Tập thơ hài hước độc đáo mới nhất giúp bạn xả Stress lí tưởng

Thơ hài hước về tình yêu, cuộc sống, những bài thơ độc đáo, mới cập nhật giúp bạn xả stress lí tưởng. Mỗi câu thơ, ý thơ mang chút hài hước, dí dỏm riêng có nhưng đằng sau tiếng cười vui vẻ đó ta vẫn dễ dàng cảm nhận được những thông điệp hay tác giả muốn gửi gắm.

Hãy bớt chút thời gian chia sẻ cùng tập thơ hài hước độc đáo mới nhất do Uct.edu.vn tổng hợp sau đây để có thêm nhiều phút giây thư giãn ý nghĩa bạn nhé !

Vợ Khôn

( Trịnh Phượng – vịnh chị hàng tôm )

Khéo nhất trần đời chị bán tôm

Người mua xúm lại nói luôn mồm

Lưng to bụng lẳn tha hồ chọn

Kiếm nhỏ càng thon thoải mái dồn

Một lạng tươi rồi không phải nghĩ

Hai tờ chẵn chục vậy cho xôm

Con ươn, chỗ thối em bằm mắm

Của ế đâu ra đừng có khôn…!

Kén Vợ

(Lý Hảo)

Con ơi mẹ bảo con này !

Lớn lên lấy vợ chon ngay chân dài

Chân cao nó mới lắm tài

Ra đường khối kẻ phải nhoai ra nhìn

Đi nhanh dáng bước tự tin

Dòm con dâu mẹ như nhìn thiên nga

Lùn giống mẹ xấu hơn ma

Có đỡ chút vải lại ra kém tầm

Chiều cao chắc chắn có tâm

Dáng lội ruộng ngập không nhầm được đâu

Lên phố thị nó dẫn đầu

Việc gì cũng hợp ở đâu cũng vừa

Ngày nay không giống ngày xưa

Vải nhiều lại rẻ ai ưa kẻ lùn

Con nghe mẹ nhớ vén vun

Chân cao là lấy chân lùn nhớ thôi.

Làm Sao Phải Xoắn ?

( Đỗ Xuân )

Ai rồi cũng sẽ già

Việc gì mà phải xoắn ?

Đời cũng đâu phải ngắn

Cứ vui vẻ sống thôi

Còn khoẻ mạnh cứ chơi

Quên tuổi già đi nhé

Miễn làm sao ta khỏe

Con cháu đỡ phải lo

Giờ thằng bé thằng to

Về hưu bằng nhau hết

Tiền nhiều nhưng khi chết

Có mang đi được đâu

Nên giờ có nghèo giầu

Đều là không quan trọng

Giờ chẳng ham danh vọng

Chẳng mơ chức mơ quyền

Miễn sao có ít tiền

Không phải nhờ con cháu

Gặp nhau thì tán gẫu

Còn khoẻ đi chơi xa

Yếu thì ở lại nhà

Buôn dưa và chém gió

Con cái _ kệ chúng nó

Đừng can thiệp sâu vào

Chúng bảo mình tào lao

Ôm rơm cho rặm bụng

Miễn chúng chịu làm lụng

Không gây họa được rồi

Đời chúng phải lo thôi

Mình lo sao cho Đặng

Trải gừng cay muối mặn

Giờ mình sống cho mình

Mình phải đẹp phải xinh

Thảnh thơi cùng cuộc sống

Cuộc đời luôn sôi động

Kệ ! Chẳng phải nghĩ suy

Giờ chẳng thể suy bì

Ai thua và ai được

Đời vẫn đang phía trước

Chân ta tự bước thôi

Dẹp bớt đi cái tôi

Cuộc sống thêm sôi động

Ai cũng đều phải sống

Ai rồi cũng sẽ già

Cứ kệ nó đi nha

Việc gì mà phải xoắn ?

Khà khà….

Ấy Ơi ! Nói Thiệt Hả ?

(Bảo Lê)

Ấy ơi ! Nói thiệt hả?

Tôi ngốc vậy sao cà?

Nhưng sao tôi chẳng biết

Có nói quá hông đa

Ấy ơi ! Nói thiệt hả?

Đừng có xạo ấy nha

Nói tôi cô bé ngốc

Hổng đáng yêu đâu nà

Thấy sao mà ghét thế

Ghét lắm ấy rồi nha

Người gì mà kì cục

Cứ thích trêu vậy à

Ấy ơi ! Nói thiệt hả?

Nói dối má sẽ la

nên đừng có xạo nhá

Buồn lắm đó ấy nha

Ừ thì tôi rất ngốc

Ngốc lắm đó cơ à

Nhưng là người thật dạ

Chẳng xạo giống người ta

Ừ thì tôi bé ngốc

Ngốc nghếch vậy đó đa

Chẳng nhọc lòng vờ, giả

Ấy ơi ! Biết không nà!

Nụ Hôn Đầu Đời

Tính em vốn dĩ thật thà

Gặp anh một cái thế là biết yêu.

***

Cô em hàng xóm lén nhìn tôi

E ấp trốn trong cửa sổ ngồi

Em thấy tôi nhìn hay bẽn lẽn

Tôi thường thầm kín ,ngắm em thôi

Giả bộ như là chẳng thấy em

Em đang làm dáng đứng bên thềm

Thấy tôi em bổng hồng đôi má

Cặp mắt bồ câu lóng lánh thêm

Rồi một ngày kia..cũng đến thôi

Tóc dài em xoã ,rẻ đường ngôi

Gặp em e thẹn trong vườn vải

Tôi đến bên em lặng lẽ ngồi

Mắc cỡ bên tôi ,nhoẻn miệng cười

Tóc che môi đỏ ,má hồng tươi

Em cười trong nón ,trông xinh quá!

Tiếng oanh lí nhí ,chẳng thành lời

Tôi nắm tay em , nói tiếng yêu

Nghe tim thìn thịch ,đập hơi nhiều

Tôi nghe trán rịn , mồ hôi đổ

Tình ý của em , có vẻ xiêu

Bàn tay tôi nắm vẫn nằm yên

Má lúm đồng tiền ,rất có duyên

Một nụ hôn tình ,xao xuyến lạ

Nụ hôn kỷ niệm thuở đầu tiên.

Đồng Dao Covid

Cona Covid

Ở tít bên Tầu

Mày qua trời Âu

Mày về nước Việt

Mày đồ chết tiệt !

Tao chẳng sợ mày

Tao vẫn thức ngày

Tao vẫn ngủ đêm

(tóc tao bạc thêm

tại vì sương gió)

Ghét mày như chó

Chán cái mặt mày

Hễ cứ lên phây

Thấy mày nhan nhản

Lướt xem báo Đảng

Mày chiếm trang đầu

Đọc báo châu Âu

Thấy mày trang nhất

Tivi thường nhật

Toàn réo tên mày

Chuyện đêm chuyện ngày

Tên mày hót nhất

Đau lòng nước Nhật

Vỡ mật nước Hàn

Nước Ý điêu tàn

Iran nguy khốn

Từ Hoa Thịnh Đốn

Tới Mạc Tư Khoa

Từ Tây ban nha

Qua Anh qua Pháp

Qua Đức, Balan

Mày sang Thụy sĩ

Mày về Nam Mỹ

Đến cả Úc châu…

Mày đi đến đâu

Là toang đến đó

Nhưng tao nói nhỏ :

Mày đến Việt nam

Gặp ông Đức Đam

Đã nói là làm

Là mày tới số !

Ông ấy tuyên bố:

Toàn dân chống mày !

Hạn chế đi tây

Dẹp ngay lễ hội

Cưới xin đừng vội

Chịu khó ở nhà

Riêng tao các vàng

Cũng không sang Ý

Dư tiền một tý

Cũng chả sang Anh

Nhiều sả nhiều chanh

Không sang Hàn quốc

Tao tuyên bố trước:

Đừng cà khịa tao!

Tao chẳng cần dao

Chẳng cần súng đạn

Tao uống rượu mạnh

Cho mày chết say

Tao năng rửa tay

Cho mày chết sặc

Coi mày như giặc

Tao chống đến cùng !

Tùng ! Tùng Tùng…..

Yêu tổ quốc ! Yêu đồng bào

Đang ở chỗ nào thì đứng yên chỗ đó.

Vì Hám Tiền

Xưa nay ai không ham tiền,

Có tiền mua được cả tiên trên trời.

Kiếm tiền khổ lắm ai ơi,

Có người cả đời lao khổ tấm thân…

***

Sao cứ nghèo khó nợ nần,

Gia đình nheo nhóc,mình trần gió sương.

Chân chính kiếm tiền thật thương,

Đi khắp nẻo đường kiếm kế sinh nhai!

***

Nhưng sao có kẻ thày lay,

Chỉ cần múa mép chân tay chẳng làm,

Mà tiền vào thấy phát ham,

Quan tham gợi ý mạn đàm là xong!

***

Người lao động đang lông bông,

Gặp phải kẻ xấu đem lòng… mến yêu,

Kẻ xấu hứa phát tiền nhiều,

Miễn sao mày phải làm liều một phen !

***

Vận chuyển ma túy trong đêm,

Miễn sao trót lọt là tiền như mưa.

Công an chưa thấy thì chưa,

Nếu thấy cũng vừa đổi mạng cũng nên!

***

Sợ chuyển ma túy mất tên,

Đưa người Tàu vượt vào biên lắm tiền.

Lào Cai,Cao Bằng,Điện Biên,

Tàu vào đất Việt để chuyên làm trò !

***

Nhưng tụi bây chớ có lo,

Có tiền tội tử chẳng cho tụi mày.

Tiền đầy nếu chúng mày may,

Gặp rủi chờ ngày xé lịch vài năm!

***

Không muốn vào nhà đá nằm,

Đi lên núi thẳm tìm trầm,gỗ hương.

Đào vàng sụp hố là thường,

Sinh mạng dễ mất là đường khổ đau!

***

Vì tiền ôi thương làm sao,

Mà sao người lại đút đầu mà chi,

Cứ nghề chân chính làm đi,

Tiền ít nhưng bì sống chẳng sợ lo !

Phở Ngon

(Nhà Quê)

Sáng sớm làm tô phở bò

Nước xương ngon ngọt tô to hết vèo

Ngày xưa vừa khổ lại nghèo

Chỉ mơ phở ngó trông theo đỡ thèm

Mấy lần cứ muốn thử xem

Nhiều người ghiền Phở nửa đêm vẫn tìm

Họ viết kịch bản dựng phim

Đệ nhất số một phải dìm tương tư

Cơm nhà ăn ít vẫn dư

Phở mềm nuốt dễ mệt đừ khỏe ra

Từ trẻ cho tới tuổi già

Ra ngoài ăn Phở cơm nhà lại chê

Đúng là nhìn Phở rành phê

Tái gầu gân nạm ăn mê tuyệt vời

Ăn xong mà nỏ muốn rời

Ăn ngày ba bữa chắc thời hết ham

Ngon thì đừng có mà tham

Phụ gia hóa chất họ làm lung tung

Bột ngọt bỏ nhiều nước dùng

Khẩu tòng bệnh xuất lăn đùng là toi

Lâu lâu thèm ăn ít thôi

Cơm nhà rau sạch ỉ ôi coi chừng

Có Thẳng hàng xóm đang mừng

Xin tô cơm nguội nhớ đừng có cho.

Nhật Ký Ngày Dịch !!!!

(Góp vui mùa dịch)

sáng dậy rửa mặt đánh răng

vô bếp chuẩn bị miếng măng thịt thà

ăn xong lại vội lau nhà

chăm con rửa chén phà phà rất ghê

ngoài đường có dịch em tê

trong nhà con vợ thấy ê quá trời

liếc ngang lườm nguýt nè trời

làm sai 1 chút nó tời em ngay

số đâu số khổ hàng ngày

ở nhà nghỉ dịch , phen này khó an

ra ngoài dẫu có lầm than

cũng hơn cái kiếp củi than bếp nồi.

( cơm ngon mồi bén đây rồi

anh mời em xuống, em ngồi xơi cơm !!! )

Vợ Ta – Vợ Người

(Sưu tầm)

Với ta vợ có lúc phiền

Nhưng thằng hàng xóm… nó ghiền nó mê

Vợ mình có lúc mình chê

Nhưng thằng trên mạng nó… dê nhiệt tình

Vợ người – ta lại tỏ tình

Vợ mình thằng khác nó… rình cua ngay

Vợ mình, mình lại đắng cay

Vợ người ngon ngọt tỏ bày yêu thương

Vợ người – ta muốn… lên giường

Vợ mình lạnh lẽo gió sương chẳng nhìn

Nhưng mà thằng khác… tỏ tình

Đợi mình vắng mặt nó rình – khổ thân

Vợ người – ta gọi… mỹ nhân

Vợ mình – thằng khác: “Tuyệt trần sắc hương!”

Vợ mình, mình thấy bình thường

Nhưng thằng hàng xóm: “Dễ thương cực kì!”

Chuyện này đâu có lạ gì

Xưa giờ “của lạ” trai thì… rất mê

Xoay vòng cứ vậy mà dê

Dê qua dê lại không hề sai đâu

Vợ mình, vợ lạ khác đâu

“Núi đồi, hang động…” giống nhau thôi mà

Xưa giờ ý nghĩ người ta

Bị lừa ảo giác vậy là lầm thôi

Khi mà… gạo nấu cơm rồi

Giật mình nhìn lại ôi thôi chán chường

Vợ người ta cũng bình thường

Phải đâu đặc sản, cô nương mỹ miều

Những khi nắng sớm mưa chiều

Ai người chia sẻ bao điều với ta?

Khi mình bệnh tật xót xa

Vợ mình hay vợ người ta bên mình?

Nếu lòng trân trọng, chung tình

Vợ người dẫu muốn ngoại tình được đâu

Vợ chồng nghĩa nặng tình sâu

Thương nhau thương mãi bạc đầu còn thương …

Được Ngày Nào Hay Ngày Đấy . . .

(Thơ vui cuối tuần..)

Anh không hứa yêu em được đến đâu

Vì ở đời rất hiếm câu vĩnh cửu.

Lời hôm trước tại chén bia chén tửu

Anh trót thề. Mình tề tựu ngàn năm.

Em yêu hỡi em có biết chăng

Ở khu chợ bàn giăng giăng ngập lối

Bầy bên trên thủ thăn và thịt rọi

Cả thân mình họ lọc lọi còn trơ xương

Tai mũi má thái làm nem chấm tương

Thịt ở bụng người tẩm đường quạt chả

Thịt trên lưng họ đem cuộn hành sả

Bỏ vô nồi hương toả thật là thơm.

Cái chân giò thì họ đốt bằng rơm.

Cho đến khi vàng như sơn thì dừng lại

Ướp giềng mẻ khắp cả bên phải trái

Nấu giả cầy món khẩu khoái xưa nay.

Còn cái đuôi tưởng thoát nghĩ là may

Nhưng bị cho hầm khoai tây xình xịch

Còn nội tâm tưởng người ta không thích.

Nào ai rè mấy bịch họ cũng mua.

Bỏ nấu cháo đến cả tiết không chừa

Luộc tim gan họ từa lưa uống rượu

Cuộc tình mình thôi thì cứ liều liệu

Được ngày nào êm dịu cũng là may.

Tuấn đồ cổ..

Vậy là các bạn vừa chia sẻ tuyển tập thơ hài hước độc đáo mới nhất do Uct.edu.vn tổng hợp. Chùm thơ vui về tình yêu, cuộc sống này hi vọng đã mang lại cho bạn thêm nhiều phút giây thư giãn ý nghĩa. Hãy luôn đồng hành cùng chúng tôi để có cơ hội cập nhật thêm nhiều bài thơ hay về tình yêu, cuộc sống khác bạn nhé !

Thơ về cha mẹ – tập thơ hay về công sinh thành, dưỡng dục bao la

Thơ về cha mẹ, tuyển tập thơ hay nhất viết về công sinh thành, dưỡng dục bao la của lớp lớp những người làm cha, làm mẹ. “Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ/ Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha”.

Những người cha, người mẹ đáng kính là nguồn cảm hứng bất tận cho thi ca nhạc họa. Đã có không ít bài thơ hay, nổi tiếng, không còn xa lạ gì với quý độc giả.

Trong phạm vi bài viết này, Uct.edu.vn sẽ cung cấp cho bạn những sáng tác mới nhất của một số tác giả chuyên và không chuyên trong cả nước. Hi vọng các bạn yêu thích.

Nhớ Bóng Hình Cha

(Nguyễn Đình Huân)

Bao năm qua con vẫn nhớ bóng hình

Cha dắt con mỗi bình minh đi học

Ghé tạp hoá mua cho con kẹp tóc

Cha dỗ dành khi con khóc mè nheo

Bàn chân trần lặn lội khắp xóm nghèo

Đồng cạn ruộng sâu vớt bèo nuôi cá

Nửa cuộc đời quẩn quanh bên gốc rạ

Cha hiền lành như chiếc lá trên cây

Dáng lêu xiêu ngày ấy vác chiếc cày

Cha bước đi trên cỏ may chiều tím

Con ra đi mang theo bao kỷ niệm

Nơi quê nhà bao lưu luyến tuổi thơ

Chỉ còn gặp cha trong những giấc mơ

Đối với cha con vẫn khờ như trước

Vẫn ân cần cha chỉ con từng bước

Mong con nên người con được bình an

Cha luôn là người tốt nhất thế gian

Dù đã về nơi thiên đàng cách biệt

Ở phương trời xa cha ơi con biết

Cha vẫn nồng nàn da diết thương con

Đừng Trách Mẹ

(Đ – V- H)

Em ơi ! Đừng trách mẹ chi !

Mẹ già đổi tính khác gì trẻ thơ

Trời tối lại bảo tinh mơ

Ăn rồi lại bảo đang chờ được ăn !

Lấy quần chả lấy lấy khăn

Rửa tay chả rửa mặt nhăn đi đồng

Ai đến chơi lại bảo không ?

Cho quà cất hết để buồng ăn sau

Vừa nói trước lại quên mau

Cả ngày hả .. hử .. rên đau lại nằm

Bây giờ tuổi cũng gần trăm

Mẹ còn là phận phải chăm em à ..!

Đó là đạo đức sinh ra

Lấy công báo hiếu mới là đạo con

Mình thì nay tuổi còn son

Mai kia cũng thế chả on con mình

Còn mẹ còn nghĩa còn tình

Hết mẹ thui thủi một mình sớm hôm

Chăm mẹ mang lại tiếng thơm

Phúc hồng để lại đơm ươm cho đời

Chỉ mong mẹ khoẻ tuyệt vời

Bên con bên cháu sáng ngời tấm gương

Em ơi cố gắng nhịn nhường

Mẹ già đổi nết ẩm ương thôi mà

Mai kia mình cũng về già

Con ngoan nối bước .. lại là như em

Quy luật tạo hoá thành gien

Mẹ nào con thế lời khen tuyệt vời ..

Mẹ Ơi

Kiên Duyên

Nay con về vo gạo với nước ao

Sao nhớ Mẹ cứ nghẹn ngào đến thế

Nhớ tiếng đũa kênh vung bàn tay Mẹ

Khói nghiêng chiều lặng lẽ mấy đụn rơm

Nhớ cái ngày xới nhẹ sợ hết cơm

Chị vẫn đói xoay tròn xoong cạo cháy

Rang hột mít ra đồng trưa tháng bảy

Chân nhuốm bùn ngày ấy bụng còn sôi

Con đã già về đây gọi Mẹ ơi

Từ lâu lắm ngậm ngùi đêm trở giấc

Thấy ngoài kia lang thang nhành gió bấc

Nhớ nhà tranh vách đất Chuột leo màn

Nhớ con gà trừ bữa lá bèo trang

Em khát sữa cánh đồng làng xa quá

Mẹ cõng nắng cố thêm vài tóm mạ

Chợt mưa về hối hả nón lật nghiêng..

Nay con về tìm bóng Mẹ ngoài hiên

Giờ chỉ thấy xa xăm miền ký ức

Một nỗi nhớ len vào nghe nhói ngực

Đêm bỗng dài thao thức kẻ hồi hương..

Lòng Mẹ

(Dương Đình Hường)

Đêm đêm nghe tiếng gọi đò

Bên kia Ba Bến vọng vô khôn cùng

Trường Sơn mấy núi, mấy rừng

Đè lên vai mẹ ấy chừng gian nan

Đòn tre đè nặng cơ hàn

Vai gầy vá víu mấy tầng mẹ ơi

Bụi trần cuốn mẹ lên trời

Trong con đọng lại là lời con tim

Lần thời gian ngược để tìm

Chân cò, cánh vạc nổi chìm bến sông

Nắng vàng nhạt giữa chiều đông

Cái cua, con tép lưng còng mẹ nuôi

Từ trong câu hát à ơi !

Bạc đầu chưa tỏ hết lời mẹ ru

Trời nay đã hết mây mù

Con mong hồn mẹ thiên thu lại về.

Lời Nói Dối Của Cha

(Thơ: Việt Khoa)

Đến bây giờ gần quá nửa cuộc đời

Mới nhận ra Cha cũng từng nói dối

Bữa cơm ngày xưa đơn sơ mỗi tối

Con cá gầy Cha chỉ chọn đầu thôi

Mấy đứa con lại thắc mắc liên hồi

Sao Cha ăn đầu, nhiều xương dễ hóc

Cha bảo, già rồi …ăn đầu …bổ óc

Ăn đầu nhiều sẽ cứng cáp xương hơn

Cha còn bảo Ông Bà nội các con

Ngày xưa cho Cha ăn toàn thịt cá

Nghe lời Cha nhưng mà con thấy lạ

Cha bảo ăn nhiều sao cứ gầy nhom

Rồi con lớn lên Cha thì già thêm

Con hiều … nhường con … nên cha nói dối

Rồi quên nhanh, bởi tuổi thơ nông nổi

Chẳng vui buồn nào, nhớ được lâu đâu

Chúng con trưởng thành Cha bỏ đi đâu

Ngày giỗ Cha con nhìn vào di ảnh

Cha vẫn gầy nhưng nụ cười lấp lánh

Đôi mắt hiền vẫn tỏa ánh yêu thương

Mâm cỗ vợ con làm để dâng hương

Có con cá to đùng chiên béo ngậy

Nhớ đầu cá Cha thường ăn ngày ấy

Mắt nhạt nhòa con thổn thức… Cha ơi

Qua làn khói hương nghi ngút chơi vơi

Con thấy hiện lên dáng Cha xiêu vẹo

Mỗi buổi tối ra bờ sông lạnh lẽo

Kiếm vài con cá ít thịt, nhiều xương

Bữa cơm ngày giỗ, nhớ Cha lạ thường

Con chọn cái đầu như Cha ngày trước

Thằng Út bảo, đầu sao Ba ăn được

Con bảo rằng cho bổ óc, Út ơi

Con cố ngăn giọt nước mắt tuôn rơi

Không muốn vợ, con thấy mình rơi lệ

Sao bát cơm này bỗng dưng mặn thế

Ước cha vẫn ngồi, nói dối như xưa.

Con Ơi Sao Nỡ Bỏ Cha….?????

(Công Vũ)

TRĂNG BAO NHIÊU TUỔI TRĂNG GIÀ…

Ngoài bẩy mươi tuổi không nhà lang thang…

Con Trai nghe Vợ bỏ Cha…?????.

Sao Con không nghĩ chui ra chỗ nào…???..

Tiền Cha vơ vét từng hào….

Cha thì chẳng có đồng nào để ăn…

Đêm nằm Cha ngủ không chăn…

Gầm cầu xó chợ khó khăn trăm bề…

Con trai lấy được Vợ về…

Tưởng Con lo liệu tứ bề yên vui…

Con lại nghe lời Vợ xui…

Con thì khóc lóc ngậm ngùi với Cha…

Vợ con thì làm ở xa….

Bố thương Con với bán nhà dưới quê…

Vợ Chồng thuận tiện đi về….

Nhà quê đã bán Cha về với Con…

Cuộc đời đâu được vuông tròn…

Nghe lời cô Vợ..Con còn đuổi Cha…

Giờ thì Cha mới xót xa…

Nhà quê đã bán đi ra gầm cầu…

Cha giờ chẳng biết đi đâu…???..

Con ơi đối sử còn đâu chữ tình…

Chữ hiếu Cha đã sinh Con…

Bên tình bên hiểu Con còn nhớ không..???..

Chỉ vì một cánh hoa hồng….

Con không cần Bố..Cháu thì mất Ông…

Con thì có cũng như không…

Khi Con khôn lớn được trông được nhờ…

Ai ngờ cho tới bây giờ …

Chỉ vì Tiền bạc…đuổi Cha ra đường…???..

Giờ đây Cha ở đầu đường…

Mọi người qua lại thương cho vài đồng….

Con Cháu Ông có còn không….???.

Sao Ông khổ thế Ông không về nhà …

Đi đường thấy thế thương Cha ..

Sinh Con vất vả…Mẹ ra đi rồi…

Thương Con Cha ở vậy thôi…

Công Cha vất vả…bồng Con tháng ngày…

Cuộc đời sao nó đắng cay…

Con nỡ đối sử thế này với Cha…????..

Cầu mong Cha được đi theo Ông Bà…

Nghĩa trang còn rộng thênh thang…

Để Cha thanh thản…về nơi suối vàng…..!!!!!

Mẹ Nằm Nghiêng

(Phạm Văn Thạch)

Ngày sinh con

Mẹ đã nằm nghiêng

Cho dòng sữa xuôi đều suốt đêm con bú

Tay mẹ là gối mềm, con say giấc ngủ

Mẹ nằm nghiêng

Để thêm chiều cao chắn gió

Gió bấc mùa đông

Gió nam mùa hè

Gióhanh mùa thu

Gió nào cũng độc

Nên suốt bốn mùa mẹ cứ nằm nghiêng.

***

Mẹ nằm nghiêng tóc rụng nửa bên đầu

Mẹ nằm nghiêng

Cánh tay tròn thành dẹt

Mẹ nằm nghiêng

Nhịp tim cũng hơi lệch

Một đời thương con, một đời mẹ nằm nghiêng

Bây giờ mẹ đã thành bà

Nằm với cháu vẫn nghiêng như xưa ấy

Cánh tay gầy làm gối

Phải chèn thêm khăn dày

Giọng bà ru nghe rung rung, nghiêng nghiêng

Nằm nghiêng như bớt được nỗi lo

Được cận kề với giấc mơ rất đẹp

Để thỏa lòng thương cháu, thương con….

Dáng Mẹ

(Trần Thanh)

Khuya khoắt lắm mẹ vẫn còn chưa ngủ

Bận luôn tay đủ thứ việc nhà nông

Bên góc nhà đã soạn sẵn gánh gồng

Để ngày mai mẹ phải ra đồng sớm

Có gì đâu! Lót dạ vài miếng cốm

Vội hoà mình trong chớm lạnh mùa đông

Sương mù giăng trên đồng rộng mênh mông

Thấy mất hút mờ xa trông giáng mẹ

Con cầu nguyện mẹ mãi còn sức khoẻ

Để lo cho con trẻ thật chu toàn

Đời còn dài và còn lắm gian nan

Bao khốn khó ngập tràn không tả xiết

Bởi vì thế nên sức tàn lực kiệt

Thời trẻ trung đã quên hết tuổi xuân

Lo cho con có tấm áo cái quần

Để vui vẻ mỗi tuần lên trường học

Nghĩ thật tội cả một đời khó nhọc

Mẹ hình hài chỉ da bọc lấy xương

Thấm trãi mỗi ngày một nắng hai sương

Có bao giờ trên giường yên giấc ngủ

Sóng gió cuộc đời mẹ tôi từng nếm đủ

Sao tôi quên tháng năm cũ ngày qua

Vẫn đượm tình dù cuộc sống qua loa

Tình mẫu tử chắng nhạt nhoà năm tháng

Ngược thời gian tôi lục tìm dõ vãng

Phảng phất mùi của miếng cám vàng thơm

Của mẹ gom từ những bữa phơi rơm

Đã đánh đổi sớm hôm bằng nước mắt

Cho tôi thoáng nhớ về bao mùa gặt

Mà giờ đây đã xa lắc xa lơ

Vùng quê nghèo nhưng dào dạt tình thơ

Nhất định hẹn và chờ ngày trở lại…

Biết không quê trong chiều ni có phải?

Người đi xa trống trãi muốn về thăm…!!!

Bếp Lửa Cuối Năm

Cuối năm mẹ nhóm bếp hồng

Lửa heo như gợi nỗi lòng miền quê

Xạc xào gió bấc tái tê

Mẹ vun than đỏ, con về hơ tay.

***

Mạ non đan kín ruộng cày

Chân gầy lội cạn tháng ngày nắng mưa

Ngón chân mẹ nhuốm vàng chua

Tảo tần cày cuốc sớm khuya một đời.

***

Hương thơm của đất, của trời

Ngọt bùi ơn của mẹ tôi cấy cày

Chai sần mòn dấu vân tay

Một năm cực bấy nhiêu ngày mẹ ơi !

***

Con đi muôn dặm đất trời

Chìm trong lửa khói một thời đạn bom

Hiển vinh thì mẹ không còn

Bếp hồng mẹ vẫn sưởi con ấm lòng.

Vạt Áo Mẹ

(Nguyễn Đình Khiêm)

Vạt áo mẹ có lành đâu

Đùm bao cay đắng, khổ đau một thời.

Vá chằng đùm phận tả tơi

Nhuộm bùn đùm hạt mưa rơi vũng lầy

Gập ghềnh đùm cái đắng cay

Đùm vỏ dừa vứt, đùm đầy vỏ dưa.

Đùm cây trúc nẫu nắng mưa

Đùm bao nhiêu thứ … Mẹ chưa một lần !

Lặng thầm giọt nước mắt lăn

Chỉ vạt áo biết nhọc nhằn mẹ thôi

Thảo thơm đưa miếng trầu mời

Lòng bao bến lở, bến bồi ai hay !

Chỉ đằng sau miếng trầu cay

Mới là bão giật, bão lay tận cùng !

Nát gan ruột, nuốt vào lòng

Áo nhàu vuốt thẳng, lặng không một lời.

Cái tinh, cái chất làm người

Ủ trong áo mẹ thành tôi bây giờ

Nén nhang về lạy bến bờ

Rưng rưng vạt áo câu thơ nảy mầm.

Với tuyển tập những bài thơ hay nhất về cha mẹ trên đây chắc đã mang đến cho bạn nhiều xúc cảm khó diễn tả. Bên cạnh đó, chúng tôi còn cung cấp cho quý độc giả những bài thơ lục bát về mẹ hay, sâu lắng. Các bạn chú ý đón đọc nhé ! Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết !

Chùm thơ về cuộc sống ngắn hay nhất – đọc để hiểu Đời, hiểu Người

Thơ về cuộc sống ngắn, những bài thơ không quá dài nhưng lắng đọng, sâu sắc. Mỗi bài thơ chứa đựng những thông điệp sâu sắc về cuộc sống, về con người. Đọc những bài thơ hay về cuộc sống này sẽ giúp bạn hiểu đời, hiểu người hơn.

Cuộc sống muôn màu muôn vẻ, lòng người cũng đa sắc, đa màu. Bên cạnh vẻ đẹp đẽ, hoa mị của nó, còn đó những dối trá, lọc lừa, cô đơn, buồn tủi. Nhưng dù thế nào ta vẫn phải sống nên hãy chắt lọc những cái tốt đẹp nhất để sống cuộc đời ý nghĩa bạn nhé !

Còn bây giờ hãy dành thời gian chia sẻ cùng chùm thơ về cuộc sống ngắn sau đây để chiêm nghiệm cuộc sống bạn nhé !

Xin Ông Thương Lấy Cộng Đồng

(Trang Ngô)

Hàng năm cứ đến tháng ngâu

Cớ sao lại đổ lệ sầu trần gian

Gây nên úng lụt ngập tràn

Gặp mùa cô vít lây lan cộng đồng

Lệ nhiều khổ những dòng sông

Kéo luôn hệ lụy bãi đồng khổ theo

Xin ông hãy cứu dân nghèo

Gánh gồng đại dịch gieo leo lắm rồi

Dân cùng Chính phủ nước tôi

Dưới trên đoàn kết có ngồi yên đâu!

Bao nhiêu việc chất ngập đầu

Xin ông đừng trút mưa ngâu làm gì

Mong chờ một chút từ bi

Thiện tâm đất Việt ông thì hiểu cho

Bớt đi những mối tơ vò

Dân cùng với Đảng chung lo kết bày

Đảng truyền cả nước chung tay

Cùng nhau chống giữ dịch này sẽ qua

Ai không nhiệm vụ ở nhà

Ngoài đường công cộng cách xa giữ gìn

Mọi người củng cố niềm tin

Biết suy biết tính biết nhìn đúng sai!

Biết xây kế hoạch lâu dài

Nước mình đón nhận ngày mai huy hoàng

Qua rồi chống dịch vẻ vang

Công an bộ đọi vững vàng hơn xưa

Ngành y trình độ có thừa

Đồng lòng dịch bệnh nắng mưa quản gì!

Nơi nào cần đến ta đi

Vì dân vì nước ta thì quyết tâm

Nghe theo Đảng gọi khi cần

Lần hai tái dịch ra quân diệt trừ.

Vợ Khôn

( Trịnh Phượng – vịnh chị hàng tôm )

Khéo nhất trần đời chị bán tôm

Người mua xúm lại nói luôn mồm

Lưng to bụng lẳn tha hồ chọn

Kiếm nhỏ càng thon thoải mái dồn

Một lạng tươi rồi không phải nghĩ

Hai tờ chẵn chục vậy cho xôm

Con ươn, chỗ thối em bằm mắm

Của ế đâu ra đừng có khôn…!

Chuyện Về Các Nàng Tiên

(Trương văn Điền)

Người ta cắt tóc đi tu.

Các em cắt tóc diệt trừ CÔ VI.

Thiên thần áo trắng nghành y.

Bỏ phần duyên dáng lo vì sức dân.

Lòng riềng chẳng chút ngại ngần.

Mong cho đất nước được phần bình yên.

Các em là những nàng tiên.

Tiễu trừ CÔ VÍC. Xứng tên anh hùng.

Sắc Màu Chiến Sĩ

Tác giả : Phạm Ngọc Sách

Những chiến sỹ áo trắng
Rất quả cảm hy sinh
Trên tuyến đầu chống dịch
Không tiếc cả thân mình.

Và trong cuộc chiến tranh
Đã có người trúng đạn !
Còn có bao người bạn
Đang sống hưu yên lành

Rồi một sớm bình minh
Lại trở về đội ngũ
Khoác áo bờ lu cũ
Vào cuộc chiến tử, sinh.

Những chiến sỹ áo xanh
Luôn tiên phong chống giặc
Ngủ lán lều, trên đất
Phục vụ người cách ly

Chống chọi với cô vi
Không quản chi mưa nắng
Bao hy sinh thầm lặng
Từ lúc dịch tràn sang.

Những chiến sỹ áo lam
Gõ từng nhà tìm kiếm
Không ngại ngần nguy hiểm
Để chặn dịch lây lan.

Ôi yêu quý vô vàn
Những sắc màu chiến sỹ
Đã tạc vào thế kỷ
Cuộc chiến ngày sang trang.

Chém !!

(Thế Nguyễn)

Chém cha cái lũ bất lương

Một lũ hám lợi dẫn đường co vid

Chỉ vì lợi lộc bản thân

Quên đi nhân cách trong ngần Việt Nam

Chém cha cái lũ ác nhân

Chỉ vì lợi nhuận bất cần lương tri

Làm cho đất nước thêm kỳ

Gồng mình gánh chịu cũng vì lũ bay

Chém cha cái lũ mặt dày

Chém cho bằng hết rồi đày diêm vương

Chúng bay một lũ gạt lường

Tham tiền hám lợi chết trương cho rồi

Chém cha cái lũ mất cội

Coi thường dân tộc rước voi dày mồ

Chúng bay đòi cưỡi ô tô

Nhân dân cả nước đào mồ chôn bay !!!

Có Phải Em Mùa Thu Hà Nội

(Nguyễn Đình Huân)

Em có hay lá xanh đã thay màu

Thu đang về bên chân cầu Thê Húc

Hà Nội đón thu vào mùa hoa cúc

Hoa sữa đầu mùa là lúc thu sang

Anh vẫn nhớ hương hoa sữa nồng nàn

Sấu rụng lá và cây bàng chớm đỏ

Hương cốm thơm trong đôi bàn tay nhỏ

Mang thu về trong cơn gió heo may

Em còn hay đi dạo cạnh hồ Tây

Không có anh ai nắm tay em bước

Anh vẫn nhớ ta bên nhau thuở trước

Chiều thu hẹn thề mộng ước ngày sau

Mơ một ngày nên duyên nợ trầu cau

Em sẽ là cô dâu ngày hôn lễ

Nhưng ai đo được, lòng người nhân thế

Khi thu tàn em lặng lẽ chia tay

Bỏ lại mùa thu với lá vàng bay

Nơi có một người, đắng cay ở lại

Bên mùa thu với nỗi buồn hoang hoải

Nhặt lá vàng để nhớ mãi người xưa.

Kén Vợ

(Lý Hảo)

Con ơi mẹ bảo con này !

Lớn lên lấy vợ chon ngay chân dài

Chân cao nó mới lắm tài

Ra đường khối kẻ phải nhoai ra nhìn

Đi nhanh dáng bước tự tin

Dòm con dâu mẹ như nhìn thiên nga

Lùn giống mẹ xấu hơn ma

Có đỡ chút vải lại ra kém tầm

Chiều cao chắc chắn có tâm

Dáng lội ruộng ngập không nhầm được đâu

Lên phố thị nó dẫn đầu

Việc gì cũng hợp ở đâu cũng vừa

Ngày nay không giống ngày xưa

Vải nhiều lại rẻ ai ưa kẻ lùn

Con nghe mẹ nhớ vén vun

Chân cao là lấy chân lùn nhớ thôi.

Luận Giàu Nghèo

(Nguyễn Bình)

Giàu nghèo nghiệp quả đã định an

Tiền kiếp mình gieo ở Thế gian

Giàu không hạnh phúc thì cũng chán

Nghèo mà đầm ấm vẫn huy hoàng

Biết nghèo phấn đấu đời vẫn sáng

Cậy giàu hoang phí nghiệp tiêu tan

Nhắm mắt xuôi tay lìa Cõi tạm

Giàu nghèo cũng chỉ… nằm tro tàn!

Chớ cậy mình giàu để huênh hoang

Đừng tủi phận nghèo mãi trách than

Sống chớ nặng chi điều so sánh

Để lòng thanh thản dạ bình an

Bao mảnh đời kia còn bất hạnh

Tha hương, bệnh tật với cơ hàn…

Sao mãi nhìn lên rồi than vãn

Mà không nhìn xuống hoặc nhìn ngang?

Được giàu chưa chắc sướng như Tiên

Đêm dễ tìm đâu giấc ngủ yên

Lo phường trộm cướp hay… thăm viếng

Lo vụ… Em riêng… cũng quá phiền

Lo phần thừa kế cho êm đẹp

Kẻo người thân thuộc chẳng cho yên

Lo lỡ một ngày về… Bên ấy

Bỏ lại Dương gian một đống tiền!

Lỡ nghèo cam chịu chẳng quá lo

Đêm đến an lòng ngáy kho kho

Cửa đóng then gài chi cho mệt

Trộm nào thèm viếng – có gì cho

Đâu phải bận lòng lo Di chúc

Khỏi phiền khỏi giận khỏi so đo

Rượu trắng lai rai tay tự rót

Phiền chi… “Em út” đỡ… tiền bo!

Cuộc sống thì ai chẳng muốn giàu

Nhưng mà có dễ được đâu nào

Tùy vào tài, chí và duyên, phước

Đâu phải ai ai cũng được giàu

Sống luôn mơ ước luôn cố gắng

Nhưng cũng vừa tầm chớ quá cao

Sống nên đơn giản cho thanh thản

Mơ mộng hão huyền chỉ khổ đau!

Giàu nghèo xét lại cũng như nhau

Cũng buồn, vui, sướng… cũng khổ đau

Chớ cậy mình giàu khinh kẻ khó

Nghèo đừng nhăn nhó ghét ai giàu

Đời vốn vô thường ai biết được

“Lên voi xuống chó” một hôm nào

Sống không thẹn lòng tâm thanh thản

Vậy cũng là xem… đã được giàu!…

Vẫn Sáng Mãi Niềm Tin

(Vũ Quốc Hưng)

Đất nước mình tuyệt quá phải không em

Từ ngàn xưa cha ông truyền lại mãi

Dẫu khó khăn chi cũng đừng nên e ngại.

Dám đối đầu đầy tính khí NƯỚC NAM

Như ngày xưa Vua Trần đã họp bàn

Khi đất nước ngàn cân treo sợi tóc

Hội nghị Diên Hồng các bô lão dâng sớ khóc

Đánh, đánh đi không khuất phục kẻ thù

***

Đến hôm nay đại dịch cúm CO VID

Cả thế giới đang gồng mình chống đỡ

Trong lúc gian nguy ai cũng cần che chở

Nước NAM mình đâu nỡ bỏ dân NAM

Có những ai trải qua những lúc cơ hàn

Chỉ thấy hạt gạo trong mơ trên mâm toàn củ khoai củ sắn

Như ngày xưa Mẹ bảo phải chiu chắt

Hai lạng sườn trộn cân muối con ơi

Qua bao năm trời chiến tranh chia cắt nước mắt rơi

Để hôm nay đất nước mình được tự do hạnh phúc

Có lẽ nào mà không chung tay chung sức

Một chút tâm thôi cũng thấy ấm nhẹ người

Mấy hôm rồi Bác không ngủ! Bác ĐAM ơi

Bác trằn trọc nghĩ suy và toan tính

Việc Bác làm toàn dân đều tôn kính

Lo cho dân mặc tóc bạc mắt quầng

Việc Bác làm là cho cả nhân dân

Không phân chia người VIỆT trong , ngoài nước

Hết khả năng phải làm cho bằng được

Để đất nước mình mãi Quốc Thái Dân An

Để dịch bệnh không thể tràn lan

Mỗi người dân cần nâng cao ý thức

Tuân thủ cách ly hạn chế tiếp xúc

Dịch diệt hết rồi đất nước lại an vui

Để một sớm mai ngủ dậy thấy Bác cười

Một nụ cười sau bao đêm ngày thức trắng

Ôi ! đẹp chưa hôm nay trời tỏa nắng

Lại thấy Bác ra đường cổ vũ bóng đá với anh em.

Cảnh Đẹp Thiên Nhiên

(Đặng Hoa)

Việt Nam đất nước con người.!.

Thiên nhiên cảnh đẹp tuyệt vời nước non.!.

Rừng núi cảnh đẹp tô son.!.

Trùng trùng điệp điệp nước non quê nhà.!.

Ai đi khắp trốn quê xa.!.

Không bằng sống ở quê nhà Việt Nam.!.

Tuy nghèo vật chất không ham.!.

Chỉ bằng tình nghĩa Việt Nam anh hùng.!.

Ru Cho Cây Lúa Trổ Bông

(Dương ĐìnhHường)

Đòng đòng đang đợi cơn mưa

Như con khát sữa, đang chờ mẹ đây

Lúa ơi, đã trải những ngày

Căm căm giá rét heo may dập vùi

Thương nhau cơm đứng, cơm ngồi

Đầu bờ che chắn chọn thời trổ bông

Giờ lúa đang độ đòng đòng

Khát mưa ngấm sữa cầm lòng sao đang

Một lòng mưa nắng vì con

Niềm riêng cho lúa sớm hôm ngoài đồng

Thương nhau lòng những dặn lòng

Bên con, bên lúa mặn nồng cả hai

Nếu mà mưa được thay trời

Mồ hôi của chị sẵn rơi cho đồng.

Hương Lúa

(Trần Đức Tao)

Đường làng kinh tế – chiều về

Thoảng mùi khoai nướng giống quê mình nghèo

Xa xôi thế vẫn bám theo

Mới hay hương lúa nặng đeo bên lòng

Bây giờ ở đấy ai mong

Ai ngồi ném sỏi – xuống sông đợi mình?

Ai còn thơ thẩn cổng đình

Bâng quơ ngắt lá ngóng mình đến nhanh.

Giàu sang đô hội thị thành

Sao bằng tình khúc em dành cho anh.

Tuyển tập những bài thơ về cuộc sống ngắn sâu sắc, dạt dào cảm xúc trên đây sẽ giúp bạn hiểu đời, hiểu người hơn. Nhưng hơn tất cả, những bài thơ hay về cuộc sống này sẽ giúp bạn yêu thêm cuộc sống muôn màu quanh ta, yêu hơn tình người, tình đời sâu lắng. Cảm ơn quý độc giả đã đồng hành cùng bài viết ! Thân ái !!!

95++ bài thơ về cuộc sống tươi đẹp hay nhất – đọc để yêu đời hơn

Thơ về cuộc sống tươi đẹp, chùm thơ hay bạn nên đọc để yêu đời hơn, yêu những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt nhất mà cuộc sống đã ban tặng.

Cuộc sống quanh ta lúc nào cũng ngập tràn sắc màu. Nếu bạn mở lòng với nó, bạn sẽ tận hưởng được vẻ đẹp lung linh đó. Cuộc sống của bạn dù thế nào đi chăng nưa, bạn cũng hãy luôn yêu đời, yêu cuộc sống ta đang có bạn nhé. Đây cũng là thông điệp bài viết muồn nhắn nhủ.

Cùng chia sẻ chùm Thơ về cuộc sống tươi đẹp hay nhất sau đây để yêu thêm cuộc sống muôn màu quanh ta bạn nhé !

Cha Không Thể Gặp Con

Về thăm con đứng bên ngoài cổng sắt

Ngắm nhìn con thấy ánh mắt buồn hiu

Cha thường bế con ôm ấp mỗi chiều

Luôn nói với con cha yêu con nhất

Con biết đấy không thể nào gặp mặt

Để ôm con cha siết chặt vòng tay

Nhưng mà thôi chắc cha phải đi đây

Hãy hôn con chăm sóc thay anh nhé

Luôn yêu con anh yêu luôn cả mẹ

Nhưng giờ này anh không thể vào trong

Dịch Covid vẫn dồn dập tấn công

Là người lính nên anh không thể khác

Cùng đồng đội phải ngày đêm cánh gác

Cách ly khoanh vùng ở các trung tâm

Dù hiểm nguy vẫn chiến đấu âm thầm

Không sao đâu hãy yên tâm em ạ.

Có Phải Em Mùa Thu Hà Nội

(Nguyễn Đình Huân)

Em có hay lá xanh đã thay màu

Thu đang về bên chân cầu Thê Húc

Hà Nội đón thu vào mùa hoa cúc

Hoa sữa đầu mùa là lúc thu sang

Anh vẫn nhớ hương hoa sữa nồng nàn

Sấu rụng lá và cây bàng chớm đỏ

Hương cốm thơm trong đôi bàn tay nhỏ

Mang thu về trong cơn gió heo may

Em còn hay đi dạo cạnh hồ Tây

Không có anh ai nắm tay em bước

Anh vẫn nhớ ta bên nhau thuở trước

Chiều thu hẹn thề mộng ước ngày sau

Mơ một ngày nên duyên nợ trầu cau

Em sẽ là cô dâu ngày hôn lễ

Nhưng ai đo được, lòng người nhân thế

Khi thu tàn em lặng lẽ chia tay

Bỏ lại mùa thu với lá vàng bay

Nơi có một người, đắng cay ở lại

Bên mùa thu với nỗi buồn hoang hoải

Nhặt lá vàng để nhớ mãi người xưa.

Ngủ Đi Em Hỡi

(Nguyễn Đình Huân)

Ngủ đi em cuộc chiến còn tiếp diễn

Covid lần này diễn biến hiểm nguy

Mới đây thôi Đà Nẵng nhiễm Cô vi

Thêm một lần cả ngành y vất vả

Ngủ đi em giấc nồng đêm cuối hạ

Để mai ngày lại tất tả lo toan

Chăm sóc bệnh nhân chẳng quản gian gian

Vì dân tộc vì bình an đất nước

Như thiên thần ngẩng cao đầu em bước

Thật tự hào các thầy thuốc của ta

Ghi công đầu chống giặc corona

Giúp cho con tàu vượt qua bão tố

Anh vẫn biết cuộc chiến này gian khổ

Covid lần này độc tố tăng thêm

Y bác sĩ lại phải thức thâu đêm

Vì bệnh nhân sẵn sàng quên tính mạng

Em có biết sau đêm đen trời sáng

Các thiên thần sẽ chiến thắng quỷ ma

Anh vẫn tin Covid hết không xa

Cùng nhau hát khải hoàn ca em nhé !

Cảnh Đẹp Thiên Nhiên

(Đặng Hoa)

Việt Nam đất nước con người.!.

Thiên nhiên cảnh đẹp tuyệt vời nước non.!.

Rừng núi cảnh đẹp tô son.!.

Trùng trùng điệp điệp nước non quê nhà.!.

Ai đi khắp trốn quê xa.!.

Không bằng sống ở quê nhà Việt Nam.!.

Tuy nghèo vật chất không ham.!.

Chỉ bằng tình nghĩa Việt Nam anh hùng.!.

Gửi Đà Nẵng Yêu Thương

(Vũ Tuấn)

Đà Nẵng ơi ! Miền đất tôi thương

Bởi có những người tôi yêu ở đó

Là những người cùng trái tim máu đỏ

Cùng mẹ Âu Cơ, cùng con cháu Lạc Hồng

Mấy ngày qua Đà Nẵng biết không?

Cả Đất nước tưởng chừng như nín thở

Lòng lo lắng bao trái tim đau khổ

Khi báo đài , tin người nhiễm thêm ca

Hà Nội , Sài Gòn bao chiến sỹ blu

Theo tiếng gọi lên đường ra tiền tuyến

Cả Tổ quốc hướng về thành phố biển

Mong các anh lại chiến thắng trở về

Trái tim Việt có thổn thức lắng nghe?

Tiếng đau thương vọng về từ đồng loại

Vợ đợi chồng trong đêm dài khắc khoải

Bao gia đình mong buổi tối đoàn viên

Dịch bệnh tràn về Đất nước lại không yên

Thương Đà Nẵng đang gồng mình chống dịch

Khúc ruột miền trung dù thiên tai bão dập

Sẽ lớn lên cùng đất mẹ anh hùng

Người Việt ơi hãy cùng góp sức chung

Nâng cao ý thức, đẩy lui covid

Từ mũi Cà Mau đến địa đầu Tổ quốc

Đất nước yên bình, sạch bóng giặc cô vy.

Người Mẹ Anh Hùng

(Nguyễn Đình Huân)

Mẹ gánh cả nắng cả mưa

Gánh mùa hạn hán gánh mùa bão giông

Gánh mùa hạ gánh mùa đông

Bốn mùa mẹ gánh cánh đồng trên vai

Con ra trận xứng đời trai

Mẹ lại gánh tiếp ngày dài tháng năm

Mong con mạnh khoẻ về thăm

Ai ngờ con mẹ phải nằm rừng xa

Con vĩnh viễn không về nhà

Mẹ lại phải gánh xót xa suốt đời

Nỗi buồn nước mắt đầy vơi

Vì tổ quốc mẹ cả đời sắt son

Con mẹ vì nước vì non

Tấm bằng tổ quốc vẫn còn ghi công

Tình mẹ như một dòng sông

Ngọt ngào như chiếc đòng đòng lúa non

Cả đời vất vả vì con

Lưng còng tóc bạc vẫn còn âu lo

Suốt đời mẹ giống thân cò

Quanh năm lặn lội bên bờ sông sâu

Con đi bỏ lại nỗi sầu

Lá vàng lại khóc cho màu lá xanh

Bao năm chấm dứt chiến tranh

Mẹ vẫn tựa cửa bên mành chờ con

Lại Đây Thầy Bảo

(Lý Hảo)

Lại đây thầy bói quẻ này

Năm nay Covit đọa đầy thế gian

Nhớ dùng cồn rượu giải oan

Ra đường gặp mặt hãy khoan lại gần

Đi đâu có việc khi cần

Khẩu trang đúng cách áo quần đến nơi

Không nên chè chén vui chơi

Lỡ dính Covits thì đời đi tong

Cách xa hai mét đề phòng

Mười bốn ngày ổn là vòng yên tâm

Tình duyên của nả ầm ầm

Hãy dính Covit là âm một đời

Vợ chồng con cái nhớ lời

Đi Âu đi Á ta thời tạm dưng

Khi nào Covit nó dừng

Anh em hàng họ mới mừng mới vui.

Em Là Ai

(Hà Văn Huyền)

Em là ai, mà nhìn em xinh thế

Lại đứng bên cây khế ngọt nhà tôi

Nhìn thấy em tim tôi bỗng bồi hồi

Bởi em đẹp đôi môi hồng thắm đỏ

Em là ai mà giờ tôi mới tỏ

Đôi mắt nhìn ,như thấu rõ tim tôi

Sống mũi cao da trắng, thật rạng ngời

Mái tóc thề buông lơi ,ngời duyên dáng

Em là ai mà tâm hồn trong sáng

Yêu quê hương, yêu đất Việt của mình

Càng nhìn em tôi thấy lại càng xinh

Em rất đẹp một thân hình người mẫu

Em xinh tươi hỡi cô em có thấu

Chùm khế kia là hình mẫu, quê hương

Dù em đi qua trăm vạn nẻo đường

Hãy luôn nhớ, quê hương ,chùm khế ngọt !

Không Đề

(Đồng Mão -Tặng phó thủ tướng Vũ Đức Đam)

Tôi đến quê anh Vũ Đức Đam

Ngắm nét sơ khai mái đình làng

Thương đất quê nghèo nhưng hiếu học

Thương tuổi thơ anh rất gian nan

Biết anh …sâu nặng mối tình quê

Thương nơi ngõ nhỏ mẹ đi về

Không quên bè bạn khi nghèo khó

Từ thời đánh dậm …tắm sông quê

Nay thành quan chức của trung ương

Anh vẫn như xưa vẫn khiêm nhường

Chân thành khiêm tốn và giản dị

Giầu lòng nhân ái …rộng tình thương

Từ khi dịch bệnh đến Việt Nam

Trăm họ muôn dân đã sẵn sàng

Tổ quốc trao anh thêm trọng trách

Người tổng chỉ huy Vũ Đức Đam

Khi dịch tràn lan khắp nước nhà

Người ta thấy dịch vội tránh xa

Anh đến động viên thăm người bệnh

Vào nơi vùng dịch để trao quà

Khi bao người khác chẳng như anh

Chẳng thương chú Cuội với chị Hằng

Khi dịch tràn về đang cực khổ

Họ vẫn lăm le …định cướp trăng

Sao chẳng học anh Vũ Đức Đam

Công danh tiền bạc cũng chẳng màng

Rưng rưng ngấn lệ …đêm mất ngủ

Thương người vùng dịch sống lầm than

Với tình thương mến tự lòng tôi.

Bác Sĩ Như Mẹ Hiền

(Lê Khánh Nhâm)

À ơi con ngủ đi thôi!

Năm canh mẹ thức mẹ ngồi ru con.

Nước nhà đang dịch vẫn còn.

Trăng còn sáng tỏ xa con đi làm.

Gian khổ mẹ cũng đồng cam!

Quên ăn, quên ngủ bận làm vì dân.

Tháng ngày xông sáo ân cần.

Mẹ là chỗ dựa của dân lúc này.

Tóc bạc vì nước hăng say.

Thương dân mẹ phải tối ngày xa con.

Vì dân mẹ phải làm tròn.

Chữa cho khỏi bệnh không còn ai đau.

Không để người dân buồn sầu.

Thấy dân nhiễm dịch mẹ đau nhói lòng.

Từng ngày dân ngóng, dân mong.

Quê hương hết dịch ấm lòng Đảng ta.

Chúng ta đều là một nhà.

Con rồng Âu Lạc sinh ra dân mình.

Dù cho mẹ có hi sinh.

Vì dân, vì nước trọn tình mẹ vui.

Tình dân thắm thiết ngọt bùi.

Thấy dân khỏi bệnh mẹ vui cả đời.

Tình dân ấm áp muôn nơi.

Vì dân tin Đảng sáng ngời năm châu.

Con ơi nước ta không giàu?

Nhưng giàu tình cảm thương nhau con à.

Sau này con lớn như cha.

Rồi con hiểu được dân ta anh hùng.

Giọt Ngâu

(Lý Hảo)

Mới qua trời nắng chang chang

Mà nay trời đã vội vàng đổi ngâu

Quang tre yếm thắm bán rau

Mưa làm ướt hết cả đầu lẩn chân

Thương em trong dạ bần thần

Muốn che liệu có còn phần che không

Yếm đào hay má em hồng

Mưa càng dầy hạt cho lòng anh đau

Mưa ơi ! mưa hãy vơi mau

Lạnh đào ướt cả chòm rau trước nhà

Vai trần gót đỏ kiêu sa

Để anh xin mẹ qua nhà anh che.

Ngủ Tý Đi Anh

( Tặng phó thủ tướng Vũ Đức Đam)

Anh Đam ơi ngủ nghỉ tý đi anh

Ngủ lấy sức để mai làm việc tiếp

Kể từ ngày ta đánh con Covid

Hình như Anh chưa nghỉ ngủ tý nào

Anh đã gầy ,người mảnh khảnh cao cao

Mấy tháng trời rồi anh làm quá sức

Bữa cơm ăn có chút nào cá thịt

Hay vội vàng cho xong bữa hả anh

Cuộc chiến lần này sẽ rất khó khăn

Nhưng tôi rất tin rồi ta sẽ thắng

Bởi có anh và ta luôn có Đảng

Chỉ lo cho dân ít nghĩ tới mình

Những giáo sư,bác sỹ,điều dưỡng viên

Vào điều trị như đi vào chiến dịch

Quên cả mình quên những gì cần thiết

Chỉ quyết tâm giành chiến thắng cuối cùng

Tất cả ngành y là những anh hùng

Biết trận chiến là vô cùng vất vả

Biết lây nhiễm vẫn hiến dâng tất cả

Để nhân dân có cuộc sống an toàn

Đại dịch này nhanh chóng phải tan

Anh Vũ Đức Đam đã nhiều đêm không ngủ

Nhìn anh yếu gầy tôi thương anh quá

Sau cuộc họp này, ngủ tý đi anh

Trên đây là Tuyển tập những bài thơ về cuộc sống tươi đẹp hay nhất vừa mới được Uct.edu.vn tổng hợp. Đây đều là những sáng tác mới mới nhất của những tác giả chuyên và không chuyên trong cả nước. Tuy là những sáng tác mới nhưng không kém phần sâu sắc. Hi vọng các bạn yêu thích chùm thơ ngắn đặc sắc này.

[Tuyển Tập] những bài thơ 8 chữ mới nhất, nồng nàn & sâu lắng

Thơ 8 chữ là một trong những thể loại thơ phổ biến hiện nay, được đông đảo thi sĩ chuyên và không chuyên lựa chọn. Những bài thơ nồng nàn, sâu lắng với mạch cảm xúc tuôn trào được gửi gắm qua những lời thơ trau chuốt, mạch lạc.

Thể loại của dòng thơ này cũng khá phong phú: có thơ tình yêu, thơ tình bạn, thơ cuộc sống , thơ về mẹ, về tình phụ tử bao la, về tình chồng vợ sâu nặng …

Sau đây Uct.edu.vn xin giới thiệu cùng quý bạn đọc tuyển tập những bài thơ 8 chữ hay nhất, mới nhất. Các bạn cùng chia sẻ nhé !

Tiễn Hạ Bùi Ngùi

Tháng Tám ơi! – Hôm nay mùng một nhỉ?

THU rộn ràng hoan hỉ nhận bàn giao

HẠ mệt rồi nên cũng chẵng chênh chao

Gom nắng nhạt rồi cất vào ngăn tủ.

Mấy tháng nắng như thế là quá đủ

Mệt rã rời có vui thú chi đâu!

Nhuận thêm ngày nên khóa trực hơi lâu

Rồi COVID làm buồn rầu HẠ quá.

Gửi lại THU phượng hồng còn mấy đóa

Xác ve sầu với mấy ngó sen tươi

HẠ ra đi mà chẳng nói chẳng cười

Như có lỗi với những người ở lại.

THU xem sổ thấy buồn rầu ái ngại

Tái COVID rồi sẽ lại bão dông

Liệu yên hàn trong mấy tháng THU không?

Hay dân mình lại long đong vất vả !

Cầu mưa thuận sóng trùng khơi yên ả

Hết COVID thông thoáng cả ba miền

Cho dân tình sống mạnh khỏe an yên

Mong THU đến không buồn phiền như HẠ

Lời Nói Dối Của Cha

(Thơ: Việt Khoa)

Đến bây giờ gần quá nửa cuộc đời

Mới nhận ra Cha cũng từng nói dối

Bữa cơm ngày xưa đơn sơ mỗi tối

Con cá gầy Cha chỉ chọn đầu thôi

Mấy đứa con lại thắc mắc liên hồi

Sao Cha ăn đầu, nhiều xương dễ hóc

Cha bảo, già rồi …ăn đầu …bổ óc

Ăn đầu nhiều sẽ cứng cáp xương hơn

Cha còn bảo Ông Bà nội các con

Ngày xưa cho Cha ăn toàn thịt cá

Nghe lời Cha nhưng mà con thấy lạ

Cha bảo ăn nhiều sao cứ gầy nhom

Rồi con lớn lên Cha thì già thêm

Con hiều … nhường con … nên cha nói dối

Rồi quên nhanh, bởi tuổi thơ nông nổi

Chẳng vui buồn nào, nhớ được lâu đâu

Chúng con trưởng thành Cha bỏ đi đâu

Ngày giỗ Cha con nhìn vào di ảnh

Cha vẫn gầy nhưng nụ cười lấp lánh

Đôi mắt hiền vẫn tỏa ánh yêu thương

Mâm cỗ vợ con làm để dâng hương

Có con cá to đùng chiên béo ngậy

Nhớ đầu cá Cha thường ăn ngày ấy

Mắt nhạt nhòa con thổn thức… Cha ơi

Qua làn khói hương nghi ngút chơi vơi

Con thấy hiện lên dáng Cha xiêu vẹo

Mỗi buổi tối ra bờ sông lạnh lẽo

Kiếm vài con cá ít thịt, nhiều xương

Bữa cơm ngày giỗ, nhớ Cha lạ thường

Con chọn cái đầu như Cha ngày trước

Thằng Út bảo, đầu sao Ba ăn được

Con bảo rằng cho bổ óc, Út ơi

Con cố ngăn giọt nước mắt tuôn rơi

Không muốn vợ, con thấy mình rơi lệ

Sao bát cơm này bỗng dưng mặn thế

Ước cha vẫn ngồi, nói dối như xưa.

Đảng Trong Cuộc Sống Chúng Ta

(Dương Đình Hường)

Đất nước này ai cũng muốn tung hô

Lời muôn năm dâng lên Đảng, Bác Hồ

Mỗi khi trên đường vui chiến thắng

Không chỉ hôm nay mà mãi muôn đời.

***

Khi đất nước sáng rực ánh vàng tươi

Núi biếc, non xanh, trời cao, biển rộng

Đảng và Bác Hồ luôn trong đời sống

Như cơm ăn, thức uống và khí trời.

Tro Tàn Quá Khứ

(Lê Quang Trang)

Lả tả bay trên thành phố đông người

Tro quá khứ tình yêu em đã đốt

Cái quá khứ không đem mà ăn được

Nhưng con người lại chẳng thể nguôi quên.

***

Dẫu bây giờ không được nắm tay em

Mắt trong mắt như cái thời lửa cháy

Nhưng hãy lọc trong tàn tro đen ấy

Có những điều đốt mãi chẳng thành tro.

Mãi Giữa Lòng Dân

(Dương Đình Hường)

Anh đã về đây giữa lòng đất mẹ

Nơi chôn nhau cắt rốn anh chào đời

Tổ Quốc giao nhiệm vụ đã xong rồi

Anh yên nghỉ giữ quê nhà yên ấm

***

Tên anh khắc trong trời cao, đất rộng

Đã hóa thành những tên núi, tên sông

Đã hóa vào trong những nỗi nhớ mong

Muôn thế hệ có tên anh phía trước.

***

Khi con tim ta hướng về Tổ Quốc

Là có anh trong phấp phới cờ hồng

Thế hệ sau anh lòng mãi dặn lòng

Phải xứng đáng với người vì đất nước.

***

Quê hương nay đã hơn mười thuở trước

Ruộng liền bờ, liền mảnh lúa lên xanh

Làng mình ơi, vui nô nức thâm canh

Trong no ấm vui đời nông thôn mới.

Hoa Cỏ May

Em không phải là hoa hồng đâu anh

Kiêu sa thế giữa muôn ngàn hoa cỏ

Em chỉ là bông cỏ may bé nhỏ

Vì yêu đời nên lưu luyến nhân gian

Chỉ trách mình sao lại trót đa mang

Cứ lặng thầm níu chân người qua lại

Dẫu biết rằng cuộc đời nhiều ngang trái

Cố giữ hoài mà có được gì đâu

Một người qua tặng em một chút sầu

Họ vô tâm mang tình em đi mất

Có lúc nào họ nhận ra sự thật ?

Khi quay về có tìm được em chăng ?

Em chỉ là loài hoa cỏ không hương

Anh đi qua không thấy lòng trăn trở

Có cảm thấy bông cỏ may bé nhỏ

Rút tâm hồn để giữ bước chân anh .

Dấu Lặng

(T – T -H)

Chỉ một lần anh đến được cùng em

Một lần thôi sao nửa đời còn nhớ

Trái tim em cựa mình trăn trở

Giấc mơ vỡ thành trăm mảnh sinh ly

***

Bước chân nào em tiễn anh đi

Thuở ấy thiên đường tan vào cơn gió lạnh

Em xa anh chiều nay hoang vắng

Chớp mắt trời buồn bỗng hóa hoàng hôn.

***

Đâu dễ quên nhau dù chỉ câu hát buồn

Đốt cho anh phong thư ngày trước

Tháng năm qua những gì em có được

Hóa tro tàn chôn lấp một trời yêu

***

Kỉ niệm bên anh em nhớ thật nhiều

Dẫu ngọt ngào vẫn mang theo vị đắng

Chia trái tim em làm dấu lặng

Tát cạn lòng chưa vơi một tình yêu …!

Cuối Hạ

(Đường Thị Thương)

Tiếng ve ấy cuối mùa còn khắc khoải

Hoa bằng lăng rơi rớt ngập dấu dày

Sắc phượng tàn còn sót lại trên cây

Cố níu giữ hạ vàng thêm chút nữa

***

Khúc khích cười giòn tan vào nỗi nhớ

Kỷ niệm xưa đâu có dễ phai nhòa

Dòng lưu bút ngọt ngào trong trang vở

Cuối hạ nào? Khoảnh khắc buổi chia tay.

***

Dịu dàng thôi nắng không còn gay gắt

Khe khẽ lay, gió thoang thoảng hương nhài

Đêm cuối hạ mắt xoe tròn lúng liếng

Ánh trăng tròn đẹp tựa tuổi thần tiên.

Ở Hai Đầu Con Phố

Anh và em ở hai đầu con phố

Hàng cây xanh, xanh ngắt cả bốn mùa

Con chim nhỏ từ bao giờ làm tổ

Vậy mà nay chim ở nơi nao?

***

Con phố nhỏ giờ này vui nhộn thế

Người và xe chen kín cả lề đường

Em bịn rịn mỗi lần chờ anh tới

Gặp nhau rồi để lại nỗi vấn vương.

Không Đề

(Chu Thị Thơm)

Lại bất chợt như mưa rào ướt lói

Dọc đường đi đã phủ bước chân người

Lại bất chợt – như ngày nào anh tới

Dòng sông đời đã hút cánh buồm trôi.

***

Anh như thể khi xuân về lại cháy

Ngọn lửa bùng lách tách cõi bình yên

Giấc mơ phủ những điều chưa kịp thấy

Khi sau lưng chấp chới những muộn phiền.

***

Lại bất chợt nghe sắc đào nở vội

Lại giật mình khi anh đến cùng em.

Thơ 8 chữ hay là thể loại thơ chiếm được tình cảm của đông đảo độc giả. Những câu thơ với cấu trúc không quá gò bó mà vẫn mượt mà, trôi chảy, dễ đi vào lòng người. Nếu bạn yêu thích thể loại thơ này, đừng bỏ lỡ tuyển tập những bài thơ 8 chữ hay, mới nhất trên đây nhé !

[CHÙM] thơ tình buồn ngắn gọn sâu lắng cảm xúc

Thơ tình buồn ngắn nhưng sâu lắng cảm xúc, vẫn diễn tả trọn vẹn tâm tư, tình cảm, nỗi lòng chất chứa. Những bài thơ là tiếng lòng hay nói đúng hơn là nỗi đau nhức nhối khi cuộc tình không vẹn, tan vỡ theo gió mây.

Hơn ai hết, những người trong cuộc cảm nhận rõ nhất cảm xúc này. Nếu bạn đang có cùng tâm trạng, hãy tìm lại nỗi niềm của mình qua những bài thơ tình yêu buồn ngắn gọn sau đây nhé !

Không Đề

(M.Lermontop- Nga)

Tôi còn đâu nữa yêu em

Mộng xưa đau đớn, cuồng điên qua rồi

Nhưng nơi sâu kín lòng tôi

Hình em vẫn sống tuy vời vợi xa

Đã say mộng mới thiết tha

Nhưng hình ảnh ấy dễ nào đã quên

Tượng thờ dù đổ vẫn thiêng

Miếu thờ bỏ vắng vẫn nguyên miếu thờ.

Vô Đề

(Trần Mĩ Dung – Trung Quốc)

Chén xuân chan chứa bao tình

Cỏ non xơ xác, chim oanh thẫn thờ

Sáng mai chàng đã đi chưa ?

Xin đem nước mắt làm mưa giữ chàng.

Anh Chẳng Tin . . .

(R.Gamdatop – Nga)

Anh chẳng tin chuyện thần linh ma quái

Vẫn cứ mong có Thần Chết trên đời

Để Thần Chết bắt anh giam lại

Phải hai năm giằng giặc mới thôi !

***

Để từ nhà giam,âm dương đôi ngả

Anh nghĩ về những chuyện đã qua

Rồi trở lại cùng em – nếu em đau khổ

Nếu em dửng dưng – Thần Chết lại không tha.

Áo Đỏ

(Vũ Quần Phương)

Áo đỏ em đi giữa phố đông

Cây xanh như cũng ánh theo hồng.

Em đi lửa cháy trong bao mắt

Anh đứng thành tro em biết không?

Hỏi

(Xuân Diệu)

Một năm thêm mấy tháng rồi

Thu đi, đông lại, bồi hồi sắp xuân.

Gặp em, em gặp mấy lần

Tưởng quen mà lạ, tưởng gần mà xa.

***

Ai làm cách trở đôi ta

Vì anh vụng ngượng hay là vì em ?

Trăng còn đợi gió chưa lên

Hay là trăng đã tròn trên mái rồi ?

Tro Tàn Quá Khứ

(Lê Quang Trang)

Lả tả bay trên thành phố đông người

Tro quá khứ tình yêu em đã đốt

Cái quá khứ không đem mà ăn được

Nhưng con người lại chẳng thể nguôi quên.

***

Dẫu bây giờ không được nắm tay em

Mắt trong mắt như cái thời lửa cháy

Nhưng hãy lọc trong tàn tro đen ấy

Có những điều đốt mãi chẳng thành tro.

Gửi Phương Xa

(Lý Bạch – Trung Quốc )

Người đẹp còn đây, nhà đầy bông

Người đẹp đi rồi, giường bỏ không

Giường không, đệm cuốn, nào ai ngủ

Nay đã ba năm hương còn xông.

***

Hương thơm, thơm không dứt

Người đi, đi không về ?

Nhớ nhau lá vàng rụng

Rêu biếc sương dầm dề.

Ra Cửa

(Trinh Đường)

Biết chắc không có em

Anh vẫn nhìn ra cửa

Tay cầm nắm đấm xoay

Mắt run theo tay mở.

***

Cái gì sau cánh cửa ?

– Một khoảng trời mênh mông

Anh đứng vào khoảng trống

Vẫn không phải là em.

***

Chiều nay sau cánh cửa

Khoảng trống lại gọi anh

Không cưỡng được lòng mình

Anh lại đi ra cửa.

Tìm Trong Quên Lãng

Tìm trong quên lãng tình xưa

Năm xa, tháng rộng gió mưa … lụi rồi

Lúng liếng là lúng liếng ơi !

Mắt em sóng sánh một thời đam mê …

***

Tìm trong quên lãng câu thề

Tím chiều lỡ hẹn … đã khê, đã nồng

Từ ngày con sáo sang sông

Ngõ nhà ai, bụi tơ hồng héo hon.

***

Đã không giữ được vuông tròn

Tìm trong quên lãng có còn bóng nhau …?!

Đôi Mắt

(Lưu Trọng Lư)

Có hoa nào qua mùa không héo?

Có tiếng nào giàu đẹp hơn không?

Mắt em là một dòng sông

Thuyền anh bơi lội giữa dòng mắt em.

***

Đàn “nguyệt dạ” hương đêm bay lạc

Gì buồn hơn tiếng vạc lưng chừng?

Phép gì khỏi nhớ đừng trông

Mắt em bỏ túi, vắng lòng đem soi.

Không Đề

(R.Gamdatop – Avaria)

Tình anh là cây đề hai nhánh

Một nhánh xanh tươi, một nhánh sâu

Tình anh là đại bàng hai cánh

Một cánh bay lên,một cánh nhào.

***

Ngực anh hai vết thương đâm thủng

Một vết lành rồi, một vết đau.

Bao giờ cũng vậy: niềm vui sướng

Đi trước, đau buồn kế tiếp sau.

Trên đây là chùm thơ tình buồn ngắn gọn sâu lắng cảm xúc do Uct.edu.vn tổng hợp. Đây đều là những sáng tác mới nhưng sâu sắc của những tác giả chuyên và không chuyên của Việt Nam cũng như của thế giới. Bạn thích bài thơ nào nhất hãy copy về làm phong phú bộ sưu tập thơ hay của mình nhé !

[Chọn Lọc] 89+ bài thơ thất tình buồn viết bởi dòng lệ nhạt nhòa

Thơ thất tình buồn là tiếng lòng nhói đau của đôi lứa khi cuộc tình không trọn. Cuộc tình tan vỡ khiến cho những người trong cuộc thổn thức với bao nỗi đau thương. Mới ngày nào đó còn là của nhau, cùng nhau trao gửi yêu thương, sớt chia muộn phiền. Mới ngày nào đó hai đứa còn như một đôi sam tưởng chẳng gì có thể chia lìa.

Vậy mà trong chốc lát mỗi đứa mỗi phương, trở thành “cố nhân”, thành người dưng nước lã. Để rồi khi nhớ về nhau những bài thơ thất tình hay sau đây đã ra đời.

Tìm Trong Quên Lãng

Tìm trong quên lãng tình xưa

Năm xa, tháng rộng gió mưa … lụi rồi

Lúng liếng là lúng liếng ơi !

Mắt em sóng sánh một thời đam mê …

***

Tìm trong quên lãng câu thề

Tím chiều lỡ hẹn … đã khê, đã nồng

Từ ngày con sáo sang sông

Ngõ nhà ai, bụi tơ hồng héo hon.

***

Đã không giữ được vuông tròn

Tìm trong quên lãng có còn bóng nhau …?!

Ru Nắng Chiều Đi Qua

Hãy khóc đi em đừng dối trái tim mình

Đau đớn lắm, phải không?Chiều vừa đi qua ngõ

Nắng cuối cùng tìm điều gì trong cỏ

Hay cũng buồn giấu nuối tiếc xa xôi?

***

Hãy khóc đi em để tìm được chút bình yên dẫu nhỏ nhoi

Là tất cả,anh và yêu thương ấy

Giếng có sâu đợi nước trong sẽ nhìn thấy đáy

Thành kỷ niệm rồi cách xa nhiều vẫn có một niềm tin.

***

Hãy khóc đi em làm sao được lãng quên

Biết chẳng thể nên dối lòng đành vậy

Cơn bão qua đi cứ dày vò nhau mãi

Nước mắt rơi thành bài hát cho anh.

***

Hãy khóc đi em đừng ném mình cho bóng đêm

Trốn trong đó và thấy mình bé nhỏ

Em đã dám yêu bằng tưng hơi thở

Hơi thở cho anh và hơi thở cho em.

***

Hãy khóc đi em nỗi nhớ có thành tên

Buồn không đủ bởi yêu thương nhiều quá

Phố vẫn thế- ngác ngơ và xa lạ

Dẫu thêm một người cũng chống chếnh một bên.

***

Hãy khóc đi em không vì tiếc những gì đã trao anh

Chỉ đơn giản vì em muốn khóc

Anh đi qua em lặnh im và chân thật

Chiều cũng buồn khi nắng đã dần xa.

Hư Vô

Em bước ra khỏi cuộc đời anh

Như con chiên ngoan đạo từ bỏ Chúa

Vụng về nói lời sám hối

Ngập ngừng xa Thánh đường xưa

***

Anh bước ra khỏi cuộc đời em

Mỉm cười và nhìn quá khứ

Biết đau nhưng anh đã thử

Hiểu em thì đã lỡ lầm.

***

Ta bước ra khỏi cuộc đời nhau

Nhẹ nhàng như làn gió thoảng

Bao nhiêu nghĩa tình trong sáng

Theo mây bay về nơi xa.

Lời Cuối Tình Yêu

Được tin anh có người yêu mới

Em buồn nhiều nhưng không khóc đâu anh

Khóc làm chi khi giấc mộng không thành

Đã sa xuống như mưa ngàn gió núi

***

Em vẫn biết yêu anh là hờn tủi

Là đau thương, là chuốc lấy u sầu

Nhưng anh ơi ! Tất cả mối tình đầu

Cả trái tim, tôi trao người trọn vẹn.

***

Dẫu biết anh là loại chim biển

Chim đa tình, chim cất cánh bay xa

Gió ngàn phương bay cả bốn phương trời

Không định hướng nơi đâu là bến đậu.

***

Kỉ niệm đầu xin làm người tình cũ

Trả lại anh những giấc mộng đam mê

Còn riêng em, mang một nỗi ê chề

Đi đi mãi trên đường đời riêng lẻ.

Khoảnh Cách

Sao em căm thù anh

Dù biết trước anh không hề có lỗi

Chỉ mình em nông nổi

Ngông cuồng cho tình yêu

Em đi qua bao nhiêu

Lời cầu xin và cả lời oán trách

Nhưng …

Con đường đến tim anh

Mãi là khoảng cách

Em gồng mình mà chẳng vượt qua

Rồi thời gian sẽ qua, sẽ xa

Em đi bên người con trai khác

Nhưng trái tim một lần lầm lạc

Lại dẫn đường đưa em đến anh

Hạnh phúc là gì?

Em chẳng có anh

Khi em sống với nỗi lòng khép chặt

Và anh vui với người con gái khác

Tha thứ giận hờn nhưng chẳng thể trách anh.

Tro Tàn Quá Khứ

(Lê Quang Trang)

Lả tả bay trên thành phố đông người

Tro quá khứ tình yêu em đã đốt

Cái quá khứ không đem mà ăn được

Nhưng con người lại chẳng thể nguôi quên.

***

Dẫu bây giờ không được nắm tay em

Mắt trong mắt như cái thời lửa cháy

Nhưng hãy lọc trong tàn tro đen ấy

Có những điều đốt mãi chẳng thành tro.

Lâu Đài Tình Yêu

(T – T – H)

Ngày xưa đó mỗi lần ra biển

Anh lại rủ em xây “lâu đài tình yêu”

Lâu đài kia hai đứa xây nên

Bằng những nắm cát lấy từ biển lớn.

***

Nhưng bất chợt có con sóng giữ

Lâu đài kia theo con nước trôi xa

Trò chơi kia cũng đã tan ra

Hòa vào Đại dương biến thành bọt biển.

***

Tình yêu chúng mình

không phải xây bằng cát

cũng chẳng có nước sâu

Vậy do dâu tan thành trăm mảnh

***

Không phải tại em

cũng chẳng phải tại anh

Lỗi tại ai đây ?

Thôi quy cho số phận …

Để trái tim nhau mãi được an lành .

Cố Nhân

Giờ đã xa, xa quá phải không anh?

Ngày hôm nay của một năm về trước

Em hạnh phúc và em không biết được

Đến một ngày ta sẽ mất nhau

***

Chuyện tình xưa đã trôi qua mau

Em hụt hẫng và không muốn níu giữ

Để tình yêu trôi tuột vào quá khứ

Gom thương đau em chỉ giữ riêng mình

***

Ta xa nhau chấm dứt môt cuộc tình

Em nuối tiếc nghe tim mình rỉ máu

Để giờ đây một mình em độc bước

Trong cuộc đời dẫu chẳng có anh

***

Hạnh phúc trôi qua chỉ một thoáng mong manh

Em sẽ giữ những gì còn sót lại

Để mình gọi nhau bằng tiếng “Cố nhân ơi !” ….

Giấc Mơ Đầu

Bài thơ tình anh trao em thuở ấy

Những bài thơ một thời nồng cháy

Giờ vẫn còn nung đốt tim em

Rung cảm ngày xưa em cố đi tìm

Suốt thời con gái cũng không sao bắt gặp

Ánh mắt đầu ngượng ngùng, e ấp

Đến bây giờ vẫn đọng giấc mơ em.

***

Đến bây giờ vẫn tỉnh giấc mơ đêm

Nước mắt chảy ngược về tim nhức nhối

Những năm tháng mê say làm sao đắp đổi

Dù quanh em săn đón biết bao người.

***

Chẳng thể nào em tìm lại nụ cười

Nở rạng rỡ trên môi thành thật

Như tình yêu em lỡ tay đánh mất

Giấc mơ đầu thành ảo giác mong manh.

Tình yêu muôn màu vậy đó bạn ạ ! Bên cạnh những phút giây vỡ òa trong hạnh phúc thì vẫn còn đó nhiều khoảnh khắc buồn khó nói hết thành lời. Và thất tình là một trong những cảm giác như vậy. Nếu bạn đang có nỗi niềm, hãy chia sẻ cùng tập thơ thất tình buồn trên đây để tìm niềm đồng cảm nhé !

Tổng Hợp 90+ bài thơ lục bát về mẹ hay nhất, đi vào lòng người

Tuyển tập thơ về mẹ nói chung, thơ lục bát về mẹ nói riêng luôn được đông đảo bạn đọc đón đợi. Những bài thơ dạt dào xúc cảm về tình mẹ con ấm áp nghĩa tình, về công lao trời biển của đấng sinh thành, về tình yêu bao la, không bến bờ của những người bố, người mẹ dành cho những đứa con thân yêu.

Đây là tiếng lòng, là nỗi xúc cảm của nhân vật trữ tình và cũng là tiếng lòng của lớp lớp những người con muốn dâng lên mẹ lòng biết ơn chân thành cùng tình yêu bao la trời biển.

Bao La Tình Mẹ

(Trần Đức Tao)

Trông sao dày đặc cả trời

Nao nao thương mẹ cái thời xa xưa

Mẹ lo cơm sáng, cơm trưa

Để mình đi học lúc chưa là ngày

***

Đồng hồ, mẹ lấy sao thay

Nhìn sao mẹ biết thế này nấu thôi

Hiền từ, chân đất một đời

Mà lời mẹ dạy nên người với con.

***

Mẹ xa, bóng rợp vẫn còn

Vẫn đang che nắng cho con mát đời

Mênh mông sao hỡi, sao ơi !

Sao như tình mẹ ngời ngời bao la.

Bếp Lửa Cuối Năm

Cuối năm mẹ nhóm bếp hồng

Lửa heo như gợi nỗi lòng miền quê

Xạc xào gió bấc tái tê

Mẹ vun than đỏ, con về hơ tay.

***

Mạ non đan kín ruộng cày

Chân gầy lội cạn tháng ngày nắng mưa

Ngón chân mẹ nhuốm vàng chua

Tảo tần cày cuốc sớm khuya một đời.

***

Hương thơm của đất, của trời

Ngọt bùi ơn của mẹ tôi cấy cày

Chai sần mòn dấu vân tay

Một năm cực bấy nhiêu ngày mẹ ơi !

***

Con đi muôn dặm đất trời

Chìm trong lửa khói một thời đạn bom

Hiển vinh thì mẹ không còn

Bếp hồng mẹ vẫn sưởi con ấm lòng.

Lúa Hát Quanh Lăng

(Trần Nghệ)

Bốn bề lúa hát quanh lăng

Mẹ nằm nơi đó bao năm hỡi Người ?

Biết bao biến đổi cuộc đời

Riêng lòng Mẹ vẫn sáng ngời Mẹ ơi !

***

Những năm đánh Mỹ xa rồi

Riêng lòng con vẫn bồi hồi khôn nguôi

Con đi khắp biển cùng trời

Vẫn không quên nổi khoảng trời quê hương

***

Nơi hội tụ của tình thương

Là đời Mẹ (một đời thường) – bao la

Mẹ là Mẹ những loài hoa

Mẹ là dòng sữa trắng ngà nuôi con

***

Bao đêm lòng Mẹ héo hon

Chiến trường lòng Mẹ theo con tháng ngày

Trở về gặp lại Mẹ đây

Bốn bề hương lúa dâng đầy quanh lăng .

Cho Con

Phải đâu chín tháng mười ngày

Con là tất cả đắng cay ngọt bùi

Kết tinh của mọi buồn vui

Hoa viên mãn, quả chín muồi yêu thương

***

Có con cơm áo mẹ nhường

Vì con cha chịu thất thường nắng mưa

Vắt mình đến kiệt sớm trưa

Dạ còn thấp thỏm lo …. “chưa đủ đầy”.

***

Xác ve mẹ tóp teo gầy

Để tròn trịa nét thơ ngây con cười

Kể gì lặn ngọc biển khơi

Vì con cha sẽ … lên trời hái sao.

***

Mùa đông cha mẹ thế nào

Cũng mong con mãi ngọt ngào hương xuân

Con ơi, ngày một lớn khôn

Ăn cơm đừng phụ công ơn mẹ trồng.

Lòng Mẹ

(Dương Đình Hường)

Đêm đêm nghe tiếng gọi đò

Bên kia Ba Bến vọng vô khôn cùng

Trường Sơn mấy núi, mấy rừng

Đè lên vai mẹ ấy chừng gian nan

Đòn tre đè nặng cơ hàn

Vai gầy vá víu mấy tầng mẹ ơi

Bụi trần cuốn mẹ lên trời

Trong con đọng lại là lời con tim

Lần thời gian ngược để tìm

Chân cò, cánh vạc nổi chìm bến sông

Nắng vàng nhạt giữa chiều đông

Cái cua, con tép lưng còng mẹ nuôi

Từ trong câu hát à ơi !

Bạc đầu chưa tỏ hết lời mẹ ru

Trời nay đã hết mây mù

Con mong hồn mẹ thiên thu lại về.

Lời Ru Của Mẹ

(Trần Đức Tao)

Khi buồn vít ngọn thời gian

Bắt cầu thương nhớ với ngàn lời ru

Dài bao mùa đẹp trời thu

Nhớ bài mẹ hát mới như ngày nào !

Bây giờ đổi mới ra sao

Câu ca dù cũ vận vào vẫn hay.

Tuổi Thơ Hiện Về

(Trần Nghệ)

Cái cân cân lụa, cân tơ

Mẹ ơi ! Tưởng mất ai ngờ còn đây

Con cầm vật báu trong tay

Lòng thương mẹ quá những ngày hàn vi

Tâm hồn con mãi còn ghi

Nhớ khi mẹ dệt, nhớ khi nắng trời

Tơ vàng từng nén mẹ phơi

Bao nhiêu chỉ rối như đời mẹ con

Hành quân vượt núi, trèo non

Chiến trường bom đạn mất, còn biết sao?

Giành nhau từng khúc chiến hào

Vẫn mơ thấy mẹ năm nào dệt tơ

Ôm cân thật tưởng như mơ

Tiếng thoi lách cách, tuổi thơ hiện về.

Vạt Áo Mẹ

(Nguyễn Minh Khiêm)

Vạt áo mẹ có lành đâu

Đùm bao cay đắng khổ đau một thời !

Vá chằng đùm phận tả tơi

Nhuốm bùn đùm hạt mưa rơi vũng lầy

Gập ghềnh đùm cái đắng cay

Đùm vỏ dừa vứt, đùm đầy vỏ dưa !

Đùm cây trúc nẫu nắng mưa

Đùm bao nhiêu thứ . . . mẹ chưa một lần

Lặng thầm giọt nước mắt lăn

Chỉ vạt áo biết nhọc nhằn mẹ thôi

Thảo thơm đưa miếng trầu mời

Lòng bao bến lở, bến bồi ai hay !

Chỉ đằng sau miếng trầu cay

Mới là bão giật, bão lay tận cùng !

Mát gan ruột, nuốt vào lòng

Áo nhàu vuốt thẳng, lặng không một lời

Cái tinh, cái chất làm người

Ủ trong áo mẹ thành tôi bây giờ

Nét nhang về lạy bến bờ

Rưng rưng vạt áo câu thơ nảy mầm.

Mẹ Tôi

(Trần Đức Tao)

Mẹ tôi lao động thủ công

Làm nghề dệt lụa với khung cổ truyền

Tơ vàng óng ánh đẹp bền

Yêu cha nghiên bút nên duyên vợ chồng.

***

Việc nhà, việc nước mẹ trông

Mẹ đều quán xuyến, ngoài trong vẹn tròn

Vừa trai, vừa gái đủ đầy

Mẹ nuôi, mẹ dạy lớn khôn nên người.

***

Các con được sưởi ấm đời

Đại dương tình mẹ chẳng nơi nào bờ

Thấy dâu nuôi lớn trẻ thơ

Mà lòng nhớ “biển” vô bờ khôn nguôi.

Tuyển tập những bài thơ lục bát về mẹ trên đây đều là những sáng tác mới của những tác giả chuyên và không chuyên trong cả nước. Tuy là mới mẻ nhưng không kém phần sâu sắc, dạt dào cảm xúc. Hi vọng, bạn cũng yêu thích những bài thơ về mẹ rất hay này.

Chùm thơ lục bát về cuộc sống hay nhất, dạt dào xúc cảm

Thơ lục bát về cuộc sống, những bài thơ dạt dào xúc cảm sẽ đưa tâm hồn bạn đọc tìm đến những điều tưởng chừng như giản đơn nhưng vô cùng cao đẹp của cuộc sống muôn màu. Khi chia sẻ cùng chùm thơ, bạn thêm yêu cuộc sống của mình, biết sống hết mình và trân quý những gì cuộc sống đã ban tặng.

Đây đều là những bài thơ mới sáng tác của những tác giả chuyên và không chuyên trong cả nước. Tuy là chùm thơ mới nhưng không kém phần đặc sắc. Cùng chia sẻ để cảm nhận bạn nhé !

Ru Cho Cây Lúa Trổ Bông

(Dương ĐìnhHường)

Đòng đòng đang đợi cơn mưa

Như con khát sữa, đang chờ mẹ đây

Lúa ơi, đã trải những ngày

Căm căm giá rét heo may dập vùi

Thương nhau cơm đứng, cơm ngồi

Đầu bờ che chắn chọn thời trổ bông

Giờ lúa đang độ đòng đòng

Khát mưa ngấm sữa cầm lòng sao đang

Một lòng mưa nắng vì con

Niềm riêng cho lúa sớm hôm ngoài đồng

Thương nhau lòng những dặn lòng

Bên con, bên lúa mặn nồng cả hai

Nếu mà mưa được thay trời

Mồ hôi của chị sẵn rơi cho đồng.

Hương Lúa

(Trần Đức Tao)

Đường làng kinh tế – chiều về

Thoảng mùi khoai nướng giống quê mình nghèo

Xa xôi thế vẫn bám theo

Mới hay hương lúa nặng đeo bên lòng

Bây giờ ở đấy ai mong

Ai ngồi ném sỏi – xuống sông đợi mình?

Ai còn thơ thẩn cổng đình

Bâng quơ ngắt lá ngóng mình đến nhanh.

Giàu sang đô hội thị thành

Sao bằng tình khúc em dành cho anh.

Chuột Vuốt Râu Mèo

Mẹ tôi nuôi một chú mèo

Long vằn, mắt biếc, tướng béo, tướng hùm

Kể từ tuổi chú tơ non

Cả họ nhà chuột đều gờm chú ta

Đến nay chú thấy mèo già

Cả họ nhà chuột sinh ra khinh nhờn

Một hôm mèo ngồi ăn cơm

Chuột chù, chuột cống hàng đàn xúm quanh

Mèo già mắt đã kém tinh

Lưng mối, gối mọt vặn mình khó khăn

Eo ơi, mèo chuột cùng mâm

Mẹ tôi lo quá phải cầm chuông rung.

Tìm thay một chú mèo mun

Lông đen, mắt biếc, tướng hùm, tướng beo

Bây giờ chít hết trêu mèo.

Lửa Lòng

(Phạm Văn Thạch)

Sinh con mẹ thắp lửa lòng

Trong dòng sữa mẹ thắm nồng lời ru

Ấm từ mảnh đất trung du

Chiều buông nắng nhạt, mây mù vờn bay

Đêm thu se lạnh rừng lay

Chè xanh ấm bát, khoai lùi ấm nương

Mặn mà vại nhút măng rừng

Thảo thơm, cần mẫm tấm lòng người con

Chiến tranh người mất, người còn

Đau thương gánh chịu, không mòn lòng tin

Lửa lòng tỏa sáng nỗi niềm

Càng gian khó, càng yêu thêm cuộc đời

Yêu cây cau, đứng thẳng người

Yêu cây sim suốt cuộc đời chắt chiu

Yêu quê nghèo, ghét cái nghèo

Bạc đầu vẫn nhớ những lười mẹ mong

Đường xa lắm núi, nhiều sông

Con ơi, theo ánh lửa lòng mà đi.

Lúa Hát Quanh Lăng

(Trần Nghệ)

Bốn bề lúa hát quanh lăng

Mẹ nằm nơi đó bao năm hỡi Người ?

Biết bao biến đổi cuộc đời

Riêng lòng Mẹ vẫn sáng ngời Mẹ ơi !

***

Những năm đánh Mỹ xa rồi

Riêng lòng con vẫn bồi hồi khôn nguôi

Con đi khắp biển cùng trời

Vẫn không quên nổi khoảng trời quê hương

***

Nơi hội tụ của tình thương

Là đời Mẹ (một đời thường) – bao la

Mẹ là Mẹ những loài hoa

Mẹ là dòng sữa trắng ngà nuôi con

***

Bao đêm lòng Mẹ héo hon

Chiến trường lòng Mẹ theo con tháng ngày

Trở về gặp lại Mẹ đây

Bốn bề hương lúa dâng đầy quanh lăng .

Tơ Vương

(Phạm Ngọc Châu )

Trót sinh nhầm nghiệp con tằm

Tơ vương trọn kiếp âm thầm trở trăn

Duyên tằm bén phận râu xanh

Tơ vương chắp nối dệt thành tri âm

Vì tằm dâu ngủ bóng râm

Chở che chăm chút cho tằm nhả tơ

Thủy chung một giải mong chờ

Nước trong leo lẻo biết chờ đợi ai

Tơ vương sợi ngắn, sợi dài

Sợi đan tấm áo,sợi cài trôm kim

Bồng bềnh ba nổi bảy chìm

Tơ vương hết kiếp lại tìm vương tơ

Chạnh lóng luống những ngẩn ngơ

Bâng khuâng đôi ngả bến bờ tơ vương.

Để Cho Mai Sau

(Dương Đình Hường)

Những gì còn lai trong tôi

Là do tôi với những lời mẹ ru

Ngươi ơi ! Trong cõi thiên thu

Thấu chăng con đến bây chừ mới khôn

Hiểu ra hai chữ vuông tròn

Mới hay cặn kẽ nguồn cơn giữ lành

Số trời thì hẳn đã đành

Thắng thiên ắt hẳn tự mình liệu lo

Xin thì cũng chẳng ai cho

Mua không ai bán, dư thừa càng không

Khi đời đã trọn “trăm năm”

Vẫn còn chưa dứt băn khoăn nhiều điều

Rộng dài cũng chỉ bấy nhiêu

Muốn đem kể hêt ghét yêu cho đời

Cũng thế thôi, chỉ thế thôi

Rồi ra ai khóc, ai cười mặc ai …!

Mùa Vàng Quê Tôi

(Trần Đức Tao)

Bên tai xình xịch vang đồng

Đó đây tuốt lúa – nhà nông đổi đời

Rào rào muôn hạt vàng rơi

Từng cồn rơm mới thơm mùi cốm quê

Cô em chở lúa đem về

Tóc cô hương lúa say mê yêu đời

Tự hào cô ngẫm lại thời

Chỉ dùng đòn gánh mệt người, rát vai

Đêm về lại chẳng nghỉ ngơi

Cùng nhau kéo trục rã rời chân tay

Nay nhà ánh điện như ngày

Soi mùa thu hoạch vui vầy xóm thôn.

Một Thoáng Lá Cây

(Phạm Văn Thạch)

Làm duyên là chiếc lá vàng

Đã lìa cành còn mơ màng, lẳng lơ

Mo cau có tính hay lo

Rơi chưa chạm đất đã co rúm mình

Đậu vàng sao sống cách riêng

Non vàng, già lại xanh xanh khác người

Sao mà buồn thế liễu ơi ?

Giận ghen ai vậy rụng rời quanh năm

Thương thay mấy chị phong lan

Đẹp xinh mà lại lang thang ở nhờ

Mướp cái, mướp đực gần nhau

Còn nhờ ong bướm nối cầu nhân duyên

Táo xinh má lúm đồng tiền

Dừa cao là dáng mẹ hiền ôm con.

Quà Cháu Gửi Bà

(Phạm Văn Thạch)

Vẫn là nải chuối, trứng gà

Cháu gó, cháu gửi làm quà, bà ơi !

Bà ra thành phố xa xôi

Chẳng có vườn để xới vun sớm chiều

Chẳng còn thấy gà lên chuồng

Chẳng được thấy chuối trổ buồng ban trưa

Chuối này ủ rạ ngày mùa

Nên màu vàng xuộm thơm mùi cọng rơm

Ổ gà như chiếc nồi cơm

Trứng gà hồng tựa môi tròn trẻ thơ

Nhìn quà bà lại nhớ bà

Nhớ tàu lá chuối lúc già, lúc non

Trưa nắng cháy, chiều mưa dồn

Xòe làm nón che mẹ con đàn gà

Chuối cũng khó nhọc như bà

Hết đèo bắp lại đèo buồng quanh năm

Nhìn nài chuối để giữa mâm

Cháu lại càng nhớ công chăm của bà.

Vừa rồi là chùm thơ lục bát về cuộc sống hay nhất, dạt dào xúc cảm do uct.edu.vn tổng hợp. Hi vọng. sau khi chia sẻ cùng bài viết bạn có thêm nhiều xúc cảm khó phai. Bạn thích bài thơ nào nhất đừng quên chia sẻ để làm phong phú thêm bộ sưu tập thơ hay của mình nhé !

[Tuyển Chọn] 91 bài thơ lục bát về tình yêu hay nhất mọi thời đại

Thơ lục bát về tình yêu, những bài thơ hay nhất dạt dào xúc cảm. Thơ lục bát vốn dĩ là thể loại thơ với niêm luật chặt chẽ, bằng trắc rõ ràng nên đọc lên thấy mượt mà, dễ đi vào lòng người. Với những bài thơ tình được viết theo thể lục bát càng dạt dào cảm xúc hơn, làm say lòng bạn đọc hơn.

Hãy bớt chút thời gian chia sẻ cùng chùm thơ lục bát về tình yêu do uct.edu.vn tổng hợp sau đây để cảm nhận hết nét mượt mà, cảm xúc đó bạn nhé !

Yêu

(Phạm Văn Thạch)

Thoáng trong cánh áo sắc tươi

Nắng thơm hương tóc, gió cười bay bay

Ánh mắt nhìn, ủ tình say

Nhớ thương xe nối chiều dài thời gian

Mơ ước bùng cháy tỏa lan

Bồi hồi vồ vập, miên man khôn cùng

Ôm bâng khuâng vào trong lòng

Gối đầu lên đống bàng hoàng, mộng mơ

Bồng bềnh thao thức câu thơ

Xốn xang kỉ niệm, nối bờ tương lai

Nhìn trăng chạnh nỗi u hoài

Ngỡ như mình, ngỡ như ai giữa trời …

Yêu như dòng chảy khôn nguôi

Để càng say đắm đất trời quê hương.

Đơn Côi

(Trần Nghệ)

Em ngồi thêu gối cho anh

Đạn bom trút giữa ngút xanh rừng Lào

“Con ma”,”thần sấm” bổ nhào

Không hề dọa nổi em trao nghĩa tình

Đường kim mũi chỉ xinh xinh

Hoa hồng cười nụ lung linh nắng trời

Vẳng câu ví dặm : à … ơi …

Dòng Lam bên lở, bên bồi nhớ thương

Quen nhau thuở ấy chiến trường

Mà sao để nhớ, để thương một đời

Gối mềm nét chỉ hồng tươi

Dòng sông quê mẹ: nước trời long lanh

Rừng Lào xanh – ngút ngàn xanh

Để riêng nỗi nhớ mình anh cháy lòng !

Ước mơ xưa, chẳng còn mong

Nắng xưa vẫn ấm …. Hoa Hồng đơn côi … !

Biển Hát

(Dương Đình Hường)

Hải âu vỗ nắng bờ dương

Sóng vỗ vập, xanh đôi bờ sóng xô

Buổi lan châu sóng nhấp nhô

Còn hôn bờ cát để chờ ánh trăng

Lăn tăn sóng đã ngàn năm

Vẫn còn thương nhớ như nằm bến mơ

Về cùng với biển, với thơ

Với bao nhung nhớ, với tơ tưởng người

Giận chi mà biển nhiều lời

Quên em với sóng chơi vơi cánh buồm.

Biển Chiều

(Thiên Ân)


Một chiều còn lại mình em

Môt bãi cát tiếng ru êm ngọt ngào

Một đôi mắt ướt mộng sầu

Một bờ tóc thả về đâu muộn màng?

***

Một làn gió thổi mơn man

Một đôi môi mỏng xốn xang ông trời

Một đôi tay trắng không lời

Một trái tim khát bồi hồi xuyến xao

***

Một đồi mơ mãi dạt dào

Một cơn sóng vỗ bay vào ngày xanh

Một mình em dáng xinh xinh

Một thời biển hát chòng chành đời nhau

Đơn Phương

(Phạm Đức)

Tôi tìm em, em tìm ai

Để đôi khi tiếng thở dài hoà chung

Gần nhau mà chẳng yêu cùng

Đơn phương tôi cứ thuỷ chung một mình

Trái tim tôi vẫn để dành

Cho em – người vốn vô tình với tôi

***

Còn em lại đến với người

Tôi không ghen, chỉ buồn thôi, thật buồn.

Cái bông hoa nở giữa vườn

Hương thơm nhiều lúc lại thường bay xa

Thôi thì em đó tôi đây

Không yêu nhau được dẫu đầy thương yêu

***

Mong em yêu và được yêu

Đừng như tôi chỉ một chiều tương tư.

Qua Nhà

(Nguyễn Bính)

Cái ngày cô chưa có chồng

Đường gần tôi cứ đi vòng cho xa

Lối này lắm bưởi, nhiều hoa …

Đi vòng để được qua nhà đấy thôi !

Một hôm thấy cô cười cười

Tôi yêu yêu quá nhưng hơi mất lòng

Biết đâu cô chẳng nói chòng:

“Làng mình khối đứa phải lòng mình đây !”

***

Một năm đến lắm là ngày

Mùa thu, mùa cốm vào ngay mùa hồng.

***

Từ ngày cô đi lấy chồng

Gớm sao có một quãng đồng mà xa ?

Bờ rào cây bưởi không hoa

Qua bên nhà thấy bên nhà vắng teo

Lợn không nuôi đặc ao bèo

Giầu không dây chẳng buồn leo vào giàn

Giếng khơi mưa ngập, nước tràn

Ba gian đầy cả ba gian nắng chiều.

Lòng Nhớ Ai

(Lô Đồng – Trung Quốc)

Khi ta say ở nhà nhau

Mặt ai xinh đẹp tươi cười như hoa.

Bây giờ ai vội lìa ta

Lầu xanh rèm ngọc xa xa chân trời.

Bóng trăng xoay chuyển đầy vơi,

Tóc xanh, mày biếc cho người phân ly !

Trông theo nào có thấy chi

Lòng riêng đòi đoạn đứt chia nghìn tầm.

Non Vu nhớ lúc say nằm

Đùng khi tỉnh dậy lệ đằm sông Tương

Sông Tương hoa cỏ hai hàng

Mỹ nhân chẳng thấy lòng càng xót xa.

Ôm cầm dạo khúc khuây khỏa

Điệu cao, dây đứt, ai là tình thân!

Mỹ nhân này hỡi mỹ nhân !

Biết rằng Mộ vũ, Triều xuân đâu giờ?

Một đêm trằn trọc tương tư

Thấy hoa mai nở vội ngờ lòng ai ….

Đêm Trăng

(Đỗ Phủ – Trung Quốc)

Ngắm trăng này ở Phú Châu

Riêng ai phòng vắng thêm thâu sững sờ

Tình Tràng An, dạ trẻ thơ

Thương thay nào biết chi là nhớ mong ?

Tóc mây sương đẫm hương nồng

Tay ngà ngời ánh lạnh lùng canh khuya.

Bao giờ chung bóng song the

Cho đôi dòng lệ đầm đìa ngưng tuôn.

Nói Với Anh

(Nguyễn Bính)

Lòng em như quán bán hàng

Dừng chân cho khách qua đàng mà thôi

Lòng anh như mảng bè trôi

Chỉ về một bến, chỉ xuôi một chiều.

***

Lòng anh như biển sóng cồn

Chứa muôn con nước, nghìn con sóng dài

Lòng em như chiếc lá khoai

Đổ bao nhiêu nước ra ngoài bấy nhiêu.

***

Lòng anh như hoa hướng dương

Trăm nghìn đổ lại một phương mặt giời

Lòng em như cái con thoi

Thay bao nhiêu suốt mà thoi vẫn lành.

Sân Cỏ

(P.Verlen – Pháp)

Này đây hoa, quả, lá, cành

Và này đây nữa tim anh yêu nàng

Yêu em trọn trái tim vàng

Cớ chi bóp xé, phũ phàng tim anh?

***

Gió mai lạnh mái đầu xanh

Kịp khi sương sớm người anh ướt đầm

Uớc mơ mong ngóng ưa trầm

Thân thương ngơi nghỉ lặng thầm chân ai.

***

Đầu tôi day ngực em tôi

Môi em mọng những hôn dài mê li

Lòng tôi bão tố yêu vì

Ngủ cho nguôi dịu tình si say nồng…

Trên đây, uct.edu.vn đã là tuyển chọn những bài thơ lục bát về tình yêu hay nhất làm say lòng người. Hi vọng, sau khi chia sẻ cùng bài viết bạn đã thêm nhiều phút giây lắng lòng. Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng bài viết ! Thân ái !!!