[Tuyển Tập] thơ hay của liệt sĩ Trần Duy Chiến – mãi mãi tuổi 20

Liệt sĩ Trần Duy Chiến sinh năm 1957, hi sinh năm 1980 là người con quê hương Thọ Quang (Sơn Trà – TP Đà Nẵng). Theo tiếng gọi của Đảng, Chiến cùng với hàng vạn chiến sĩ quân tình nguyện Việt Nam đã xung phong ra trận, mặc cho mọi hoàn cảnh gian khổ, hy sinh… vẫn yêu đời, tin tưởng vào ngày toàn thắng.

Chàng trai ấy đã dũng cảm chiến đấu và hy sinh tại vùng biên giới cực Tây của đất nước Campuchia. Anh ra đi khi những trang nhật ký còn đang viết dở.

Nhật ký chiến trường “Tây Tiến viễn chinh” được đánh giá là trung thực, xúc động, giàu chất văn, có tác dụng tuyên truyền, giáo dục rộng rãi đến các tầng lớp thanh niên, sinh viên, học sinh; cổ vũ lòng yêu quê hương đất nước.

Trong quyển nhật kí đó có những bài thơ rất hay anh viết về mối tình của mình về tình đồng chí, về đời quân ngũ gian khổ mà vẻ vang ….Những bài thơ sau đây được Uct.edu.vn tổng hợp từ cuốn nhật kí “Tây Tiến viễn chinh”đó.

Tạm Biệt

Tạm biệt người thân, tạm biệt em

Thôi anh đi đừng buồn nghe bé

Cố vui lên, vui để tiễn anh

Đừng khóc làm chi, kì lắm nè

Thẹn với quê hương với bè bạn

Bé ơi, sao bé cứ mãi nhè

Bé khóc làm anh ríu bước đi

Nửa hồn cho bé, nửa cho Tổ Quốc

Anh đây nào phải chẳng biết buồn

Chẳng biết lòng mình réo gọi tuôn

Anh nghe hồn nhỏ từng giọt lệ

Nghe cả tim anh dậy yêu thương

Nhưng vì nhiệm vụ với quê hương

Có lẽ nào đâu chỉ ngồi nhìn

Đồng bào biên giới chịu tang thương

Giờ đây anh quyết phải lên đường

Đánh cho quân giặc chẳng lăm le

Giang sơn Tổ Quốc vẹn mọi bề

Nhiệm vụ làm xong anh lại về

Vui buồn quân ngũ kể bé nghe

Yêu thương nối lại tơ lòng cũ

Tình sẽ mặn nồng ngát bể dâu.

Nhớ Quê Hương

Đà Thành ơi, quê hương yêu nhớ

Đã từng giờ nhắc nhở trong tôi

Từ đây cách trở phương trời

Xa xôi nhớ mãi những lời mến thương

***

Nhớ đêm trăng vấn vương mong đợi

Những chiều về phơi phới hồn tôi

Biển Đông nối tiếp chân trời

Bao la một dải sáng ngời quê hương.

***

Nhớ Mỹ Khê nắng về tắm mát

Nhớ Bạch Đằng thơm ngát hương yêu

Sông Hàn đón gió hiu hiu

Đò ngang cập bến những chiều đón em.

***

Nước trong xanh êm đềm sóng vỗ

Hồn Phật Đài khẽ bảo hồn ta

Mây chiều phủ kín Sơn Trà

Khói Lam ôm ấp mái nhà thân yêu

***

Cầu tên anh mấy nhịp cô liêu

Hai đứa hẹn rồi dìu nhau bước

Quang Trung xanh mướt con đường

Kiền kiền bóng mát yêu thương nhộn đầy.

***

Ngũ Hành Sơn trời mây sừng sững

Vươn cao mình thẳng hướng tương lai

Thằn lằn suối đá chạy dài

Cho tôi nước mát nắng mai ấm lòng

***

Gió Thăng Bình ước mong rộn rã

Liễu Nam ô buông xõa tóc thề

Chuông chùa chiều xuống lê thê

Gió đông thức dậy sóng về cù lao

***

Hùng Vương đây ồn ào tấp nập

Sân Chi Lăng chủ nhật vui sao

Chợ Cồn lắm cảnh ra vào

Quốc danh chiếu bóng xôn xao rộn ràng

***

Còi tàu đến vang vang dục giã

Nắng xuân về ấm cúng sân ga

Làng tôi rộn những thiết tha

Nhớ chi như nhớ đậm đà quê hương.

