Thơ cuối tuần cô đơn một mình lẻ bóng buồn thật buồn

Thơ cuối tuần cô đơn một mình lẻ bóng-những áng thơ buồn thật buồn. Người ta thường nói rằng:”Thứ 7 máu chảy về tim”. Sau một tuần lao đầu vào công việc, với lứa đôi, cuối tuần là khoảng thời gian dành cho nhau. Bao yêu thương muốn gửi trao đều dành cả cho những ngày cuối tuần ngọt ngào này.

Trong khi lứa đôi tay trong tay, trao nhau những yêu thương, ngọt ngào mình lại lẻ bóng. Có lẽ một thời, mình cũng giống như những chàng trai, cô gái kia, được hạnh phúc bên nửa còn lại. Vậy mà trong chốc lát, tình chia đôi ngả, một mình lẻ loi, cô đơn. Trong lúc cô đơn nhất, những vần thơ cuối tuần cô đơn một mình lẻ bóng buồn thật buồn sau đây đã ra đời.

Top những bài thơ cuối tuần cô đơn buồn thật  buồn

Chùm thơ ngày cuối tuần cô đơn, nhớ người yêu dưới dây sẽ mang lại cho các bạn rất nhiều kỉ niệm đẹp, như những ngày đầu yêu nhau. Những bài thơ như chất chứa tâm trạng yêu thương của người đang xa, nửa như trách giận, nửa như mong ngóng.
Mời quý độc giả ghé xem chùm thơ cuối tuần cô đơn, để cảm nhận những chân thành của các tác giả qua từng lời thơ này nhé.

tho-cuoi-tuan-co-don-1

NỖI NHỚ CUỐI TUẦN

Thơ: Violet Hoa
Cuối tuần rồi sao anh chẳng ghé thăm
Lòng em nhớ mãi âm thầm chờ đợi
Cơn gió thoảng gợi nỗi sầu chới với
Nhớ anh nhiều sao dịu vợi niềm thương

Cuối tuần rồi anh chẳng chút tơ vương
Khiến em mãi thấy bồn chồn trong dạ
Cô đơn lắm giữa dòng đời hối hả
Có lẽ nào ta xa lạ với nhau

Cuối tuần buồn dễ gợi lại niềm đau
Xa một phút là mất nhau mãi mãi
Đâu có dễ khi hai ta tìm lại
Chút hương nồng xa ngái đã bay qua

Mối tình xưa theo kỷ niệm nhạt nhòa
Nay trở lại trong tim chiều thứ bảy
Bao niềm nỗi cứ trào dâng cuộn chảy
Nhói đau lòng chiều thứ bảy không anh

Em chỉ mong cơn gió nhẹ ngọt lành
Đưa em đến bên anh chiều thứ bảy
Trao ái nụ đắm say tình bỏng cháy
Trái tim mình tan chảy mãi trong nhau!

tho-cuoi-tuan-co-don-2

CHIỀU CUỐI TUẦN

Thơ: Linh Lê Hoàng
Chiều cuối tuần mình em đứng chơi vơi
Nhìn xa xăm phương trời không định hướng
Lòng ngổn ngang với bao điều mường tượng
Thuở chúng mình còn tay nắm đan tay

Chiều cuối tuần lất phất hạt mưa bay
Lá me rơi con đường mòn xao xát
Người nơi đâu để hồn em mờ nhạt
Giữa phố phường tấp nập bóng người qua

Chiều cuối tuần đâu đó vọng ngân nga
Chuông giáo đường từng hồi vang thánh thót
Mùa dâng hoa chúa hài đồng thương xót
Con dại khờ kẻ ngoại đạo lầm than

Chiều cuối tuần cơn gió thoáng qua ngang
Se se lạnh thắt lòng người lữ thứ
Góc phố nhỏ biết ai kia còn giữ
Kỹ niệm đầu hai đứa đã trót trao

Chiều cuối tuần không hiểu tại vì sao
Tôi nhớ anh …nhớ nao lòng đến thế
Nhưng tôi biết chẳng bao giờ có thể
Bạc mái đầu vẫn mãi mãi cách xa !!!

tho-cuoi-tuan-co-don-3

ĐÊM CUỐI TUẦN TA VẪN CÔ ĐƠN

Thơ: Châu Ngọc
Đêm cuối tuần một mình anh xuống phố
Ánh đèn vàng loang lổ vết thời gian
Họ bên nhau ôi hạnh phúc diệu dàng
Chỉ hai ta đôi đàng trong nỗi nhớ.

Đến bao giờ cho dòng đời thôi nỡ
Trọn bên em không lỡ bước đợi chờ
Đến bao giờ em không còn bên nớ
Anh bên nầy nhớ nhớ mãi nàng thơ.

NGÀY CUỐI TUẦN

Thơ: Mạc Phương
Cuối tuần buồn lắm ai ơi.
Nên em chẳng thể mỉm cười được đâu.
Tâm sầu vần vũ mưa ngâu.
Mùa đông lạnh giá cả câu ân tình.

Sương mờ che lấp bình minh.
Đợi tia nắng tía lung linh rừng già.
Mùa tam giác mạch đơm hoa.
Con chim khách nhỏ la cà rong chơi.

Đầu đường ráng đỏ tả tơi.
Khẳng khiu cành mốc lá rời khỏi cây.
Bàng bạc ở cuối chân mây.
Hình như bông tuyết nở đầy không gian.

Đời hoa đẹp mấy cũng tàn.
Sắc đi còn lại cả ngàn vết nhăn.
Đất đai màu mỡ khô cằn.
Đông qua xuân tới lăn tăn điều gì.

Cuộc đời là một chuyến đi.
Nghĩa tình còn mãi trường kì cùng ta.
Sống vui nhé hỡi người xa.
Mùa đông ấm áp… tim ta có mình.

tho-cuoi-tuan-co-don-4

NGÀY CUỐI TUẦN

Thơ: Ngô Gia Vọng Tộc
Ngày cuối tuần ta lại ngóng đợi trông
Chờ từng phút sao người không thấy tới
Để lòng này mong hoài trong ngóng đợi
Mối tơ lòng dệt mãi sợi nhớ thương.

Ngày cuối tuần ta mang nỗi vấn vương
Gửi nỗi nhớ về nơi phương trời mộng
Mang yêu thương ngút ngàn trong gió lộng
Chút khẽ khàng với hoài vọng nôn nao.

Ngày cuối tuần ta mong muốn biết bao
Được bên người trao khát khao cháy bỏng
Mơ cùng nhau với biết bao hoài vọng
Xây mối tình trong mộng ước xa xôi.

Ngày cuối tuần với nồng ấm bờ môi
Nuôi hy vọng trôi về nơi xa ấy
Gửi những yêu thương nồng nàn thật vậy
Xây kết duyên vàng dệt ước tương lai.

LỆ TÌNH

Thơ: Hồng Chiên
Ngày cuối tuần lại thêm gió heo may
Nên nhung nhớ say say huơng tình ảo
Ngày cuối tuần tim ai bao sầu não
Lại mơ màng lảo đảo tựa men say

Ngày cuối tuần buồn lắm có ai hay
Đêm mơ mơ ngày say hương tình mộng
Cuối thu rồi gió heo may lay động
Bão trong lòng… dậy nỗi nhớ…về em…

Ở nơi xa anh nghe nấc bên rèm
Hình bóng em cũng khát thèm hơi ấm
Giọt lệ lòng em dường như đã thấm
Anh nơi này… cũng ngấm lệ… tình em…

tho-cuoi-tuan-co-don-5

CUỐI TUẦN MƯA BAY

Thơ: Nhung Nguyễn
Cuối tuần tầm tả mưa bay
Chờ ai hiên vắng khi ngày mới lên
Mặt trời chắc đã ngủ quên
Để sầu đổ ngập đầy trên phố rồi

Một mình lẻ bước đơn côi
Qua vùng kỷ niệm bồi hồi trong tim
Tình qua lặng lẽ im lìm
Yêu thương ngày cũ biết tìm nơi đâu

Sáng nay trời đổ lệ sầu
Mây bay gió cuộn phủ màu âm u
Mới vừa tiễn biệt mưa thu
Mà đông lạnh lẽo buồn như nặng buồn

Cuối tuần hứng giọt mưa tuôn
Sầu chôn trong dạ khơi nguồn mênh mang
Trời đang đổ lệ ngập tràn
Mà sao mi mắt có màn sương giăng.

NGÀY CUỐI TUẦN

Thơ: Hoàng Anh
Ngày cuối tuần lang thang Hà Nội phố
Đường Thanh Niên vẫn chừa chỗ em về
Gánh hàng hoa vẫn mộc mạc chân quê
Phố vẫn vui nào chê thu tàn cữ

Nắng giao mùa chen chân cùng thục nữ
Vọng tiếng chuông chùa Trấn Vũ ngân nga
Đã vứt bỏ mọi ưu phiền hôm qua
Ngày gió lộng chỉ là thêm dư vị

Đường Hoàng Thành sánh vai cùng tri kỷ
Gót hài êm cỏ đỡ dưới chân mềm
Bao kỷ niệm chợt thảng thốt dịu êm
Nghe tan chảy bên thềm thu nắng trải

Lại đây anh.. xem tình em điên dại
Đưa bàn tay cứ thừa thãi… em cười
Nắng thu vàng rất ý nhị người ơi
Hãy giữ chặt đừng lơi… ta hò hẹn

Nếu phút chốc chẳng may mình lạc bến
Em vẫn còn đợi mãi … chuyến đò anh.

tho-cuoi-tuan-co-don-6

CHIỀU CUỐI TUẦN

Thơ: Nguyễn Lan Anh
Chiều cuối tuần cà phê buồn lẳng lặng.
Ngồi một mình bên quán vắng không tên.
lúc này đây ước ai đó đến bên.
Và nói rằng ngừơi sẽ luôn ở cạnh.

Chiều cuối tuần phố vắng buồn thế đấy.
Nhớ tới ngừơi càng chỉ thấy cô đơn.
Giọt cà phê rơi rớt lại nhiều hơn.
Gợi cho thêm một nỗi buồn thấy lạ.

Chiều cuối tuần vương chút nắng mùa hạ.
Mang cho ta nỗi trống vắng đơn côi.
Thời gian vẫn mải miết chẳng ngừng trôi.
Chợt nhớ lại một năm rồi người nhỉ.

Chiều cuối tuần lại mang điều suy nghĩ.
Nhớ ngày xưa vẫn nỗi nhớ miên man.
Dẫu biết rằng chẳng đong đếm thời gian,
Nhưng cứ thấy khát thèm ngày xưa đó.

Chiều cuối tuần bên ly cà phê nhỏ.
Nhìn đường xe nhìn thiên hạ đông vui.
Nhấp cà phê đăng đắng lòng ngậm ngùi.
Như mong chút thời gian đựơc lùi lại…

tho-cuoi-tuan-co-don-7

NGÀY CUỐI TUẦN

Thơ: Kim Xiết
Ngày cuối tuần vần thơ tình em viết
Bao câu mềm vẫn tha thiết chờ trông
Gửi cho anh chút nồng ấm nhớ mong
Anh nhận nhé cho đôi mình bớt nhạt

Ngày cuối tuần mối tình xa khao khát
Mong bên nhau cho ướt át sớm chiều
Cúc họa mi muốn nhắn nhủ đôi điều
Ao ước mãi giấc mơ yêu trẻ lại

Ngày cuối tuần mọi người đang mê mải
Tấm chăn hồng đắp mãi chẳng rời xa
Ở quê nhà anh có thấy thiết tha
Có chợt nhớ người mà anh trông ngóng

Nụ cười tươi trên môi hồng còn đọng
Khung cửa quen vẫn ngày đóng then cài
Đêm thao thức khắc khoải suốt canh dài
Vẫn đợi chờ bàn tay ai nồng ấm

Ngày cuối tuần thời gian trôi chầm chậm
Em chờ Anh vần thơ ngấm trong tim..

Thơ cuối tuần cô đơn-chùm thơ tình chiều thứ 7 buồn

Thứ 7 về, ngày cuối tuần đan xen bao cảm xúc… Chiều thứ 7, họ đến, họ đi! Chiều thứ 7, họ cười, họ khóc! Chiều thứ 7 có những con phố không tên hóa thành hò hẹn, những cặp tình nhân vui vẻ đi sát bên nhau mơ mộng điều gì, xa lắm, dòng người hối hả trở về tổ ấm, người ngược, người xuôi…

Mời các bạn cùng xem qua những bài thơ tình thứ 7 buồn sau đây, những áng thơ một mình cô đơn của ngày cuối tuần tâm trạng.

tho-cuoi-tuan-co-don-8

Thứ 7 Buồn

Sáng thứ bảy nắng giật mình thức dậy
Trút oi nồng bỏng giẫy lối Em đi
Hoa phượng buồn đâu muốn nói năng chi
Đành đỏ rực khoe những gì có thể

Tìm Em đâu giữa cuộc đời dâu bể
Cuộc tình mình vẫn thế bởi cách xa
Lũ ve sầu cũng hối hả ngân nga
Đường phố rộng làm lòng ta trống vắng

Anh đi tìm giữa lang thang hạ trắng
Một cuộc tình chát đắng nỗi cô đơn
Cơn gió kia sao mà cũng dỗi hờn
Im ắng quá chẳng mơn man cành phượng

Giữa dòng đời tìm ai cho ta mượn
Một bờ vai để tựa lúc canh khuya
Lau dùm ta dòng nước mắt đầm đìa
Để bù đắp buổi chia ly mùa hạ

Em biết không đường đời thì muôn ngả
Anh quay cuồng trong thật giả bon chen!
(Hồng Quân)

tho-cuoi-tuan-co-don-9

 Chiều Thứ Bảy

Chiều thứ bảy phố trở thành hò hẹn
Những nụ cười e ấp sát bên nhau
Có cô gái chừng như đang vội lắm
Chân bước nhanh, tay khẽ vuốt mái đầu

Chiều thứ bảy đường đông như chợ sớm
Người trở về với mái ấm thân thương
Có ông lão dắt vợ già đi dạo
Thủ thỉ hoài cái chuyện thuở phong sương

Chiều thứ bảy giữa những ngã ba đường
Họ đến, đi, họ buồn họ tủi
Những gã đơn phương thư tình chưa gửi
Thuốc lá bay cay khóe mắt hoen sầu

Chiều thứ bảy ôi chiều lạc về đâu?
Giữa tiếng khóc cười, người vui, kẻ khổ
Còn chi nữa mà đời chưa thổ lộ?
Cho ta điên chiều thứ bảy lạc loài…
(Huỳnh Minh Nhật)

Chiều Mưa Thứ Bảy

Hôm nay chiều thứ bảy
Sao trời đổ mưa buồn?
Ngồi bên khung cửa sổ
Ngắm nhìn thác mưa tuôn

Giọt mưa hay giọt lệ
Làm sao động bờ tre
Bỗng nghe lòng thương nhớ
Thoáng hương xưa hững hờ

Hôm nay chiều thứ bảy
Tôi lặng lẽ đứng nhìn
Mưa lăn trên cửa sổ
Chợt lòng buồn vu vơ

Chiều thứ bảy cuối tuần
Lòng chợt buồn chợt nhớ
Tình yêu thương một thuở
Nay đành sao hững hờ!?
(Bạch Liên)

tho-cuoi-tuan-co-don-10

Chiều Thứ Bảy

Chiều thứ Bảy hôm nao ta gặp gỡ
Chung rượu nồng rạng rỡ mắt môi em
Ta phiêu du hòa quyện chén say êm
Cơn mưa đến em bên anh ấm áp

Chiều thứ Bảy nghe dạt dào khúc hát
Ta yêu nhau nào có biết ngày sau
Tình còn đây hay sẽ nhạt phai màu
Trao giây phút mặn nồng đâu nuối tiếc

Bao thứ Bảy cứ trôi qua mải miết
Vòng tay yêu em vẫn mãi mong chờ
Đã xa rồi anh hỡi hãy còn mơ
Anh hãy đến… nơi đây em vẫn đợi!
(Giấc Mơ Xưa)

 Chiều Thứ Bảy

Người ta rộn ràng cười nói râm ran
Bởi hò hẹn, đợi nhau chiều thứ bảy
Không hẹn hò sao xao lòng đến vậy
Ở đằng xa mây trắng trải lan man?

Cũng nơi này tay vin dọc lan can
Nghe tiếng sóng nhắc gì xa xưa nhỉ?
Bây giờ nhớ thương chỉ là mộng mị
Kỷ niệm hôm nao về cứa nhẹ lòng

Con nước dập dềnh bỗng hóa mênh mông
Khi sau lưng xôn xao chiều thứ bảy
Chẳng biết có ánh mắt nào chợt thấy
Bóng một người chìm lặng phía mù khơi?

Ngày cuối tuần sao lãng đãng chơi vơi
Không hò hẹn mà còn đâu hò hẹn
Không hò hẹn đợi chờ chi uất nghẹn
Đợi chờ chi… đâu nữa đợi chờ ai?
(Trinhcamle)

tho-cuoi-tuan-co-don-11

Có Một Chiều Thứ Bảy

Chiều thứ Bảy đìu hiu con phố
Hoàng hôn về buông nỗi nhớ xa
Bao lần thứ Bảy trôi qua
Thời gian như chẳng xóa nhòa dấu yêu

Em đợi anh một chiều như thế!
Bao ngọt ngào anh đến bên em
Con đường góc phố dịu êm
Rộn ràng giây phút khi em bên chàng.
(Giấc Mơ Xưa)

 Chiều Không Em

Viết cho em những vần thơ thứ bảy
Để mai đây… hãy giữ lại làm quà
Biết rằng lời luôn mặn đắng xót xa
Bởi nhung nhớ đang vỡ òa trong mắt.
Tay đan tay nghẹn ngào môi mím chặt
Lòng quặn đau tim co thắt từng cơn
Tình trong nhau đủ lớn… chớ dỗi hờn
Nhìn em khóc anh buồn hơn thật đấy.
Ngủ cho ngon… ngày mai đây thức dậy
Nhìn bên em… vẫn còn thấy anh chờ
Suốt cuộc đời hơi thở… chẳng bơ vơ
Môi dịu ngọt… lững lờ… ôm nhau níu.
Chiều thứ bảy vắng nhau đành cam chịu
Miễn sao tim không thiếu bóng hình nhau
Dù thời gian làm hương sắc phai màu
Tình vẫn mãi trước sau không thay đổi.
(Cohoang Tinhbuon)

tho-cuoi-tuan-co-don-12
Một Chiều Mong Em Đến

Hôm nay chiều thứ bảy
Ngồi chờ em đến thăm
Ngoài sân im tiếng động
Một trời đầy nhớ mong

Anh ngồi trong song cửa
Từng phút giờ trôi qua
Bàn tay nâng niu mãi
Bài thơ tình thiết tha

Anh nghe trên cành lá
Tiếng thì thầm gọi nhau
Như tình yêu hò hẹn
Như đợi chờ đã lâu

Anh nghe trên lối nhỏ
Bước chân ai dập dìu
Anh nghe em bước nhẹ
Vào ngõ hồn quạnh hiu

Một chiều mong em đến
Đôi tay như ngỡ ngàng
Bờ môi cơn khô hạn
Nhớ nụ hôn nồng nàn

Một chiều mong em đến
Mây hững hờ trôi xuôi
Làm sao anh níu được
Áng mây bay cuối trời

Hôm nay chiều thứ Bảy
Ngồi chờ em đến thăm
Cơn giông từ xa tới
Ngọn Chứa Chan (*) khuất dần
(Song Nhị)

 Buổi Sáng Thứ Bảy Sau Mùa Bão

Anh ngồi lặng tưởng chừng hạt thóc
Em liu riu như nước chảy chân cầu
Em mở lời chỉ gầy thêm sợi tóc
Đang trên đầu minh chứng cuộc xa nhau

Trong miệng anh thóc lúa nứt mầm đau
Bên dòng sông nhịp cầu vênh đã gãy
Bão ngưng thổi chong chơ tình còn đấy
Dấu son hồng chừ ngọt vướng môi sâu
(Đào Công Điện)

tho-cuoi-tuan-co-don-13

 Phố Chiều

Thứ bảy phố chiều rộn tiếng cười
Mà sao lòng cảm thấy không vui
Người ta tay nắm dìu nhau bước
Chỉ có mình em với ngậm ngùi

Anh bảo rằng anh sẽ đến đây
Sông Seine nơi hẹn mối tình say
Thế mà… quanh quẩn mình em đứng
Một góc buồn thiu mắt lệ đầy

Anh hỡi bao giờ ta gặp nhau
Dòng Seine nay vẫn chưa phai màu
Thu phong còn mãi đâu xa lắc
Sao nỡ lạnh lùng… đi vắng lâu

Chỉ biết tìm anh trong tiếng thơ
Đôi vần thương nhớ thật ngu ngơ
Người ta nào biết mà mong đợi
Chỉ khiến hồn đau bởi dại khờ

Góc phố chiều nay có một người
Long lanh dòng lệ đẫm bờ môi
Mắt chờ bừng sáng tia hy vọng
Nào thấy ai đâu… lạc lõng đời
(Sương Anh)

Một số bài thơ tình yêu hay cho ngày cuối tuần

Tuyển chọn những bài thơ hay về tình yêu đôi lứa trong ngày nghỉ cuối tuần. Những bài thơ cuối tuần với nhiều cảm xúc, tâm trạng..

tho-cuoi-tuan-co-don-14

THỨ BẢY … BUỒN

Tác giả: Thảo Nguyên Xanh
Người ta nói yêu nhau thứ bảy
Là bởi vì máu chảy về tim
Còn em…chôn chặt nỗi niềm
Bởi ngày thứ bảy đắm chìm đớn đau

Trách cuộc sống…gieo sầu bi lụy
Không niềm vui…lại chỉ muộn phiền
Muốn tìm một chút bình yên
Mà sao giông bão cứ thêm…chất chồng

Trời lập đông…lại càng buốt giá
Trái tim non hóa đá…nữa rồi
Chạnh lòng than trách…hỡi ôi
Thu sao vội vã…ngậm ngùi cách xa

Khóe mi ướt…lệ nhòa chạy mãi
Viết xước nào vướng lại trong tim
Khiến em cứ mãi đắm chìm
Muốn xóa nỗi niềm…chẳng thể…cớ sao

Từng nỗi nhớ…thét gào trong dạ
Gọi tên anh…người lạ từng yêu
Luôn kề bên cạnh sớm chiều
Mà nay lẻ bóng cô liêu một mình.

THỨ BẢY VU VƠ

Tác giả: Người Mang Tâm Sự
Chiều thứ bảy ngồi đây tưởng nhớ
Một người làm trăn trở tim tôi
Rồi mơ rồi mộng xa xôi
Nhưng người đâu biết rằng tôi yêu người

Gặp chào hỏi đôi lời vui vẻ
Rồi lặng nhìn anh rẻ lối đi
Để tôi ôm mối tình si
Khóc cười lẫn lộn còn gì buồn hơn

Ôi thứ bảy cô đơn một bóng
Trái tim ơi đừng ngóng nữa mà
Nhớ chi bóng hình người ta
Không thương không nhớ mặn mà với mi

Thứ bảy ơi đi đi đừng đến
Ta ghét mi không mến chút nào
Cuối tuần làm ta phải đau
Chỉ biết nhìn ngó người trao ân tình

Ôi thật tủi thân mình quá đỗi
Già cái đầu nông nổi chữ yêu
Giờ đây mới bị liêu liêu
Đăng kí chữ ế hẩm hiu suốt đời.

tho-cuoi-tuan-co-don-15

THỨ BẢY CHIỀU VẮNG EM

Tác giả: Phạm Đình Dũng
Thứ bảy chiều nay vắng em rồi
Vắng bờ mi mắt vắng đôi môi
Vắng tiếng em cười theo gió cuốn
Hồn anh thơ thẩn với chơi vơi

Em hẹn chiều nay em sẽ về
Đem theo lời hẹn ước câu thề
Đem niềm thương nhớ bao ngày tháng
Dệt thắm tình mình bến sông quê

Anh chờ lâu lắm em biết không
Đường về cánh nhạn anh ngóng trông
Chiều nay mưa rơi đầy biển Bắc
Lỗi hẹn anh rồi trời mưa giông

Rồi từng thứ bảy đi vào mơ
Anh vẫn nhìn theo bến đợi chờ
Mưa vẫn rơi hoài trên biển Bắc
Lặng thầm anh đợi gió đem thơ.

THỨ 7 BUỒN

Tác giả: Phong Trần
Thứ bảy mưa ngâu, thứ bảy sầu
Một mình buồn tủi nhỏ giọt châu
Tách cà phê đắng rơi từng giọt
Khúc vọng ngân nga mối tình đầu
Nén tiếng thở dài căng lồng ngực
Nhả khói thuốc tàn mắt thêm sâu
Lặng lẽ mong chờ thời gian hết
Thứ bảy trôi qua, nhẹ nỗi sầu.

tho-cuoi-tuan-co-don-16

THƠ TÌNH THỨ 7 NGỌT NGÀO

Tác giả: Hồng Hoa
Ngủ đi em hôm nay ngày thứ bảy
Anh ngồi ru theo tiếng ngáy ngọt ngào
Mắt đen huyền đang khép giữa chiêm bao
Tay níu chặt…ôm dạt dào thương nhớ.

Anh khẽ nghe dòng thơ đang nức nỡ
Trong giấc mơ…như đòi nợ điều gì?
Anh vội vàng…đầu chỉ vội nhớ ghi
Rồi cúi xuống tay níu ghì hôn nhẹ.

Choàng ôm em rồi anh hôn thật khẽ
Và thì thầm nhỏ nhẹ…thốt lời yêu
Em nửa mơ quay lại nói thương nhiều
Rồi mắt nhắm hồn liêu xiêu ngủ vội.

Anh sung sướng tim bồi hồi bối rối
Bởi tình em…anh lặn lội kiếm tìm
Thứ bảy về máu chảy ngược buồng tim
Rồi hai đứa lắng chìm trong hạnh phúc!

BÀI THƠ TÂM TRẠNG CÔ ĐƠN NGÀY THỨ 7

Tác giả: Người Mang Tâm Sự
Chiều cuối tuần con buồn lắm mẹ ơi
Bỗng thấy lòng chơi vơi thật khó tả
Nơi xứ người con ưu tư buồn bã
Về chuyện đời không êm ả như mơ

Con khóc rồi giống như lúc còn thơ
Buồn vô vọng nhạt mờ niềm tin ấy
Bao năm qua con cố tình giữ lấy
Hy vọng nhiều ngày lừng lẫy niềm vui

Nhưng bây giờ nụ cười đã phai phôi
Đọng lại đây không nguôi từng giọt đắng
Lệ tủi hờn cứ thế rơi thầm lặng
Làm cho con phảng phất nỗi bồi hồi

Ôi dòng đời sao cứ mãi nổi trôi
Đưa đẩy con lạc mất rồi hơi ấm
Nơi phương xa nhớ mẹ con buồn lắm
Bởi thiếu người đằm thắm che chở con.

tho-cuoi-tuan-co-don-17

 CÔ ĐƠN CHIỀU THỨ BẢY

Tác giả: Người Mang Tâm Sự
Ngày cuối tuần sao bỗng thấy chơi vơi
Nhớ gì đây khi tình đời rẽ lối
Người ra đi một lời không màng nói
Để em sầu trong tiếc nuối tình ta

Người yêu ơi chiều thứ bảy đây mà
Em mãi đợi dù là trong tuyệt vọng
Muốn cùng anh một lần chung mơ mộng
Để cuối tuần được đôi bóng dạo quanh

Em nhớ mãi ngày nào được cùng anh
Đi trên phố nắng hanh hanh màu sắc
Và gởi trao nụ cười trong ánh mắt
Ta thẹn thùng rồi xiếc chặt bàn tay

Kỉ niệm xưa em ghi nhớ mỗi ngày
Nhưng anh đâu để em hoài buồn tủi
Cuối tuần rồi em buồn ai an ủi
Để cho lòng vơi bớt nỗi sầu tư.

Chiều cuối tuần, chiều thứ 7 không phải lúc nào cũng là một buổi chiều tuyệt vời, hi vọng rằng các bạn cũng sẽ thích và đồng cảm với những áng thơ cuối tuần cô đơn một mình lẻ bóng buồn thật buồn trên đây. Chúc các bạn xem thơ vui vẻ!

0/5 (0 Reviews)