Trọn bộ 99 thơ nhớ người yêu khi trời mưa đặc sắc nhất hiện nay

Những bài thơ nhớ người yêu khi trời mưa luôn là những lời ca đầy ngọt ngào chứa đựng những tình cảm thiêng liêng. Tình yêu mà, luôn đẹp đẽ và tràn đầy hạnh phúc và nỗi nhớ chính là điều mà bất cứ cặp đôi nào cũng đều trải qua. Nhìn những giọt mưa rơi tí tách sao lòng bỗng nhớ người yêu tha thiết nhưng lại chẳng thể ở bên ngay lúc này. Hãy cùng nhau cảm nhận những bài thơ ngắn nhớ người yêu hấp dẫn này nhé!

Chùm thơ nhớ người yêu khi trời mưa ấn tượng và đặc sắc nhất

Những bài thơ nhớ người yêu khi trời mưa khiến bạn rung động mạnh mẽ và thêm thấu hiểu những cung bậc cảm xúc của tình yêu đôi lứa. Với những vần thơ chan chứa tình cảm, bài thơ ngắn nhớ người yêu luôn được nhiều cặp đôi lựa chọn để bày tỏ tình cảm của mình đến người ấy. Hãy cùng nhau theo dõi nha!

# Chiều nay lại có mưa rơi
Sao thèm vị ngọt đôi môi chết người
Bên song tôi nhớ một thời
Trú mưa nép khẽ một lời bên nhau
Đưa tay tôi hỏi vì sao
Lạnh lùng ướt át mưa rào nhởn nhơ
Mưa ngân giai điệu đợi chờ
Hạt ngâu tháng bảy bơ vơ phố buồn
Vắng tanh quán cóc mưa tuôn
Mặc ai nhấm nháp giọt đường cà phê
Mặc ai khắc khoải đê mê
Mặc ai lỗi hẹn lối về lang thang
Mưa ơi đừng giận nắng vàng
Còn tôi đơn độc hành trang tuềnh toàng
Chỉ có một mối tình mang
Chỉ có một lối thiên đàng với em
Mấy mùa mưa ướt vai mềm
Gối chùn chân mỏi hỏi em có còn
Tựa song chờ đợi mắt tròn
Hay đang cất tiếng ru con ạ ời
Sau mưa nắng lại khắp nơi
Cố nhân còn giữ nụ cười ngày xưa.

# Một trời đầy mây xám
Báo hiệu mưa lại về
Mưa buồn chi mưa mãi
Cho lòng người tái tê
Mấy ngày qua mưa về
Sáng đi làm cũng sợ
Sợ giữa đường ướt mưa
Bởi khi mưa nhiều gió
Mưa ơi, mưa có rõ
Nỗi khổ mọi người không
Sao mưa mãi chạy rong
Từ Thu Đông Xuân Hạ ?
Năm nay mưa rất lạ
Mưa rỉ rả mưa hoài
Mưa liên tiếp mấy ngày
Sáng, trưa, chiều đều có
Thời gian không ai rõ
Muốn mưa là cứ mưa
Lúc mưa dầy, mưa thưa
Người đi đường khổ quá
Mưa giăng đầy mọi ngã
Mưa trắng xóa một vùng
Hạt mưa rơi lung tung
Lúc Đông,Tây, Nam, Bắc
Chiều mưa buồn hiu hắt
Có phải mưa nhớ ai
Nhớ thu lá vàng phai
Vừa tạ từ lui bước !

# Hôm nay trời đổ mưa rào
Cho bao giọt nhớ xuyến xao ngập lòng
Khơi dòng cho nước mãi trôi
Dâng lên nỗi nhớ trong tôi tháng ngày
Gió ơi xin gió đừng lay
Cây nghiêng cây ngả tháng ngày buồn tênh
Lênh đênh xác lá trôi dòng
Mắt ai đang ngóng người trong mưa về
Xa nhau trời cũng não nề
Cho mưa nước chẩy gió về ngả nghiêng
Niềm riêng ai tỏ ai tường
Đường mưa một bóng ai vương lệ nhòa.

# Em về chiều nay anh có hay
Hàng cây trút lá mưa giăng đầy
Dấu chân em qua đường lá rụng
Lối nhỏ em về chiều mưa bay.
Anh vẫn đợi em đến ngày về
Tháng năm còn đó dấu câu thề
Mùa mưa ngâu trước mình chung bước
Trên những nhịp cầu nối sông quê
Gió nhẹ nâng bước chân em đi
Gót son còn đó dấu xuân thì
Chiều nay em về mưa ướt áo
Thấm lạnh bờ vai dấu chân si
Em về mình dệt mộng yêu thương
Trần gian còn có mấy cung đường
Tình duyên cung đường ta chung bước
In bóng đôi mình chiều mưa rơi.

# Mưa rơi buồn cả lối về
Mưa trôi duyên nợ lời thề năm xưa
Mưa sầu câu hát tiễn đưa
Mưa tuôn ướt đẫm lệ chưa khô dòng
Mưa ơi sao lắm đau lòng
Hạt buồn khắc khoải hạt nồng nàn say
Hạt rơi buốt giá tim ai
Hạt tan hạt vỡ nối dài thế gian
Mưa gieo điệu nhạc tình hoang
Trôi bao ngang trái lỡ làng ai trao
Mưa trôi cơn gió ngọt ngào
Giọt sầu ở lại phai màu nhân duyên…

# Ai có hẹn gì đâu sao vẫn đợi
Cơn mưa chiều làm vời vợi nhớ thương
Giọt mưa rơi hay giọt lệ tủi hờn
Như ngàn sợi tơ vương đan tóc rối.
Mưa giăng mắc cho lòng ai lạc lối
Ảo ảnh buồn theo sương khói dần tan
Tình trái ngang duyên kiếp lắm bẽ bàng
Mòn mỏi đợi trong dở dang nuối tiếc.
Đường sương gió bước độc hành mải miết
Đời phù du đâu ai biết ngày sau
Tìm dư hương trong mưa gió nghẹn ngào
Sầu nhân thế muôn ngày sau vẫy gọi.
Tàn giông bão niềm đau còn đọng lại
Chờ trông chi khi diệu vợi tình ta
Ai hẹn đâu mà mắt đẫm lệ nhòa
Thương da diết cuộc tình xa vạn dặm.

# Mùa ngâu còn xa lắm phải không anh?
Sao nơi em trời xanh tràn nước mắt
Xót dùm ai mà tình thu xơ xác
Mưa giăng sầu hiu hắt cả dòng sông.
Từng giọt buồn khơi miền nhớ mênh mông
Mưa trăng trắng khoảng đồng xa hun hút
Con cò nhỏ liêu xiêu dòng nước đục
Đỏ mắt chờ giây phút bão dần tan.
Bóng đò chiều gác mái chẳng người sang
Cơn lốc cuốn lá vàng rơi mặt nước
Hàng lau sậy quặn mình trong gió ngược
Bèo nhấp nhô từng đợt sóng dâng trào.
Mưa giăng trời nên dạ cứ nao nao
Lòng tự hỏi phương nào ai có lạnh
Có xót xa khi thấy mình hiu quạnh
Có trách phiền định mệnh phủ đời nhau.
Ân tình này đành hẹn lại ngày sau
Chờ ô thước bắc cầu đêm tương ngộ
Giọt ngâu rơi là lệ lòng tuôn đổ
Giữa mưa buồn thương nhớ một người xa.

# Thả hồn vào những vần thơ,
Bâng khuâng như kẻ mộng mơ giữa đời.
Mưa buồn lạnh lẽo cứ rơi,
Ký ức ẩn hiện một thời đã qua…
Vần thơ nghiêng ngả, nhạt nhoà,
Đâu còn thắm sắc như hoa nồng nàn.
Gió mùa lạnh lẽo tràn sang,
Đâu còn êm dịu như trang diễm tình.
Ngọt ngào như ánh bình minh,
Nhặt gom ký ức chúng mình trao nhau.
Giờ này anh ở nơi đâu?
Có còn nhưng nhớ tình đầu, thuở xưa…
Mình em ngồi ngắm cơn mưa,
Tình yêu khép lại như vừa hôm qua.
Kỷ niệm như giấc mơ xa…
Ngậm ngùi, nuối tiếc thiết tha mặn nồng…!

# Mưa rả rích mưa buồn thêm lạnh
Gió xạc xào khi tạnh khi rung
Bước chân lữ khách có chùng
Hồn thơ khổ hạnh buông mùng chờ ai
Bao khắc khoải như nài như nguyện
Bao yêu thương hòa quyện sóng tình
Mưa chi ướt nhẹp vai xinh
Thêm sầu thêm tủi thương mình ai ơi
Chân bước lạc chơi vơi quãng ngập
Mắt nhạt nhòa môi lập cập run
Ánh nhìn thấp thoáng màu mun
Đôi vai lẩy bẩy hồn bùn đi hoang
Đêm quạnh quẽ bàng hoàng tỉnh giấc
Với tay bên thiếu mất bóng hình
Mưa sao mưa mãi giọt linh
Co ro buốt giá một mình người ơi.

# Nắng vừa mới trốn đi đâu
Để mây kéo lại hợp màu thành mưa
Ngẩn ngơ thấy bước ai vừa
Đi ngang qua cửa lúc mưa đổ dòng
Hỏi người có ướt lạnh không
Mà sao hoang vắng nẻo lòng nhớ ơi
Hồn thương tôi gửi mấy lời
Hương xuân từ độ đến trời hạ sang
Dấu yêu mong mỏi luôn càng
Nồng như nắng hạ thắm vàng sắc thu
Chiều nay thấy bóng chim cù
Ngả nghiêng nẻo đợi mà vu vơ lòng.

# Mưa đầu mùa chiều nay tầm tã
Khơi nỗi buồn thức dậy trong tôi
Đã qua rồi sao còn trở lại
Vẫn cợt đùa nỗi niềm nhớ thương .
Mưa chiều nay hình như rất lạ
Mắt cay cay, tim lại thổn thức.
Nhớ về người và mưa năm ấy
Ký ức xưa không ngủ hay sao.
Lại ùa về theo cơn mưa chiều
Đôi mắt biếc lạnh lòng mưa rớt
Tôi bàng hoàng ngồi ngắm những hạt mưa !!!!!
Thơ Về Mưa Buồn: Tôi Ghét Trời Mưa
Trời ơi tui ghét trời mưa
Ghét luôn màu tím chẵng ưa tí nào
Trời ơi mưa mãi tuôn trào
Vậy là lục bát ào ào tuôn ra
Mưa ơi thôi đừng rơi nữa nhé!
Cho ta tìm một chút nắng hanh hao
Cho ban mai thêm nhựa sống
Để em về không ướt đẫm cơn mưa…!

# Đêm buồn ngồi đếm mưa rơi
Bao nhiêu giọt đắng ngập trời mênh mông
Giọt thương giấu mãi trong lòng
Giọt buồn vời vợi xa xăm mong chờ
Giọt nhớ ai gửi vào thơ
Lững lơ, lơ lững đầy vơi nỗi niềm
Để em phải mãi đi tìm
Bóng hình yêu dấu lặng chìm nơi đâu
Bao giờ cho đến mùa ngâu
Để ta nhặt lại tình sầu năm nao
Cho tim vơi nỗi hanh hao
Nhớ quên ẩn khuất xanh xao tháng ngày
Nghe mưa thổn thức canh dài
Nỉ non từng hạt dần phai nỗi buồn
Lệ lòng giờ chẳng mơ tuôn
Đóng băng lạnh buốt đau nhừ nơi tim
Tiếng mưa nhè nhẹ dịu êm
Ru hồn lạc nẻo trong đêm dại khờ
Đưa ta lặng lẽ vào mơ
Đi tìm giọt nhớ đánh rơi hôm nào

Những bài thơ nhớ người yêu hay nhất mọi thời đại

Thơ nhớ người yêu hay nhất luôn được đông đảo bạn đọc yêu thích và chia sẻ rầm rộ trong thời gian gần đây. Với những tình cảm mộc mạc nhưng không kém phần ngọt ngào những bài thơ ngắn nhớ người yêu này sẽ thay bạn bày tỏ tình cảm của mình đến người ấy hiệu quả nhất. Mình cùng nhau theo dõi nhé!

– Đêm trở gió, mưa buồn giăng mắc.
Trời vẫn mưa giăng khắp nẻo đường,
Cho lòng ai mãi vấn vương.
Nhớ người xưa ấy, lòng vương vấn lòng.
Trời mưa ướt, trong lòng sướt mướt.
Nhớ ai nhiều, đẫm ướt bờ mi.
Tình mình nay đã chia ly
Mà sao em vẫn ôm ghì nhớ mong.
Trời mưa quá, nước long tong đổ.
Tái tê lòng, khắc khổ tim đau.
Vì đâu tim đã nát nhàu
Hay vì số phận mà đau nhói lòng.

– Buổi bình minh mưa ươm đầy cây lá..
Hạt mưa buồn mien man mãi mưa ơi !
Ngồi một mình thanh thản ngắm mưa rơi..
Ôi! buổi sáng …sao mà buồn thế ???
Trời không vui nên cũng buồn đổ lệ..
Vương mịt mờ cho nhân thế ..sầu thêm
Cho hàng cây giá lạnh, đổ bên thềm..
Cho hạt nắng ..thêm một ngày ..”nghỉ phép”
Ta hờ hững nhìn mưa …hàng mi khép..
Co lẽ cuộc đời đôi lúc cũng ..mong manh…
Cũng lặng im (như) những chiếc lá trên cành
Và cũng rớt rụng …mỗi lần cơn mưa đến…

– Mưa Sài Gòn rơi rơi tí tách
Ướt cả nỗi niềm vời vợi cách xa
Khung trời miền Trung nắng òa lửa đỏ
Nghe Sài gòn mát rượi giọt mưa rơi.
Gió phơn Tây Nam gọi phượng cháy rực trời
Cánh bằng lăng rơi nỗi lòng tím vợi
Nắng khô giòn cánh lá về nguồn cội
Nứt nẻ ruộng đồng khát nỗi chờ mong.
Sài Gòn mưa nhiều lắm hở em
Con đường về nhạt nhòa phố trắng
Cuộn chảy thành dòng tuôn ngàn bong bóng
Giăng mắc lòng ướt nỗi nhớ miền xa.
Mưa sài gòn chợt đến chợt qua
Cầu vồng nối đôi bờ ô Thước
Ước thu sang Mùa ngưu Lang Chức nữ
Đón mưa về nhè nhẹ gió xôn xao!
Giữa hạ về lòng vẫn ước ao
Một mùa thu đất trời dìu dịu
Dắt nhau đi mưa thẩm thì vương hạt
Dòng chảy ơi ta hát khúc giao mùa!

– Những khúc nhạc mưa cứ rã rời
Trong lòng héo hắt thấy chơi vơi
Mưa lòng ngập lối bên song trước
Càng lắc càng đong chợt tím rơi
Mưa thẫm trời xuân có nhạt phai
Chơi vơi mưa xuống vẫn hờn hoài
Mây mù giăng khắp trời thăm thẳm
Nhạc có sầu rơi hãy nguôi ngoai

– Nữa đêm chợt thức giấc nồng
Cơn mưa rào rạt động lòng xôn xao
Ngước lên tìm mấy vì sao
Sao ơi sao lặn nơi nào xa xăm
Gió lồng gió rét căm căm
Vòm trời mộng tưởng đằm đằm nhớ thương
Thôi thì thương để mà thương
Chim bay thẳng tắp không đường nói năn
Co ro trong mỏng lần chăn
Nụ cười thoang thoảng in hằn tâm tư
Hay là ghi mấy trang thư
Mưa chi mưa mãi buồn nư tháng ngày
Mưa chi mưa mãi thương hoài ngàn năm!

– Dòng tâm sự gửi lên trang giấy
Hỡi người yêu! em có biết hay không
Một phút vắng em, anh buồn biết mấy
Cả cuộc đời vô nghĩa nếu vắng em.

– Giữa thế giới rộng lớn này
Giữa dòng người tấp nập
Em vô tình gặp được anh
Nhưng hai ta lướt qua như người xa lạ
Bổng đâu dòng lệ chợt tuôn rơi
Có phải em đã bị lãng quên bởi quá khứ
Hay chỉ là vô tình!

– Này gió ơi ta nhờ chút việc
Việc nhỏ thôi nhưng là cả tấm lòng
Khi gió về nép bên cạnh người ấy
Gió thì thầm ta nhớ ấy biết bao

– Nhớ anh em cũng nhớ đủ rồi
Tình em cũng đã sắp tàn phai
Một mai em lên thuyền rời bế
Em mỉm cười định mệnh phải xa anh

– Uống say để quên đi tất cả
Quên nỗi buồn, sự cô độc kẻ cô đơn
Chợt nhận ra trong giấc ngủ chập chờn
Đời vô vị khi tâm hồn ta đã chết

– Có khi nào…anh còn nhớ đến em
Về kỉ niệm mộng xanh bao mơ ước
Dù biết rằng hai ta nay rẽ bước
Ở bên người hỏi anh có vui không?

– Có khi nào…trong mộng ước thầm thì
Anh vẫn nhớ mối tình si khờ dại
Để trong lòng vẫn còn thêm khắc khoải
Những đêm về hoang hoải nỗi nhớ mong?!

– Vẫn trong tim một tình yêu chan chứa,
Ngày tháng dài câu thề hứa còn không?
Sao tâm tư nghe chát đắng vô cùng,
Bao khắc khoải giữa mông lung… hoài niệm…

– Những lúc buồn tôi lại nhớ về em
Người con gái từng một thời đắm đuối
Cảm xúc bon chen theo thứ tình rong ruổi
Biết bây giờ đã cập bến nào chưa…?

– Tôi vẫn nhớ cho đến mãi bây giờ
Đôi mắt ấy làm hồn tôi rung động
Ngày tháng yêu tim một trời hoa mộng
Rồi một ngày mộng tím vỡ tái tê…

Trên đây, chúng tôi đã dành tặng các bạn những bài thơ nhớ người yêu khi trời mưa đầy lãng mạn và ngọt ngào. Thay vì cứ ôm mãi tình cảm thì chi bằng gửi tặng người ấy những bài thơ ngắn nhớ người ấy này chắc chắn tình cảm đôi bạn sẽ bền chặt hơn nữa đấy! Đồng hành cùng chúng tôi để theo dõi những bài viết ấn tượng hơn nữa nhé! Cảm ơn các bạn rất nhiều!