Định Nghĩa Tình Yêu

Yêu là khi nhạc lòng lên điệu

Là tâm hồn ghi khắc hình ai

Là nhớ nhung, mơ mộng suốt đêm dài

Là mong đợi bước chân người thương mến.

***

Yêu là khi mắt nhìn nhau đầy âu yếm

Môi ngập ngừng mà nói chẳng nên câu

Mắt nhìn nhau như quên vạn u sầu

Và thấy cả cuộc đời lên sắc thắm

***

Yêu là khi kẻ xa, người nhớ

Là mỏi mòn chờ đón bóng dáng quen

Là trao nhau bằng nụ cười ánh mắt

Là dìu nhau vào cõi mộng tình yêu.

Lưu Niệm

Bạn hỡi mai đây mình xa vắng

Những khi buồn nhớ đến tao chăng?

Bên đơn vị ấy chiều xanh biếc

Có đứng nhìn mây trắng bâng khuâng.

***

Rồi một đêm nào gió Tây Nguyên

Len lén lùa vào thấu lạnh tim

Còn ai chung chiếu, chung chăn nữa

Lòng tưởng trong mơ tay với tìm.

***

Hay lúc trăng về buồn rưng rức

Nhớ đâu hai đứa mãi chiu rừng

Nơi trường ông Thịnh đi tìm sắn

Bụng đói kể gì vui nướng ăn.

***

Buồn lắm bạn ơi ! Lúc chia tay

Ta xa, ta nhớ, nhớ những ngày

Vui buồn học tập cùng bè bạn

Nắng sớm thao trường tiếng cười vang

***

Ôi, kỉ niệm nào không luyến tiếc

Không để giọt sầu lại trong tim

Bùi ngùi cũng chịu tìm đau thấy

Bóng dáng người thân mãi nơi đâu.

***

Rồi mai đây trên vạn nẻo đường

Bạn thấy lòng mình bỗng vẫn vương

Nhìn đây dòng chữ mình ghi lại

Một chút gọi là nhớ với thương.

Nắng Tàn Phai

Chiều nay nắng cũng tàn phai

Theo trăm nỗi nhớ đổ dài bóng mơ

Gọi em ngôn ngữ là thơ

Hẹn nhau sau dải sương mờ rất xa

Hồn ta thành những bóng ma

Tình câm như thoáng mây pha tím sầu

Giờ em hiện diện nơi đâu?

Trong khung trời ấy có sầu hay chăng?

Chiều nay tím lạnh kết băng

Những làn mây trắng về giăng cuối trời

Dang ta nhặt mảnh tình rơi

Tên em khẽ goi bằng lời hư không

Em như lụa trắng tơ hồng

Giờ đây ngập tắt cho không gian buồn.

Phân Trần

Anh sợ tình đầu mong manh như lụa trắng

Để rồi thương yêu như nước mắt tan nhanh

Anh yêu em, yêu em rất chân thành

Phải chăng nhớ thương bây giờ …

Chỉ như hình hài in trên cát ?

Con sóng vô tình đã làm tan biến thật nhanh

Anh sợ tình đầu xanh như màu lá

Sẽ úa vàng khi mùa đổi thu sang

Bao năm tháng em trông đợi mỏi mòn

Sẽ phai mờ mùa thu trở lại

Ta nhìn nhau giây phút ngỡ ngàng

Em cúi mặt quay lưng về nẻo khác

Để cho anh ôm chết cõi lòng yêu.

Trả Em Về Ngày Tháng Chưa Quen

Trả em về ngày tháng chưa quen biết

Trời sẽ buồn, đêm không một ánh sao

Quả yêu thương chưa chín chẳng ngọt ngào

Anh lỡ hái trên môi mềm vị đắng

Anh không vui cũng chẳng buồn câm lặng

Vì cuộc đời còn nhiều nẻo chia xa

Anh đem thơ vào những khúc tình ca

Để một lần tạ ơn chân thành nhất

Khi gặp nhau em thờ ơ cúi mặt

Anh mỉm cười xóa vội nét buồn đau

Thôi bây giờ xin đừng nhắc tên nhau

Cho kỉ niệm trôi mau vào quên lãng

Ngày cũng sẽ chia ra thành chiều, sáng

Trả em về với những ước mơ son

Anh lang thang trên những lối rêu mòn

Và bỏ lại sau lưng nhiều nỗi nhớ ….

Trên Cát Biển

Em đếm dấu chân mình để lại

Rồi mỉm cười hát khé một bài ca

Tiếng thanh êm loang nhẹ giữa bao la

Đứng bất động nhìn biển trời xanh biếc

Trong bỡ ngỡ nghe hồn trôi nuỗi tiếc

Sóng vào bờ xóa vội những dấu chân

Và tên em viết lên cát mờ dần

Rừng dương liễu gió lên buồn tiếng nhạc

Tà áo trắng em bay tung gió mát

Nắng đổ dài bóng nhạt biển chiều mơ

Với cung trầm em đọc những bài thơ

Bằng mực tím ghi vào trang nhật kí

Theo lối nhỏ đi vào trong mộng mị

Sóng thì thào như muốn gọi tên em

Em chạy nhanh cho kỉ niệm vùi quên

Như dấu chân nhạt nhòa trên cát biển.

Thư Gửi Mẹ

Con gửi mẹ lá thư từ biên giới

Nơi chiến trường, nơi lửa khói máu rơi

Súng nổ rền vang từng giờ, từng phút

Đồng chí của con vừa ngã xuống rồi.

***

Quên hương mình giờ có nắng mẹ ơi

Giữa đỉnh Pa- lin chiều nay mưa vội

Áo trận ướt mềm con ngồi phục kích

Lòng nhớ mẹ khôn nguôi ….

***

Nơi đây là vùng biên giới

Điểm chốt trên đồi cao lắm mẹ ơi !

Ngày nắng, mòn lưng theo gùi nước

Đất khô đâu thấy bóng cải trời

Bữa canh rau phải từ xa đem tới

Ăn quá ngon hơn mọi thứ trên đời.

***

Con vẫn khỏe mẹ ơi con nhớ !

Tháng ngày xưa như những giấc mơ

Áo ướt chiều mưa tan trường nghịch ngợm

Mẹ thay cho chiếc áo mới vội vàng

***

Con nhớ mẹ nhưng mẹ ơi có nhớ

Có thương con xin hãy yên lòng

Đất nước thanh bình, nhiệm vụ làm xong

Ngày trở lại quê hương sum họp

Con sẽ kể thật nhiều chuyện trên đỉnh chốt

Có vắt, có muối rừng nhiều lắm mẹ ơi !

Có súng nổ, đạn rền và có cả máu rơi

Đất khô không có cải trời

Nhưng tình yêu có trăm nơi chồng chất.

Tình Đồng Đội

Này bạn, này đồng chí tôi ơi !

Nhanh lẹ vào đây vui với tôi

Một mẩu thuốc tàn vừa kiếm được

Bên trong đống rức ở ven đường

Đồng chí làm hơi, tôi làm hơi.

Hút cho quên lãng cả đất trời

Quên hết mộng mơ, quên hết đời

Ta chỉ còn đây ta với ta

Quạnh hiu giữa chốt tháng ngày xa

Lúc nghiền bươi rác tìm mẩu thuốc

Nhớp nhúa vi trùng ta cho qua.

Do khuôn khổ bài viết nên Uct.edu.vn không thể tổng hợp tất cả các bài thơ của liệt sĩ Trần Duy Chiến. Thay vào đó, chúng tôi chỉ chọn lọc một số bài thơ tiêu biểu trong tuyển tập đó mà thôi. Hi vọng, bạn cũng yêu thích chùm thơ hay này. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết nhé !

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *