Tổng Hợp 90+ bài thơ lục bát về mẹ hay nhất, đi vào lòng người

Tuyển tập thơ về mẹ nói chung, thơ lục bát về mẹ nói riêng luôn được đông đảo bạn đọc đón đợi. Những bài thơ dạt dào xúc cảm về tình mẹ con ấm áp nghĩa tình, về công lao trời biển của đấng sinh thành, về tình yêu bao la, không bến bờ của những người bố, người mẹ dành cho những đứa con thân yêu.

Đây là tiếng lòng, là nỗi xúc cảm của nhân vật trữ tình và cũng là tiếng lòng của lớp lớp những người con muốn dâng lên mẹ lòng biết ơn chân thành cùng tình yêu bao la trời biển.

Bao La Tình Mẹ

(Trần Đức Tao)

Trông sao dày đặc cả trời

Nao nao thương mẹ cái thời xa xưa

Mẹ lo cơm sáng, cơm trưa

Để mình đi học lúc chưa là ngày

***

Đồng hồ, mẹ lấy sao thay

Nhìn sao mẹ biết thế này nấu thôi

Hiền từ, chân đất một đời

Mà lời mẹ dạy nên người với con.

***

Mẹ xa, bóng rợp vẫn còn

Vẫn đang che nắng cho con mát đời

Mênh mông sao hỡi, sao ơi !

Sao như tình mẹ ngời ngời bao la.

Bếp Lửa Cuối Năm

Cuối năm mẹ nhóm bếp hồng

Lửa heo như gợi nỗi lòng miền quê

Xạc xào gió bấc tái tê

Mẹ vun than đỏ, con về hơ tay.

***

Mạ non đan kín ruộng cày

Chân gầy lội cạn tháng ngày nắng mưa

Ngón chân mẹ nhuốm vàng chua

Tảo tần cày cuốc sớm khuya một đời.

***

Hương thơm của đất, của trời

Ngọt bùi ơn của mẹ tôi cấy cày

Chai sần mòn dấu vân tay

Một năm cực bấy nhiêu ngày mẹ ơi !

***

Con đi muôn dặm đất trời

Chìm trong lửa khói một thời đạn bom

Hiển vinh thì mẹ không còn

Bếp hồng mẹ vẫn sưởi con ấm lòng.

Lúa Hát Quanh Lăng

(Trần Nghệ)

Bốn bề lúa hát quanh lăng

Mẹ nằm nơi đó bao năm hỡi Người ?

Biết bao biến đổi cuộc đời

Riêng lòng Mẹ vẫn sáng ngời Mẹ ơi !

***

Những năm đánh Mỹ xa rồi

Riêng lòng con vẫn bồi hồi khôn nguôi

Con đi khắp biển cùng trời

Vẫn không quên nổi khoảng trời quê hương

***

Nơi hội tụ của tình thương

Là đời Mẹ (một đời thường) – bao la

Mẹ là Mẹ những loài hoa

Mẹ là dòng sữa trắng ngà nuôi con

***

Bao đêm lòng Mẹ héo hon

Chiến trường lòng Mẹ theo con tháng ngày

Trở về gặp lại Mẹ đây

Bốn bề hương lúa dâng đầy quanh lăng .

Cho Con

Phải đâu chín tháng mười ngày

Con là tất cả đắng cay ngọt bùi

Kết tinh của mọi buồn vui

Hoa viên mãn, quả chín muồi yêu thương

***

Có con cơm áo mẹ nhường

Vì con cha chịu thất thường nắng mưa

Vắt mình đến kiệt sớm trưa

Dạ còn thấp thỏm lo …. “chưa đủ đầy”.

***

Xác ve mẹ tóp teo gầy

Để tròn trịa nét thơ ngây con cười

Kể gì lặn ngọc biển khơi

Vì con cha sẽ … lên trời hái sao.

***

Mùa đông cha mẹ thế nào

Cũng mong con mãi ngọt ngào hương xuân

Con ơi, ngày một lớn khôn

Ăn cơm đừng phụ công ơn mẹ trồng.

Lòng Mẹ

(Dương Đình Hường)

Đêm đêm nghe tiếng gọi đò

Bên kia Ba Bến vọng vô khôn cùng

Trường Sơn mấy núi, mấy rừng

Đè lên vai mẹ ấy chừng gian nan

Đòn tre đè nặng cơ hàn

Vai gầy vá víu mấy tầng mẹ ơi

Bụi trần cuốn mẹ lên trời

Trong con đọng lại là lời con tim

Lần thời gian ngược để tìm

Chân cò, cánh vạc nổi chìm bến sông

Nắng vàng nhạt giữa chiều đông

Cái cua, con tép lưng còng mẹ nuôi

Từ trong câu hát à ơi !

Bạc đầu chưa tỏ hết lời mẹ ru

Trời nay đã hết mây mù

Con mong hồn mẹ thiên thu lại về.

Lời Ru Của Mẹ

(Trần Đức Tao)

Khi buồn vít ngọn thời gian

Bắt cầu thương nhớ với ngàn lời ru

Dài bao mùa đẹp trời thu

Nhớ bài mẹ hát mới như ngày nào !

Bây giờ đổi mới ra sao

Câu ca dù cũ vận vào vẫn hay.

Tuổi Thơ Hiện Về

(Trần Nghệ)

Cái cân cân lụa, cân tơ

Mẹ ơi ! Tưởng mất ai ngờ còn đây

Con cầm vật báu trong tay

Lòng thương mẹ quá những ngày hàn vi

Tâm hồn con mãi còn ghi

Nhớ khi mẹ dệt, nhớ khi nắng trời

Tơ vàng từng nén mẹ phơi

Bao nhiêu chỉ rối như đời mẹ con

Hành quân vượt núi, trèo non

Chiến trường bom đạn mất, còn biết sao?

Giành nhau từng khúc chiến hào

Vẫn mơ thấy mẹ năm nào dệt tơ

Ôm cân thật tưởng như mơ

Tiếng thoi lách cách, tuổi thơ hiện về.

Vạt Áo Mẹ

(Nguyễn Minh Khiêm)

Vạt áo mẹ có lành đâu

Đùm bao cay đắng khổ đau một thời !

Vá chằng đùm phận tả tơi

Nhuốm bùn đùm hạt mưa rơi vũng lầy

Gập ghềnh đùm cái đắng cay

Đùm vỏ dừa vứt, đùm đầy vỏ dưa !

Đùm cây trúc nẫu nắng mưa

Đùm bao nhiêu thứ . . . mẹ chưa một lần

Lặng thầm giọt nước mắt lăn

Chỉ vạt áo biết nhọc nhằn mẹ thôi

Thảo thơm đưa miếng trầu mời

Lòng bao bến lở, bến bồi ai hay !

Chỉ đằng sau miếng trầu cay

Mới là bão giật, bão lay tận cùng !

Mát gan ruột, nuốt vào lòng

Áo nhàu vuốt thẳng, lặng không một lời

Cái tinh, cái chất làm người

Ủ trong áo mẹ thành tôi bây giờ

Nét nhang về lạy bến bờ

Rưng rưng vạt áo câu thơ nảy mầm.

Mẹ Tôi

(Trần Đức Tao)

Mẹ tôi lao động thủ công

Làm nghề dệt lụa với khung cổ truyền

Tơ vàng óng ánh đẹp bền

Yêu cha nghiên bút nên duyên vợ chồng.

***

Việc nhà, việc nước mẹ trông

Mẹ đều quán xuyến, ngoài trong vẹn tròn

Vừa trai, vừa gái đủ đầy

Mẹ nuôi, mẹ dạy lớn khôn nên người.

***

Các con được sưởi ấm đời

Đại dương tình mẹ chẳng nơi nào bờ

Thấy dâu nuôi lớn trẻ thơ

Mà lòng nhớ “biển” vô bờ khôn nguôi.

Tuyển tập những bài thơ lục bát về mẹ trên đây đều là những sáng tác mới của những tác giả chuyên và không chuyên trong cả nước. Tuy là mới mẻ nhưng không kém phần sâu sắc, dạt dào cảm xúc. Hi vọng, bạn cũng yêu thích những bài thơ về mẹ rất hay này.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *