Tập Thơ ” Nhân Có chim Sẻ Về” Của Chim Trắng – Hồ Văn Ba Phần 1

Chim Trắng – Hồ Văn Ba sở hữu một kho tàng thơ lớn cùng với những tác phẩm làm nên tên tuổi của ông. Ông được biết đến là nhà thơ của thời kì hiện đại. Với thể thơ tự do đặc sắc mà những tác phẩm của ông được nhiều người biết đến và yêu mến. Tập thơ ” Nhân có chim sẻ về” được yêu thích nhất. Hôm nay, uct.edu.vn sẽ chia sẻ đến các bạn những bài thơ đặc sắc trong tập thơ này

I. Nhà Thơ Chim Trắng – Hồ Văn Ba 

Chim Trắng tên thật là Hồ Văn Ba (theo họ mẹ), sinh năm 1938, quê quán ở tỉnh Bến Tre. Tham gia hoạt động cách mạng từ phong trào “Bảo vệ hoà bình” của luật sư Nguyễn Hữu Thọ 1955 cho đến hôm nay. Đã từng bị chế độ Ngô Đình Diệm bắt giam giữ hai lần ở Mỹ Tho và Sài Gòn. Đầu năm 1961 ra khỏi nhà tù, vào chiến khu, làm công tác thanh niên, làm báo, viết báo, làm thơ viết chút văn, rồi thôi viết văn, làm thơ. Có làm công tác quản lý. Là uỷ viên ngành Văn thuộc Tiểu ban Văn nghệ miền Nam trong chiến khu, sau giải phóng cho đến nay liên tục tham gia Ban chấp hành Hội nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh. Hiện nay là phó chủ tịch Hội nhà văn thành phố Hồ Chí Minh. Hiện đang cư trú tại thành phố Hồ Chí Minh.

Các tác phẩm tiêu biểu:
– Có đâu như ở miền Nam (với Lê Anh Xuân, Viễn Phương, NXB Thanh Niên, 1968)
– Tên em rực rỡ vô cùng (NXB Văn nghệ giải phóng Hà Nội, 1971)
– Đồng bằng tình yêu (Hội văn nghệ giải phóng miền Nam Việt Nam,1973)
– Một góc quê hương (NXB Văn nghệ giải phóng Hà Nội, 1974)
– Những ngả đường (NXB Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh, 1980)
– Dấu vết nhỏ nhoi (NXB Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh, 1984)
– Khi tình yêu lên tiếng (NXB Mũi Cà Mau, 1987)
– Có một mùa thu trong (NXB Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh, 1990)
– Thơ Chim Trắng – Cỏ gai (NXB Trẻ, 1998)
– Hát lời cỏ hát (NXB Hội Nhà Văn, 1999)
– Nhân có chim sẻ về (NXB Trẻ, 2006)

II. Tập Thơ ” Nhân Có Chim Sẻ Về ” phần 1

Hôm nay, chúng ta hãy cùng nhau khám phá và cảm nhận kho tàng thơ của ông Chim Trắng – Hồ Văn Ba để cảm nhận khả năng sáng tác tài hoa của ông nha. Đừng bỏ lỡ những tác phẩm đặc sắc này nhé!

Bọt nước

Bất ngờ ngọn gió xoay chiều
Diều chưa no gió thả liều sợi dây

Bỗng dưng sông nước lớn đầy
Thình lình sông cạn trải dày rong rêu

Chợt dâng mấy đợt thủy triều
Lòng nghe bụm nước cũng nhiều phù sa.

Dòng sông có thật không ta?
Ta về ta hỏi mình ba bảy lần.

Có không trước mặt con đường
Có không gặp gỡ, có lần chia tay ?

Khi còn lại một mình

Đừng hòng mong tôi đốt cháy những cánh rừng
Tôi đã từng qua!

Những con đường tôi đã đi qua
Đừng hòng mong tôi lấp đầy cỏ dại
Những người tôi yêu đi qua đời tôi
Đừng hòng bảo tôi nói: họ không ở lại.

Khi nỗi cô đơn đến tột cùng
Tôi hồi tưởng, suy gẫm quá khứ, tình yêu của tôi
(Ôi, những con đường, những cánh rừng ngùn ngụt lửa khói,
những người đàn bà tôi hằng yêu dấu !)

Khi còn lại một mình
Đó là lúc lòng tôi chật ních đớn đau, tràn trề hạnh phúc
Tôi phục sinh tôi.

Lời lá

Bỗng đâu cỏ rối mưa lùa
Bỗng đâu đêm kéo về xua đuổi ngày
Còn tôi chiếc lá lăn quay
Những cơn gió lốc đã đầy bụi tro.

Thả đi cho hết không lấy về

Sáng rồi – trăng đã qua trăng
Là đêm đen đã qua tăm tối mình

Không hoàng hôn chẳng bình minh
Ta lang thang giữa hai miền buồn – vui
Mai đây môi ngậm cỏ vùi
Có đâu sáng – tối mà vui với buồn

Thôi còn một chút xanh trong
Thả đi cho hết thề không lấy về.

Theo biển

Phải chi ta mãi thế này
Mưa-đêm Yên Tử, nắng-ngày Hạ Long
Thả lòng theo biển mênh mông
Thả đời ta đến vô cùng cõi em.

Cuối đời sông
Biết ra sao phút cuối cùng
Tình ta rồi cũng thả sông theo tình
Đứng từ sâu thẳm ta nhìn
Em theo nước lạ đổ biền biệt xa
Đứng từ sâu thẳm trong ta
Yêu thương thắm đẳm vào da thịt mình
Đứng từ mơ ước ta nhìn
Hai dòng nước bạc giao tình giữa sông
Biết rồi: đây phút cuối cùng
Cuối cùng ta, cuối đời sông ngập buồn.

Trong tôi còn chút Sài Gòn

Xẻ dưa hấu làm đôi làm tư làm tám
Anh ngâm nga Từ ấy*…. trong tôi
Ở Biên Hòa Hoàng Lê Kha lên máy chém
Chúng tôi ăn Tết sớm – chiều ba mươi
Để đêm còn lẩn trốn!
Ở biệt kích bốn – công an Sài Gòn
Nghe tin Hạnh chết trong đêm vượt lộ Cai Lậy
Tôi chắp hai bàn tay trong chiếc còng số 8
Âm thầm tiễn biệt anh
Nước mắt không chảy nổi!
Bây giờ đôi khi đi qua đường Nguyễn Thông nối dài
Lục lọi ký ức về căn nhà tối om om mái tôn vách đất
Về một đêm anh cắt dán vội lá cờ đỏ …
Tất cả như có như không
Chìm khuất đâu đó
Lặng lẽ như bức tĩnh vật lắng tận đáy hồn mình
Đôi khi trở về thăm quê cũ
Phải qua Bình Tiên, Phú Lâm, Cây Gõ
Lại muốn làm một quá cảnh
Nghe gió thời thơ ấu tràn trề trên cánh đồng
Với tay xuống ruộng bụm bọt cá-bãi-trầu
Lặp lại giấc mơ chui cái đầu trọc của mình vào lòng cô giáo
Nhưng không thể!
Tất cả đã ra đi, phải ra đi
Kể cả anh nữa, anh Thái Sanh Hạnh

Thành tâm tưởng nhớ
Chiêm bao chắc sẽ gặp lại chút Sài Gòn

Tập Thơ ” Nhân Có chim Sẻ Về” Của Chim Trắng – Hồ Văn Ba đã được uct.edu.vn chia sẻ trong bài viết trên. Mời quý vị độc giả cùng đón xem phần 2 vào một ngày không xa. Xin cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi! 

0/5 (0 Reviews)