Tuyển chọn những bài thơ đêm buồn không ngủ được yêu thích nhất hiện nay

Những bài thơ đêm buồn không ngủ được nhiều bạn đọc săn đón và yêu thích bởi chúng chứa nhiều điều ý nghĩa cùng những tâm sự sâu sắc khiến ai cũng phải suy ngẫm. Với những vần thơ nhẹ nhàng nhưng lại vô cùng chân thật, những bài thơ ngắn đêm buồn như chạm vào trái tim bạn đọc mạnh mẽ. Cuộc đời này ai mà chẳng mang trong mình những nỗi buồn riêng chỉ tùy vào người đó có muốn thể hiện cảm xúc của mình ra hay không thôi. Hãy cùng nhau cảm nhận những bài thơ hấp dẫn ấy ngay bây giờ nhé!

Nội Dung

TOP 69 bài thơ đêm buồn không ngủ ý nghĩa nhất

Những bài thơ đêm buồn không ngủ hay và giá trị đang được đông đảo mọi người tìm đến như một nơi để có thể giãi bày và tìm được sự đồng cảm cho mình. Nếu bạn đang buồn bã và bế tắc thì đừng ngần ngại hãy cùng theo dõi những bài thơ ngắn đêm buồn của chúng tôi ngay bây giờ! Đừng bỏ lỡ nhé!

– Đêm đen vắng lặng như tờ
Đêm ru giấc ngủ mộng mơ ngọt ngào
Đêm về ru giấc chiêm bao
Đêm say mơ ước đi vào hồn thơ
Nay ta đêm đến thẫn thờ
Nay ta thao thức bơ vơ đêm dài
Nay hai vai nặng đêm sầu
Nay trong đêm tối lo âu cuộc đời
Không còn vang vọng trong đêm
Không ngủ thao thức đêm thêm muộn phiền
Không ngủ đêm muốn điên lên
Không cho giấc ngủ một đêm yên bình
Ngủ đi đêm vắng lặng thinh
Ngủ đi một giấc yên bình đêm ơi
Ngủ đi đêm vắng đầy vơi
Ngủ đi đêm sắp hết rồi tôi ơi.

– Hỡi người con gái anh yêu
Giờ này em đã phiêu diêu giấc nồng
Em mơ một giấc mơ hồng
Còn anh lạnh vắng cô phòng tình si
Hai tay ôm mảnh chăn ghì
Mong manh hơi ấm tình si vào hồn
Bồn chồn thao thức năm canh
Mảnh trăng ngơ ngác dỗ dành ngủ đi
Khát khao khao khát làm gì
Khuya rồi sao cũng trốn đi ngủ rồi
À ơi gió lạnh đưa nôi
Vẳng nghe điệu hát thương đời tình si.

– Màn đêm rơi lạnh lùng trên phố vắng
Gió đông tàn xa vắng bóng người qua
Đêm chìm sâu trong giấc ngủ muôn nhà
Đây đó vẫn còn dòng đời thao thức
Đêm buông dần theo dòng đời mộng thực
Xót xa lòng câu ước hẹn ai rơi
Một cuộc tình khoảng lặng cứ chơi vơi
Câu duyên nợ ai quên lời vứt lại…
Đêm tĩnh lặng bản nhạc buồn man mác.
Tiếng đàn cầm ai gãy khúc thở than
Ta tìm mình trong nốt nhạc chứa chan
Tiếng thổn thức trong mênh mông tình lặng.
Đêm lặng thầm trên góc phố xa xăm,
Ta lê bước trên nẻo đường vạn dặm,
Dưới đèn ảo phủ màn sương thấp thoáng.
Hướng về ai đang trong giấc mơ hoang
Rồi đêm tàn, ngày mai lại sang trang
Tiễn nhau đi trong tâm tình chưa cạn
Bỏ cuộc đời bao mãi mê chê chán
Ngược thời gian tìm lại lúc đêm về!..

– Đêm không ngủ tự tình trong hoang vắng
Đếm thời gian trôi nổi quảng đời qua
Những niềm vui đọng lại chỉ gọi là
Giọt nước nhỏ lặng thầm trên phiến lá
Đêm không ngủ nghe bước ai vội vã
Tiếng rao khàn lạnh lẽo chạnh lòng ta
Nẻo đường về con phố nhỏ còn xa
Thân còm cỏi lướt qua đời nghiệt ngả
Đêm không ngủ nghe gió đùa trong lá
Khúc giao mùa còn đó những cơ duyên
Người tươi cười kẻ thấp thoáng ưu phiền
Nghe chơi vơi giữa muôn trùng sóng biển
Đêm không ngủ nghe thương yêu lên tiếng
Chốn vô thường đâu biển lặng sầu vơi
Nghe xót xa những góc khuất bên đời
Cùng san sẻ phận người còn khốn khó
Đêm không ngủ mong vầng trăng sáng tỏ
Chiếu ánh vàng nhân ái tỏa nhân gian
Sưởi ấm lòng từng góc phố đêm tàn
Đời vẫn đẹp buổi sớm mai thức dậy…

– Đêm lại về với những giấc mơ hoang
Dòng ký ức chảy tràn qua miền nhớ
Con tim si mong manh từng nhịp thở
Gió thì thầm nhắc nhở bóng hình ai.
Chiếc lá vàng lần cuối khóc heo may
Ôm hờn tủi vụt bay theo làn gió
Rồi buông mình nằm dài trên lối cỏ
Khi bóng trăng mờ tỏ một góc trời.
Nén thương sầu lặng lẽ đếm sao rơi
Gọi thật khẽ tên người từ quá khứ
Những niềm riêng hóa thân thành câu chữ
Thành lời thơ nức nở giữa canh tàn.
Tìm được gì từ khúc hát dở dang
Điệu hoài lang lỡ làng câu chung thủy
Sóng đời xô nhịp cầu xưa đã gãy
Giữa dòng trôi đưa đẩy cánh lục bình.
Từng gánh sầu đè nặng kiếp nhân sinh
Đêm mơ hoang một mình bên chiếc bóng
Mộng đã tan niềm đau còn lắng đọng
Để trọn đời hoài vọng một mùa thương.

– Có đôi khi giữa canh trường thức giấc
Khi vô tình những tiềm thức xa xăm
Ngỡ ngủ vùi vĩnh viễn với tháng năm
Chợt ùa về trong âm thầm lặng lẽ
Bổng giọt sương bờ mi rơi nhè nhẹ
Lòng chênh vênh như một kẻ dại khờ
Kể từ ngày tan vỡ cả ước mơ
Thấy chán nản và thờ ơ mọi thứ
Dù đã cố nhắc mình thôi lưu giữ
Chuyện hợp tan do bởi ở duyên trời
Chữ sang hèn là số phận vậy thôi
Đừng oán than ngậm ngùi hay cay đắng
Vốn dĩ đời có bao giờ bằng phẳng
Có suy tư cũng chẳng ích lợi gì
Nhưng nét buồn cứ mãi đọng trên mi
Giữa canh thâu khi ùa về bất chợt.

– Đêm buồn phố thị ánh đèn xa
Màn sương che lấp ánh trăng ngà
Phố vắng đêm khuya không người lạ
Đêm buồn phố thị … Chỉ mình ta.
Ngồi buồn ngắm cảnh chốn phồn hoa
Màn đêm buông xuống mái hiên nhà
Trái tim… Cô đơn mong người lạ
Có lẽ… Chỉ mình ta …với ta .

– Chỉ một mình lạc lõng giữa màn đêm
Nhớ về em người vô tình hờ hững!
Cà phê đen như giọt sầu chứa đựng
Uống cho vơi lơ lửng những đêm buồn..!

– Nỗi buồn cố giấu chôn sâu
Xoá đi ký ức buồn đau một thời
Nhưng lòng nặng trĩu người ơi
Nữa đêm thức giấc sầu khơi tìm về.
Nỗi lòng băng giá tái tê
Càng nghĩ càng thấy ê hề thương đau
Cố dìm cho bớt nỗi sầu
Nhưng nào có được, giấu đâu nỗi buồn.

– Đêm thanh vắng chỉ mình ta đơn lẻ
Nhớ về người thầm gọi khẽ tên nhau
Người biết không ngọc rớt buốt tim sầu ?
Thầm mơ tưởng phút đầu mình hẹn ước .
Đêm tĩnh lặng sương giăng mờ thấm ướt
Mưa thì thầm gợi càng nhớ càng thương
Một mình ta thao thức suốt canh trường
Lòng cô quạnh nỗi niềm vương sầu lắng .
Mình gặp nhau hẳn chi là duyên kiếp
Nhưng yêu xa mang điệp khúc bi ai
Nỗi nhớ nhung trong đêm vắng canh dài
Tim e ấp bóng hình ai sâu đậm !!!

– Đêm đông lạnh trăng đắp mây đi ngủ
Để hồng trần buông màn rủ tối đen
Bước chân ai vội vã tìm lối quen
Như mất dấu giữ màn đen cô quạnh
Đêm không trăng vì sao run run lạnh
Thương nhớ người lòng hưu quạnh xa xôi
Gió lắt lay ru hồn thả buông trôi
Hạt sương đọng buốt bờ môi tê dại
Đêm cô đơn mong chờ xuân trở lại
Như từng chờ cũng chỉ tại thời gian
Người đi xa con tim để nát tan
Đời nữ khách lòng hoang tàn gió bụi
Kiếp phong ba đôi bàn tay trần trụi
Tóc bạc màu bám trắng bụi sương đêm
Mắt xa xăm muốn tìm chỗ ấm êm
Sao lạc mãi giữa trời đêm mỏi mệt.

– Đêm phố thị mình em lẻ bước
Tháng ngày qua chẳng được chung đường
Cuộc đời tẻ nhạt buồn vương
Lẻ loi mình một canh trường biệt xa
Do số phận nên là cách trở
Mãi trầm luân tiếng nợ cung sầu
Vỉa hè ánh rọi đèn nâu
Gợi lên trống trải mơ cầu gãy đôi
Đứng nhìm ngắm dạ hồi thoi thúc
Ngẫm chăng giờ tiếng giục lòng tan
Vầng trăng ngả xuống sau tàn
Sao vì lụn tắt rồi chan lệ trào
Chốn biền biệt tìm trao mộng tưởng
Ấp xuân thì lỡ vướng niềm đau
Vùi chôn cảm xúc tim nhàu
Mi nhèm giấu chặt gần nhau ấm nồng.

– Đêm buồn nhớ lắm người ơi
Giận người sao để em rơi lệ buồn
Tự dưng dòng lệ chảy tuôn
Bờ môi mặn chát lòng buồn xót xa
Trách sao tình đến thoáng qua
Trách người ko thật để mà em đau
Lệ buồn tim cũng úa màu
Cay cay khóe mắt tim đau từng giờ
Đêm buồn lòng cứ ngẩn ngơ
Còn người bên ấy bây giờ ra sao
Bên này em lệ tuôn trào
Cõi lòng tan nát nhìn vào hư ko
Em buồn nước mắt thành dòng
Suốt đêm ko ngủ má hồng nhạt phai
Em buồn cũng tại vì ai
Tại vì người đó,làm phai chữ tình
Bây giờ trời sắp bình minh
Thôi em nhắm mắt mong tình vào mơ
Bao giờ cho đến bao giờ
Hai tim hoà một suối mơ tìm về.

– Có những đêm buồn ngồi ngắm ánh trăng thanh
Viết vội vần thơ gửi về anh phương đó
Không biết bây giờ người đang làm gì nữa
Có nhớ đến mình như đã hứa hay không ?
Có những đêm buồn nhìn khoảng trống mênh mông
Le lói trong tim võ vàng câu thương nhớ
Da diết tâm can sắt se hồn rười rượi
Kỷ niệm tìm về quanh hơi thở đâu đây
Đếm khúc tơ lòng theo cánh gió lắt lay
Ngân mãi cung thương dỗ tháng ngày xa vắng
Thăm thẳm mù khơi để khối sầu chất nặng
Xây bến tương giao bên thềm vắng canh tàn
Có những đêm buồn nghe tiếng dế thở than
Nắm đôi bàn tay khẽ khàng xoa từng ngón
Chạm vết thời gian đã chai sờn loáng thoáng
Cố giấu ngậm ngùi sau đôi mắt hằn sâu !

– Đêm thao thức đêm dài như vô tận
Đêm suy tư đêm trăn trở niềm riêng
Mượn vần thơ gieo con chữ ưu phiền
Gửi ai đó những triền miên nhung nhớ
Ai có nhớ chuyện chúng mình một thuở
Trong vòng tay ngộp thở những nụ hôn
Những si mê cùng khao khát ngập hồn
Bao ước nguyện ngày ta chung lối mộng
Nhưng tất cả giờ chỉ là ảo vọng
Người phương nầy trông ngóng kẻ phương kia
Yêu thật nhiều nhưng rồi cũng cách chia
Đêm mất ngủ ta nằm nghe… tim khóc
Tiếng lá rơi giữa đêm nghe khô khốc
Tiếng thời gian lộc cộc vẳng bên tai
Giữa đêm trường đâu biết nói cùng ai
Ôm cay đắng u hoài bên chiếc bóng.

Những bài thơ mất ngủ về đêm hấp dẫn nhất

Những bài thơ mất ngủ về đêm ý nghĩa được đông đảo giới trẻ chia sẻ rầm rầm trên các trang mạng xã hội. Cuộc sống bộn bề, tình yêu thì muôn hình vạn trạng, mỗi khi đêm về chúng ta lại suy nghĩ về những chuyện đã qua và tương lai khiến bản thân mình mệt mỏi và không thể nào ngủ được. Đừng giữ cho riêng mình, hãy chia sẻ tâm sự của mình đến những người xung quanh để bản thân mình được nhẹ nhàng hơn qua những bài thơ ngắn đêm buồn này nhé!

– Thổn thức canh thâu nhớ một người
Ân tình lắng đọng thuở đôi mươi
Hằng mơ sánh bước về chung lối
Vẫn ước bên nhau vọng tiếng cười
Có lẽ duyên trời không kết chặt
Nên đành trắc trở mộng xinh tươi
Giờ đây nuối tiếc còn vương vấn
Thổn thức canh thâu nhớ một người.

– Đêm thao thức ra vào chẳng ngủ
Nhớ về người chuyện cũ dần khơi
Ngỡ rằng duyên đượm tuyệt vời
Ai ngờ thuyền lạc xa nơi biển tình
Không muốn nhớ bóng hình mãi hiện
Sóng trào dâng hòa quyện nhạc lòng
Chỉ còn một mớ bòng bong
Sợi tơ trăm mối lòng vòng tương tư
Mảnh trăng vỡ cũng từ dạo ấy
Con đường tình xô đẩy hai ta
Người quay mặt, kẻ lệ nhòa
Ôm ngàn thương nhớ xót xa não nề
Hồn lạc giữa cung mê tình ái
Để bây giờ ngẫm lại thấy đau
Bởi ai dối gạt tình đầu
Ngàn thương vạn nhớ đậm sâu ôm ghì
Đêm quạnh vắng rèm mi lệ chảy
Biết giờ này người ấy còn vương
Hay đang lạc giữa thiên đường
Ấm êm hạnh phúc tình thương vẹn tròn
Duyên đã khép tình chôn nguyệt lạnh
Nhưng sao lòng canh cánh mông lung
Từ nay cách biệt muôn trùng
Gói vào dĩ vãng tình chung một thời .

– Trả cho anh những gì còn sót lại
Rồi chúng mình sẽ mãi mãi cách xa
Thời gian trôi yêu thương cũng nhạt nhòa
Thứ còn lại sẽ chỉ là kỷ niệm
Em từ giờ sẽ thôi không tìm kiếm
Một mối tình đã chết lịm thương đau
Lầm tin anh em bước lỡ nhịp cầu
Nên giờ đây tự mình khâu vá lại
Vết thương lòng đang ỉ âm tê tái
Và dặn lòng em sẽ phải buông thôi
Bởi anh nay là của họ mất rồi
Mong ngày tháng sẽ cuốn trôi tất cả
Để chúng mình thành hai người xa lạ
Để thôi đau khi lạnh giá chuyển mùa
Một chữ tình sao nhiều quá chát chua
Tại vì đâu nỡ cợt đùa… Anh hỡi…?!

– Ngồi một mình giữa đêm tối mênh mông
Em cố quên những ấm nồng thuở trước
Nhưng giờ đây điều mà em làm được
Là tự tay lau giọt nước mắt rơi
Hứa làm chi rồi anh vội quên lời
Để tình mình chìm sâu nơi đáy vực
Biết không anh…? Em vẫn nghe buốt nhức
Từ thẳm sâu bên trái ngực… anh à…!
Anh đi rồi vui cùng với người ta
Chuyện với anh chắc đã là quá khứ
Chỉ riêng em vẫn ngập ngừng do dự
Giữa…nhớ…quên… để mọi thứ chênh chao
Đêm từng đêm giọt nước mắt trực trào
Lòng chung thuỷ anh làm sao thấu tỏ
Dù em biết anh đã là của họ
Nhưng không sao ngăn tim nhỏ thôi yêu.

– Ta lại một mình trong bóng tối cô đơn
Chỉ có màn đêm là thấy ta hiện hữu
Hắn vui cười nhưng có bao giờ hiểu
Ta thức cùng để gặm nhấm nỗi đau
Hắn vuốt ve mơn trớn rất ngọt ngào
Lời ta nói hắn nuốt vào từng chữ
Hắn chỉ nghe chẳng bao giờ cự nự
Sao ta nói nhiều ta cứ mông lung
Khi buồn vui cũng thấy hắn bước cùng
Đường gian khổ đôi lần ta chùn bước
Đường lạc lõng một mình ta cố gượng
Hắn chẳng nói gì chỉ luôn ở cạnh bên
Có những điều ta chỉ muốn lãng quên
Muốn vùi chôn tận sâu trong tiềm thức
Nhưng khi đêm về nó trỗi lên đau nhức
Để rồi ta cứ thao thức đến tàn canh
Đừng mang cho ta những thứ ngọt lành
Miệng dối trá cợt cười trong phút chốc
Tình cảm nhất thời đừng nên lừa lọc
Ta ngu ngơ chỉ biết khóc ngậm ngùi
Cạn ân tình nên hai hướng rẽ đôi
Bao hờn oán còn lời nào cay đắng
Nói hết đi dẫu sầu dâng chất ngất
Để ta cùng đêm trút cạn nỗi niềm
Để rồi mai ta khóa nốt trái tim.

– Tôi lặng lẽ rời xa vùng kỷ niệm
Khúc nhạc lòng đau đến cháy ruột gan
Dấu yêu xưa là thương nhớ ngút ngàn
Là khắc khoải của tâm can thổn thức
Cố gắng gượng không cho mình ngã gục
Thầm nhủ lòng vì hạnh phúc người ta
Mà cớ sao hình bóng chẳng phai nhòa
Dòng kỷ niệm đã xa rồi…năm tháng!
Tôi trở về sống lẻ loi thầm lặng
Ủ men tình trong đắng đót hư hao
Một mình tôi nên thiếu hẳn ngọt ngào
Thừa cay chát chẳng sao mà đủ vị…!
Tôi ngốc nghếch hay là đang ích kỷ
Sống cho người hay chỉ sống cho tôi
Nỗi đớn đau thốt mãi chẳng nên lời
Ươm mầm sống giữa dòng đời nghiệt ngã
Tôi trở về với cõi lòng băng giá
Gửi lại người tất cả những yêu thương
Một mình tôi sống trọn kiếp vô thường
Mong thanh thản tìm quên ân tình cũ !

– Nếu mệt rồi xin anh cứ đi đi
Kẻ trốn chạy chẳng có gì đáng giữ
Em ở lại ném nỗi buồn quá khứ
Vào khoảng không và em tự chôn vùi
Bao ngày rồi nghĩ lại có gì vui
Toàn nước mắt với ngậm ngùi đau khổ
Nếu không thể thương em người đừng cố
Yêu giả vờ ai hối lộ cho đâu?
Nếu mệt rồi anh cứ nói một câu
Để em biết không u sầu chi nữa
Ta khép lại mối duyên nồng đôi lứa
Đóng tim mình và khóa cửa từ đây
Trời tháng tư những sợi nắng hao gầy
Làm héo rũ cả tàn cây lá cỏ
Em độc bước nhìn về nơi quán trọ
Chẳng còn ai để đứng đó đợi chờ
Nếu mệt rồi thì anh hãy làm ngơ
Đừng vướng bận những khắc giờ đã cũ
Tình trót nhạt nên chẳng còn vui thú
Níu làm sao khi đã đủ mệt nhoài.

– Vì đã nếm đủ vị đời chua chát
Bao nỗi buồn đã lấn át con tim
Nên bây giờ tôi chỉ sống lặng im
Để tâm hồn tìm một nơi bình lặng
Khi bờ môi đẫm chan đầy giọt mặn
Do cuộc đời không may mắn như ai
Bao năm trời vẫn tay trắng đôi tay
Đường nhân duyên lại thấy dài quá đổi
Có đôi lúc lòng buồn thầm tự hỏi
Tôi đã sai và lầm lỗi chổ nào
Mà nhận về toàn hụt hẫng thương đau
Niềm vui đến lại tan mau vỡ vội
Còn những thứ không mong chờ ngóng đợi
Lại song hành chung lối cuộc đời ta
Đến bao giờ vơi hết nỗi xót xa
Hay phải chăng đó chỉ là mơ ước
Đời vô tình một mình tôi lê bước
Nhưng chẳng hề biết trước sẽ về đâu.

– Em có về kịp cùng chuyến xe tang
Tiễn đưa anh vào nghĩa trang hiu quạnh
Để âm hồn không lẻ loi buốt lạnh
Bởi từ giờ bên cạnh chẳng còn nhau

Em có về xin đừng quá khổ đau
Vì tiếng yêu thuở nào từng hẹn hứa
Chuyện tử sanh ta đâu quyền chọn lựa
Nên dây tình đứt đoạn nửa đường thôi

Em có về khi mọi thứ phai phôi
Bởi vì anh hoá ra người thiên cổ
Xác thân này đã vùi nơi đáy mộ
Hãy hứa rằng ngăn lệ đổ tràn lan

Em có về lúc duyên nợ lỡ làng
Cũng đừng buồn rồi oán than thêm nhé
Tuổi thanh xuân của em còn rất trẻ
Rồi có người sẽ bước đến thay anh

Em có về tô vẽ lại bức tranh
Mà chúng ta chưa hoàn thành trọn vẹn
Nghĩa tàu khang đời này ôm uất nghẹn
Giấc mộng lòng xin hẹn lại kiếp sau.

Những bài thơ buồn về đêm cô đơn đầy ấn tượng

Những bài thơ buồn về đêm cô đơn đầy ấn tượng luôn đi vào lòng bạn đọc mạnh mẽ. Chúng ta luôn mang một vỏ bọc vui vẻ hằng ngày nhưng khi màn đêm buông xuống chỉ có bản thân mình thì ta gặm nhấm nỗi cô đơn với bao nhiêu suy nghĩ. Hãy cùng nhau theo dõi bài viết này và cảm nhận nhé!

Thơ buồn về đêm 4 câu 1

Một ngày dài chẳng thấy bóng anh đâu
Em cố gắng ngăn nỗi sầu trăn trở
Người thương ơi thật lòng anh có nhớ
Có biết rằng em nức nở buồn thương

Thơ buồn về đêm 4 câu 2

Em đâu rồi..đêm nghe tiếng mưa rơi
Chợt mừng vui ngỡ chân em tìm tới
Con tim kia cũng rộn ràng đập vội
Bổng giật mình..chỉ nỗi nhớ mà thôi.

Thơ buồn về đêm 4 câu 3

Nén thương sầu lặng lẽ đếm sao rơi
Gọi thật khẽ tên người từ quá khứ
Những niềm riêng hóa thân thành câu chữ
Thành lời thơ nức nở giữa canh tàn.

Thơ buồn về đêm 4 câu 4

Trong mộng mị thấy lòng mừng khấp khởi
Mơ người xa vừa trở lại bên mình
Cùng chung tay đón đợi ánh bình minh
Khi tỉnh giấc thì ân tình cách biệt.

Thơ buồn về đêm 4 câu 5

Đêm lại về cây lá đẫm mù sương
Như giọt lệ đoạn trường trên khóe mắt
Nén nhớ thương bằng bờ môi mím chặt
Khát cháy lòng từng khoảnh khắc bên nhau.

Thơ buồn về đêm 4 câu 6

Đêm lãng du với hương tình mặn đắng
Ảo vọng gì khi tình đã lạnh băng
Chuốc men say cho vơi bớt nỗi lòng
Đêm khắc khoải… đêm âm thầm một bóng.

Thơ buồn về đêm 4 câu 7

Có đôi khi giữa canh trường thức giấc
Khi vô tình những tiềm thức xa xăm
Ngỡ ngủ vùi vĩnh viễn với tháng năm
Chợt ùa về trong âm thầm lặng lẽ.

Thơ buồn về đêm 4 câu 8

Em ngủ đây cho đêm bớt nghẹn ngào
Trên lối mộng vòng tay nào đón đợi
Giữ thật chặt bóng hình xa vời vợi
Chữ chân tình chỉ chờ đợi người thương.

Thơ buồn về đêm 4 câu 9

Đêm khuya rồi anh nhé hãy ngủ đi
Đừng thao thức và nghĩ suy nữa nhé
Em ổn mà … vẫn an vui, mạnh khỏe
Vết thương lòng chỉ đau nhẹ chút thôi!

Trên đây, chúng tôi đã dành tặng đến các bạn những bài thơ đêm buồn không ngủ được yêu thích nhất hiện nay. Dù bạn đang cảm thấy chênh vênh trong cuộc sống hay đau đơn trong tình yêu thì cũng hãy biết tự mình đứng lên và chia sẻ những tâm sự trong lòng mình đến những người xung quanh bằng những bài thơ ngắn đêm buồn. Đồng hành cùng uct.edu.vn để theo dõi những bài viết hấp dẫn hơn nữa nhé! Thân Ái!

Thơ Hay - Tags: