Tổng hợp những bài thơ Phật giáo ngắn ấn tượng nhất hiện nay

Những bài thơ Phật giáo ngắn hấp dẫn sẽ được uct.edu.vn chia sẻ trong bài viết này. Với những ý nghĩa và thông điệp sâu sắc về tình yêu và cuộc sống ấn tượng thức tỉnh tâm hồn bạn đọc. Từ lâu những bài thơ phật giáo luôn được ca ngợi và chia sẻ mạnh mẽ và được nhiều người tìm đến để giúp tâm hồn mình được nhẹ nhàng hơn. Cùng nhau theo dõi ngay nhé!

Nội Dung

Những bài thơ Phật giáo ngắn đặc sắc nhất hiện nay

Những bài thơ phật giáo ngắn chứa đựng nhiều nỗi niềm và tình cảm sâu sắc. Cuộc sống hối hả bon chen cuốn bạn chạy đua cùng thời gian mà quên mất đi những giá trị của cuộc sống đích thực. Hãy cùng nhau sống chậm lại và cảm nhận bài viết này nhé!

Từ Bỏ 

Từ bỏ thói quen hay vội vàng
Nói làm hấp tấp thiếu đoan trang
Thiếu suy xét kỹ không từ tốn
Hối hận ăn năn cũng muộn màng.

Từ bỏ thói quen hay đắm say
Say ăn say ngủ thêm say tài
Say tình say rượu say danh vọng
Say quá khổ đau suốt tháng ngày.

Từ bỏ thói quen hay dối gian
Làm người chân thật sống đàng hoàng
Dù ai giả dối mình đừng giả
Nghiệp báo không sai rất rõ ràng.

Từ bỏ thói quen hay giận hờn
Nói lời trách móc phân thua hơn
Chiến tranh miệng lưỡi rất nguy hiểm
Phải biết thuận hòa sống chánh chơn.

Từ bỏ thói quen hay thở than
Chuyện gì không đáng cũng than van
Làm cho mệt mỏi người nghe thấy
Chấp nhận là xong mọi việc an.

Từ bỏ thói quen hay tự cao
Cuộc đời lên xuống sóng ba đào
Vô thường thay đổi đâu yên mãi
Khiêm hạ hòa đồng sống với nhau.

Từ bỏ thói quen hay tự ti
Buồn phiền mặc cảm thêm sầu bi
Tự tin làm lại những điều tốt
Đừng mãi đeo mang một thứ gì

Hãy Nhẹ Nhàng

Nếu gặp người nóng tánh
Hãy nhẹ nhàng nhìn thôi
không cần phải lẩn tránh
Chưa hỏi đừng hé môi

Nếu gặp người giả dối
Hãy nhẹ nhàng chia tay
Lặng lẽ không cần nói
Ngọt ngào đừng mê say

Nếu gặp người hay giận
Hãy nhẹ nhàng mỉm cười
Giao tiếp luôn cẩn thận
Để người được vui tươi

Nếu gặp điều trái ý
Hãy nhẹ nhàng tìm ra
Nguyên nhân của sự lý
Đừng vội trách người ta

Nếu gặp điều cay đắng
Hãy nhẹ nhàng đừng sân
Dù tình đời bạc trắng
Tất cả có nguyên nhân

Nếu gặp điều đau khổ
Hãy nhẹ nhàng vươn lên
Đừng chùn bước tại chỗ
Lấy khổ đau làm nền

Nếu gặp điều bất hạnh
Hãy nhẹ nhàng đi qua
Không cần phải trốn tránh
Chuyện nhỏ cõi ta bà.

Buông Xả 

Cuộc đời có lúc thịnh suy
Được thua khinh trọng cũng tùy người thôi
Buồn chi những chuyện xa xôi
Giận chi sự việc qua rồi đã lâu

Tội gì thức trắng đêm thâu
Xả buông tất cả buồn rầu tiêu tan
Để cho tâm trí bình an
Cuộc đời còn có muôn ngàn điều hay

Chỉ cần cách sống đổi thay
Đừng nên chấp chặt xưa nay lối mòn
Trăng còn có lúc khuyết tròn
Sự đời đừng tưởng ngọt ngon đều đều

Chắc là phước đức không nhiều
Cho nên hay gặp những chiêu đau lòng
Vậy thì xả bỏ là xong
Chấp hoài cũng giống mang gông nặng nề

Có gì tốt đẹp mà mê
Xem như chuyện nhỏ bên lề đời ta
Những điều nghịch cảnh phong ba
Là do nhân quả oan gia đời nào

Bây giờ trả hết đâu sao
Trả rồi khỏe nhẹ hãy chào tiển đưa
Đừng nên tái ngộ dây dưa
Đừng gieo lộn giống như xưa được rồi

Ngày nay phước đức vun bồi
Đừng bi quan quá buông trôi cuộc đời
Phải lo làm lại kịp thời
Vươn lên hoàn hảo rạng ngời tương lai.

Lời Khuyên Cho Con

Nếu vấp ngã hãy tự mình đứng dậy
Cuộc đời này luôn đầy rẫy chông gai
Ngẩng cao đầu và bước tới tương lai
Đừng trông mong bất kỳ ai giúp đỡ

Hãy tự mình làm dù hay dù dở
Chưa thành công đừng than thở nghe con
Phía trước chúng ta cơ hội vẫn còn
Nếu cố gắng sẽ làm tròn mơ ước

Có những lúc phải một mình lội ngược
Mặc dòng đời như dòng nước chảy xuôi
Sau đắng cay ta sẽ được mỉm cười
Nếu có thể hãy giúp người hoạn nạn

Cố gắng sống để bớt thù thêm bạn
Đừng bao giờ phải buồn chán bi quan
Vết thương sẽ lành bằng thuốc thời gian
Không được quên thuở cơ hàn khốn khó

Yêu đồng loại và chúng sinh cây cỏ
Sống có tình để cho gió cuốn đi
Vui lên con gác bỏ hết sân si
Và hạnh phúc với những gì mình có.

Phật

Con ngước nhìn khuôn mặt Phật
Thượng sầu hạ hỉ bao dung
Có phải nhân sinh nhiều đau khổ!
Mà người từ bỏ ngôi vua?

Người ngồi dưới gốc Bồ Đề giác ngộ
Tìm đường phổ độ chúng sinh
Chân lý nhân tâm người tìm thấy
Thế gian hãy tỉnh táo cứu mình!

Dẫu con còn nông cạn u mê
Con vẫn nhận ra Phật chẳng ở đâu xa ngái
Phật trong tâm con, trên ruộng đồng bờ bãi…
Trong tình yêu chân chính của con người!

Khi bỏ buông được mất ở đời
Khi tha thứ cho người từng lầm lỗi
Khi biết cho đi mà không cần đòi hỏi…
Là lúc ánh sáng Phật dẫn đường!

Phật là tình yêu máu thịt quê hương
Biết dâng hiến thanh xuân cho Tổ quốc
Biết đớn đau trước cộng đồng thân thuộc
Chia áo nhường cơm san sẻ nhọc nhằn!

Khi có Phật ta rạo rực mùa xuân
Chữ Hiếu chữ Trung vẹn tròn sau trước
Chữ Nghĩa chữ Tình trào dâng con nước
Hạnh phúc đong đầy trước mỗi bình minh!

Miền vô ngã

Ta nhẹ lòng đi trong miền sỏi đá
Mùi hương sen lan tỏa khắp càn khôn
Dĩ hòa vang giữa chánh niệm mõ dồn
Nghe từ bi đẹp ngôn “chân thiện mỹ”.

Luật luân hồi chẳng bao giờ thi vị
Cõi sắc không đạo lý thật công bình
Ta và người cũng qua cửa tử sinh
Nợ tiền duyên nghĩa tình đời vay trả.

Kẻ gian tham rơi xuống vùng đại ngã
Tình mưu mô xảo trá dạ sói lang
Gây đau thương cho những tấm lòng vàng
Chịu cay đắng lệ tràn đầy thống khổ.

Ta mải mê ngắm nhìn hoa đá trổ
Và hiểu rằng bến đỗ của nhục vinh
Người kiên trung tự đứng thẳng thân mình
Sống thanh tao lộ trình duyên, nghiệp, quả

25+ Bài thơ Phật giáo về cuộc sống ngắn gọn, ý nghĩa

Thơ Phật giáo ngắn hay nhất,những bài thơ hướng tâm hồn ta tìm về với cõi tĩnh tâm,thanh tịnh,bỏ qua những xô bồ,dục vọng của cuộc sống ngoài kia để tìm về chốn cực lạc, yên bình,bỏ qua tất cả để tìm về chốn bình yên nhất trong cõi tâm.Đây là những bài thơ vô cùng ý nghĩa giúp mỗi người sống cuộc sống thanh đạm,yên bình hơn. Hãy chia sẻ bạn nhé !

Răn Mình

Tác giả: Trần Lực

Luân trầm há phải tại mùa sinh?
Sướng khổ tùy duyên lỗi tại mình
Nếu đã bần thanh nào sợ nhục?
Còn hơn vượng phú để cầu vinh
Vì gieo nghiệt khẩu đành quên nghĩa
Bởi rắc tà tâm phải phụ tình
Nhắn gửi đôi điều âu cũng đạo
Sen đài hướng Phật niệm cầu kinh.

Buông Bỏ

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ngẫm ở đời bao chuyện thị phi
Tiền tài, danh vọng cũng lắm khi
Mang phiền nhiễu cho đời thêm khổ
Để cho ta lại phải nghĩ suy
Rồi tình ái sầu thương bi luỵ
Lệ tuôn rơi đau xót lòng ai
Thôi từ nay tôi xin BUÔNG BỎ
Bởi cuộc đời mãi cứ thế thôi!

Tiếng Chuông Chùa

Tác giả: Phạm Quang Thu

Đinh đoong, binh boong, đinh đoong!
Tiếng chuông Chùa vọng ấm hơn cõi đời!
Rằm tháng bẩy để chiều rơi
Giữa mưa ngâu thấm nỗi đời xa nhau !

Ảo mờ Ô Thước bắc cầu
Ngưu Lang, Chức Nữ chờ nhau năm ròng!
Nỗi lòng bấn bíu đục trong
Để mưa tháng bảy gột lòng thảnh thơi.

Đinh đoong, Chuông cứ rơi rơi
Từ trong Phố thị, ra ngoài đồng xanh
Tiếng Chuông thấm đẫm lòng anh
Tiếng Chuông rung nhịp em thành nữ tu.

Để lòng thánh thiện tình thơ
Giữa đời từ thiện mộng mơ an lành
Để em chung nhịp bước anh
Ta quỳ lạy Phật đã thành Thánh ca.

Tình yêu riêng của Vạn nhà
Quyện vào trong trái tim ta chung tình
Anh nhìn lên ngọn lung linh
Thiên hà trôi giữa nhân tình bao la.

Binh boong Chuông mãi rung ca
Nguyện cầu an phước mọi nhà tâm linh
Rằm tháng bảy đất nước mình
Ngả theo hương khói chúng sinh cầu hồn.

Rằm tháng Bảy kết âm – dương
Non cao biển rộng yêu thương an lành!

Cầu An

Tác giả: Trịnh Thanh Hằng

Con lạy Đức Phật từ bi
Trên cao người có thấy gì nhân gian
Thấy chăng những nỗi cơ hàn
Thấy chăng những nỗi gian nan cõi trần.

Đời là bể khổ trầm luân
Đời là vực thẳm muôn phần xót xa
Rừng vàng biển bạc của ta
Chúng sinh tàn phá thật là cam go.

Đời còn lắm chuyện nhỏ to
Sân si tham ngãi chẳng lo giữ vàng
Đời còn bao trẻ lang thang
Không nơi nương tựa ai mang bây giờ.

Đời còn lắm chuyện bất ngờ
Đuổi cha đánh mẹ tôn thờ hư không
Trên cao cửa Phật có trông
Nhồi da nấu thịt có không tình người.

Còn bao nhiêu chuyện mười mươi
Thế gian còn có những người vong ân
Cúi lạy Đức Phật Quan âm
Từ bi hỉ xả khai tâm con người.

Cho chúng sinh nở nụ cười
Bác từ bác ái cuộc đời nở hoa
Để cho ngày lại tháng qua
Trần gian tươi đẹp kết hoa Niết Bàn.

Để đời không tiếng oán than
Chúng sinh hỉ hả hân hoan với đời
Trần gian tươi đẹp nơi nơi
Tây phương cực lạc rạng ngời niềm vui

Buông

Tác giả: Thanh Trang

Thật nhẹ nhàng gió thổi chiếc lá trôi
Êm mặt sóng luân hồi sông chỉ một
Thu ngang trái khiến mắt vàng thưa thốt
Nhẹ tiếng hờn để tốt chiếc lá Xuân.

Tôi ngồi đây, bên hiên vắng Trăng tuần
Soi trần thế bằng vô ngần trong dạ
Trái tim mở ôm những điều vô giá
Gạt bụi trần bao dối trá, trái ngang.

Mở vòng tay rước tình cảm ngọc vàng
Rũ một tiếng bên đường cùng oán hận
Buông tất cả để tâm ngời vô tận
Hướng mặt trời thở tiếng giận thương yêu.

Đời bể dâu ngược lối vốn rất nhiều
Đạo hiền đức dạy những điều ngay thẳng
Hồn nhẹ nhõm để tâm luôn cố gắng
Buông chữ đời để không nặng chữ tâm.

Hoa Bồ Đề

Tác giả: Doãn Kim Oanh

Bàn chân nhỏ dưa tôi vào cõi Phật ,
Chùa HỒI LONG vốn tự ngày xưa
Nhà sư trẻ giàu lòng nhân ái,
Xây chùa chiền nhà dưỡng lão chúng sinh.

Thầy chỉ cho tôi hoa Bồ Đề năm sắc
Biết dỗi hờn khi thầy bận không chăm,
Chưa bao giờ thầy dời chùa lâu cả,
Sợ khách lễ chùa thấy vắng lại buồn thương.

Vô Tư

Tác giả: Ngạo Thiên

Đời người sống được nhiêu năm
Thật tâm mà sống, chẳng phiền đến ai.
Đời người như chuỗi phim dài
Đâu cần phải diễn, đâu cần nhập vai.

Đời người lắm chuyện bi hài
Người vui kẻ khóc, chuyện hài thế gian.
Vui buồn rồi cũng chóng tàn
Buồn nhiều vui ít, vô vàng khổ đau.

Thật lòng ta sống cùng nhau
Kẻ cho người nhận, trao nhau tấm lòng.
Dù đời dòng chảy ngược dòng
Khổ đau vẫn sống, mĩm cười vô tư.

Miệng Đời

Tác giả: Ngạo Thiên

Miệng đời nào nuôi ta lớn
Thói đời bạc bẽo, răn dạy ta khôn.
Người đời thích nói sướng mồm
Miệng tạo thêm nghiệp, chẳng phiền để tâm.

Thôi thì ta cứ giả câm
Không nghe không thấy, lỗi lầm thứ tha.
Cuộc đời dể hiểu thôi mà
Nhìn hình đoán chữ, mới là hanh thông.

Tự tâm cởi mở tấm lòng
An nhiên tự tại, cảm thông cho đời.
Ai ơi xin nhắn đôi lời
Đừng vội phán xét, cuộc đời người ta.

Lời xấu từ miệng thốt ra
Nghiệp từ cửa miệng, do ta tạo thành.
Hoa thơm hương ngát vây quanh
Lựa lời mà nói, cho xanh cõi lòng.

Phật

Tác giả: Phan Thúc Định

Con ngước nhìn khuôn mặt Phật
Thượng sầu hạ hỉ bao dung
Có phải nhân sinh nhiều đau khổ!
Mà người từ bỏ ngôi vua?

Người ngồi dưới gốc Bồ Đề giác ngộ
Tìm đường phổ độ chúng sinh
Chân lý nhân tâm người tìm thấy
Thế gian hãy tỉnh táo cứu mình!

Dẫu con còn nông cạn u mê
Con vẫn nhận ra Phật chẳng ở đâu xa ngái
Phật trong tâm con, trên ruộng đồng bờ bãi…
Trong tình yêu chân chính của con người!

Khi bỏ buông được mất ở đời
Khi tha thứ cho người từng lầm lỗi
Khi biết cho đi mà không cần đòi hỏi…
Là lúc ánh sáng Phật dẫn đường!

Phật là tình yêu máu thịt quê hương
Biết dâng hiến thanh xuân cho Tổ quốc
Biết đớn đau trước cộng đồng thân thuộc
Chia áo nhường cơm san sẻ nhọc nhằn!

Khi có Phật ta rạo rực mùa xuân
Chữ Hiếu chữ Trung vẹn tròn sau trước
Chữ Nghĩa chữ Tình trào dâng con nước
Hạnh phúc đong đầy trước mỗi bình minh!

Những bài thơ về chữ duyên trong đạo Phật hay nhất

Thơ về chữ duyên trong đạo phật giúp con người nhận ra được rất nhiều điều. Duyên phận là thứ khiến con người phải suy nghĩ và hướng đến, đọc những bài thơ này sẽ cho ta những lời khuyên yêu đúng người, buông bỏ đúng lúc. Nếu bạn đang muộn phiền chuyệ tình duyên thì hãy đón xem ngay nhé!

DUYÊN NỢ

Có duyên có nợ thành đôi
Âu là số phận, nợ duyên vợ chồng
Đời là dòng chảy xuôi dòng
Thời gian minh chứng, tơ hồng kết đôi
Đừng buồn đừng trách than ôi
Xa xôi tìm kiếm,được gì trắng tay
Thôi thì hãy sống thường ngày
Duyên kia chợt đến, vui vầy chung đôi
Đừng buồn ủ rũ đơn côi
Đêm trôi ngày đến, định ngày gặp nhau
Tình yêu sẽ sáng như sao
Lung linh huyền diệu, ước ao duyên lành
Ông tơ bà nguyệt kết thành
Uyên ương hạnh phúc, đẹp tình giai nhân.

Tình

Em trả anh một chữ tình
Trả luôn duyên nợ khi mình gặp nhau
Trả luôn những ánh mắt trao
Cùng lời âu yếm ngọt ngào hôm qua
Trả hết nồng nàn thiết tha
Chơi vơi khoảng trống lặng qua tim này
Trả lời thề hẹn gió mây
Mùa đông lạnh lẻo gió bay … qua hồn

Tình duyên

Trầu cau cùng với xuân trà
Có duyên có nợ sẽ là ngày vui
Ta nàng chung bóng một đôi
Rạng ngời hạnh phúc ý trời trăm năm
Trăng kia ngả bóng trăng rằm
tình người tri kỉ ta nằm bên nhau
Thủy chung son sắt một màu
Ân tình mãi mãi bạc đầu là xuân !

Duyên

Thời gian thấm thoát soi tình
Thoi đưa thuyền chạy đôi mình gặp nhau
Duyên là duyên ở bến sau
Nợ là mãi mãi một câu ân tình
Nước non soi bóng với hình
Một đời mãi mãi đôi mình có nhau
Trăm năm sống đến bạc đầu
Nên duyên hợp ý một màu thủy chung
Sắt son hình bóng một lòng
Trăm hoa đua nở xuân hồng nào hơn

Nợ

Duyên là gặp gỡ thế thôi
Nợ là mãi mãi một đôi chung tình
Thương nhau như bóng với hình
Có duyên không nợ đôi mình lạc nhau
Chỉ là mất trước hay sau
Mang mùa xuân đến để đau một đời
Tim ai tâm dạ rối bời
Buồn vui khó tránh , ý trời phôi phai..!

Tình yêu

Có duyên ta mới gặp nhau
Hợp ….mong ô thước bắc cầu nhịp qua
Có duyên có nợ mới là
Trăm năm một bóng xuân trà chung đôi
Không nợ dù có ỉ ôi
Cầu , mong , ước , nguyện ….sầu côi một mình
Lấy ai là kẻ chung tình
Có duyên không nợ bóng hình là mơ.

THƠ TÌNH DUYÊN NỢ

Trăng sáng rọi, đôi mình chung bước
Sao phủ mờ có được yêu thương
Tình còn xa cách dặm trường
Duyên gần sao thấy vấn vương ngợp lòng

Cũng muốn trả, cho xong ân nghĩa
Để đời không mai mỉa gì ta
Còn đâu những buổi trăng tà
Nơi ta hò hẹn thiết tha mặn nồng

Thương nhớ lắm, má hồng nơi ấy
Yêu rất nhiều người thấy được không ?
Đêm trường khắc khoải chờ mong
Ai về trả nghĩa cho xong kiếp này

Duyên với nợ, sao thay đổi được
Nghĩa gặp tình còn ước mong chi
Bỏ qua ngày tháng biệt ly
Mình cùng xây đắp những gì đẹp hơn

Duyên đã thắm, đừng hờn giận nữa
Tình chớm nồng rực lửa thương yêu
Rồi đây những buổi trời chiều
Anh đàn em hát dệt điều ước mơ.

DUYÊN NỢ BA SINH

Dây trầu quấn lấy cây cau
Suốt đời gắn bó không sao tách rời
Duyên nợ ba sinh người ơi
Ông tơ bà nguyệt duyên trời đã se.

Người ơi duyên nợ ba sinh
Trăm năm gắn kết chúng mình với nhau
Ông tơ bà nguyệt đã trao
Dây tơ hồng thắm cho nhau lâu dài.

Đôi ta nặng nợ ba sinh
Bách niên giai lão duyên tình thủy chung
Phong ba bão táp ung dung
Vượt bao khổ nhọc ta cùng dựng xây.

Ông tơ cầm sợi chỉ tình
Bà nguyệt se kết đôi mình với nhau
Duyên hồng nhờ có trầu cau
Trăm năm gắn bó không sao chia lìa.

DUYÊN VÀ NỢ

Từng đối mặt bao ngày chẳng nhớ
Sau một lần gặp đã không quên ?
Phải chăng vì một chữ duyên
Để ta cứ mãi ưu phiền trăm năm

Ôm thương nhớ âm thầm ray rứt
Chẳng nợ nhau hạnh phúc ngày sau
Là duyên mang đến ngọt ngào
Nợ đời cay đắng làm sao mà gần

Biết chẳng nợ số phần phải chịu
Nén nhớ thương ai hiểu cho ta
Gần nhau gang tấc thôi mà
Cớ sao cảm thấy như xa muôn trùng

Dang tay với ngại ngùng không dám
Ngăn bao dòng ảm đạm trong tâm
Quay lưng bước vội âm thầm
Là duyên không nợ ngàn năm nhớ hoài.

DUYÊN PHẬN

Em và anh có duyên không có phận
Được yêu nhau nhưng chẳng được gần nhau
Mỗi khi gặp đều ước phép nhiệm màu
Duyên và phận được bên nhau mãi mãi.

Vì có duyên nên chúng mình gặp lại
Trên đường đời mình mãi ước bên nhau
Dù tình yêu trong bóng tối không màu
Nhưng duyên phận trói nhau vào một chữ.

Em bên anh duyên phận thật tình tứ
Niềm yêu kia quyễn rũ nhau chẳng rời
Tay trong tay sớm tối chẳng buông lơi
Chữ duyên yêu không lời nào nói hết.

Anh ghé môi thì thào rằng anh ghét
Sao phận kia chẳng biết lối tìm mình
Để anh gặp từ thuở sớm bình minh
Trao duyên phận trói tình mình thành một.

DUYÊN NỢ TÌNH ĐỜI

Chưa hề gặp mà sao thấy nhớ
Dạ bồi hồi khó ở khó quên
Phải chăng vướng một chữ duyên
Để ta day dứt ưu phiền trong tâm

Thương nhưng chỉ âm thầm giữ kín
Phận lỡ làng nín nhịn mà thôi
Vì mình xa cách đôi nơi
Làm sao có thể trọn đời bên nhau

Nên chẳng hứa trầu cau dạm ngõ
Chỉ vui buồn khốn khó sẻ san
Tặng người đôi chút bình an
Điềm nhiên tự tại thanh nhàn bước đi

Đường xa vợi điều gì phía trước
Tương lai nào biết được người ơi
Hãy là đôi đũa sóng đôi
Hồng nhan tri kỉ tại đời hữu duyên.

Những bài thơ về cõi Phật ý nghĩa nhất

Những bài thơ về cõi phật được chia sẻ rầm rộ trên các trang mạng xã hội. Với những ý nghĩa sâu sắc những bài thơ này chứa đựng nhiều cảm xúc đánh thức tâm hồn bạn đọc mạnh mẽ. Hãy cùng nhau theo dõi bài viết này ngay bây giờ nhé!

BẢN NGÃ DỤC VỌNG

Chúng sinh đắm đuối si mê,
Sống trong ảo vọng háo danh muộn phiền.
Ganh đua giành dật đồng tiền,
Tham lam sắc dục đảo điên mê mờ.
Biển khô mà không thấy bờ,
Trôi lăn muôn kiếp trông vô ngàn đời.
Vô minh, vọng tưởng xa vời,
Cái thân giả tạo một thời khổ đau.
Tham sân si muôn kiếp sầu,
Bến bờ giác ngộ hay mau quay về.
Xa lìa biển khổ, sông mê,
Con đường hạnh phúc tìm về thiên tai.

NGHIỆP CHƯỚNG

Nam mô nam mô tại TÂM
Biển khổ mênh mông bởi lỗi lầm
Chớ gieo tai vạ thành nghiệp chướng
Phúc họa trong đời kiếp hồi luân.

Trên Đỉnh Yên Tử

Bao kiếp người châm nhang vào mây trắng
Nắng chùa Đồng thường trụ cõi trôi bay
Đời mỏi rã những bước chân giả tạm
Neo vào đâu thành cõi thực nơi này?

Ta bồng bềnh trôi về phía rừng mai
Chùa Vân Tiêu gác kèo lên sương khói
Úp mặt xuống, dưới kia là cao rộng
Ngước mắt lên, sâu thẳm một vực trời.

Dao diết đá cho thời gian dừng lại
Tháp Huệ Quang trầm mặc sắc phù vân
Treo vách núi, hương trầm bay ngược gió
Tiếng mõ kinh chạy dọc cội nguồn.

Từ am nhỏ, Trúc Lâm nghìn phương rọi
Nơi non thiêng muôn thuở vọng Phật Hoàng
Lửa tam muội thiêu nỗi buồn cháy cạn
Chắp tay xin im lặng giữa Hoa Yên.

PHẬT!

Con ngước nhìn khuôn mặt Phật
Thượng sầu hạ hỉ bao dung
Có phải nhân sinh nhiều đau khổ!
Mà người từ bỏ ngôi vua?

Người ngồi dưới gốc Bồ Đề giác ngộ
Tìm đường phổ độ chúng sinh
Chân lý nhân tâm người tìm thấy
Thế gian hãy tỉnh táo cứu mình!

Dẫu con còn nông cạn u mê
Con vẫn nhận ra Phật chẳng ở đâu xa ngái
Phật trong tâm con, trên ruộng đồng bờ bãi…
Trong tình yêu chân chính của con người!

Khi bỏ buông được mất ở đời
Khi tha thứ cho người từng lầm lỗi
Khi biết cho đi mà không cần đòi hỏi…
Là lúc ánh sáng Phật dẫn đường!

Phật là tình yêu máu thịt quê hương
Biết dâng hiến thanh xuân cho Tổ quốc
Biết đớn đau trước cộng đồng thân thuộc
Chia áo nhường cơm san sẻ nhọc nhằn!

Khi có Phật ta rạo rực mùa xuân
Chữ Hiếu chữ Trung vẹn tròn sau trước
Chữ Nghĩa chữ Tình trào dâng con nước
Hạnh phúc đong đầy trước mỗi bình minh

Hư Không Vô Ngã

Quán thân bất tịnh
Quán tâm vô thường
Quán pháp vô ngã
Trí tuệ bát nhã
Giải thoát chúng sinh
Cứu khổ vô minh
Cứu nhân độ thế
Lòng trần dâu bể
Biển khổ không bờ
Trôi nổi mê mờ
Chấp bám khổ đau
Đi mãi nơi đâu?
Quay về bến giác.
Con đường giải thoát
Thanh, tĩnh, tịch, không
Buông xả trong lòng
Là bờ hạnh phúc.

 Luân Hồi Vay Trả

Ai sinh ra cũng một lần phải chết,
Chết đi rồi có hết được đâu
Sự sống mới rồi sẽ lại bắt đầu,
Hành tinh xanh mãi nuôi màu hi vọng.

Đi vào đời với hai bàn tay trắng
Lúc lìa đời lại trắng cả bàn tay.
Khi sống tham nhặt cho đầy,
Phải mang lấy nghiệp trả vay nợ đời.

Kiếp luân hồi có sinh có diệt
Đời vô thường giả tạm hư không
Ngũ uẩn: “Sắc bất dị không”
An nhiên tự tại cho lòng thảnh thơi.

Sống kiếp đời chớ nên gây nghiệp
Để tát sinh tạo kiếp luân hồi,
Bà Ta là cõi tạm thôi
Phước tu cực lạc, cõi trời Tây Thiên.

Phước Thiện

Tác giả: Ngạo Thiên

Đời người ngắn ngũi không dài
Sống sao có ích, đêm ngày không lo.
Áo cơm vật chất dày vò
Một vòng lẩn quẫn, khổ cho kiếp người.

Tham lam keo kiệt sinh thời
Làm sao đến được, cõi trời mai sau.
Đam mê danh lợi sang giàu
Tạo thêm duyên nghiệp, dấy vào tấm thân.

Mai này nhắm mắt lìa trần
Hồn đến địa ngục, mắt dần sáng ra.
Thấy rồi lòng mới xót xa
Nhận ra đã muộn, án tra ngục hình.

Làm thiện được phước theo mình
Kiếp sau sẽ được, tái sinh sang giàu.
Hồng Ân Tam Bảo bao la
Pháp quang soi chiếu, thân ta an lành.

Nhân lành quả ngọt đầu cành
Làm thiện được phước, trời xanh thương tình.
Lời dạy của ông bà, cha mẹ qua những bài thơ

An Lạc

Tác giả: Ngạo Thiên

Yêu thương giúp đỡ mọi người
Lương tâm thánh thiện, miệng cười dễ thương.
Hoạn tai hoạn kiếp tránh đường
Tự thân an lạc, tai ương xa rời.

Sinh thời làm thiện hết đời
Tạo nhiều công đức, phật trời thương cho.
Mai này thân xác thành tro
Hồn về cực lạc, chẳng lo muộn phiền.

Thả hồn dạo bước cõi tiên
Đâu còn chi nữa, ưu phiền thế gian.

Trên đây chúng tôi đã chia sẻ đến các bạn những bài thơ phật giáo ấn tượng và đặc sắc nhất. Những bài thơ nói về tình yêu và cuộc sống đầy thâm thúy đánh thức trái tim bạn đọc mạnh mẽ. Đồng hành cùng uct.edu.vn để theo dõi những bài viết hay và ấn tượng nhất nha!

Thơ Hay - Tags: