Top 100 bài thơ hay về tình bạn được chia sẻ nhiều nhất

“Chúng ta không thể gọi tên được những thiên thần có cánh, đó chính là những người bạn”. Bạn bè chiếm một vị trí rất quan trọng trong cuộc đời mỗi người. Cuộc đời sẽ mất đi phần thi vị nếu thiếu đi những người bạn tốt.

Tình bạn là thứ tình cảm thiêng liêng cao quý nhất mà chúng ta phải trân quý nếu như may mắn có được những người bạn chân thành thực sự với mình. Cũng chính vì vậy mà những bài thơ hay về tình bạn luôn được lưu truyền mãi.

Và bây giờ chúng ta cùng nghiền ngẫm những bài thơ hay về tình bạn được Uct.edu.vn cập nhật và sẻ chia sau đây nhé!

Những bài thơ hay về tình bạn tri kỉ

Tình bạn chân chính khác với tình yêu đôi lứa. Không có nhớ nhung, ân ái như tinh yêu mà thay vào đó là sự chân thành buồn cùng nỗi buồn, vui cùng niềm vui. Tình yêu đôi lứa tuy có đậm sâu nhưng xa cách nhạt nhòa theo thời gian. Mặt khác, thì tình bạn vẫn luôn vậy luôn chân thành dù có cách xa theo năm tháng.

Tình bạn sẽ đi cùng chúng ta đi cùng năm tháng. Hãy gửi những bài thơ hay về tình bạn tri kỷ sau đây đến những người bạn thân của bạn nhé!

tho-hay-ve-tinh-ban-1

NỤ CƯỜI TÌNH BẠN

Tác giả: Phan Hạnh

Dòng đời xuôi ngược gặp nhau

Tri giao tín nghĩa tình sâu giữ tròn

Hỡi ơi nước chảy đá mòn

Đổi thay mặn nhạt hàn ôn mấy người?

Thương nhau chín bỏ làm mười

Giữ cho cuộc sống thắm tươi mặn nồng

Dù rằng gặp cảnh gai chông

Chung tay tiếp sức đồng lòng vượt qua

Đắp bồi tình cảm nở hoa

Đẩy lùi tủi hận xót xa u hoài

Kiên trì hướng đến tương lai

Thẳng lưng tiến bước dặm dài nề chi

Bạn bè là nghĩa tương tri

Có duyên gặp mặt mấy khi trong đời

Trên môi hé nở nụ cười

Sống vui, mạnh khỏe làm người nghĩa nhân..

 

BẠN TÔI ƠI

Tác giả: Thiên Gia Bảo

Bước đường đời bao trắc trở gian nan

Đừng một mình cúi đầu đi lặng lẽ

Hãy chung tay mình cùng nhau san sẻ

Chút cơ hàn bớt nặng gánh đôi vai.

Vì cuộc sống đâu biết trước ngày mai

Nên hôm nay hãy cùng nhau cố gắng

Mình chia nhau những ngọt bùi cay đắng

Để dìu nhau mạnh mẽ bước vào đời.

Cùng sát cánh nhé bạn của tôi ơi

Những người bạn bên đời tôi thân mến

Nếu như cho tôi vạn lời ước nguyện

Tôi chỉ mong tình bạn mãi chân thành.

Hãy lưu giữ tình bạn của chúng mình

Trong thâm tâm và sâu nơi tiềm thức

Dù mai đây nơi trời xa cách biệt

Phút chạnh lòng lấy kỷ niệm tìm vui.

 

BÀI THƠ HAY VỀ TÌNH BẠN

Tác giả: Hương Nam

Nếu đau buồn bạn dựa vào vai tôi

Khóc lên đi khóc một hồi cho nhẹ

Là con người có ai luôn mạnh mẽ

Nếu có thể bạn hãy kể cho tôi.

Nỗi buồn nào cũng có thể phai phôi

Nỗi đau nào trước sau rồi cũng đỡ

Hãy đứng lên khi ta còn hơi thở

Đừng vì nó mà cản trở tương lai.

Con đường đời nhiều cạm bẫy chông gai

Gặp khó khăn cùng ghé vai san sẻ

Đừng e ngại mà một mình lặng lẽ

Vui hay buồn mình không thể quên nhau.

Là bạn tốt phải sống trước như sau

Giầu hay nghèo vẫn bền lâu tình bạn

Sang hay hèn chẳng bao giờ nghĩa cạn

Để tình bạn được trong sáng như gương!

Thơ tình bạn tốt đẹp

Thơ tình bạn tốt đẹp

 

ĐÔI BẠN

Tác giả: Trương Thị Anh

Nhớ xưa áo trắng tinh khôi

Học tan ở lớp sóng đôi đi về

Đôi bạn hẹn ước cùng thề

Thi vào đại học ta về trường chung

Sắp ngày đại học trường xa

Bạn xinh nên có người ta hỏi trầu

Thẹn thùng ngúng nguẩy vài câu

Rồi bạn cũng phải gật đầu người ta

Còn tôi tiếp tục học xa

Đến khi về lại bạn đà hai con

Gặp nhau nước mắt nỉ non

Ôn bao kỷ niệm thời còn hoa niên

Nhìn cảnh bạn cũng điền viên

Vui mừng hai đứa triền miên nói cười

Nhìn bạn lòng tôi bồi hồi

Mỗi người mỗi cảnh một thời vấn vương.

 

GỬI BẠN TÔI

Tác giả: Voi Con Lon Ton

Tôi luôn nghĩ chúng ta là bạn

Nên tôi thường mạnh dạn nói ngay

Việc làm của bạn thế này

Thật là sai trái không hay chút nào

Tốt cho bạn mà sao chẳng hiểu

Chơi với nhau từ tiểu học mà

Khó khăn cứ việc nói ra

Bạn ơi tôi chẳng nề hà điều chi

Bạn có hiểu những gì tôi nói ?

Đừng vội vàng đối chọi với nhau

Hãy nên xét lại từ đầu

Chuyện gì cũng có trước sau bạn à

Tôi rất muốn chúng ta sẽ mãi

Ở bên nhau như lái với thuyền

Dù cho sóng gió truân chuyên

Đôi ta vẫn cứ vẹn nguyên thâm tình.

tho-hay-ve-tinh-ban-2

BÀI THƠ VỀ TÌNH BẠN

Thơ: Dương Tuấn

Bài thơ này tôi viết chắc không hay

Nhưng tôi viết vào một ngày vui nhất

Dòng thơ chảy từ trái tim chân thật

Bằng lời riêng.. chân chất.. tận đáy lòng.

Ở phương nào..bạn có hiểu được không?

Từ cái buổi.. chỉ đôi dòng tin nhắn

Tôi khuyên bạn đừng để lòng quạnh vắng

Trải lòng mình.. ánh nắng.. sẽ vào tim.

Hai tiếng “hi hi” sao thật quá êm đềm

Tôi với bạn.. xích gần thêm một chút

Chia sẻ cùng tôi.. dù chỉ thêm một phút

Để lòng nhẹ nhàng.. được một lúc bạn ơi !

Mình mong sao bạn luôn nở nụ cười

Nụ cười đẹp.. và tươi.. ngày xưa ấy

Nhạc và thơ.. làm cho ta vui đấy

Nhưng đừng nhốt mình.. những thứ ấy.. vô tri.

Những lúc buồn bạn vẫn cứ cười đi

Hay san sẻ.. những gì.. cho bè bạn

Sầu đau sẽ mờ dần theo năm tháng

Niềm vui lại tìm đến bên bạn.. bạn ơi!

 

NHỚ THẰNG BẠN THÂN

Thơ: Tùng Trần

Bao năm rồi tao mày chẳng gặp nhau

Thằng bạn thân thuở nào còn tấm bé

Chắc mày quên..nhưng tao còn nhớ nhé

Kỷ niệm một thời mãi sẽ khó quên

Bao năm rồi bởi cuộc sống lênh đênh

Dù xa nhau..tên mày tao vẫn gọi

Khi cô đơn giữ thị thành chật chội

Thằng bạn nghèo nơi mái ngói làng xưa

Nhớ không mày..ngày ấy những khi mưa

Đã trần truồn khi trời vừa rớt hạt

Hai đứa cười lúc mẹ lo và quác

Mưa đầu mùa chắc bệnh mất biết không

Bao năm rồi tao luôn vẫn ước mong

Dù xa xôi có nửa vòng trái đất

Tao với mày sẽ một lần gặp mặt

Ngồi chuyện trò lượm nhặt lại thời gian

 

TÌNH BẠN

Tác giả: Cóc Nhỏ

Tình nào đẹp bằng tình bằng hữu

Cùng sẻ chia vui thú-buồn đau

Nơi nào ta cũng có nhau

Bạn bè ta mãi gởi trao tâm tình

Bạn cứ gọi! khi mình thổn thức

Hay khi lòng bứt rứt không yên

Có ta bên bạn xua phiền

Khắc ghi bạn nhé nỗi niềm riêng tư

Bạn hãy gọi dẫu từ xa lắm

Ta sẵn sàng khóc đẫm cùng nhau

Sớt chia bao nỗi nghẹn ngào

Chỉ cần bạn được vơi bao khối sầu!

Bạn đừng vội gục đầu than trách

Bởi cuộc đời thử thách đắng cay

Bạn buồn tôi sẽ kề vai

Đừng bao giờ để bi ai tủi hờn

Bạn nhớ nhé…cô đơn ..hãy đến

Những bạn bè là bến yêu thương

Mãi luôn giúp bạn kiên cường

Xóa tan phiền não, sầu vương..giã từ!!

 

NHỚ BẠN

Tác giả: Hương Giang

Mình không gặp bạn hiền yêu dấu,

Hai đứa thân, từ thuở lớp ba.

Bây giờ bạn lấy chồng xa

Con thơ bận quá đôi ta khó gần.

Tôi khuya sớm chuyên cần làm việc

Và còn đang học miết bạn ơi

Về nhà mình chẳng nghỉ ngơi

Chồng con lo lắng đứng ngồi không yên.

Nhiều khi muốn hàn huyên một lúc

Nhưng quá xa bạn thức khuya cùng

Trên dòng lưu bút mình dùng

Viết lên nỗi nhớ ngày chung đến trường.

Kể sao hết tình thương ngày ấy

Bạn với tôi đều thấy niềm vui

Nụ cười luôn thắm trên môi

Đi đâu hai đứa sóng đôi chuyện trò.

Giờ xa bạn muốn cho gần lại

Để gặp nhau nhắc mãi tuổi thơ

Ngày xưa đôi bạn như mơ

Giờ đây xa cách mịt mờ nhớ nhung…

Những bài thơ hay về tình bạn tuổi học trò

Ai trong chúng ta cũng có những người bạn tri ân, tri kỷ để giúp đỡ nhau những lúc hoạn nạn khó khăn. Tình bạn là thứ tình cảm thiêng liêng cao quý nhất mà chúng ta phải trân quý nếu như may mắn có được những người bạn chân thành thực sự với mình. Cũng chính vậy mà những bài thơ về  tình bạn tri kỉ cũng như những bài thơ hay về tình bạn tuổi học trò, thơ tình yêu tuổi học trò luôn được lưu truyền mãi.

tho-hay-ve-tinh-ban-3

TÌNH BẠN

Năm tháng cứ đầy lên. Tình bạn
Cũng đầy lên những kỷ niệm thân yêu
Những mẩu thư viết vội cuối chiều
Gài lên cửa, đợi người về sẽ đọc
Trong cả những ước mơ ta không đơn độc
Có bạn thân bên cạnh cùng mơ
Cùng luận bàn về thời cuộc… ngây thơ
Cùng tưởng tượng bao điều ngốc nghếch
Cùng kể cho nhau câu chuyện không đoạn kết
Về mối tình chớm nở trong tim
Và một vài lần ta bỗng lặng im
Cứ ngồi thế đến khi chiều tắt nắng
Bạn thân ơi, dù ở nơi xa vắng
Chưa bao giờ tôi thấy bạn rời tôi
Khi tôi vui cũng nghe tiếng bạn cười
Khi đau đớn, tôi nhìn ra cửa sổ
Những tin nhắn bay qua khung cửa
Chạm vào tôi âu yếm, vỗ về
Trái tim tôi vui sướng lắng nghe
Lời lặng lẽ bạn gửi bằng ý nghĩ
Tình bạn có bền hơn tình yêu không nhỉ?
Chẳng đam mê, cuồng dại trong hồn
Chẳng nhớ nhung tím thẫm cả hoàng hôn
Chẳng làm má rực lên màu lửa
Tình bạn là ngôi nhà không khóa cửa
Ta bước vào nào ngại ngần gì
Nhận ấm êm rồi lại bước chân đi
Đường xa lắc tìm riêng mình hạnh phúc…

BẠN BÈ ƠI

Sau những vui buồn mình phải chia xa
Bạn bè ơi, biết bao giờ gặp lại?
Đường đến tôi là con đường xa ngái
Nẻo tôi về dài hơn cả một chuyến bay
Yêu thương này tôi khắc lên bàn tay
Lằn chỉ tay nát nhàu ẩn hiện
Đường “bạn hữu” ở đâu, nào ai biết!
Nắm tay vào vẽ một nét bình yên
Ở nơi xa, khi băng giá triền miên
Tôi gắng giữ cho trái tim ấm áp
Da dẫu xạm đi, bàn tay khô ráp
Giữ trên môi trong trẻo một nét cười
Để mai này, lỡ bạn gặp tôi
Sẽ nhận ngay ra nụ cười thơ thuở ấy
Sẽ nghe trong ta ấm nồng lửa cháy
Nhóm lên bằng năm tháng, ngọt ngào ơi!

 

RA TRƯỜNG

Mơ gì em một thời đã qua
Một thời ước mơ thành cổ tích
Một thời điểm năm là nước mắt
Giọt tím buồn rơi trên cánh hoa xinh
Em ngồi đây, nghĩ về bạn, về mình
Cửa sổ mở tung, phượng xoè năm cánh đỏ
Mực nhoè bẩn lần cuối cùng trên vở
Giữa sân trường một tiếng trống vương rơi
Biết bao giờ em trở lại, thày ơi
Ai sẽ thay em trên ghế vẫn ngồi
Ai sẽ ngắt trộm hoa trong vườn thắm
Gai hồng tươi, tay ngượng giấu sau lưng?
Ai sẽ bước vui trong nắng tưng bừng
Vừa hết tiết đã vội quên lời thày mắng?
Và ai sẽ khóc đắng cay… Hành lang vắng
Gió xôn xao, lời an ủi ngọt ngào?
Bài ca chia tay ai viết tự khi nào?
Ai đã hát và ai còn sẽ hát?
Khuông nhạc đổi thay nốt nhạc không hề khác
Nét chấm dôi cuối cùng… ngân mãi đến xa xôi.

 

LỚN LÊN CÙNG TUỔI THƠ

 

Tôi lớn lên cùng tuổi thơ của tôi
Cùng những con đường đạp xe không mệt mỏi
Những buổi chiều “dịu dàng không chịu nổi”
Những cái tên như khắc chạm trong đầu
Cứ ngỡ rằng mình đã lớn từ lâu
Sao càng lớn càng mơ về thơ ấu?
Lấy ngây thơ trèo me, nhặt sấu
Làm thước đo cho những quãng đời
Tôi như người của năm tháng xa vời
Nhặt nhạnh những cũ xưa gom góp về thực tại
Tập làm người với những điều khôn dại
Tập nhìn đời nhân hậu như trẻ thơ
Cô bé con hai bím tóc ngày xưa
Luôn nhìn tôi (thật buồn cười!) nghiêm nghị
Tôi có quên, có quên gì không nhỉ:
Ngôi nhà thân yêu nuôi lớn những ước mơ
Câu chuyện kể đêm mưa với kết thúc bất ngờ
Những trò chơi triền miên bên đống cát
Đêm lửa trại người đàn, người hát
Ngày ra trường nước mắt đẫm vai nhau…
Tôi bước đi về nơi đâu, nơi đâu
Cũng thấy mình bé hơn cô bé có hai bím tóc
Nhớ về tuổi thơ mình và khóc
Và lớn lên…

CHỈ LÀ BẠN THÔI

Mình với cậu chỉ là bạn thôi
Không thể hơn, suốt đời chỉ vậy!
Dù vắng cậu, mình có buồn thật đấy
Nhưng buồn – đâu phải đã cô đơn!
Mình với cậu chưa có phút giận hờn
Nhớ về cậu chưa bao giờ mình… khóc
Gặp nhau ở cầu thang, chỉ cười bằng mắt
Chỉ cười hoài… vì là bạn, không hơn!
Cậu ở bên, mình luôn thấy rất vui
Nhưng không bực nếu cậu đi cùng người khác
Và hồng trắng là hoa mình yêu nhất
Cậu biết rồi… Sao lại tặng hồng nhung?
Mình với cậu chỉ là bạn thôi!

TÌNH BẠN

Tình bạn là lá là hoa
tình bạn là cả bài ca trên đời
tình bạn trong sáng tuyệt vời
đẹp hơn tất cả bầu trời ban đêm
đời mỗi người chỉ là trang giấy nhỏ
chỉ xấu đi đâu có thể sáng ngời
ai biết ai trong cả cuộc đời
nhưng quen rùi xin đưng quên nhau nhé
Tình bạn là những vần thơ
Tối về đắp gối ngâm quơ vài lời
Tình bạn áo trắng một thời
Bây giờ áo bạc phai rồi vẫn treo
Tình bạn hạt giống mang theo
Suốt đời tri kỉ gieo được mấy cây!

tho-hay-ve-tinh-ban-4

CHO MỘT MÙA HẠ CŨ

Ừ thôi, trả phía sân trường
Dấu chân hai đứa thuở dường như yêu
Tháng năm chiếc lá rơi vèo
Hoa bằng lăng cứ tím cheo leo lòng
Sau này còn nhớ hay không
Mắt người hôm ấy điếng hồn của ta
Trái tim ngơ ngác ngã ba
Chúng mình sau rốt vẫn là bạn thôi

Đi qua cảm xúc một thời
Mới hay thuở ấy có người thầm thương
Bây giờ hai đứa ra trường
Vô tình thôi, có chút vương vấn nào
Bằng lăng tím đến xa nhau
Câu thơ không gửi cũng nhàu vệt mong

Ngày cuối nghe tiếng trống trường
Nghe nôn nao cả con đường học tan
Hái về một đoá bằng lăng
Đinh đem tặng
Lại lặng thầm cho thôi
Người ở đây – mai xa rồi
Ngoảnh đầu mình giấu những lời dấu yêu
Một chiếc lá nữa rơi vèo
Thế là đã đủ để neo lòng mình…

Phạm Nhã Thu

GỬI NGƯỜI ÁO TRẮNG

Một ngày thấy mình không còn muốn khóc?
Nỗi buồn xưa đã nhạt nhẽo quá rồi.. !
Chợt biết tình yêu không hẳn là biển rộng..!
Những gì một thời ta đau đớn khôn nguôi..!

Một ngày thấy mình cười sao khó quá?
Tán phượng xanh đã đổ mấy lá vàng..
Có những người chưa bao giờ gặp lại..
Kể từ bãi trường độ ấy- thu sáng..

Ta đã cất tà áo dài ngày nọ
Cả những câu thơ biết khóc biết cười
Cả một thời không biết mình trẻ dại
Trong trẻo vui đùa mười tám đôi mươi..

Cả tình yêu, tà áo dài, tán phượng..
Ta ngỡ sẽ theo chân đến suốt cuộc đời
Câu thơ biết cái năm mười chín tuổi
Hai mốt rồi đã biết chỉ thơ thôi..

Ta chẳng gửi lại bài thơ áo trắng
Nỗi buồn ngây ngô cũng hóa đá lâu rồi
Chỉ còn tán phượng bên đường hoài đứng đợi.
Những tà áo dài mười tám, đôi mươi..
– Thụy Thảo-

SÂN TRƯỜNG THUỞ 16

Hoa phượng tàn, xác phượng rụng ngẩn ngơ
Thảng thốt tiếng ve rơi chiều lặng gió
Ba mươi tuổi lòng bỗng quay quắt nhớ
Về sân trường thuở mười sáu mười lăm

Nơi tàng cây xao xác lá bâng khuâng
Ta đứng dưới cơn mưa chiều xa vắng
Người con gái đi ngang nhìn lãng mạn
Nở nụ cười mới khó hiểu làm sao !

Nơi nằm ngoan những vạt cỏ ca dao
Ru đôi lứa ban trưa vào tình tự
Tuổi mười sáu riêng lòng ta lúc đó
Phải không em thầm kín đến dường nào

Ngày quen nhau đêm dằng dặc chiêm bao
Em hiển hiện, em chập chờn chiếc bóng
Hoa phượng nở bất ngờ hoa phượng rụng
Tiếng ve gần bất chợt hóa xa xôi

Ngẩn ngơ lòng vô cớ những buồn vui
Tập nhật ký dịu dàng dòng mực tím,
Từng trang viết bàng hoàng bao kỷ niệm
Về thân thương một mùa hạ đầu đời

Mười lăm năm vẫn tàng phượng ấy thôi
Và tiếng ve vẫn tiếng ve ngày cũ
Người bạn gái năm nào, giờ, có nhớ
Như lòng mình khi về lại trường xưa .

-Nguyễn Thái Dương

NGÀY XƯA HOA PHƯỢNG

Bây giờ ai đã quên chưa ?
Màu hoa phượng nở khi Hè vừa sang
Bâng khuâng dưới ánh nắng vàng
Tặng nhau cánh phượng ai mang đi rồi
Ngày xưa chỉ có vậy thôi
Có ai biết được để rồi cách xa
Mùa Hè từng mùa Hè qua
Tiếc hoài cái tuổi ngọc ngà chẳng quên
Nỗi buồn không thể đặt tên
Nhẹ nhàng nhưng lại mông mênh trong lòng
Ai còn nhớ kỷ niệm không?
Ngày xưa, một cánh phượng hồng đã trao .
HỒ THỤY MỸ HẠNH
( – Đơn Dương)

HOÀI NIỆM

Tác giả: Hàn Phong Tử
Xào xạc lá vàng bay trong gió,
Sân trường vắng lặng tiếng đùa vui.
Mình tôi bước giữa sân trường cũ,
Nghe tiếng ve buồn gọi hè sang!
Nhặt cánh phượng rơi lòng xao xuyến,
Bâng khuâng nhớ lại kỷ niệm xưa!
Bóng dáng thầy cô cùng bạn học,
Giờ đây chẳng biết ở nơi nao?

CÒN MÃI..

Tác giả: Hồng Liễu
Ngày xưa rồi cũng đi qua
Dấu chân kỷ niệm nhạt nhòa nắng mưa
Đường qua lối cũ trường xưa
Ai quên, ai nhớ tiễn đưa một ngày
Bây giờ lối ấy còn ai
Hoàng hôn áo trắng còn bay cổng trường?
Bồi hồi nhớ nhớ thương thương
Biết bao kỷ niệm còn vương một thời…!
Bảng đen phấn trắng cả đời
Những câu thơ cũ cắt rời từ khi…
Thôi đành đếm bước quay đi
Thu tàn đông đến còn gì mà mơ!
Xa rồi để nhớ thẫn thờ
Những ngày còn lại thôi chờ…tiếng ve
Quay vòng dĩ vãng lặng nghe… !
Tiếng chuông báo tiết như se thắt lòng!

PHƯỢNG MƠ

Nhánh phượng hồng rũ xuống
Đọng buồn trong mắt ai
Bàn tay nào luống cuống
Nắm vội một bàn tay

Xa nhau mấy mươi ngày
Hay sẽ không gặp lại
Tuổi học trò vụng dại
Chỉ còn một buổi nay
Rồi sân trường sẽ vắng
Những tà áo trắng bay
Gốc phượng nằm thinh lặng
Nhớ nhịp guốc vui tai
Trở mình trong trang vở
Vài chiếc lá thuộc bài
Dăm bài thơ dang dở
Một mối tình phôi thai
Dẫu ngày tháng tàn phai
Phượng hồng còn mơ mãi
Tuổi học trò dấu ái
Một thuở nào nồng say .

-HÀ ĐÌNH NGUYÊN-

Tình bạn là thứ tình cảm thiêng liêng cao quý nhất mà chúng ta phải trân quý. Hãy luôn giữ chặt những người bạn thân của mình. Đừng bao giờ buông tay để rồi nay mai sẽ hối tiếc nhé! Đó cũng là thông điệp mà những bài thơ hay về tình bạn trên đây muốn nhắn gửi đến các bạn đọc. Chúc các bạn có một tình bạn đẹp !!!

 

5/5 (1 Review)
Bài Liên Quan