Tuyển chọn những bài thơ chế về đêm khuya hấp dẫn được săn đón nhất

Những bài thơ chế về đêm khuya độc đáo nhưng chứa đựng nhiều tâm tư và nỗi niềm sâu sắc chắc chắn sẽ để lại cho các bạn những dấu ấn không thể nào quên. Có thể bạn luôn tỏ ra mạnh mẽ vui vẻ trước mặt người khác nhưng lại chẳng thể lừa dối được cảm xúc bản thân mỗi khi đêm về. Bạn luôn mệt mỏi với cuộc sống nhưng chúng tôi đảm bảo khi bạn đọc những bài thơ ngắn đêm buồn ngay sau đây thì bạn sẽ thấy vui vẻ lập tức. Mình cùng nhau khám phá nhé!

65 bài thơ chế về đêm khuya hấp dẫn và đầy ấn tượng

Những bài thơ chế về đêm khuya được nhiều bạn trẻ tìm đến để sẻ chia những tâm sự hay tìm cho mình những niềm vui riêng sau mỗi giờ làm việc và học tập căng thẳng. Với những vần thơ nhẹ nhàng nhưng rất chân thành, những bài thơ ngắn đêm buồn luôn để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng bạn đọc. Đừng bỏ lỡ nhé!

– Nhặt bóng trăng khuya để ước mong.
Ngày vui khỏa lấp mối tơ lòng.
Chiều rơi nỗi nhớ buồn cô quạnh.
Nắng tắt ai còn mãi đợi trông.
Góp ánh trăng gầy Thơ với mộng.
Gom tàn thức trắng với đêm đông.
Em đi nắng tắt sầu cô lẻ.
Có nhớ Xuân về hẹn ước không.

– Đêm khắc khoải nghe chừng hiu quạnh
Gió xạc xào buốt lạnh trời vương
Nhành hoa trinh nữ bên đường
Còn e ấp nụ gửi thương vào lòng
Đêm lặng lẽ đôi dòng cầu nguyện
Cho tình em sẽ quyện chung đời
Duyên nồng đừng có rụng rơi
Như bao nỗi nhớ một thời vẫn trông
Đêm mòn mỏi hoa lòng muốn nở
Mưa rì rào lại ngỡ tình vang
Hoa cau sao cứ ngơ ngàng
Để ai liều lĩnh bắc thang hỏi trời
Đêm vắng lặng mây chơi cùng gió
Mắt em cười sáng tỏ bờ mi
Thương nhau thì hãy giữ ghì
Cho đêm trằn trọc xóa đi giận hờn

– Đêm rồi thức với gió trăng
Nhớ ai nên nỗi dùng dằng cuối Thu ..
Ôi mùa Đông bước phiêu du
Nỡ đem tuyết giá giăng mù lối yêu …
Thềm khuya động lá hắt hiu
Bóng con chim nhỏ lạc chiều đẫm sương..
Hỏi người trải mấy mùa thương ?
Đông qua Đông tới.. dặm trường còn xa …?
Đường vào tim có phôi pha ?
Tóc xanh áo cũng nhạt nhòa thời gian..?
Nể lời hẹn ước sang ngang
Ngập ngừng.. sao cũng mấy hàng lệ buông …?

– Ai kia nối nhịp tơ đồng?
Ai mang dây buộc, bưởi bòng với nhau?
Tưởng rằng tình mãi ngàn sau
Hương thầm chưa đượm đã đau thắt lòng.
Nỗi buồn chợt đến, đâu mong!
Buồng khuya một bóng cô phòng từ đây.
Ngoài song héo hắt trăng gầy
Thương vầng nguyệt quế bóng mây che mờ.

– Đêm khuya lặng lẽ cô đơn
Trông xa chỉ thấy chập chờn cánh chim
Không gian yên tĩnh im lìm
Rưng rưng giọt lệ, con tim đau buồn
Nhìn theo từng chú chuồng chuồng
Bay qua phiền muộn với muôn sự đời
Ước được như mây trên trời
Bay theo làn gió thảnh thơi nhẹ nhàng
Bước đi trên phố lang thang
Ngó về bên ấy lòng càng thêm đau
Ôi thay! Đau xót làm sao
Nở đành đối xử với nhau thế này
Cứ thế ngày lại qua ngày
Thời gian là thuốc chửa trầy vết thương
Hỡi ơi câu chuyện thê lương
Muốn quên nhưng vẫn vấn vương trong lòng.

– Cảm ơn em tặng khúc nhạc buồn
Nén lòng cho lệ khỏi trào tuôn
Khắc khoải sầu rơi hồn lắng đọng
Si tình yêu dại kiếp ngông cuồng
Chẳng ai thương tưởng mình vẫn nhớ
Âm thầm lê bước lúc chiều buông
Đêm khuya ai oán từng nốt nhạc
Duyên phận hững hờ mỏng cánh chuồn

– Đêm một mình trong nổi vắng cô đơn
Em lang thang từng gốc nhỏ phố buồn
Tuyết rơi rơi thắm lạnh hồn viển xứ
Lại một mình đếm những ánh sao đêm
Em trách em cuộc đời bao sầu úa
Đất quê người đắng chác trong tim em
Hồn nặng trĩu nổi lòng nơi đất khách
Sống lạc loài của kiếp xa quê hương
Hàng Thông reo nghe đức đoạn não lòng
Trời về khuya chỉ có em sầu úa
Mây lang thang lơ lửng cả núi đồi
Trong đêm vắng một mình em bật khóc
Đêm hôm nây ngỏ hồn em trống vắng
Em uống giòng suối lệ đã cạn khô
Xứ người dõi mắt xa vời nhớ thương
Hồn em chết lặng đêm về đơn côi !

– ĐÊM khuya rồi thôi mình ngủ đi anh
Đừng nói nữa những chuyện xưa đã cũ
Hãy lo về chuyện ngày mai mới mẻ
Làm thế nào cho cuộc sống khá lên
KHÔNG còn phải vợ chồng chia hai ngả
Người ở nhà, người hành lý ra đi
Đã nửa đời anh phiêu bạt muôn nơi
Vì nghiệp nghèo còn đeo anh chưa dứt
EM làm vợ nhưng chẳng giúp được chi
Nghĩ mà tủi cái thân mình ốm yếu
Làm cho anh thêm gánh nặng đôi vai
Để ngày đêm phải miệt mài lao động
CÀNG nghĩ lòng càng thương anh biết mấy
Suốt cuộc đời lam lũ bởi vợ con
Nhưng anh vẫn chưa một lần than khổ
Chỉ em buồn thương chồng lệ chào dâng
ĐÊM khuya rồi thôi hãy ngủ đi anh
Chuyện tương lai cứ dần dần ta tính
Rồi một ngày trời xanh kia thấu hiểu
Cho chúng mình không còn khổ nhé anh

– Đêm thao thức..nhớ nàng tội nghiệp
Giờ một mình ..ngoài bãi tha ma
Chắc nàng lạnh lắm đây mà
Bao năm rong ruổi cùng ta giữa trời
Thật buồn nhỉ tình đời oan ức
Khi khó khăn áp bứt đến cùng
Lỗi thường tình ngược lối chung
Ta đâu có phải thằng khùng thẩn thơ
Làm lương thiện nào ngờ bị ép
Phải chi nàng xinh đẹp đâu nào ?
Nhưng ta yêu quý biết bao
Miếng cơm manh áo đi vào làng phây
Cũng nhờ chiếc xe này nuôi sống
Sáu miệng ăn vu khống đâu nào?
Dù ta có lỗi phải chào
Hỏi thăm trước đã lại lao giựt liền.
Thương nàng quá ta điên đi mất
Mình có sai…đi trật luật mà
Ta năn nỉ mãi không tha
Ôm nàng về bỏ kho nhà CÔNG AN…!!!!

– Đêm trăng ngắm cánh hoa quỳnh
Ngẩn ngơ dạo khúc tơ tình đàn kêu
Trăng khuya mắc võng bẹo trêu
Ai người quân tử em yêu em chờ
Hồn về lạc bước cung thơ
Chim kêu lẻ bạn thẫn thờ tiếng đau
Nhớ ai mà dáng u sầu
Tìm ai kết lại trọn câu tình đời
Quỳnh kia hương sắc tuyệt vời
Trắng trong thơm ngọt dâng người tình chung
Xin ai chớ có lạnh lùng
Nâng niu đừng để phím chùng vì hoa

– Đêm khuya không ngủ nhớ thương ai ?
Khắc khoải trong tim tiếng thở dài
Làm bạn cùng trăng đêm khuya lạnh
Hờ hững bờ vai dáng trang đài
Tím cả vùng trời bao kỷ niệm
Biết người còn nhớ mãnh trăng xưa
Đêm nay trăng lạnh màu sương khói
Lãng đãng buồn sao một kiếp người…!

– Đêm khuya vắng người ta say giấc ngủ .
Còn mình phương tranh thủ viết thơ tình .
Viết tặng ai ..phương hỏi lại lòng mình. .
Ko lời đảp… vì chữ tình khó tả.
Phương sẽ viết rồi chia đi muôn ngã .
Nhờ cánh chim phân tỏa khắp nẻo đường .
Trong đôi mắt ẩn chứa nhiều tình thương.
Mong ai đó chung đường thơ.. hạnh phúc .
Phương Alên sẻ luôn luôn cầu chúc .
Cho mọi người hạnh phúc mãi về sau

– Cảm ơn lời chúc giữa đêm khuya !
Nỗi nhớ ai kia đến dại khờ
Năm tháng dần trôi đời quạnh quẽ
Nỗi buồn dâng ngập một tứ thơ !
Ta biết ai kia hồn quạnh hiu !
đêm khuya hoang vắng nhớ thương nhiều
Nhưng lỡ đời ta làm lữ khách
Đành để mình em trong cô liêu !
Ta viết cho em một vầng thơ !
Gởi gấm hồn ta , Em giấc mơ
Kỷ niệm ngày xưa đừng phai nhạt
Ta sẻ đón em đến bến bờ !!!

– Chiếc dù không lớn đủ che
Trời mưa lớn quá anh e đường về
Đêm nay mưa cứ lê thê
Trời mưa nghập cả lối về em ơi
Anh xin mưa cứ mãi rơi
Cho anh hơi ấm nơi bờ môi em
Đêm nay anh bỗng thấy thèm
Một đêm chăn chiếu bên rèm trăng khuya
Men nồng ân ái ta chia
Tình yêu rớt giữa đêm khuya chúng mình
Đêm mưa ấm trái tim mình
Đưa ta đến chốn thiên đường tình nhân
Bên nhau dù chỉ một lần
Ngày sau dẫu có trăm lần không quên
Xin em hãy nhớ đừng quên
Đêm mưa kỷ niệm làm nên chuyện tình…..!!!

– Đêm khuya rồi sao nổi buồn lại đến
Nhiều suy tư làm lơ đễnh tâm hồn
Lo lắng chi, dạ cứ thấy bồn chồn
Buồn lại đến, phủ hoàng hôn đầy mắn
Ta ngu ngơ để nổi buồn thắt chặt
Cơn gió lùa nghe lạnh ngắt toàn thân
Tự trách mình để đầu óc phân vân
Mang tâm trạng cứ cân đong đo đếm
Chợt giật mình nghe canh khuya đã điểm
Nhìn xung quanh, tìm kiếm… chỉ có mình
Thêm màn đêm cứ lặng lẽ vô hình
Bơ vơ lắm bao lặng thinh không nói
Đêm khuya rồi, tự mình ta hờn dỗi
Hờn chính ta, hờn bóng tối phủ đầy
Nổi buồn nào cứ lẩn quẩn đâu đây
Ta tự cất chẳng ai hay ai biết

– Đêm khuya thổn thức một mình
Bóng trăng anh ngỡ bóng đèn em khêu
Mong người chẳng thấy người đâu
Nửa vui chưa trọn, nửa sầu đầy vơi
Vầng trăng ai xẻ làm đôi?…
Đường trần ai vẽ ngược xuôi khó lòng
Xa nhau chín đợi mười trông
Thèm sang bên ấy mà không có đò
Trải lòng qua những vần thơ…
Vẽ trong khung cảnh đêm khuya một mình!…

– AI đem trăng rằm treo lơ lửng
Ai đem hồn trăng thả xuống khúc sông sâu
Ai dụ ánh trăng nhởn nhơ cùng điệu nhạc
Ai đem lòng trinh nữ thả trời khuya
Tiếng đàn của em sao hôm nay buồn thế
Từng giọt sầu cứ như xé lòng ai
Phải chăng em trong lòng đang khắc khoải
Vì tình cho đi mà chẳng nhận được gì

Chùm thơ đêm khuya thanh vắng được share nhiều nhất

Những bài thơ đêm khuya thanh vắng thu hút sự quan tâm đông đảo bạn đọc. Về đêm cảnh vật yên tĩnh, đây chính là lúc mà chúng ta suy nghĩ về tương lai và những chuyện đã qua của mình. Tâm trạng ta không được tốt, ta mệt mỏi và bế tắc trong cuộc sống. Cùng cảm nhận những thơ ngắn đêm buồn ngay hôm nay nhé các bạn!

– Hỡi khoảnh khắc sang mùa xao xác gió
Phố nghiêng nghiêng mây thẳm những ánh vàng
Đôi khách lạ riêng đường chung ái ngại
Ta chân trần đờ đẫn lối lang thang
Phải buổi gặp thẹn thùng nơi cuối phố,
Gió giao mùa lảng vảng dáng người thương?
Hay một thoáng men sầu vương tới ngưỡng,
Cuốn hư vô thoang thoảng ngã tư đường?
Em có về và xuân có đến không?
Hay em quên quên lãng chốn hoa đồng?
Vô ý gặp một chiều mưa lấm áo
Để bao mùa khắc khoải đứng chờ mong!
Sương phủ tối nguyệt tàn le lói chiếu
Phố giao thoa ướt đẫm dưới đêm mờ
Ta thờ thẫn trong men say vô tận
Chợt nghẹn ngào khói thuốc rớt vào thơ…

– Ta lạc về đâu? Lạc về đâu?
Ai đem ta bỏ dưới ao sầu
Và cắt hồn ta trăm nghìn mảnh
Ném vào biển lệ huyết sa châu
Đêm nay còn lại ta và đêm
Mắt môi run rẩy bởi sương chìm
Hương trăng phảng phất nơi đâu đó?
Có thấy người về giữa cõi im?
Người lạc về đâu? Lạc về đâu?
Có nhớ về không mối tình đầu
Còn nhớ còn mong hay người đã
Giết chết cuộc tình giữa khói ma

– Nhấp ly cạn chén hương mười sáu
Bỗng thấy em về trên dấu môi
Chứng tích rong rêu sầu nguyệt lạnh
Ta bước vào đêm gót rã rời…
Sương mờ, khuya bạc, giá như băng
Ai qua, giấu nhẹm phiến trăng trần?
Bởi người huyền hoặc như mây khói
Thân xác không hồn sao ái ân?
Ta vẫn khắc ghi một ước nguyền
Hẹn thề: chửa tới nửa đường duyên
– “Dạ trầm mỹ tửu, nhân truy ức:
Nghi thị thiên thu lạc cửu tuyền…” (*)
Nhấc chén say tàn đêm nguyệt tận
Phấn hương phảng phất: gái khuê phòng
Vì nghe nhan sắc là hư ảo,
Ta hóa điên rồi, em biết không?

– Em mang tên cơn gió mùa thu trắng
Theo thời gian năm tháng cuốn đi rồi
Tự mái tóc xanh mềm như nắng lụa
Nay hóa thành những ký ức xa xôi
Không có em thành phố vẫn bồi hồi
Vẫn ưu tư những chiều xa vắng thế
Tôi ước ao dẫu một lần, có thể…
Lối em về… nơi ấy chắc bình yên?
Phố không em chưa hẳn đã muộn phiền
Chỉ riêng tôi với nỗi niềm chất ngất
Còn đâu đây một mùa thu rất thật
Đã rêu xanh phong kín giấc mơ hè
Rồi một ngày tôi sẽ kể người nghe
Chuyện mùa thu lá vàng không hẹn trước
Chuyện tình ngây ngô, chuyện đời mất – được
Chuyện vần thơ, chuyện khói thuốc không màu
Chuyện nỗi buồn còn mãi đến ngàn sau
Đã thấm đẫm trong tôi miền thu trắng…
Còn giờ đây trên lối mòn gót nặng
Chiều trả về là hồn phố của đêm
Tôi còn bận với những điều dang dở
Lá chưa rơi thu đã úa bên thềm
Mưa chợt khóc bờ môi loang vị đắng
Đêm buông lơi con phố trắng im lìm
Tôi quỳ xuống dấu chân người đã lạnh,
Đớn đau nào còn gõ nhịp trong tim.

– Chớ có lạnh lùng hỡi đông ơi!
Đừng để phong sương phủ mịt trời
Ta còn thơ thẩn ôm tình cũ
Người về ga cuối cuộc rong chơi
Đông hỡi, thôi đành kiếp lẻ loi
Đã lỡ duyên thơ với nhạc sầu
Bốn bề trống hoác toàn tro bụi
Ai nỡ hồng nhan phải bạc đầu?
Ta ôm kỷ niệm: người lữ khách
Khói nhuộm đêm tàn: trăng biệt ly
Bụi đời phân nửa sầu trăm ngả
Đông nào xóa được những sầu bi?
Đêm nay giọt buồn rớt phố xưa
Đông nghiêng phía ấy ngó xa mờ
Rơi mảnh nguyệt gầy lên mái tóc
Có nỗi buồn loang ở cuối trời
Thôi nào, nắng lụa, gió thơ đâu?
Đông giấu nơi nào, nước non sâu?
Để ta gom nhặt trao người cũ
Gom cả bình yên giấc nhiệm màu
Chớ có lạnh lùng nữa nhé đông!
Người ấy sang sông một tấm chồng
Chung nước ngược dòng riêng bến đợi
Đông về, ai biết có buồn không!?

– Thu ghé đến ươm vàng vàng phố
Huế đêm gầy nguyệt lạnh phơi phơi
Ta lê gót cố đô sương khói
Rót trăng gầy ngồi uống chơi chơi
Phố cất tiếng tang tình mây xám
Thu u hoài gợn bóng heo may
Hương tóc cũ chừ xa dặm dặm
Đã phong rêu giăng kín nơi này
Ta biết tìm nơi đâu để nhớ
Dáng ai chờ lỗi hẹn chiều mưa?
Ôi ta hét tên ai trong gió
Tiễn xanh xao vội vã chuyển mùa
Trăng chênh chếch soi bóng bên cầu
Như kiếm tìm đáy mắt sâu sâu
Tiếng thở dài tự tôn đâu nhỉ?
Tóc lần phai sắp bạc mái đầu
Mồi điếu thuốc tìm em trong khói
Em có về đón Huế thu nay?
Thu ghé đến ươm vàng vàng phố
Cho ta buồn uống nguyệt mềm say!

– Xuân giã biệt, đưa hạ về bên phố
Gió trở chiều, lá đổ não nề hiên
Ta loay hoay trăn trở với muộn phiền
Lòng thổn thức một nỗi buồn chưa dứt
Dòng tĩnh lặng tràn về miền ký ức
Nghe mơ hồ khoan nhặt tiếng thời gian
Phố im lìm lặng lẽ đón mùa sang
Ta òa vỡ nhớ bóng hình Tôn nữ
Con đường này ngày xưa em vẫn bước
Lá xạc xào ru điệu khúc thu ca
Mùa năm nào đã in dấu em qua
Nay xa vắng nhưng bóng hình còn đó
Hương tóc ấy có phải về theo gió?
Đêm dạt dào, bỏ ngỏ khúc mùa sang
Rồi nhận ra duyên phận đã lỡ làng
Nửa cô quạnh, nửa khuất mình bối rối!

– Trăng buồn vì ai, trăng hỡi trăng?
Đón ta lên ấy chốn cung hằng
Vui gió đùa mây ta bầu bạn
Mặc thế gian này nặng sầu giăng
Bụi tình nhân thế buồn bã lắm
Trăng thời ngự ở chốn thần tiên
Cớ sao than thở vào hơi gió?
Để ải trần buồn khóc liên miên!
Tay ta điếu thuốc cháy lụi dần
Nửa hồn đã chết nặng đôi chân
Lã bước khuất lần sau màn tối
Trăng ngước nhìn theo đứng tần ngần!

Trên đây chúng tôi đã dành tặng đến các bạn những bài thơ chế về đêm khuya sâu sắc. Hãy giãi bày những tâm sự trong lòng mình vào những bài thơ ngắn đêm buồn ngay sau đây để thấy cuộc sống này chúng ta phải luôn mạnh mẽ chiến đấu. Đồng hành cùng uct.edu.vn để theo dõi những bài viết hấp dẫn nhất nhé!

Thơ Hay - Tags: