Tuyển tập những bài thơ ấn tượng của Bình Nguyên Trang (Phần 3)

Bình Nguyên Trang là một tác giả lớn, bởi cô có một số lượng các tác phẩm lớn và cũng đã đạt được một số giải thưởng quan trọng. Bên cạnh những bài thơ Bình Nguyên Trang phần 2 mà chúng tôi đã giới thiệu phần trước, cô còn có rất nhiều tác phẩm hay và được đông đảo các bạn đọc biết đến. Hãy cùng đọc các bài thơ hay mà chúng tôi giới thiệu dưới đây để hiểu thêm về phong cách sáng tác của cô bạn nhé!

Lối về

Lối về
Trời đổ cơn mưa
Mùa thu trút lá
Nhặt thưa tiếng đàn
Lối về
đêm bỗng ngập tràn
lời yêu thương
thả trên bàn
vu vơ.
Lối về
đầy ắp câu thơ
nỗi buồn của mẹ
làm mưa trắng trời.
À ơi!
nào ngủ đi thôi
lối về
mười bảy
hương đời xôn xao.
Tuổi thơ sợ mặc áo bào
để mùa thu khoác áo nào
cũng xanh
Bây giờ em
mắt long lanh
lối về
thu
chợt hoá thành mắt sao.

Lời của mẹ

Thế là nó trượt đại học
Đứa con gái của tôi
Một nửa điểm thôi mà nó không cố được

Không cố được!
Bây giờ nó khóc…

Tôi thương nó và tôi thương tôi
Những đêm mùa thu khó nhọc
Những đêm mùa đông gió lùa lộng óc
Tôi đứng dầm mình sương khuya
Người đàn bà nhà quê cả đời lo cho con ăn học
Sẻ áo nhường cơm, bán thóc ăn khoai

Tôi chờ đợi suốt mười năm lẻ hai
Con gái của tôi vừa thi trượt

Ngày nó đi tôi chắp tay lên trời nguyện ước
Khổ đời tôi, đời nó được học hành
Vậy mà nó trượt!

Ôi con gái buồn bã của tôi
Một nửa điểm thôi mà nó không cố được
Không cố được.

Nó đang khóc bằng mắt của tôi
Tôi lại đau bằng trái tim của nó
Và giông và gió
Và mùa đông và mùa hè
Vẫn cố tình xoay núm cửa cuộc đời tôi.

Con gái buồn bã ơi
Nếu hát được mẹ đã không là bão
Mẹ chẳng biết làm gì hơn là cầu cứu
Nhưng vì sao ở rất xa và cao
Nếu trượt ngã mà trở thành thiên sứ
Thì chẳng bao giờ mẹ bất lực đâu con.

Lời cuối

Sấm tàn mùa ướt sũng cánh nhài khuya
Đêm nay trời giông gió
Em nghe ngoài ô cửa
Một tình yêu vừa trượt ngã rồi

Chẳng thể gói tình yêu bằng chiếc áo tơi
Bong bóng hóa con thuyền không bến đợi
Thở phập phồng ngực đêm đang hờn dỗi
Khóc một mình mưa ơi

Ví dụ bây giờ nơi ấy xa xôi
Anh choàng chiếc áo tơi về lối cũ
Con dế bất thường nơi ngực em đã ngủ
Không tiếng gáy nào rền rĩ trong sương

Ký ức em nhòe ướt một con đường
Mưa đổ nước những ổ gà óc ách
Bước thấp bờ bao
Thế nào yên ả được
Trượt ngã tình yêu,
em cài then cửa trước
Đêm nay mưa gió đầy trời
Anh chẳng bao giờ khoác áo tơi
Về kịp nữa

Và mùa thu sang tàn đêm thức đợi
Mắt em giông gió một đời.

Lời ru

Mở ra này con mắt vui
Cho tôi ru hết bùi ngùi nhớ mong
Mở ra này cánh cửa lòng
Cho tôi khép lại chất chồng âu lo
Sông sâu ai biết mà dò
Ai ngồi đếm lá đợi chờ bóng ai
Ru cho ngày ngắn đêm dài
Cho thuyền đừng lái theo lời gió bay
Ru tình về đậu trên tay
Vành môi khép lại những ngày xa xăm
Đừng hao khuyết một dáng nằm
Đừng hao khuyết thủa trăng rằm yêu nhau
Lời ru vá víu cơn đau
xin cho xanh một mái đầu sương pha
Xin cho đầy ắp ngôi nhà
Tiếng cười, ánh mắt, anh và mùa xuân

Trăm năm gió thoảng cõi trần
Ru cho người được sống gần bên nhau.

Màu hoa không gửi (I)

Những ngày mưa con rất buồn mẹ ạ
Mơ xa xôi bóng dáng một mái nhà
Thềm rêu cũ cỏ vườn lên xanh biếc
Mắt mẹ yên lành như tiếng mùa thu.

Thành phố mưa và trời đã tháng tư
Và con sợ đến mùa giông bão
Làng quê hắt hiu nỗi buồn như hoa gạo
Rụng âm thầm xuống bến một dòng kênh.

Mẹ lái con đò vớt cánh bèo nổi lênh
Nghe thấm thía lời khẩn cầu con gái
Ngôi nhà nhỏ qua tháng năm dầu dãi
Sang mùa mưa thương mẹ trắng đầu.

Màu hoa không gửi (II)

Không thể gửi về cho bạn một màu hoa
Tím như màu chiều hoang ven bờ nỗi nhớ
Giọt nước mắt mười lăm thường dễ vỡ
Hoa bìm bìm im lặng hóa thơ.

Nếu chẳng hiểu mình có một miền quê
Dù chỉ xôn xao trong lời ru mẹ hát
Biết nâng niu giọt mồ hôi đắng chát
Hoa bìm ơi trong cát có niềm đau?

Mình chẳng gọi tên hoa khi thầm nhớ về nhau
Màu tím ấy dễ bầm thành vết cứa
Chỉ bâng khuâng bằng loài hoa thắp lửa
Mắt bạn nồng nàn cháy giữa tháng năm xa.

Những dải âm thầm không gọi là phố xá
Mà nỗi buồn vương màu tím tuổi thơ tôi
Làm sao yên với khoảng trời mười bảy
Khi mười lăm, ngày ấy đã xa rồi?

Làm sao nói rằng điều gì đó đang rơi
Điều gì đó đang đầy lên thành lo toan, diệu vợi?
Làm sao khóc khi kỷ niệm riêng biến thành lời nói dối
Không thể gửi về cho bạn một màu hoa?

Tôi nâng niu một điều mãi mãi xa
Tôi gìn giữ cho tim màu hoa thuở bé
Nói giùm nhau điều muôn thuở vẫn là như thế
Không thể gửi về cho bạn một miền quê.

Mẹ

Còn một mái nhà
Đổ rơm rạ vào giấc mơ con
Đổ rêu phong vào giấc mơ con
Đổ tình yêu vào giấc mơ con

Mỗi buổi sáng lùa tay vào tóc
Theo chiều kim đồng hồ
Mái tóc con là mẹ

Tìm lại bóng hình trên chiếc lưỡi thời gian
Mẹ hồi sinh mùa xuân
Mẹ hồi sinh lộc biếc
Mẹ hồi sinh ngày con ngân tiếng khóc
Hân hoan bi kịch làm người

Lá cứ xanh bởi mùa
Lá cứ úa bởi mùa
Năm xa dần bởi tháng
Ngày xa dần phút giây
Con xa một tầm tay
Thời gian nào biết lỗi
Lòng mẹ như cơn mưa đầu mùa biết đợi
Biết khơi nguồn dòng sông

Mẹ yêu con bằng tình yêu cánh đồng sau mùa gặt
Con vuông tròn hạt thóc đã rời xa
Mẹ yêu con đã đầy một mái nhà
Đã đầy giếng nước
Đã dày bụi thời gian về đậu trên mái tóc
Đã dài thêm con đường
Và gần thêm mặt đất

Đã mỏi mệt con tim
Đã hao gầy thể xác…

Mỗi lúc trên đường nghẹn lòng thổn thức
Những ảo tưởng như mùa sương về buông kín lối
Con đã miệt mài trên cánh đồng tình yêu
Tìm người đàn ông dám vì con mà bỏ quên tất thảy…

Nhưng hôm nay con về lại khu vườn
Về lại tuổi thơ vịn cây cầu đã gãy
Vịn nỗi buồn rong rêu mà đứng dậy
Nhìn vết dấu thời gian qua tiếng thở dài

Trong cô đơn con vịn vào tiếng Mẹ…

Mẹ ơi, mùa xuân

Những ngày mưa con rất buồn mẹ ạ
Mơ xa xôi bóng dáng một mái nhà
Thềm rêu cũ cỏ vườn lên xanh biếc
Mắt mẹ yên lành như tiếng mùa thu.

Thành phố mưa và trời đã tháng tư
Và con sợ đến mùa giông bão
Làng quê hắt hiu nỗi buồn như hoa gạo
Rụng âm thầm xuống bến một dòng kênh.

Mẹ lái con đò vớt cánh bèo nổi lênh
Nghe thấm thía lời khẩn cầu con gái
Ngôi nhà nhỏ qua tháng năm dầu dãi
Sang mùa mưa thương mẹ trắng đầu.

Mỗi tháng ba về

Có thể đó là một câu chuyện dài
Ám ảnh tôi mưa bụi và hoa gạo
Và bến đò ngàn năm không phai màu áo
Nên dáng nằm cũng cổ kính rêu phong

Tâm hồn tôi là một cánh đồng
Bình yên tiếng chuông trong chiều sương lãng đãng
Nỗi buồn của tôi mang màu dĩ vãng
Chảy ngọt ngào sâu nặng một dòng sông

Trái tim tôi màu hoa gạo rất hồng
Đập nhọc nhằn mùa tháng ba đói khổ
Tôi không được quyền quên dù chỉ một viên sỏi nhỏ
Mòn mỏi những chiều nước chảy bèo trôi

Cơm mẹ áo cha là bài học đầu đời
Tôi gìn giữ để không bạc lòng cùng quá khứ
Khói bếp mịt mù những ngày bão lũ
Những khoai sắn tình người ươm tôi lớn khôn.

Tôi níu giữ ngày xưa để nương tựa linh hồn
Để giữa phố phường không thấy mình lạc lối
Để mỗi sớm trong ngực mình nghe con chim hót gọi
Bài hát đượm nồng như miếng trầu say

Có đôi khi tôi mê mải tháng ngày
Tôi phung phí thời gian và tuổi trẻ
Rồi mỗi tháng ba nhói lòng hoa khế
Tôi tìm về nhặt hoa gạo hố vôi

Còn lại một điều mãi mãi ám ảnh tôi
Sau tất cả mọi vui buồn lầm lỗi
Là quá khứ tháng ba về hiện hữu
Tôi chưa bao giờ lớn hơn một chú cỏ gà

Tôi chưa bao giờ lớn khôn trong mắt mẹ cha
Mà thiên hạ không nhìn tôi như đứa trẻ
Ôi nỗi buồn hãy luôn là màu xanh nhé
Để mỗi tháng ba cuộc sống lại bắt đầu

Mối tình đầu

Ngày quắt quay nỗi nhớ
Đêm dằng dặc niềm mong
Trăng mười lăm đang vỡ
Ta vào ta âm thầm

Cuối con đường mùa đông
Những cột đèn không ngủ
Như mắt người năm cũ
Còn dư âm đến giờ

Người đi như chuyện xưa
Không một lời ngoái lại
Tháng năm lùi xa mãi
Ngỡ chìm vào bình yên

Ta ngỡ lòng đã quên
Chút tình xưa khờ dại
Thế mà dằng dặc đêm
Thế mà lòng tê tái

Thế mà chân đi mãi
Không qua mối tình đầu.

Một đoá hoa vàng

Tháng chín gọi mùa thu đến
Trời đổ mưa
Và trước nhà em cây khế chín
Đàn chim náo nức tìm về

Em đã cô dơn những ngày không bạn bè
Không phố xá và anh không đến nữa
Mùa đã mới mà nỗi buồn vẫn cũ
Lòng tan hoang như ô cửa gió lùa

Những cột đèn nhòe đi trong mưa
Em nghĩ đến một tình yêu đã sáng
Đã đơn độc băng qua nhiều năm tháng
Đã chờ đợi hồn nhiên như một đóa hoa vàng

Em đã mặc lòng trong mưa gió
Đêm tràn vào phòng em
Đêm dày như nỗi nhớ
Em mường tượng những nẻo đường đã cũ
Bàn chân người bước thấp bước cao

Chúng mình chưa từng nói với nhau về một bức tường rào
Mà năm tháng cứ dần xây thành lũy
Đã từng nghĩ chia ly chỉ là cơn mộng mị
Mà sao hôm nay quá thật nỗi buồn này

Em biết làm gì khi mùa đã giăng mây
Những góc phố dài thêm

Con chim trú mưa trước hiên nhà nhìn em
Lẽ nào em lại khóc
Bài thơ dở dang hai chữ một mình…

Một giọt huê tình

Với nghệ nhân Hà Thị Cầu

Từ những ngón tay gầy guộc
Từ đôi bàn chân toẽ ngón
Từ nơi nào mưa sa xuống
Trên thân cây nhị mơ hồ

Đầm đầm một vạt áo thưa
Dàn trầu đăm đăm con mắt
Bà Cầu buồn vui sấp ngửa
Ca lên một khúc đời mình

Ôi trăm năm giọt huê tình
Làm say lòng người một phút
Làm đau lòng người phận bạc
Chung chiêng vai gánh chợ đời.

Đàn bà như thế thì thôi
Rượu uống vào say lại tỉnh
Dạt trôi cánh bèo khắp chốn
Bơ vơ mấy nẻo đất trời.

Con thì đem gửi cho người
Chồng xa cách mười tấc đất
Còn lại đau buồn chất ngất
Trái tim lệ ứa khan lời

Phận má hồng bà Cầu ơi
Đã không sa vào giếng Ngọc
Thì xin hai hàng nước mắt
Đừng như mưa trong chiều này…

Một mình đi trên phố

Đi một mình trên phố
Ngông nghênh xỏ túi quần
Tuổi mình không son phấn
Bước không hề lần khân

Đi một mình ngang phố
Hành trang một nụ cười
Một cây bàng đứng đợi
Cứ nghĩ mình rong chơi

Một mình đi dọc phố
Mình ngược người ta xuôi
Nhặt một bông hoa cuối
Bị ném khỏi cuộc đời

Đi một mình qua phố
Ta không là rong chơi
Đi một mình qua phố
Để nhận diện con người.

Không khóc và không cười
Lặng thinh nhìn phố xá
Mong làm sao khỏi ngã
Trên đôi chân của mình.

Một ngày

Một ngày khoác túi lên vai
thấy cần đi
thấy nhớ ai
đắng lòng

Nỗi niềm
treo giữa thinh không
mùa thu đứng ở bên sông
thật hiền

Tôi
như là một người điên
phải đi cho tới
những miền rất xa
Cô đơn
ngay giữa ngôi nhà
cô đơn
ngay giữa ngàn hoa chúc mừng

Cần đi
tìm một người dưng
giữa mùa thu
mắt nửa chừng
mắt ơi

Cần đi
để nói một lời
đừng nuôi cô độc
một đời
trong nhau…

Mơ mãi tháng ba

Ta lại bồi hồi khi trở lại tháng ba
Trời xanh nõn và lá xanh như cỏ
Cây gạo xù xì phập phồng hơi thở
Hôn lên trời những sắc nắng như son
Lỗi cũng bâng khuâng hoa cỏ chập chờn
Như giấc mơ đêm qua
Ta mơ được trở về những ngày mười sáu tuổi
Tháng Ba ngập ngừng, tháng ba bối rối
Có kẻ khạo khờ dấu kín những lời yêu
Nắng giao mùa trong veo
Mưa đầu mùa trắng muốt
Gốc gạo đầu mùa ta vẫn thường ngồi nghe trộm
Gió tỏ tình với mặt sóng day dưa
Tháng ba muôn đời vẫn giống ngày xưa
Ta chẳng thể bé thơ với tháng Ba được nữa
Bông gạo cuối mùa ngủ ngon trên cỏ
Mơ những gì mà sương khóc đầy hoa…

Mùa bâng quơ

Lạc lõng con đường lá phủ dấu chân
Mùa đến và đi, mùa không có tuổi
Đã bốn năm rồi giảng đường tóc rối
Em làm thơ yêu ….

Xin cho cô đơn nồng ấm trời chiều
Em ngồi viết điều không phải trong bài học
Xin ai đó trước cổng trường đứng khóc
Cho những ngày qua trong trẻo đến dại khờ

Em đã bắt đầu bằng hai tiếng “ngày xưa”
Nào ai biết điều gì trong trái bàng goá bụa
Ngay cả nỗi buồn cũng cháy lên như lửa
Như cái thời không son phấn: hai mươi

Thời gian bảo em hãy yêu nỗi ngậm ngùi
Nó hiện hữu ngay trong nụ cười ngày anh đến
Em hoài nghi như cánh buồm trước biển
Có bến bờ nào che chở bão bùng em

Nghe chăng lòng em ngơ ngác ngoài thềm
Bề bộn nói lời trầm tư của lá
Ngày hai mươi em đi cây bàng treo chùm quả
Xanh một mùa bâng quơ ……

Mùa đông

Sáng mai cành non dậy sớm
Vươn vai đón ánh mặt trời
Hoa đào ngâm sương chờ đợi
Con gió khẽ khàng hôn cây.

Đã nghe biêng biếc màu mây
Đã nghe rì rào cỏ hát
Đã nghe dịu dàng nốt nhạc
Bầy chim di trú trở về.

Đã nghe náo nức đường quê
Tiếng bàn chân yên ả bước
Phải mùa xuân về đêm trước
Trải lên xanh ngút ngàn đồi.

Có tiếng chim nào vừa rơi
Làm loang bến đò say ngủ
Ôi, cô bé quàng khăn đỏ
Đi đón màu hoa mặt trời.

Mùa hạ

Xanh mãi lên một đường chân trời
Nỗi buồn màu rơm rạ
Phượng yêu mùa bầm đỏ
Vút lên cao một tiếng mõ chùa

Mùa hạ mang ta về những hoài niệm vu vơ
Yêu đến tàn cánh hoa
Rừng rực nắng
Cơ thể xanh vào trời
Cơ thể tan vào đất
Anh và em lan tiếng gọi vào nhau

Cố nhân ơi đã gãy một cây cầu
Đã lạc đường vì sao dêm cầu tự
Đã cổ xưa một lời yêu vừa tới
Đã ngọt ngào một nỗi đắng cay
Đã vơi đi con nước đầy
Đã khác dòng sông
Đã bao người đến tắm
Đã lở bồi con tim
Đã chậm nhanh nhịp đập
Đã xanh xao trong ngờm ngợp nắng hè
Đã tủi lòng em một phút tái tê…

Cây cứ lá và mùa cứ tới
Mùa cứ đi mùa cứ thói quen
Gió cứ thổi về nhớ nhớ quên quên
Cứ hư ảo trời xanh
Cứ cồn cào nắng đỏ
Cứ tháng năm và chuyến đò cũng lỡ

Mà chúng mình cứ sóng
Cứ lần tìm bóng nhau…

Mùa xuân

Trên cánh đồng trải dài màu xanh
Nghe hân hoan tiếng đập cánh con chim hoạ mi bay theo hình dải lụa
Dường như đó là chiếc thắt lưng của nàng công chúa
Đêm qua vừa kịp đến làng

Mùa xuân bất ngờ sang từ một búp bàng
Như con mắt thức dậy sau ngàn ngày chờ đợi
Lạ lùng gió cứ nồng nàn tràn tới
Dường như đầy ắp cánh đồng ….

Nghe trong lòng như có một quả chuông
Năm giờ sáng chợt ngân lên kỳ diệu
Trước sân nhà hoa đào hồng như má người say rượu
Còn chú mèo lười đi từ bếp ra sân

Bao mơ ước trở về trên đôi cánh mùa xuân
Trong giây lát mẹ dường như trẻ lại
Khi mẹ đứng trước thềm nhà gió thổi tung mái tóc
Em quàng chiếc khăn ngày bắt đầu đi học
Ngồi nói chuyện với chú mèo

Mùa xuân về bao mới mẻ mang theo
Sau cơn mưa mặt đất có phép màu
Nắng bừng sáng trong khu vườn lạnh lẽo
Và tiếng cười đang ở lại trong ngôi nhà, trong nồi bánh đang reo ……

Mùa yêu

Nỗi nhớ về anh tròn như viên bi
Lăn vào góc khuất
Chầm chậm xanh một chút ngày
Chạm vào ký ức

Quả trên cành nằng nặng mùa yêu
Những cánh hoa đau mùa sinh nở
Nỗi nhớ về anh lăn vào đêm
Vỡ
Nhịp thời gian
Lăn
Khoả bóng mặt hồ.

Ngày không anh

Giọt
giọt
giọt
Rơi đẫm ngày
Rã rời đôi tay
Và đôi vai, trĩu nặng

Ngày không anh ngày không mưa nắng
Không buồn vui
Tâm hồn đau ốm
Em ngồi một mình trong căn phòng trống
Kỷ niệm cũng ra đi
Bốn bề hiu quạnh
Một bông hoa đã ngả xuống bàn
Những đớn đau thầm lặng

Em đã nghĩ về anh
Như dòng sông nghĩ mãi về biển
Như mặt trời nghĩ mãi về ánh sáng
Em nghĩ mãi về cách xa
Về con thuyền lênh đênh không bờ bến

Ngày không anh chiều dường như không đến
Đêm không đến
Em như ngọn đèn
Thức mỏi đợi canh khuya

Ngày không anh đất trời không mùa
Cây trút lá xuống vườn em thiếu phụ.

Ngồi bên anh

Ngồi bên anh
Im lặng
Hai bàn tay ngại ngần dan díu
Mở cánh một loài hoa
Ngồi bên anh
Im lặng
Trong diệu kỳ ánh mắt
Nhìn rất xa
Rất xa
Biếc xanh dấu lá thiên đường
Ngồi bên anh
Bình yên
Mặt hồ xao động gió
Run run một bóng thuyền…

Ngỡ như bình yên

Bình yên ngày em xa anh
Gió thổi hút triền cát lỏng
Cái vẫy tay hoà vào sóng
Miên man chờ đợi quên rồi

Và em không khóc đấy thôi
Dửng dưng như là xa lạ
Những lời chúc dài nghiêng ngả
Níu nhau tìm chút chân thành

Thế rồi phía ấy là anh
Tình yêu hoá thành ký ức
Ngọt ngào xưa giờ bỗng lạnh
Nhớ nhau chỉ để tiếc thầm

Thế rồi em cũng sẽ quên
Ném anh về xa xôi lắm
Buồn rơi tận cùng sâu thẳm
Tưởng rằng chốn ấy bình yên

Và thương ngày ta chia tay
Buồn vui đuổi tìm ta mãi
Nguyện cầu bình yên trở lại
Nghe tim tựa sóng cồn cào.

Ngược dòng tháng ba

Tháng ba mưa lầy ngõ phố
Chị đi học một mình
Chị đi tìm mặt trời đánh thức sương mù bình minh
Chị làm thơ về bông hoa gạo
Thầm lặng như tiếng gọi mặt trời
Không ai biết rằng chị đã là thi sĩ
Ngoài một cây bàng khoác áo triết gia

Chúng ta trẻ còn thầy giáo thì già
Chúng ta tóc xanh còn thầy thì tóc bạc
Điều bình dị ấy ngỡ là ai cũng biết
Vẫn có người vô tình không nhận ra
Chị soi lại mình của ngày hôm qua
Để nhận biết những gì đang còn – mất

Không gì hơn một vài trang viết
Những tứ thơ dang dở hệt cuộc đời
Nhưng em yêu, chị được rất nhiều
Là hạnh phúc của thời vô tư hát
Vô tư bạn bè, cả khóc cũng vô tư

Lại tháng ba đổ nỗi buồn vào phố
Mưa dai như chuyện thi cử học trò
Em của chị, em là cây phong nhỏ
Biết ru gì trước quá khứ tàn tro.

Người đàn bà trên toa tầu trễ giờ

Người đàn bà trên con tàu dài
Đi về trong gió hú đêm xa
Người đàn bà phong phanh đêm mất ngủ
Trên toa tàu trễ giờ

Đôi tay chị
Để lại đường vân trên vỏ bao thuốc lá
Đôi môi chị
Để lại vết son tươi trên nỗi khát hành trình

Con tàu không về bến lúc bình minh
Cũng không đỗ lại lúc hoàng hôn vừa tới
Đó là 1 con tàu nông nổi
Giam hãm người đàn bà trong nỗi đợi sân ga.

Năm tháng đi, năm tháng không già
Chỉ người đàn bà khác xưa dù tiếng hú con tàu vẫn cũ
Mặc kệ mùa thu mọc rêu ngoài ô cửa
Chỉ mãi thêm 1 vỏ bao thuốc nữa.

Người đàn bà đơn độc cuối đường xa
Nghe trong hư vô lời trối trăng của lá
Nhạt dần những vết son tươi.

Nhớ Exenhin

Những cây sồi mùa đông
Giờ đang hát trên mộ người thi sĩ
Một mùa thu rất Nga
Một mùa thu làm thơ Exenhin bất tử
Tôi gặp anh ở đây, trong mùa thu Việt Nam
Vàng rực rỡ sắc màu hoa cải
Cũng những cánh đồng mờ sương, những con đường xa ngái
Những mẹ già khắc khổ như mùa đông.

Tôi yêu nước Nga như nước Việt mẹ anh hùng
Nỗi vất vả hẳntên từng mái lá
Những ngôi nhà ghép bằng gỗ sồi
Những thi sĩ bước ra từ làng quê
Và đi mãi gửi buồn đau về mẹ

Em gái tôi chiều mùa thu nhỏ bế
Ngồi trước thềm hát khẽ một bài ca
Như em Sura của nhà thơ Nga
hát cho anh nghe gai điệu trầm xưa cũ

Tôi nghĩ về anh, câu thơ mất ngủ
Tập yêu bằng nỗi buồn thiếu nữ
Sống và chết là những điều đã cũ
Chỉ trái tim này đập mãi với mùa thu.

Nhớ quê

Mặt trời của con chìm dần xuống núi
Chiều dâng cao, sóng nước trải mênh mông
Thân thuộc lắm, như xóm làng, mảnh đất
Là con sông đời chở vất vả gian nan.

Quê hương ơi, êm đềm như lời mẹ
Đánh thức lòng những kẻ xa quê
Đó lời ru nào ngọt ngào đến thế
Vương trong hoàng hôn màu mắt trời chiều.

Ơi những con người vất vả thương yêu
Thả lưới xuống vớt chiều trên lưng cá
Lắng nghe em, tiếng quê mình giục giã
Khi triều lên, hối hả trong tim.

Chẳng là gì nếu con ước mình như cánh chim
Bay đi xa mà chẳng hề ngoái lại
Quê hương mượt mà màu xanh bờ bãi
Câu hò ơ đằm thắm mãi bên sông.
Quê hương chiều… em có nhớ hay không?

Trên đây là các bài thơ nổi bật của nhà thơ Bình Nguyên Trang. Đa phần các bài thơ này đều sẽ thể hiện được cảm xúc của con người khi thời tiết thay đổi hay sự xao xuyến của con người trước những khung cảnh của thiên nhiên. Và cũng đừng bỏ qua các bài viết tiếp theo, chúng tôi sẽ giới thiệu đến bạn tuyển tập những bài thơ Bình Nguyên Trang phần 4 nhé!


5/5


(1 Review)

Nhà Thơ Nổi Tiếng - Tags: