Tuyển chọn những bài thơ lang thang một mình buồn cô đơn

Những bài thơ lang thang một mình luôn mang nặng những tâm tư và nỗi niềm sâu sắc khiến ai đọc qua cũng phải bồi hồi xao xuyến. Cuộc sống luôn đầy rẫy những khó khăn và thử thách, những bài thơ cô đơn một mình như là một điểm đến giúp các bạn rũ bỏ đi hết những muộn phiền cuộc sống. Hãy đắm mình vào những bài thơ này để cảm thấy tâm hồn mình nhẹ nhàng hơn nhé!

Những bài thơ lang thang một mình buồn sâu sắc

Cuộc sống hay tình yêu luôn muôn màu muôn vẻ khiến chúng ta cảm thấy mệt mỏi và chán nản. Những bài thơ lang thang một mình như một vị thần cứu rỗi tâm hồn cô đơn trống trải của chúng ta. Dù chuyện gì đi nữa thì chúng tôi luôn mong bạn hãy luôn lạc quan nhé! Cùng nhau theo dõi những bài thơ cô đơn một mình nào!

HỌC CÁCH YÊU THƯƠNG

Có những ngày tôi độc bước đơn côi
Chẳng muốn gần ai chuyện trò sớm tối
Chỉ muốn một mình lang thang rong ruổi
Tìm niềm vui sau tất cả chuyện buồn
Không còn đợi chờ ai đó yêu thương
Lời chúc ngủ ngon, an lành mỗi sáng
Chỉ muốn bình yên để tâm thanh thản
Vui với cỏ cây quên hết ưu phiền
Tự học cho mình cách sống giản đơn
Học cách nén kìm bao nhiêu xúc cảm
Học phải trao người bao nhiêu nồng ấm
Dù nhận riêng mình nhiều lắm đắng cay
Bước chân ruổi rong như thế bao ngày
Tôi học lặng im mỗi khi mệt mỏi
Cố gắng mỉm cười những khi tranh cãi
Vì hiểu ngày mai có thể chẳng còn
Nắm được tay người đến miền đất yêu thương.

Ngày không nhau 

Đường xưa hoa nở thật nhiều
Bóng anh không thấy buồn hiu hắt buồn
Thẫn thờ nước mắt chợt tuôn
Thầm rơi từng giọt lách luồn lá hoa.
Nhìn theo chiếc bóng nhạt nhòa
Duyên xưa trốn chạy…tình xa mất rồi
Một mình trọn kiếp đơn côi
Từng đêm khắc khoải bồi hồi ngẫn ngơ.
Trách cho cơn gió hửng hờ
Bỏ mây ngóng đợi…bơ vơ chạnh lòng
Còn gì đâu nữa mà mong
Đò chiều bỏ bến quên dòng sông sâu.
Năm canh thức trắng gọi sầu
Hồng nhan phận bạc đớn đau suốt đời
Đau lòng lắm bạn tình ơi
Nhớ thương đứng đợi nghẹn lời…xót xa.

Vắng anh

Vắng anh rồi em mộng mị trong mơ
Thèm tiếng yêu khỏa bờ môi nhỏ bé
Thèm hơi ấm lúc bên người thỏ thẻ
Mỗi đêm dài được vẽ những màu xinh
Vắng bóng anh em đơn lẻ duyên tình
Chiều hoang hoải một mình trong thương nhớ
Cây trước ngõ cũng nặng lòng trăn trở
Ngọn gió về chẳng mở thắm lời yêu
Xa anh rồi phố vắng cũng tiêu điều
Hàng ghế đá chẳng ai ngồi tâm sự
Quán cà phê im bặt đi mọi thứ
Đếm giọt sầu thánh thót giữ giọt rơi
Xa anh rồi nỗi trống vắng đơn côi
Nghe thấm lạnh cả chân trời dịu vợi
Anh ở đâu tiếng lòng em muốn gởi
Chút ân tình về đi hỡi người ơi.

Phố và em

Ngày không anh sao ngày dài đến thế
Nắng chẳng hồng mây buồn trải lê thê
Phố đơn côi buồn níu bước chân về
Dáng liêu xiêu khi hoàng hôn ngả bóng
Ngày không anh tim em như ngừng đập
Cứ chờ hoài một lời hứa xa xăm
Người đã quên sao ta mãi nặng lòng
Tìm gì giữa chốn mênh mông hoang hoải
Phố không anh chẳng còn chi mong đợi
Chỉ mình em ở lại với mùa sang
Rượu nhấp môi quên đi nỗi bẽ bàng
Mượn vị đắng xua dỗi hờn trong mắt

Anh dám yêu người con gái này không?

Anh thấy gì trong đôi mắt của em?
Đó là quầng thâm…bao đêm không ngủ
Con tim mỏi bởi sầu đau…ủ rũ
Vì vết thương lòng xưa cũ chưa quên.
Khao khát tìm một chốn thật bình yên
Bỏ hết ưu tư lụy phiền trăn trở
Trong đêm tối chẳng còn buồn…than thở
Anh có thể làm chỗ dựa được không?
Một người đàn bà dang dở tình duyên
Muốn được ai ngồi cạnh bên…bớt nhọc
Không biết anh có dối gian lừa lọc
Làm em buồn…rồi lại khóc như mưa
Nếu yêu em thì đừng có bông đùa
Vì ngoài kia…nhiều lời chua chát lắm
Anh có dám giơ tay cho em nắm
Sánh bước cùng trên những dặm đường xa
Vượt cản ngăn cùng em ngắm trăng ngà
Hát với nhau một bài ca chung thủy
Mặc kệ người đời dèm pha kể lể
Sống hết mình dẫu dâu bể đục trong.
Anh dám yêu người con gái này không?

Một mình

Đêm đã khuya sao ta còn thao thức
Gió từng cơn thổi lạnh tái tê lòng
Nhớ thương ai đêm dài ta không ngủ
Để lòng buồn trăn trở suốt năm canh
Ta thức dậy một mình ra sân đứng
Nhìn ánh trăng vằng vặc sáng trong đêm
Trăng hạnh phúc mặc dù trăng còn thức
Vẫn có sao lấp lánh đứng cạnh mình
Người ơi hỡi nói rằng yêu em lắm
Vậy mà em vẫn trống vắng lạnh lùng
Đêm lạc lối cô đơn em lạnh lắm
Mong vòng tay ấm áp đến bên đời
Đêm không ngủ đêm bỗng dài vô tận
Có một mình mới thấy nhớ mong ai
Cho ta gửi chút tình cho trăng nhé
Đến bên người ta thương nhớ đêm nay.

Cảm giác 

Ôi cảm giác cô đơn, buồn, chán lạ
Nhìn quanh mình sau tất cả…còn ai?
Chỉ riêng ta làm bạn tiếng thở dài
Hỏi tri kỷ…có hoài là tri kỷ
Trong cuộc sống bộn bề nhiều suy nghĩ
Chợt rùng mình một cảm giác không tên
Còn lại gì khi ta vốn lênh đênh
Đời hối hả người quên ta rất vội
Ôi sợ lắm những phúc giây nhàn rỗi
Sợ đêm dài tựa gối nghĩ bâng quơ
Nghe tâm tư trống trải đến không ngờ
Nghe tim óc lạnh trơ trơ như sỏi đá́
Có những lúc thấy mình như gục ngã
Những nợ đời cố trả mãi chưa xong
Nước mắt rơi cho nhẹ vết thương lòng
Để mai sáng ta không còn phải khóc

Buồn Chiều Mưa

Em nhớ mãi một chiều mưa nặng hạt
Anh nắm tay em chạy dọc cây cầu
Anh ướt đẫm, còn em thì run rẩy
Chợt mơ hồ một ước nguyện về nhau.
Một chút mơ hồ anh chẳng biết đâu
Vẫn cứ vô tư gọi em là cô bé,
Vẫn tán dương em đẹp xinh và tươi trẻ
Chỉ trái tim anh là cửa đóng, then cài.
Trái tim anh vẫn mang bóng một người
Đã đau đáu suốt một thời trai trẻ
Em muốn giận, muốn hờn, mà không thể
Chị ấy cũng chỉ là một cô gái như em…
Chị ấy xa rồi, sao anh vẫn không quên
Năm tháng cứ trôi qua, nỗi buồn thêm bỏng cháy
Dưới chân cầu, đã bao nhiêu nước chảy
Tóc trên đầu đã trải mấy mùa xanh…
Em sẽ phải làm gì để có được anh?
Xin đừng nói với em rằng đó là điều không thể
Dù trước anh em chỉ là cô bé
Xinh đẹp bao nhiêu, cũng chừng ấy khạo khờ.
Chiều mưa nào hong mãi vẫn chưa khô
Cây cầu cũ, một mình em vẫn dạo
Nước vẫn chảy, em vẫn em khờ khạo
Vẫn đa mang chút nắng ảo trong đời…

25+ Bài thơ buồn một mình cô đơn sâu sắc

Bài thơ buồn một mình cô đơn chứa chan nhiều niềm cảm xúc u buồn chán nản về cuộc sống và tình yêu khiến bạn như rơi xuống vực thẳm của cuộc sống. Hãy cùng nhau trải lòng qua bài viết này nhé các bạn!

Tôi đã khóc

Tôi đã khóc khi cuộc tình lỡ vội
Chia đôi đường giờ mỗi đứa một nơi
Chẳng còn ai ai hiểu được lòng tôi
Ai bên cạnh nói những lời mật ngọt
Tôi đã khóc suốt đêm dài sửng sốt
Khóc một mình cho vơi bớt sầu đau
Tôi đã khóc khóc cho mối tình đầu
Khóc nhiều lắm khóc cho nhau tất cả
Đêm khuya buồn tôi trách mình khờ quá
Để bây giờ xa lạ chốn nhân gian
Tình yêu tôi phải chăng quá nghèo nàn
Hay tại sao mà tình tan heo hút
Trời giông tố mưa nhiều rồi sẽ lụt
Nước mắt rơi liệu có ướt cõi lòng
Mưa nước mắt rồi sẽ chảy thành sông
Thành kênh suối thành những dòng mi lẹ
Đời cô đơn phải chăng buồn như thế
Hay tại vì mình không thể bên nhau
Nếu đã không thể chung một mái đầu
Thì tôi xin đừng vì nhau mà khóc …

Từ bỏ

Tình yêu trong Em thật mệt nhoà..
Từng ngày em lại phải cố quên..
Từng nổi đau em vật vã
Từng đêm trôi qua không yên lòng ..
Tình mình sao nỡ đổi Thay ..
Tình kia ai nỡ quên Đi hết…
Tình này còn lại gì đây..
Tình nay đã lỡ nhạc phai lâu rồi..

Bài thơ ngắn thất tình

Anh đã buông tay thật rồi sao
Tình cảm đôi ta có lẽ nào
Hoa chưa kết trái anh đã nỡ
Quên đi hết ngày tháng yêu nhau
Tại sao ta phải xa nhau
Để em hứng chịu nỗi đau một mình
Tại sao anh nỡ phụ tình
Để em sống cảnh một mình cô đơn
Nỗi đau này em mong hoá đá
Nỗi buồn này xin hóa thành mây
Còn lại em cùng với tháng ngày
Tìm hạnh phúc bên niềm vui mới

Cũng lâu rồi 

Cũng lâu rồi..quên cảm giác yêu ai
Cái nắm tay trong chiều dài bóng ngã
Hay bởi tình đầu ra đi vội vã
Tiếng em ơi cũng đã lãng quên dần
Cũng lâu rồi..dạ chẳng chút bâng khuâng
Chẳng cuốn cuồng mỗi lần ai giận dỗi
Cũng không còn nhớ hai từ xin lỗi
Bởi dòng đường ngược lối những bước chân
Cũng lâu rồi..tại sợ hay chẳng cần
Cho bờ vai mỗi lần ai mệt mỏi
Trái tim yêu dẫu chẳng bao giờ nói
Sợ lỡ làng đau nhói lại nhiều thêm
Cũng lâu rồi.. như biển lặng sóng êm
Bởi chẳng mong kiếm tìm niềm vui mới
Muốn con tim để tình duyên đưa lối
Cũng lâu rồi..quên câu nói Yêu Em.

Có ai không?

Có ai không cho mượn trái tim đi
Để yêu thương tìm về trong hoang hoải
Tôi cô đơn đã lâu rồi mệt mỏi
Muốn một lần được hạnh phúc thật lâu…
Có ai không xin hãy đặt tên nhau
Lên bờ môi thơm ngọt ngào thân ái
Một lần thôi cho thời gian ngừng lại
Tựa vai kề trọn vẹn giấc bình yên…
Có ai không tôi mượn nét dịu hiền
Đôi mắt đẹp trong cái nhìn âu yếm
Nếu bờ môi kia vòng hoa tử niệm
Tôi cam lòng xin chết cả nghìn thu…
Có ai không cho mượn cái ôm hờ
Tôi rét mướt giữa mùa đơn côi quá
Kìa bàn tay cho dù còn xa lạ
Nắm lấy rồi cũng ấm áp thân quen…
Có ai không vào giấc mộng êm đềm
Viết giùm tôi bài thơ tình dang dở
Cuộc đời tôi một phần tư quá nửa
Vẫn lẻ loi vẫn chiếc bóng riêng mình…
Có ai không chơi trò gọi em – anh
Anh – là chồng còn em – thời là vợ
Chỉ hồng tơ kéo mình vào duyên nợ
Để cùng nhau đi đến hết cuộc đời…
Có ai không hãy lên tiếng giùm tôi
Đừng e ngại chi mấy lời hoa gió
Nếu đã xem tình yêu là hơi thở
Thì ai ơi hạnh phúc đến đây rồi.

Chiếc bóng lẻ loi

Có đôi lần chợt buồn lòng tự hỏi
Mình đã gây ra những lỗi lầm gì
Mà giọt sầu cứ đọng mãi bờ mi
Chân bước đi như đeo chì trĩu nặng
Kiếp đơn côi mãi hoài trong thầm lặng
Bao niềm vui thì ngắn ngủi lụi tàn
Còn nỗi buồn năm tháng vẫn đeo mang
Trái tim đau như muôn ngàn vết xước
Đường thênh thang vẫn một mình tôi bước
Có đôi khi thầm ước được như người
Môi mỉm cười tựa những cánh hoa tươi
Nơi khoé mắt không còn rơi lã chã
Con đường đời có muôn ngày vạn ngã
Nhưng lối nào chẳng cay đắng xót xa
Có bình minh cùng những buổi chiều tà
Được bình yên với tôi là quá đủ

Những bài thơ lang thang một mình luôn là nơi để các bạn chia những tâm sự chất chứa trong lòng. Cuộc sống đâu như mình mơ, có những lúc bạn cảm thấy gục ngã và cô đơn không một ai bên cạnh. Hãy cảm nhận bài viết này và mạnh mẽ bước tiếp các bạn nhé! Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!