Top 99 bài thơ tình yêu tuổi học trò hay nhất ai nỡ đành quên

Thơ tình yêu tuổi học trò với mối tình đầu thơ ngây, trong sáng, mối tình không thể nào quên.Tình yêu tuổi học trò cứ nhẹ nhàng, trong sáng và ngây thơ như từng trang giấy trắng vậy. Có lẽ ai trong chúng ta cũng ít nhiều thuộc lòng một trong những bài thơ hay về tình yêu tuổi học trò. Cùng thưởng thức những bài thơ hay về tình yêu tuổi học trò dưới đây nhé.

Nội Dung

Chọn lọc những bài thơ tình yêu tuổi học trò hay nhất

Tuổi học trò là tuổi hồn nhiên nhất, vô tư nhất. Tình yêu tuổi học trò cũng nhẹ nhàng mà hồn nhiên như thế. Dưới đây là những bài thơ hay về tình yêu tuổi học trò hồn nhiên và trong sáng, mang đến cho chúng ta nhiều ký ức ngọt ngào.

tho-tinh-yeu-tuoi-hoc-tro-1

HOA SỮA

Tuổi mười lăm em lớn từng ngày

Một buổi sáng bỗng trở thành thiếu nữ

Hôm ấy mùa thu anh vẫn nhớ

Hoa sữa thơm ngây ngất bên hồ.

Mối tình đầu mang hương sắc mùa thu

Mùi hoa sữa trong áo em và mái tóc

Tình yêu đầu tưởng không gì chia cắt

Vậy mà tan trong sương gió mong manh.

Tại mùa thu, tại em hay tại anh

Tại sang đông không còn hoa sữa

Tại siêu hình, tại gì không biết nữa

Tại con bướm vàng có cánh nó bay.

Đau khổ nhiều nhưng éo le thay

Không phải thời Rô mê ô và Juy li et

Nên chẳng có đứa nào dám chết

Đành lòng thôi mỗi đứa một phương.

Chỉ mùa thu là tròn vẹn nhớ thương

Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ

Hương của mối tình đầu nhắc nhở

Có hai người xưa đã yêu nhau.

Nguyễn Phan Hách

NGƯỜI ẤY

Ơ hay mới chỉ gặp đôi lần

Mà sáng nay lòng đã bâng khuâng

Hiên nhà, không hẹn, mình vẫn đợi

Mặc dù người ấy chỉ đi ngang !

Có lần mình đứng ngắm trước gương

Mái tóc chải hoài vẫn rối tung

Tóc mình đang rối vì cơn gió ?

Không! Bởi mình đang rối . . .cả lòng!

Gặp nhau người ấy bình thản lạ

Còn mình, mình cảm thấy nôn nao

Vừa giận vừa thương, vừa mắc cỡ

Tại mình chứ phải tại ai đâu !

Người ấy chỉ là người ấy thôi

Coi mình như con bé trong đời

Cớ gì mình mới sang mười bảy

Lòng cứ . . .làm sao lúc gặp người !

Nguyễn Thái Dương

BƠ VƠ

Mòn con mắt đợi cổng trường

Người ta về . . .các ngả đường xôn xao

Bóng ai nào thấy đâu nào?

Mây càng thấp, gió càng cao. . .

Một mình

Không gian ngoảnh mặt làm thinh

Giọt mưa xuân cũng vô tình trêu ai.

Mưa đầy tóc, gió đầy tai

Sầu theo bốn hướng trôi dài tâm tư.

Mong càng thêm. . .nhớ càng như. . .

Lẽ đâu tới phút này ư chưa về ?

Một mình gieo bước nặng nề

Gió tung xác lá bên hè tả tơi

Hồn chênh vênh bóng chơi vơi

Đất cong mặt giận, chân trời lảng xa.

Bởi yêu em sầu khổ dịu dàng

Vũ Hoàng Chương

KHÔNG ĐỀ

Anh xa em, một mùa thi thương nhớ
Mùa lá bay trở lại đã xa rồi
Mái trường cũ nhưng tìm em đâu nữa
Chỉ đường về anh thấy quá xa xôi.
Anh bước thầm hồn nghe tiếng thu rơi
Con đường nhỏ tả tơi ngàn xác lá
Lối quen này chiều nay sao xa lạ
Không nắng vàng mà vàng úa tàn phai
Anh nhớ em… người dưng không gặp nữa
Nhớ mùa thi bảy bữa học chung thầy
Lối em về nắng cuối hạ đắm say
Tuổi mười bảy lần đầu anh biết nhớ
Anh yêu em cũng trong mùa thi đó
Mùa thi qua em bước đi xa
Anh trở lại, mình không còn tái ngộ
Xác thu vàng những kỉ niệm ngày qua.
Em! Đã lâu sao không về thăm lớp?
Hay em quên lối nhỏ nắng hạ rồi?
Quên lớp nhỏ nhà thầy chiều mưa dột
Quên cả con đường hai đứa chung đôi?
Đường đi gần nhưng tình đã xa xôi
Đường trở lại buổi đầu xa dịu vợi
Trên lối thu vàng, mùa thi vẫn đợi
Lá rơi đầy,nên chẳng thấy bước chân em
Nhặt xác thu anh gói tình khờ dại
Xếp vào miền kí ức thẳm trong tim
Bụi thời gian phủ nhạt bóng hình em
Làm sao để phai mờ mùa thi đó?

Quang Nhựt

HẠ NHỚ

Em ơi dĩ vãng nhạt nhòa
Sao anh cứ ngỡ chiều qua tình sầu
Yêu em mãi mãi dài lâu
Mặc em vẫn phụ tình đầu trái ngang
Hạ về Phượng nở hàng hàng
Vẫn che lối cũ tung tăng đi về
Trường xưa in bóng bên lề
Anh buồn nhìn lớp não nề nhớ nhau
Nhớ em nét chữ hồn đau
Dáng em tinh nghịch bên nhau sân trường
Nhớ em tành tập cải luơng
Em vờ hờn giỗi, yêu thuơng ngàn tuồng
Nhớ em những lúc chiều buông
Anh chờ cửa lớp ngóng trông tan giờ
Nhớ em dáng dấp mong chờ
Gặp anh đứng đợi hững hờ làm thinh
Nhớ em dệt khúc ân tình
Mỗi khi hạnh phúc chúng mình bên nhau
Nhớ em môi thắm son màu
Như màu Phượng vĩ nỗi đau chia lìa
Em ơi dĩ vãng nhạt nhoà
Sao anh cứ ngỡ chiều qua tình sầu
Yêu em mải mãi dài lâu
Mặc em vẫn phụ tình đầu trái ngang
Hạ về Phượng nở hàng hàng..

CHẠM THU

Chạm thu, lòng gợn heo may

Nghe thời gian đọng hai tay lá vàng

Se se gió gọi mùa sang

Trường ơi, nỗi nhớ lỡ làng cúc xưa

Chạm thu, chao cánh chim thơ

Rót từng âm vọng xuống mùa buồn tênh

Ngỡ tình đã ngủ vào quên

Đâu hay thu vẫn lênh đênh tóc người

Chạm thu, nắng úa hiên ngồi

Vàng phai ngọn lá ngang trời nhớ thương

Chiều nay áo trắng lạ thường

Cúc xưa giờ nở lạc vườn nhà ai?

Em xa, như tiếng thở dài

Đường tôi quạnh quẽ hai vai cỏ gầy

Xin mùa thôi bớt heo may

Vàng nguyên Cúc nhớ những ngày chạm thu.

Nguyễn Liên Châu

CHUYỆN TÌNH MÙA THU

Ngậm ngùi em nhớ thời đi học
Ngày ấy anh gọi em con nhóc
Anh lớn hơn em độ vài tuổi
học chung cứ ghẹo làm em khóc
Một sáng tụ trường anh ngẩn ngơ
Nhìn em xinh tươi như hoa nở
Từ đó anh say đắm yêu thầm
Học hành thì dỡ chỉ thích mơ…
Nhà không cạnh nhau nhưng chung trường
Chẳng dám nói thương cứ theo sau
Quay lai… Anh nhìn , Em mắc cỡ…
Mắt anh ngời sáng như ánh sao
Kỷ niệm thoáng qua sẽ tan mau
Tình yêu học trò là hư ảo
Anh đi trong một chiều Phượng nở
Ánh mắt đượm buồn lời yêu trao
Từ mùa hè ấy ta mất nhau…
Anh đã phiêu bạc ở phương nào
Một lần giở lại trang lưu bút
Lòng em vấn vương chút ngọt ngào.

ĐÃ QUA RỒI

Đã qua rồi thời thơ ngây vụng dại
Tuổi học trò chẳng đượm chút ưu tư
Nhặt phượng hồng ép vào những trang thư
Trao tập vở chép nhau dòng lưu bút

Đã qua rồi những xuyến xao từng phút
Đợi một người mà trong dạ thầm thương
Rồi theo sau trên suốt cả quãng đường
Chỉ có thế mà thấy sao đẹp quá !

Đã qua rồi những ánh đèn phố xá
Của một thời mà hai đứa yêu nhau
Ngước nhìn trời mơ mộng với ngàn sao
Đời đẹp quá , tình yêu là mãi mãi

Đã qua rồi cuộc tình đầy dấu ái
Những ngày yêu hai đứa quyện bên nhau
Có còn chăng là những nỗi đớn đau
Ôi chua xót , sao dòng đời nghiệt ngã

Đã qua rồi không còn gì nửa cả
Khi hai người đã hai ngã chia ly
Có tiếc thương cũng chẳng biết nói gì
Nén cay đắng , mà cõi lòng băng giá

Đã qua rồi hãy xem như xa lạ
Chỉ tình cờ mình gặp gỡ thoáng qua
Đã qua rồi những mộng ước bay xa
Trong tiếc nuối – tìm thương về kỷ niệm !

Thảo Hoang vy

Chùm thơ tình yêu tuổi học trò ngắn đong đầy kỉ niệm

Tình yêu tuổi học trò có khi như những cơn mưa, chợt đến, chợt đi, cũng như niềm vui và nỗi buồn vậy. Hơn thế, tình yêu tuổi học trò rất thơ ngây, trong sáng,mỗi tình đầu khắc ghi. Cùng trải lòng với những bài thơ anh yêu em sau đây để cảm nhận rõ hơn về điều đó.

CHÚT TÌNH ĐẦU

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng

Em chở mùa hè của tôi đi đâu?

Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám

Thuở chẳng ai hay thầm lặng – mối tình đầu.

.

Mối tình đầu của tôi có gì?

Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp

Là áo người trắng cả giấc ngủ mê

Là bài thơ cứ còn hoài trong cặp

Giữa giờ chơi mang đến lại . . .mang về.

.

Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp

Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ vào cây

Người con gái mùa sau biết có còn gặp lại

Ngày khai trường áo lụa gió thu bay.

.

Mối tình đầu của tôi có gì?

Chỉ một cây đàn nhỏ

Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm

Ai cũng hiểu – chỉ một người không hiểu

Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi. . . thành câm.

.

Những chiếc giỏ xe trưa nay chở đầy hoa phượng

Em hái mùa hè trên cây

Chở kỷ niệm về nhà

Em chở mùa hè đi qua, còn tôi đứng lại

Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa. . .

Đỗ Trung Quân

CÒN ĐÂU TUỔI HỌC TRÒ

Còn đâu cái thuở ngày xưa
theo em qua mấy buổi trưa tan trường
còn đâu những sáng mờ sương
đếm bao lá rụng bên đường em qua
Còn đâu áo thả đôi tà
thẹn thùng gió cuốn mây và tóc bay
ôm nghiêng tập vở trong tay
bờ vai em nhỏ cho ngày mộng mơ
Còn đâu nỗi nhớ thành thơ
tôi ngồi thả cái ngu ngơ vào chiều
từ tôi ấp úng lời yêu
chuyện tình cũng đã thành điều vu vơ
Còn đâu những tối mong chờ
cùng cây thông đứng bơ vơ một mình
bên em phố bỗng lặng thinh
chỉ bàn tay nắm cái tình ngây thơ
Còn đâu, đâu nữa giấc mơ
chỉ còn kỷ niệm ơ hờ ngày xưa…

Nguyễn Ngọc Hùng

ĐI TÌM MÙA HẠ

Tôi vẫn biết thời gian là nỗi nhớ
Nên làm sao tôi có thể quên người
Quên đôi mi,quên giọng nói,tiếng cười
Và những lúc em nhìn tôi hờn trách
Xa em rồi chắc lòng tôi hiu quạnh
Và ngẩn ngơ nghe nhịp đập con tin
Bấy lâu nay vì em mà lạc nhịp
Qua thật rồi những giây phút gần nhau
Mùa hạ về khi nỗi nhớ vào sâu
Trong thâm tâm những nỗi niềm trở lại
Bay ngang qua những tiếng cười vụng dại
Ngỡ tôi còn đôi tiếng hát của em
Thì là xa nên tôi sẽ đi tìm
Một chút nhớ,chút thương và chút giận
Khi bằng lăng nở tím cả đường gần
Khi hoa phượng thắm nồng thêm sắc đỏ
Ta xa rồi xa mãi rồi hạ mơ
Thương rất nhiều nhung nhớ biết bao nhiêu
Xin trả em những gì em chưa hiểu,
Để một ngày em còn nhận ra tôi.

Mây Hạ

MÙA HÈ KỶ NIỆM

Chiều hè trong nắng nhạt phai
Mây trời gió thoảng u hoài biểt bao
Phượng hồng rực thắm một màu
Gió lay hoa rụng nghiêng chao sân trường
Ve sầu vang khúc thê lương
Cổng trường khép kín vấn vương nỗi lòng
Hè về trong dạ nhớ mong
Nhớ thời áo trắng,nhớ vần thơ tay
Đường về tan lớp chiều nay
Đôi ta chung bóng,chia tay cuối đường
Em trao cánh phượng ngát hương
Ép vào trang sách thân thương, đôi dòng
“Anh ơi,hoa phượng màu hồng
Xin anh hãy giữ tấm lòng như hoa”
Duyên tình ta hãy còn xa
Đường về rẽ khúc,”đôi ta đôi đường
Gió chiều man mác du dương
Nắng chiều ngã bóng,“đôi đường đôi ta “
Xa rồi mấy độ hè qua
Phượng về, ve gọi sao mà vấn vương!
Chiều nay đứng dưới cổng trường
Ve rền ,phượng thắm, nhớ thương một người.

Lê Thị Kim Oanh

tho-tinh-yeu-tuoi-hoc-tro-4

HẠ THƯƠNG

Xa em phượng đã bao mùa
Mà lòng còn ngỡ như vừa hôm qua
Nay mùa phượng vỹ đơm hoa
Ve sầu gọi nắng vọng hoài cố hương.
Thương mơ ký ức tháng năm
Tan trường chung bước nắm tay ngại ngùng
Đường về đón đợi em qua
Bên hàng phượng nở say xưa từng ngày.
Dẫu nay xa cách nghìn trùng
Lòng còn mộng giấc mình cùng đan tay
Chờ anh — hạ đến ngày về !
Ngập đường phượng nở lối thề chung đôi.

Dinh Nguyen

THU XƯA

Mùa thu năm ấy em gặp anh
Ngỡ ngàng đón nhận tình yêu nhanh
Năm ấy em tròn mười sáu tuổi
Bước vào cấp ba ước mộng xanh
Ngày ấy em còn ngây thơ quá
Chút tình cho em chỉ thoáng qua
Em yêu bằng cả trái tim khờ
Để rồi hụt hẩng bóng người xa
Em sợ mùa thu nắng nhạt nhoà
Gió hiu hiu lạnh giọt mưa sa
Một lần bên anh em run rẩy
Nhận nụ hôn đầu – Bóng mây qua
Để rồi thu đi không về nữa
Ôm mộng học trò nhớ dấu xưa
Anh xa trường rồi anh vẫn đợi
Lắng nghe điệp khúc khóc trong mưa
Em vấn một mình qua lối củ
Mỗi buổi sớm mai dưới sương mù
Cặp sách đeo nghiêng chân em bước
Nghe hồn lảng vảng nhớ mùa thu.

Xuyến Trần

CHO NHỎ MÙA THI

Mùa thi gần kề rồi đó nhỏ,
Nhỏ lo năm mà ta ngại đến mười.
Sợ bài thi làm nhỏ biếng môn cười,
Ta thực sự nghe lòng đau khôn xiết.

Ta tưởng tượng nếu nhỏ mà thi rớt,
Nhỏ sẽ buồn như những là thu bay,
Lệ thắm hồng ướt đẵm chiếc khăn tay,
Như có dạo nhỏ buồn ta phải dỗ.

Ta tưởng tượng nếu nhỏ mà thi đỗ,
Nhỏ có mừng chưa chắc đã bằng ta.
Nụ cười nhỏ sẽ rực rỡ như hoa,
Nổi sung sướng ửng hồng đôi má đỏ.

Mùa thi gần kề rồi đó nhỏ,
Ta không thi nhưng hồi hộp lạ thường.
Đêm ta nằm cầu mong chúa xót thương,
Cho nhỏ đỗ dẫu ta người ngoại đạo.

Nguyễn Tất Nhiên

CẢM ƠN CƠN GIÓ VÔ TÌNH

Cảm ơn cơn gió vô tình
Mang bài thơ đến kề bên chân nàng
Lạy trời… khoan!… chớ vội vàng…
Tôi đi xa.. hãy khẽ khàng nhặt lên

Xin em hãy đọc thật êm
Lời thơ tôi mỏng như viền áo ai
Xin em đừng nhếch môi cười
Thơ tôi đổ mặt ngượng hoài hôm sau…

Xin em đừng quẳng đi mau
Thơ tôi chắc sẽ đau sầu lặng thinh
Cảm ơn cơn gió vô tình
Giúp tôi khỏi đứng một mình… trước em!

Trần Nhật Tuấn

Top những bài thơ hay viết về tình yêu tuổi học trò

Mối tình đầu ai nỡ đành quên. Một mối tình đẹp, nên thơ với bao vụng dại. Hẳn ai cũng có cho riêng mình mối tình đầu khó quên. Cùng sống lại với những dư âm ngọt ngào, trong sáng của mối tình đầu khó phai qua chùm thơ hay viết về viết về tình yêu tuổi học trò sau đây nhé !

GÓC PHỐ KỶ NIỆM

Thơ: Bằng Lăng Tím
Em trở về nơi góc phố bình yên
Nghe gió hát ru khúc tình sâu lắng
Phố buồn hơn từ khi anh xa vắng
Bên thềm xưa hạt nắng trốn mây chiều

Em trở về nơi góc phố ta yêu
Những hàng cây mang thật nhiều kỷ niệm
Mỗi mùa qua phố như còn bịn rịn
Hoài niệm xưa rêu phủ kín loang mờ

Em trở về nơi phố nhỏ ta mơ
Để viết tiếp vần thơ còn dang dở
Mối tình si ta như còn duyên nợ
Nhớ về anh khi gió trở giao mùa

Có khi nào anh nhớ phố chiều mưa
Bao kỷ niệm như mới vừa qua đó
Giữ trong tim lời yêu anh mới ngỏ
Đã bao mùa phố còn đó…không anh !

 KỶ NIỆM

Thơ: Hạnh Ngọc
Đây kỷ vật hai mươi năm người tặng
Tôi nâng niu và gìn giữ kề bên
Hai mươi năm vẫn nguyên vẹn chắc bền
Như tim tôi khắc mãi tên miền nhớ

Vật kỷ niệm chỉ tơ buộc duyên nợ
Kết mối tình mong đợi tự thuở xưa
Tôi với người chung bóng mỗi sớm trưa
Cùng san sẻ qua bao mùa mưa nắng

Quà cuộc sống nhiều thăng trầm bổng lặng
Lắm khó khăn cay đắng giữa đời thường
Tháng ngày dài người viết trọn lời thương
Năm tiếp năm tôi chung đường an dạ

Đối với tôi chỉ người là tất cả
Và vì tôi người vất vả không màng
Đắp vun tròn xây vẹn nghĩa tào khang
Cùng hướng đến một ngày mai tươi sáng

Món quà xưa nhắc lại thời lãng mạn
Tôi quý trân như bảo vật trong đời
Kỷ niệm hồng muôn thuở sắc không lơi
Tôi lưu giữ như giữ lời hẹn ước.

MƯỜI NĂM TÌNH CŨ

Thơ: Liên Tâm
Mười năm rồi em tưởng đã quên anh
Nhưng ký ức vẫn nguyên lành chẳng vỡ
Trời đã biết mình có duyên không nợ
Sao khiến xui để lầm lỡ tình đầu?

Mười năm rồi hình bóng vẫn khắc sâu
Chức Nữ Ngưu Lan có cầu Ô Thước
Còn em đấy biết bao giờ gặp được
Mười năm trời một ao ước khôn nguôi.

Trước thềm hoa đã vắng bóng ai ngồi
Người qua lại chẳng thấy đôi bạn trẻ
Trong tiềm thức giọt sầu cay rụng nhẹ
Chạm mảnh hồn em lại khẽ…xót xa

Tiếng đàn ai đêm quạnh vắng mượt mà
Nghe réo rắc giọt châu sa ướt đẫm
Chắc người cũng một nỗi buồn sâu đậm
Giống tình em nên sầu thấm cung hờn

Mười năm rồi em vẫn mãi cô đơn
Như chiếc lá ngậm tủi hờn ở lại
Mặc cho gió cứ vô tình đi mãi
Em vẫn hoài khờ dại một niềm tin.

ANH CÒN NHỚ HAY ANH ĐÃ QUÊN

Thơ: Thanh Hiếu
Bao năm rồi anh còn nhớ hay không
Những tháng ngày trong vòng tay ân ái
Đón hạ về với nắng vàng rực cháy
Cành phượng hồng tay anh hái tặng em

Từng trang vở cánh phượng ép đan xen
Mỗi kỷ niệm được ghi tên ngày tháng
Mãi bên ta chưa một lần xa vắng
Tình yêu đầu ôi lãng mạn trắng trong

Sáng thức dậy em đứng cửa ngóng trông
Tiếng cọc cạnh của vòng xe quen thuộc
Ngồi sau anh mông lung bao mơ ước
Ngày ra trường váy trắng bước bên anh

Chiều dần buông dưới ánh nắng hiền lành
Anh đèo em dạo quanh triền đê nhỏ
Dựa lưng nhau nghe thì thầm trong gió
” Cuộc đời này anh yêu có mình em”

Giờ năm tháng dường như đã lãng quên
Anh xa em êm đềm vui bến khác
Trái tim em lạc sâu vào hoang mạc
Vẫn mơ màng ảo mộng nhắc tên anh.

CHUYỆN MỘT NGƯỜI ĐẾN TRƯỚC

Thơ: Nguyễn Hưng
Có một thời tình yêu ấy ta trao
Đủ lớn rộng để khắc vào nỗi nhớ
Những hẹn ước xa xưa còn bỏ lở
Gởi mây trời cho thương nhớ bay xa

Phút sau cùng em chạm gót xe hoa
Anh lặng lẽ bên hiên nhà ngơ ngẩn
Trời đang nắng chan hòa mây phẳng lặng
Chợt bão cuồng hờn giận trút cơn mưa

Vòng thời gian cũng thắm thót thoi đưa
Vết thương xưa mới vừa thôi loét lở
Anh yên ấm nửa cuộc đời bên vợ
Gánh nghĩa tình còn bợ đở trên vai

Giấu nỗi niềm ẩn khuất dưới tương lai
Mà nỗi nhớ cứ trải dài đến lạ
Nhưng hỡi ơi khoảng cách giờ xa quá
Chỉ lén nhìn rồi từ tạ thật nhanh

Nếu mai này có ai đó hỏi anh
Về tình đầu..khoảng trời xanh dang dở
Anh sẽ giấu em…người không duyên nợ
Yêu một thời…để nhớ….để rồi quên.

TÌNH ĐẦU NHỚ MÃI

Thơ: Quốc Phương
Tim kia đã..dần chìm trong giá lạnh
Nay bỗng dưng.. lại đập mạnh rộn ràng
Có phải chăng.. cái tuổi lúc thu sang
Lại thổn thức.. mơ màng thời xuân trẻ

Hay tại bởi ..giờ đơn côi lặng lẽ
Nên đi tìm ..dáng vẻ khúc tình xưa
Một mối tình ..thắm đượm những sớm trưa
Đã trôi mãi ..theo mưa vào dĩ vãng

Hay tim đã ..vô tình và lơ đãng
Chạm tơ lòng.. mà năm tháng nhận ra
Khúc tình xưa.. lỡ rớt nhẹ hiên nhà
Nay tiếc nuối ..để rồi mà gợi lại

Có lẽ thế.. vì thời gian nhớ mãi
Thuở đương yêu ..thơ dại biết gì đâu
Để rồi đây.. nhớ lại mới thấy sầu
Còn yêu lắm.. tình đầu ơi nhớ lắm.

CHÚT TÌNH XƯA

Thơ: Phạm Giao
Chợt nhớ ngày xưa tuổi mỹ miều
Ngập ngừng chân bước tới vườn yêu
Ngắm hoa đuổi bướm nghe chim hót
Mê ngắm hoàng hôn mỗi buổi chiều

Mơ một ngày mai mộng lứa đôi
Vườn hoa tình ái ngát hương đời
Bên nhau say đắm vui trọn kiếp
Em đẹp em xinh rộn tiếng cười

Nhưng kiếp nhân gian quá bẽ bàng
Cái ngày em rẽ bước sang ngang
Tôi buồn rưng rức trong vườn mộng
Ai đã gây nên cảnh lỡ làng

Bất chợt bây giờ tưởng tới em
Ngàn trùng xa cách nhớ thương thêm
Bao năm phiêu bạt nơi trời lạ
(Mà chút tình xưa vẫn chẳng quên…)

LỜI CUỐI

Thơ: Ngọc Hân

Nếu một ngày em lặng lẽ quay lưng
Xin anh đó ..đừng bao giờ níu giữ
Chỉ vậy thôi..với em là quá đủ
Im lặng rồi…mọi thứ ..sẽ nguôi ngoai…!

Nếu một ngày..con đường ấy rẽ hai…
Hãy vui lên ,vững vàng anh tiến bước
Nghĩ thật nhiều về con đường phía trước
Đừng bận tâm chuyện quá khứ làm gì…!

Nếu một ngày hai đứa sẽ chia ly…
Mình em thôi…được nhớ về ký ức
Dẫu có đôi lần con tim em buốt nhức..
Em vẫn bằng lòng để được nhớ về anh…!

TÌNH ĐẦU ƠI

Thơ: Dương Tuấn

Áo dài ơi! Sao mà thương mà nhớ?
Giờ không em.. dang dở mối tình đầu
Dưới sân trường lất phất hạt mưa ngâu
“Vai anh đó.. em tựa đầu kẻo ướt “.

Chiều tan trường tà áo dài tha thướt
Con đường quê.. ta chung bước đi về
Mùi hương nào theo gió thoảng đê mê
Giăng ngập cả lối về.. Ôi! hoa sữa.

Lén trao em lời tình thơ chan chứa
Em dỗi hờn “lại nữa… bắt đền anh “
Đoá hồng nhung anh tặng để dỗ dành
Em nũng nịu..”hết giận anh rồi đó! “.

Tình thơ mộng giờ bay theo cơn gió
Ra trường rồi hai lối nhỏ hai nơi
Bao mộng mơ giờ.. đây hóa xa vời
Tình khép lại.. theo dòng đời xuôi ngược.

Thôi em nhé! Ta đành gom mộng ước
Cất vào tim.. hay sâu thẳm tâm hồn
Để một ngày… mình ta ngắm hoàng hôn
Ta tìm lại.. trong hồn…bao kỉ niệm.

Những câu thơ chế về tình yêu tuổi học trò hài hước hay nhất

Có người ví tuổi học trò như một cơn gió thoảng qua nhưng đọng lại rất nhiều kỷ niệm. Mỗi khi tháng 5 đến hay vô tình dở một trang sách lại khiến kỷ niệm ùa về, hoặc chỉ đơn giản là khi bạn đọc được những câu thơ hài hước về tuổi học trò này.

tho-tinh-yeu-tuoi-hoc-tro-5

Học không yêu yếu dần rồi chết

Yêu không học không ngóc được lên

THƠ CHẾ TUỔI HỌC TRÒ THỨ 13.

Học mà không chơi đánh rơi tuổi trẻ 

Chơi mà không học vừa khỏe vừa vui

—————–

Học cho lắm cũng ăn mắm với cà

Học tà tà cũng ăn cà với mắm

Học cho lắm cũng đi tắm cởi truồng

Học luồn xuồng cũng cởi truồng đi tắm

Học cho lắm tắm hổng có quần thay,

Học cho hay tắm thay hoài cái quần cũ.

Học hành như cá kho tiêu

Kho nhiều thì mặn học nhiều thì ngu!

—————–

Mập thì đẹp

ốm thì dễ thương

lòi xương thì dễ mến

—————–
Tuyển tập thơ vui chế về tuổi học sinh hay hài hước

Trai thương gái cùng
Trai ơi thương lấy gái cùng
Tuy rằng khác gi-ống nhưng chung một giường
—————–
Chế thơ qua đèo ngang
Bước tới đèo ngang bóng xế tà
Điểm thi trên giấy thấy con 3
Lom khom dưới lớp kẻ ngậm bút
Lác đác bên trên kẻ ngắm trời
Thương má đau lòng con bí quá
Thương thầy ở lại một năm chơi
—————–
Chán đời

Chán đời cắt tóc đi tu
Nghĩ đi nghĩ lại đi tù sướng hơn
Trong tù làm chủ giang sơn
Một căn phòng đá với dăm ba thằng
Thằng nào cũng có khiếu năng
Thằng thì giỏi họa thằng thì làm thơ
Có thằng lại đứng ngẩn ngơ
Vì sao ta lại trở vô nhà tù ?
————

Học trò ngày nay quậy tới trời
10 thằng vô lớp 9 thằng chơi
3 thằng vô lớp 2 thằng ngủ
Còn lại thằng kia cũng gật gù
Việc học ngày nay đã khác rồi
10 thằng vô lớp 7 thằng ngu
3 thằng vô lớp 2 thằng ngủ
Còn lại thằng kia chẳng biết gì
—————–

Mười năm cắp sách theo thầy
Năm thứ mười một vác cày theo trâu
—————–
Ở đâu cũng có anh hùng
Ở đâu cũng có thằng khùng thằng điên
—————–
Kính vợ là đắc thọ
Sợ vợ mới sống lâu
Nể vợ lại bớt u sầu
Để vợ lên trên đầu là trường sinh bất lão .
—————–
Còn thời lên ngựa bắn cung
Hết thời xuống ngựa lấy thun bắn ruồi

Hoan hô các cụ trồng cây!
Trồng 10, chết 9, còn cây… gật gù
—————–
Anh yêu em từ chân tới cổ
Còn cái đầu anh bổ làm đôi
Đem vê anh bỏ vô nồi
Anh nấu,anh nướng,anh xào,anh xơi!

Học trò ngày nay quậy tới trời
10 thằng đi học 9 thằng chơi
3 thằng đến lớp 2 thằng ngủ
Còn lại thằng kia cũng gật gù
—————–
Giám thị nhìn em giám thị cười
Em nhìn giám thị lệ tuôn rơi
Cổng trường Đại Học cao vời vợi
Ruộng đồng mênh mông đón em về

—————–
Ngày xưa giám thị cũng đi thi
Cũng quay cũng cóp có kém gì
Mà nay giám thị lại trông chặt
Chẳng để em xem 1 tý gì .
—————–
Đêm qua mơ được về nhà
Được hôn cô bé hóa ra hun nhầm
Hôm sau cả bọn cười ầm
Hôm qua thằng ấy hôn nhầm phải tao
—————–

Học trò ngày nay quậy tới trời

10 thằng đi học 9 thằng chơi

3 thằng đến lớp 2 thằng ngủ

Còn lại thằng kia cũng gật gù
—————–

Giám thị nhìn em giám thị cười

Em nhìn giám thị lệ tuôn rơi

Cổng trường Đại Học cao vời vợi

Ruộng đồng mênh mông đón em về

—————–

Ngày xưa giám thị cũng đi thi

Cũng quay cũng cóp có kém gì

Mà nay giám thị lại trông chặt

Chẳng để em xem 1 tý gì .

—————–

Đêm qua mơ được về nhà

Được hôn cô bé hóa ra hun nhầm

Hôm sau cả bọn cười ầm

Hôm qua thằng ấy hôn nhầm phải tao

—————–

Trung thu là Tết thiếu nhi.

Cớ sao người lớn lại đi chơi nhiều.

Đi nhiều rồi lại làm liều.

Làm liều rồi lại thêm nhiều thiếu nhi.

—————–

Học buồn ngồi cắn bút chơi

cắn đi cắn lại lại gãy cái răng vàng.

Tuổi học trò là lứa tuổi đẹp nhất của đời người. Có những ai đang ở tuổi học trò hay đã đi qua rồi đều xao xuyến mỗi khi tháng 5 về. Hãy cùng ôn lại hoặc tận hưởng tuổi học trò cùng bạn bè qua những vần thơ hay trên đây nhé !

Thơ Tình - Tags: