam lại

Phải hai năm giằng giặc mới thôi !

***

Để từ nhà giam,âm dương đôi ngả

Anh nghĩ về những chuyện đã qua

Rồi trở lại cùng em – nếu em đau khổ

Nếu em dửng dưng – Thần Chết lại không tha.

Áo Đỏ

(Vũ Quần Phương)

Áo đỏ em đi giữa phố đông

Cây xanh như cũng ánh theo hồng.

Em đi lửa cháy trong bao mắt

Anh đứng thành tro em biết không?

Hỏi

(Xuân Diệu)

Một năm thêm mấy tháng rồi

Thu đi, đông lại, bồi hồi sắp xuân.

Gặp em, em gặp mấy lần

Tưởng quen mà lạ, tưởng gần mà xa.

***

Ai làm cách trở đôi ta

Vì anh vụng ngượng hay là vì em ?

Trăng còn đợi gió chưa lên

Hay là trăng đã tròn trên mái rồi ?

Tro Tàn Quá Khứ

(Lê Quang Trang)

Lả tả bay trên thành phố đông người

Tro quá khứ tình yêu em đã đốt

Cái quá khứ không đem mà ăn được

Nhưng con người lại chẳng thể nguôi quên.

***

Dẫu bây giờ không được nắm tay em

Mắt trong mắt như cái thời lửa cháy

Nhưng hãy lọc trong tàn tro đen ấy

Có những điều đốt mãi chẳng thành tro.

Gửi Phương Xa

(Lý Bạch – Trung Quốc )

Người đẹp còn đây, nhà đầy bông

Người đẹp đi rồi, giường bỏ không

Giường không, đệm cuốn, nào ai ngủ

Nay đã ba năm hương còn xông.

***

Hương thơm, thơm không dứt

Người đi, đi không về ?

Nhớ nhau lá vàng rụng

Rêu biếc sương dầm dề.

Ra Cửa

(Trinh Đường)

Biết chắc không có em

Anh vẫn nhìn ra cửa

Tay cầm nắm đấm xoay

Mắt run theo tay mở.

***

Cái gì sau cánh cửa ?

– Một khoảng trời mênh mông

Anh đứng vào khoảng trống

Vẫn không phải là em.

***

Chiều nay sau cánh cửa

Khoảng trống lại gọi anh

Không cưỡng được lòng mình

Anh lại đi ra cửa.

Tìm Trong Quên Lãng

Tìm trong quên lãng tình xưa

Năm xa, tháng rộng gió mưa … lụi rồi

Lúng liếng là lúng liếng ơi !

Mắt em sóng sánh một thời đam mê …

***

Tìm trong quên lãng câu thề

Tím chiều lỡ hẹn … đã khê, đã nồng

Từ ngày con sáo sang sông

Ngõ nhà ai, bụi tơ hồng héo hon.

***

Đã không giữ được vuông tròn

Tìm trong quên lãng có còn bóng nhau …?!

Đôi Mắt

(Lưu Trọng Lư)

Có hoa nào qua mùa không héo?

Có tiếng nào giàu đẹp hơn không?

Mắt em là một dòng sông

Thuyền anh bơi lội giữa dòng mắt em.

***

Đàn “nguyệt dạ” hương đêm bay lạc

Gì buồn hơn tiếng vạc lưng chừng?

Phép gì khỏi nhớ đừng trông

Mắt em bỏ túi, vắng lòng đem soi.

Không Đề

(R.Gamdatop – Avaria)

Tình anh là cây đề hai nhánh

Một nhánh xanh tươi, một nhánh sâu

Tình anh là đại bàng hai cánh

Một cánh bay lên,một cánh nhào.

***

Ngực anh hai vết thương đâm thủng

Một vết lành rồi, một vết đau.

Bao giờ cũng vậy: niềm vui sướng

Đi trước, đau buồn kế tiếp sau.

Trên đây là chùm thơ tình buồn ngắn gọn sâu lắng cảm xúc do Uct.edu.vn tổng hợp. Đây đều là những sáng tác mới nhưng sâu sắc của những tác giả chuyên và không chuyên của Việt Nam cũng như của thế giới. Bạn thích bài thơ nào nhất hãy copy về làm phong phú bộ sưu tập thơ hay của mình nhé !

[Chọn Lọc] 89+ bài thơ thất tình buồn viết bởi dòng lệ nhạt nhòa

Thơ thất tình buồn là tiếng lòng nhói đau của đôi lứa khi cuộc tình không trọn. Cuộc tình tan vỡ khiến cho những người trong cuộc thổn thức với bao nỗi đau thương. Mới ngày nào đó còn là của nhau, cùng nhau trao gửi yêu thương, sớt chia muộn phiền. Mới ngày nào đó hai đứa còn như một đôi sam tưởng chẳng gì có thể chia lìa.

Vậy mà trong chốc lát mỗi đứa mỗi phương, trở thành “cố nhân”, thành người dưng nước lã. Để rồi khi nhớ về nhau những bài thơ thất tình hay sau đây đã ra đời.

Tìm Trong Quên Lãng

Tìm trong quên lãng tình xưa

Năm xa, tháng rộng gió mưa … lụi rồi

Lúng liếng là lúng liếng ơi !

Mắt em sóng sánh một thời đam mê …

***

Tìm trong quên lãng câu thề

Tím chiều lỡ hẹn … đã khê, đã nồng

Từ ngày con sáo sang sông

Ngõ nhà ai, bụi tơ hồng héo hon.

***

Đã không giữ được vuông tròn

Tìm trong quên lãng có còn bóng nhau …?!

Ru Nắng Chiều Đi Qua

Hãy khóc đi em đừng dối trái tim mình

Đau đớn lắm, phải không?Chiều vừa đi qua ngõ

Nắng cuối cùng tìm điều gì trong cỏ

Hay cũng buồn giấu nuối tiếc xa xôi?

***

Hãy khóc đi em để tìm được chút bình yên dẫu nhỏ nhoi

Là tất cả,anh và yêu thương ấy

Giếng có sâu đợi nước trong sẽ nhìn thấy đáy

Thành kỷ niệm rồi cách xa nhiều vẫn có một niềm tin.

***

Hãy khóc đi em làm sao được lãng quên

Biết chẳng thể nên dối lòng đành vậy

Cơn bão qua đi cứ dày vò nhau mãi

Nước mắt rơi thành bài hát cho anh.

***

Hãy khóc đi em đừng ném mình cho bóng đêm

Trốn trong đó và thấy mình bé nhỏ

Em đã dám yêu bằng tưng hơi thở

Hơi thở cho anh và hơi thở cho em.

***

Hãy khóc đi em nỗi nhớ có thành tên

Buồn không đủ bởi yêu thương nhiều quá

Phố vẫn thế- ngác ngơ và xa lạ

Dẫu thêm một người cũng chống chếnh một bên.

***

Hãy khóc đi em không vì tiếc những gì đã trao anh

Chỉ đơn giản vì em muốn khóc

Anh đi qua em lặnh im và chân thật

Chiều cũng buồn khi nắng đã dần xa.

Hư Vô

Em bước ra khỏi cuộc đời anh

Như con chiên ngoan đạo từ bỏ Chúa

Vụng về nói lời sám hối

Ngập ngừng xa Thánh đường xưa

***

Anh bước ra khỏi cuộc đời em

Mỉm cười và nhìn quá khứ

Biết đau nhưng anh đã thử

Hiểu em thì đã lỡ lầm.

***

Ta bước ra khỏi cuộc đời nhau

Nhẹ nhàng như làn gió thoảng

Bao nhiêu nghĩa tình trong sáng

Theo mây bay về nơi xa.

Lời Cuối Tình Yêu

Được tin anh có người yêu mới

Em buồn nhiều nhưng không khóc đâu anh

Khóc làm chi khi giấc mộng không thành

Đã sa xuống như mưa ngàn gió núi

***

Em vẫn biết yêu anh là hờn tủi

Là đau thương, là chuốc lấy u sầu

Nhưng anh ơi ! Tất cả mối tình đầu

Cả trái tim, tôi trao người trọn vẹn.

***

Dẫu biết anh là loại chim biển

Chim đa tình, chim cất cánh bay xa

Gió ngàn phương bay cả bốn phương trời

Không định hướng nơi đâu là bến đậu.

***

Kỉ niệm đầu xin làm người tình cũ

Trả lại anh những giấc mộng đam mê

Còn riêng em, mang một nỗi ê chề

Đi đi mãi trên đường đời riêng lẻ.

Khoảnh Cách

Sao em căm thù anh

Dù biết trước anh không hề có lỗi

Chỉ mình em nông nổi

Ngông cuồng cho tình yêu

Em đi qua bao nhiêu

Lời cầu xin và cả lời oán trách

Nhưng …

Con đường đến tim anh

Mãi là khoảng cách

Em gồng mình mà chẳng vượt qua

Rồi thời gian sẽ qua, sẽ xa

Em đi bên người con trai khác

Nhưng trái tim một lần lầm lạc

Lại dẫn đường đưa em đến anh

Hạnh phúc là gì?

Em chẳng có anh

Khi em sống với nỗi lòng khép chặt

Và anh vui với người con gái khác

Tha thứ giận hờn nhưng chẳng thể trách anh.

Tro Tàn Quá Khứ

(Lê Quang Trang)

Lả tả bay trên thành phố đông người

Tro quá khứ tình yêu em đã đốt

Cái quá khứ không đem mà ăn được

Nhưng con người lại chẳng thể nguôi quên.

***

Dẫu bây giờ không được nắm tay em

Mắt trong mắt như cái thời lửa cháy

Nhưng hãy lọc trong tàn tro đen ấy

Có những điều đốt mãi chẳng thành tro.

Lâu Đài Tình Yêu

(T – T – H)

Ngày xưa đó mỗi lần ra biển

Anh lại rủ em xây “lâu đài tình yêu”

Lâu đài kia hai đứa xây nên

Bằng những nắm cát lấy từ biển lớn.

***

Nhưng bất chợt có con sóng giữ

Lâu đài kia theo con nước trôi xa

Trò chơi kia cũng đã tan ra

Hòa vào Đại dương biến thành bọt biển.

***

Tình yêu chúng mình

không phải xây bằng cát

cũng chẳng có nước sâu

Vậy do dâu tan thành trăm mảnh

***

Không phải tại em

cũng chẳng phải tại anh

Lỗi tại ai đây ?

Thôi quy cho số phận …

Để trái tim nhau mãi được an lành .

Cố Nhân

Giờ đã xa, xa quá phải không anh?

Ngày hôm nay của một năm về trước

Em hạnh phúc và em không biết được

Đến một ngày ta sẽ mất nhau

***

Chuyện tình xưa đã trôi qua mau

Em hụt hẫng và không muốn níu giữ

Để tình yêu trôi tuột vào quá khứ

Gom thương đau em chỉ giữ riêng mình

***

Ta xa nhau chấm dứt môt cuộc tình

Em nuối tiếc nghe tim mình rỉ máu

Để giờ đây một mình em độc bước

Trong cuộc đời dẫu chẳng có anh

***

Hạnh phúc trôi qua chỉ một thoáng mong manh

Em sẽ giữ những gì còn sót lại

Để mình gọi nhau bằng tiếng “Cố nhân ơi !” ….

Giấc Mơ Đầu

Bài thơ tình anh trao em thuở ấy

Những bài thơ một thời nồng cháy

Giờ vẫn còn nung đốt tim em

Rung cảm ngày xưa em cố đi tìm

Suốt thời con gái cũng không sao bắt gặp

Ánh mắt đầu ngượng ngùng, e ấp

Đến bây giờ vẫn đọng giấc mơ em.

***

Đến bây giờ vẫn tỉnh giấc mơ đêm

Nước mắt chảy ngược về tim nhức nhối

Những năm tháng mê say làm sao đắp đổi

Dù quanh em săn đón biết bao người.

***

Chẳng thể nào em tìm lại nụ cười

Nở rạng rỡ trên môi thành thật

Như tình yêu em lỡ tay đánh mất

Giấc mơ đầu thành ảo giác mong manh.

Tình yêu muôn màu vậy đó bạn ạ ! Bên cạnh những phút giây vỡ òa trong hạnh phúc thì vẫn còn đó nhiều khoảnh khắc buồn khó nói hết thành lời. Và thất tình là một trong những cảm giác như vậy. Nếu bạn đang có nỗi niềm, hãy chia sẻ cùng tập thơ thất tình buồn trên đây để tìm niềm đồng cảm nhé !